Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 193: Cuộc chiến không tiếng súng

Khoảng hơn chục ngày sau khi chiếm được Luy Lâu, Phạm Cự Lượng đã mua rất nhiều gạch từ dân quanh thành để chở về, thay vì vận chuyển từ phủ Thiên Đức. Hơn chục thuyền lớn nhỏ lần lượt cập bến, chở xi măng và đá vụn đến, không nhằm mục đích gia cố thành lũy mà để xây dựng một hệ thống phòng thủ hoàn toàn mới.

Ba trăm năm mươi tù binh cùng bộ binh Thiên Đức bắt tay xây dựng sáu lô cốt bê tông hình quạt ở hướng Tây và Tây Bắc. Các lô cốt này có hình trụ, nhiều lỗ thông gió nhỏ, tường dày bốn hàng gạch, bề mặt trơn nhẵn, cao hai trượng. Bên trong đủ sức chứa tối đa năm binh sĩ trực gác cùng lúc, hoặc ba binh sĩ với tư thế nằm ngồi xen kẽ. Đỉnh lô cốt được che bằng mái chóp nhọn, lợp ngói đỏ tươi.

Các lô cốt không có cửa ra vào lộ thiên, mà được nối với một đường hầm hình mái vòm, chạy thẳng đến gần hào nước bên ngoài thành, cách lô cốt từ tám mươi đến một trăm trượng. Trong quá trình xây dựng, những liếp tre được dựng lên che kín; khi đường hầm hoàn tất, đất sẽ được lấp phủ lên trên. Binh sĩ đến phiên gác sẽ từ trong thành đi ra, theo đường hầm dẫn vào lô cốt.

Chương đã biến tấu những lô cốt còn sót lại từ thời chiến tranh mà cậu từng thấy khi còn là sinh viên. Chính vì lo ngại đối phương có thể bí mật xâm nhập và sát hại binh sĩ khi chưa có đèn chiếu sáng, Chương mới thiết kế lô cốt với lối đi ngầm như vậy. Thậm chí, xung quanh lô cốt còn đào nhiều hầm chông, đặt cọc cự mã và trồng dày đặc các bụi mây gai.

Binh sĩ trong lô cốt được trang bị súng hỏa mai và ba lựu đạn gốm. Những lô cốt này nhanh chóng trở thành chốt tiền tiêu vững chắc của thành Luy Lâu; quân Siêu Loại nhiều lần cố gắng đột nhập nhưng đều thất bại, nhiều người bị sập bẫy chông.

Lý An từng vài lần dùng pháo đá công kích dưới mưa, nhưng chỉ đủ sức làm vỡ mái ngói. Cự Lượng bèn thay mái ngói bằng mái tranh, tre và cả tấm bê tông cốt sắt, khiến đối phương nản lòng mà từ bỏ ý định tấn công các lô cốt này. Sau Tết, Cự Lượng xây thêm ba lô cốt ở mé Tây Nam, nâng tổng số lên chín, giúp tầm bao quát của thành Luy Lâu mở rộng thêm ba hướng, từ đó kiểm soát tình hình hiệu quả hơn.

Trại thủy quân dã chiến bên bờ sông Dâu cũng được xây ba lô cốt kiên cố để đặt hàng chục khẩu thần công, kiểm soát toàn bộ mặt sông.

Thấy rõ tác dụng của lô cốt phòng thủ, quân Thiên Đức bắt đầu xây hàng loạt lô cốt lớn, mỗi cái có sức chứa hai chục binh sĩ, trải dài từ thành Luy Lâu đến tận tường thành. Mỗi lô cốt như vậy cách nhau hơn trăm trượng, lối ra vào dẫn xuống sông Dâu.

Năm tháng trôi qua kể t�� khi thành Luy Lâu thất thủ, quân Siêu Loại hoàn toàn mất quyền kiểm soát hai bờ sông Dâu. Thuyền bè từ phủ Thiên Đức đến Luy Lâu có thể đi giữa dòng một cách thuận lợi, thay vì phải nép sát bờ để tránh pháo như trước đây. Những lô cốt này tựa như những cái gai cắm sâu vào đất Siêu Loại, Lý An dù muốn nhổ bỏ cũng không thể nào.

