Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 192: Gia cố thành Luy Lâu

Quân Siêu Loại hạ trại vây ba mặt thành Luy Lâu, từ hướng Tây Bắc, Tây và Tây Nam, khi trời ngả về chiều. Tướng sĩ Siêu Loại thức trắng đêm bàn bạc cách lấy lại thành khi quân Thiên Đức còn chưa kịp ổn định đội hình phòng thủ.

Tại chân dãy Linh Sơn, Trương Văn Long buộc phải lui quân trở lại vị trí trước khi xuất phát mà chẳng thu được kết quả đáng kể, thiệt hại hơn hai trăm binh sĩ. Long giữ lại 3000 quân canh phòng cẩn mật, số còn lại được đưa về vây thành Luy Lâu.

Lý An ước chừng quân Thiên Đức trong thành không quá 3000, để công thành phải có lực lượng tối thiểu 1 vạn quân. Dù quân số có thừa, việc tiếp vận không đáng lo ngại, song Lý An và thuộc tướng có dám hy sinh ít nhất phân nửa lực lượng hay không vẫn còn là một câu hỏi lớn. Mà hy sinh rồi có tái chiếm được thành hay không thì Lý An thực sự không dám chắc. Trong tay Thiên Đức có những thứ vũ khí vượt trội, đúng hơn là không thể chống đỡ nổi.

Bản thân làm Sứ tướng hơn mười năm trời, đời binh nghiệp hơn hai mươi năm, Lý An chưa từng phải đối mặt với một kẻ dùng binh khó lường như Chương. Lý An nghĩ, giá như Lý Lệnh công cho dập tắt luôn Thiên Gia Bảo Hựu hồi mới dựng cờ thì tốt biết bao. Lý An cũng tự trách bản thân đã đánh giá thấp đối thủ, giờ nhận ra thì đã muộn.

Lý An gặp Lý Lệnh công xin nhận tội, nhưng Lý Lệnh công kiên quyết động viên tinh thần ông, nhờ vậy Lý An mới vơi bớt phần nào áy náy trong lòng.

Thành mất, phủ đệ bị đột kích giữa ban ngày, vợ con bị bắt đi thực sự là một đòn giáng mạnh vào lòng tự tôn của một vị tướng. Vì quá lo nghĩ tìm đối sách, chỉ mới vài ngày mà Lý An gầy đi trông thấy.

Nhớ lời Thiền sư nói dạo trước, bất giác Lý An rùng mình.

Về phía quân Thiên Đức.

Bọn Lạc Thổ neo thuyền giữa dòng không rút lui, phải đến nửa đêm mới đưa bớt 200 quân về thành, số còn lại đều ở trên các thuyền Xa Hải và Mông Đồng để thiết lập điểm chốt tạm thời giữa sông. Lê Quý Ly đem pháo ra bờ sông bắn, bọn Lạc Thổ lui về bờ đối diện, pháo không thể bắn đến.

Sớm hôm sau khi trời vừa hửng sáng ở phía Tây, quân Thiên Đức dùng 10 chiếc thuyền Xa Hải đã được cải tạo chở đến Luy Lâu trang thiết bị quân sự như Liên nỗ, hỏa pháo liên hoàn, thiết xa, lương thảo… cùng vài trăm binh sĩ. Lý An và các thuộc tướng bất lực nhìn những đoàn thuyền Thiên Đức ngược xuôi cho đến tận chập tối. Thủy binh Siêu Loại có đủ, nhưng thành Luy Lâu đã thất thủ, Yết Kiêu lập trại tạm gần chợ Diên Ứng kiểm soát toàn bộ nhánh chính của sông Dâu cho đến tận ngã ba sông hợp lưu với sông Thiên Đức, khiến Lý An không thể làm gì khác.

Chương quyết biến thành Luy Lâu thành một cứ điểm phòng thủ mạnh. Trên mặt lũy thành được bố trí tới 40 khẩu thần công cùng 1000 viên đạn các loại, hàng chục hỏa pháo liên hoàn luôn sẵn sàng khai hỏa. Bên trong thành, 50 khẩu pháo Thiên Đức c��ng 200 khẩu pháo do bọn Hoàng Thái Công bỏ lại sẽ khiến Lý An phải dè chừng.

Đại đội Súng trường và Đại đội Thần Vũ với 1000 tay súng; Hoàng Ngưu chỉ huy 600 binh sĩ Vạn Ninh, cùng 300 pháo thủ dưới quyền Phạm Bạch Hổ. Tổng quân số Thiên Đức trong thành khoảng 2000, tính cả hơn 400 thương binh đang được cứu chữa.

Thủy binh Long Vũ để lại 400 quân, 20 Xa Hải, 40 Mông Đồng, số còn lại Yết Kiêu đưa về trại chính gần ngã ba sông. Vài ngày sau khi tình hình tạm lắng, thành Luy Lâu được đặt dưới quyền chỉ huy của Phạm Cự Lượng.

Chương đã bố trí hỏa lực tầm xa, tầm trung và tầm gần. Ông tin rằng muốn vượt qua hệ thống phòng thủ này, quân Siêu Loại sẽ phải chấp nhận tổn thất ít nhất 3000 quân. Chưa kể hào nước rộng bốn trượng cũng trở thành rào cản khiến bất cứ tướng cầm quân nào cũng e ngại. Binh sĩ trấn thành nhận được lệnh, nếu quân Siêu Loại quyết sống chết lấy thành thì phải dùng hỏa công rồi rút theo lối Đông Môn.