Nhờ có hàng chục lô cốt như vậy, quân Thiên Đức kiểm soát được ruộng đất gần bờ sông. Dân Siêu Loại trồng lúa hay hoa màu gần các lô cốt này đều không bị ngăn cản. Tiếp sau đó, quanh lô cốt lại mọc lên nhiều căn nhà lợp mái tranh, tạo thành các điểm đồn trú. Mỗi điểm đồn trú như vậy có từ sáu mươi đến tám mươi binh sĩ.

Lý Lệnh công muốn kết liên minh với Tế Giang để dùng thủy binh đánh quân Thiên Đức. La Lệnh công từng thử một lần, nhưng đã mất hơn ba trăm binh sĩ khi có ý định hợp lực đánh thành Luy Lâu từ hướng sông Dâu, trong khi còn chưa chạm mặt đối phương. Sau đận ấy, La Lệnh công không còn tiếp sứ giả của Lý Lệnh công nếu họ đến bàn về việc đánh quân Thiên Đức nữa.

Thành mất đã đành, cuối năm mùa màng thất bát cũng là nguyên do khiến La Lệnh công không muốn động binh, dân chúng oán thán. Thêm một việc chi bằng bớt một việc.

Thượng tuần tháng Mười Hai năm Thiên Đức 28, Siêu Loại rơi vào tình trạng thiếu lương thực trầm trọng, quân Siêu Loại phải giảm khẩu phần ăn gần một nửa. Giá lương thực và nhu yếu phẩm tăng cao khiến Lý Lệnh công hao tổn tài lực. Bấy giờ, việc thông thương của quân đội đều phải tiến hành qua trấn Hải Đông, châu Nam Sách hoặc phía Tế Giang. Thương nhân ở các vùng này liền lợi dụng cơ hội để bắt chẹt quân và dân Siêu Loại. Lương thảo thiếu hụt, trong khi phải huy động hai vạn binh mã nhưng lại không thể tăng gia sản xuất được là bao, khiến quân Siêu Loại nhất thời lâm vào cảnh khốn khó.

Lý An tìm cách vượt Linh Sơn để đánh Thiên Đức, nhưng các lối mòn thượng đạo đều bị quân Thiên Đức xây công sự nửa chìm nửa nổi ở lưng chừng, dựa vào địa thế hiểm trở để chống cự nên không tài nào vượt qua được.

Giữa tháng Mười Hai, trời rét căm căm, Tết đã cận kề mà dân chúng lại thiếu ăn. Lý Lệnh công buộc phải mở kho lương dự trữ, bán cầm chừng cho bách tính Siêu Loại. Tại các đình, chùa trong vùng đều có nơi phát chẩn cứu tế. Quân đội thiếu lương, tại sao Lý Lệnh công lại phải mở kho dự trữ như vậy?

Nguyên do cũng chính là do quân Thiên Đức cả.

Thấy bách tính lân cận Luy Lâu thiếu ăn do giá lương thực tăng cao, quân Thiên Đức mở các điểm bán gạo, ngũ cốc với giá tương đương giữa tháng Chín. Dân trong các làng xếp hàng đến mua; quân Thiên Đức không bán quá nhiều, mỗi người chỉ được mua hai cân gạo và ba cân ngũ cốc.

Nữ binh Thần Vũ chịu trách nhiệm đứng bán lương thực, thái độ vô cùng niềm nở, luôn miệng cảm tạ bách tính Siêu Loại đã xếp hàng.

Song song với đó, tại chùa Diên Ứng, quân Thiên Đức thiết lập một điểm phát chẩn dành cho người già và em nhỏ. Mỗi người được nhận ba lạng gạo, một cân ngũ cốc. Gần đó, hàng chục nồi cháo lớn được nấu ngày hai lần, phát miễn phí cho người già, phụ nữ và trẻ em.

Quân Thiên Đức còn ưu ái cho đàn bà mang thai, họ sẽ nhận trợ cấp một lần gồm một lít sữa dê, năm cân gạo và mười cân ngũ cốc. Tất cả đều ghi sổ sách biên nhận rõ ràng.

Nữ binh Thần Vũ luôn tay từ sáng sớm đến chập tối, hết nấu cháo lại phát lương. Chương yêu cầu nam nhân trong quân Thiên Đức chỉ có nhiệm vụ giữ trật tự, không được tham gia phát chẩn. Tận dụng việc phát chẩn, quân Thiên Đức không ngừng tuyên truyền chính sách.

Đặc biệt, tất cả trẻ em từ bảy đến mười ba tuổi sẽ được học miễn phí trong khuôn viên chùa Diên Ứng.

Dân chúng kéo đến mỗi ngày một đông, người mua lương thực, kẻ đến nhận phần từ sáng sớm đến đêm. Trước tình cảnh này, Lý An đã đề đạt lên Lý Lệnh công rằng nếu không phát chẩn và bán lương thực giá thấp, lòng dân ắt sẽ hướng về Thiên Đức hết cả.

Lương thảo của Lý Lệnh công không thể nhiều như Thiên Đức, bởi vậy, việc phát chẩn phải cầm chừng, bán nhỏ giọt và cách nhật.

Cuộc chiến không tiếng súng, không hò reo xung phong, không chiến tuyến cứ thế mà bắt đầu. Nếu so về tài lực, có lẽ Lý Lệnh công không thua Chương, thậm chí còn nhiều gấp đôi. Tuy nhiên, khi đói kém, bạc vàng không thể đem ra mà ăn được.

Phàm ở đời, dân đói ắt sẽ loạn.

Lý An nhận ra rằng nhiều làng mạc gần Luy Lâu sớm muộn cũng sẽ rơi vào tay quân Thiên Đức. Đôi ba lần ông cho quân đến bố ráp bắt lính, hòng ngăn cản họ gia nhập vào quân đối phương, nhưng liền bị quân Thiên Đức đổ đến đánh đuổi đi.

Sau Tết Nguyên đán, Lý An buộc phải dàn quân đóng trại cách bờ sông Dâu đến hơn ba dặm, tạo thành ranh giới chia cắt hai bên, chấp nhận sự thật một phần năm diện tích đất đai nằm trong tầm kiểm soát của quân Thiên Đức. Đồng thời, Lý An gửi thư đến nhiều nơi đề nghị kết liên minh đánh Thiên Đức, chỉ ra các mối nguy tiềm tàng, song chẳng nhận được phản hồi nào, bởi các nơi đó còn đang căng mình lo cho bách tính trong vùng kiểm soát của mình.

– Cứ thế này Siêu Loại ắt rơi vào tay thằng tiểu tử đó mất, nó như con sâu ăn lá, gặm nhấm từng chút một. Chả lẽ ta để nó tác oai tác quái như vậy sao?

Nghĩ vậy, biết vậy nhưng Lý An đành lực bất tòng tâm. Lý Lệnh công lớn tuổi lại an phận thủ thường khiến Lý An cũng đôi phần chán nản. Trong khi đó, tính mạng vợ con giờ chẳng biết ra sao; đồ rằng Chương sẽ không đối xử tệ bạc, nhưng Lý An vẫn không vì thế mà cảm thấy an lòng.

Nói về Lý phu nhân, sau khi đến phủ Thiên Đức thì ở cùng Lam Khuê, hằng ngày ẵm bồng cháu gái. Chương thường xuyên kể chuyện trong bữa ăn, và rằng Lý Sứ tướng vẫn khỏe mạnh. Lý phu nhân biết hai bên đang dùng tiền bạc để mua lòng dân thay vì gươm đao, cũng yên lòng phần nào.

Lý Công Thành thì khác, anh ta bị quản chế rất chặt tại trang trại chăn nuôi lợn trong một thời gian dài. Chương đã giải thích với Lý phu nhân rằng, Công Thành dù biết binh pháp, cũng là tiểu tướng, lại là nghĩa huynh của Lam Khuê, nhưng Chương muốn nhân dịp này để Thành chịu thiệt một phen.

– Mẹ cứ an lòng, con không ghét bỏ gì cậu ấy. Sớm muộn gì con cũng chiếm được Siêu Loại, ắt sẽ dùng đến Thành, nhưng nếu không biết gian khổ, cơ cực sao thương quân sĩ cho được? Mẹ nào mà chẳng thương con, thương có nhiều cách. Chi bằng lần này mẹ đừng gặp, để Thành sống giữa những người giống cậu ấy, để ngày sau mới có thể làm được nghiệp lớn, mẹ ạ.

Lý phu nhân cũng đành nghe theo dù không cam lòng, Lam Khuê phải tỉ tê mãi, bà mới vơi bớt nỗi lòng.

Thành ngày ăn ba bữa, tắm rửa cho lợn, dọn chuồng trại, thi thoảng cũng chén tạc chén thù. Lương nhận hàng tháng tiêu vèo hết sạch, lắm đêm nằm vắt tay lên trán ngẫm nghĩ, lại càng thêm phần oán giận Chương.

Thiên Bình hoặc các sĩ quan vẫn thường đến các trang trại kể chuyện quân tình cho nghe. Thành nghe tin Luy Lâu mất hẳn, lại thêm tin các làng mạc dọc bờ sông Dâu cũng rơi vào tay Thiên Đức thì càng không cam tâm. Thành thường xuyên hỏi vặn vẹo về các chủ trương của Thiên Đức, có lần còn nói oang oang rằng Chương là thứ ngụy quân tử, dùng mưu hèn kế hạ mới lấy được Luy Lâu... Thiên Bình đến gặp Thành và bảo:

– Anh là bại tướng dưới tay ta, ở phủ bị chồng ta đến bắt giữa ban ngày như vào chốn không người. Có bao giờ anh nghĩ rằng, khi bằng tuổi anh, chồng ta, Mạc chủ tướng, đã làm được bao việc lớn hay chưa? Thay vì bất mãn, chửi rủa thì hãy cố mà lao động cho tốt, tu tâm dưỡng tính, có vậy mới học được cái hay của kẻ khác. Anh càng chống đối thì anh càng nuôi lợn lâu thôi. Đừng có nghĩ anh là huynh của Lam Khuê mà được đối xử khác, nơi này ai cũng như ai.

– Chồng ngươi chỉ là thư sinh mặt trắng, hắn chỉ giỏi dùng mưu, là hạng chỉ biết nấp sau rèm chứ nào đáng mặt anh tài. Thậm chí hắn còn là kẻ thất học, chữ nghĩa biết gì hơn ta?

– Thứ chữ anh biết vốn không phải chữ của người Vạn Xuân. Mạc chủ tướng dạy cho quân chữ của Bụt, tức là chữ Vạn Xuân, cũng chẳng ai lấy làm lạ. Như vậy, anh biết cái anh biết, Mạc chủ tướng biết cái anh không biết, thật khó nói ai hơn ai. Còn như võ học, anh tài năng bao nhiêu ta không rõ. Nếu đánh tay đôi, hẳn Mạc chủ tướng sẽ thua anh, cơ mà xưa nay, kẻ lấy được thiên hạ đều dùng trí, trọng mưu, chứ hạng võ biền như anh, ta nhặt bừa nữ binh Thần Vũ cũng hạ được.

Thành nhếch miệng cười khinh khỉnh. Thiên Bình nói thêm:

– Anh có muốn đánh nhau với phụ nữ không? Nếu muốn, ta sẽ cho anh thử sức.

Đoạn rồi, Thiên Bình nói với nữ binh bên cạnh:

– Em nhắm quật được anh ta ngã không, Quỳnh?

Nữ binh đáp:

– Công tử mặt trắng trói gà không chặt như thế này, em để anh ta tùy ý chọn vũ khí, nếu anh ta có cái gan ấy.

Thành hằm hằm nhìn nữ binh, hất hàm hỏi:

– Về trường côn thì sao? Cô liệu có được bao nhiêu sở học?

– Ta chỉ mới đôi chín, nhưng trường côn cũng học được sáu năm.

– Ta nói cho cô biết, ta đây không thương hoa tiếc ngọc đâu.

– Ta cũng không cần điều ấy.

Thiên Bình và mấy nữ binh thản nhiên khoanh tay đứng nhìn Quỳnh giao đấu với Thành bằng trường côn. Hai bên đánh đến hơn ba mươi hiệp bất phân thắng bại, cuối cùng mới chịu dừng tay.

– Cô ấy mới mười tám mà anh còn chẳng thắng được, côn quyền của anh không tệ nhưng cũng giống Lam Khuê dạo trước, thứ ấy chỉ đủ để giết gà dọa khỉ thôi. Anh nên xem lại.

Nói đoạn, bọn Thiên Bình kéo nhau về cả, mặc Thành đứng đó một mình trông theo.

Văn bản này đã được truyen.free dày công chuyển ngữ và biên tập, trân trọng giới thiệu đến bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free