Chương bố trí phòng thủ chặt chẽ như vậy, nhưng thực lòng cậu không muốn Lý An phải nướng quân.

Ngày hôm sau, Chương cho sứ sang gặp Lý An, bảo rằng Thiên Đức sẵn sàng trao trả quân sĩ tử trận và bị thương trong thành. Tuy nhiên, quân Siêu Loại không được vào mà phải để bá tánh hoặc gia quyến của những người đó đến nhận. Trong danh sách Chương đưa, có 437 binh sĩ bị thương và 118 người tử trận.

Lý An đang còn suy tính thì Chương cho quân khiêng 50 người bị thương đặt trước cổng Diên Ứng tự mà không hề nói một lời nào. Các vị sư trong chùa ngay lập tức đưa những người này về trại quân Siêu Loại gần đó.

Bách tính gần thành biết tin quân Thiên Đức muốn trả người, ai nấy đều kéo nhau đến Diên Ứng tự xin Thiền sư vào thành Luy Lâu thuyết phục chủ tướng Mạc sớm trao trả tử sĩ. Thiền sư cùng đi với hơn hai mươi vị cao niên vào thành, và chứng kiến hơn trăm cỗ áo quan chưa đậy nắp, nhang khói nghi ngút. Chương nhờ Thiền sư làm lễ cho họ, đồng thời nói với các vị cao niên rằng:

– Người đã khuất thì mọi chuyện coi như đã hết, chỉ còn những người sống phải lo toan. Cháu là chủ tướng, mong các cụ lượng thứ. Gia quyến hoặc bách tính không nhận thì cháu sẽ đưa áo quan sang bên kia sông Dâu chôn cất tử tế, có điều làm như vậy, gia quyến tử sĩ sẽ phải chịu đau lòng. Quân Thiên Đức hay quân Siêu Loại cũng đều là quân cả, đều là dân Vạn Xuân.

Sau đó Chương đưa danh sách tử sĩ, thương binh cho các vị cao niên, danh sách có đủ tên tuổi, quê quán.

– Nhờ các cụ sớm trao lại cho gia quyến của họ.

Rạng sáng hôm sau trước Đông Môn, gần chợ Diên Ứng có mấy trăm người già trẻ đầu quấn khăn tang, khóc lóc xin được vào thành nhận thi thể chồng con. Thiên Bình cho phép những người quấn khăn tang vào nhận người thân, họ là cha mẹ, con cái và vợ của tử sĩ.

Mỗi áo quan được khiêng ra khỏi cửa Đông Môn, quân Thiên Đức đều đồng loạt cúi đầu chào tiễn biệt. Thiên Bình tự tay đưa cho gia quyến tử sĩ một nén bạc kèm lời chia buồn.

Đoàn người đội khăn trắng xa dần, lúc bấy giờ Thiên Bình mới cho phép những người không quấn khăn tang vào nhận diện thương binh. Mỗi thương binh rời thành nhận được 100 đồng, Hoàng Ngưu cùng thủ hạ lo chu toàn việc này. Đến chiều muộn ngày hôm ấy tất cả thương binh tử sĩ đều không còn ở trong thành nữa.

Chương đã cố tình làm như vậy cốt để khiến hàng nghìn bách tính thấy rằng quân Thiên Đức không làm hại gì bách tính, chỉ chống lại quân của Lý Lệnh công. Đây có lẽ cũng là cách hay để giảm bớt lòng thù hận của bách tính vùng này với Chương.

Ngày thứ tư sau khi chiếm thành, Chương cho dán thông cáo, tuyên bố chợ Diên Ứng sẽ hoạt động bình thường trở lại, xóa bỏ mọi loại thuế đang thu tại chợ. Các sạp hàng trong chợ đều nhận 30 đồng tiền đền bù tổn thất do phải ngưng buôn bán. Thông cáo ghi rõ bách tính đến chợ không được mang theo vật sắc nhọn.

Thương thuyền được phép đi lại tự do như trước và tạm thời ngưng thu thuế.

Ban đầu chỉ lác đác vài hàng quán mở cửa, Thiên Bình sai nữ binh ra chợ mua sắm những thứ cần thiết, đồng thời loan tin rằng dân nghèo có thể qua sông Dâu, đến xã Kim Tháp hoặc Lệ Chi để nương nhờ.

Hàng quán có những mặt hàng quân Thiên Đức cần đều bán hết sạch, người nọ truyền tai người kia, phải đến hơn một tháng sau, chợ mới họp lại đông đúc như thể chưa từng có biến loạn binh đao. Nhiều tiểu thương muốn hối lộ quân sĩ canh chợ nhưng chẳng ai dám nhận. Sau này, họ thấy nếu chỉ cho nước uống, bánh trái, hoa quả thì quân sĩ nhận, và các tiểu thương ai nấy đều biết ý.

Quân sĩ ngoài việc canh gác đúng giờ giấc còn phải tuyên truyền cho tiểu thương và bách tính đến chợ về các đường lối, chủ trương của Thiên Đức quân. Đồng thời, họ cũng thông báo rằng tiểu thương nào muốn đều có thể đến phủ Thiên Đức tìm kiếm cơ hội làm giàu. Bất cứ ai muốn, chỉ cần vào thành Luy Lâu xin giấy xác nhận, rồi theo đường thủy đến phủ Thiên Đức trình ra, chắc chắn sẽ được tạo mọi điều kiện thuận lợi, không ai hỏi han khó dễ. Quan trọng hơn cả, nếu buôn bán với phủ Thiên Đức mà thiếu tiền có thể mượn không tính lãi!

Tiểu thương ban đầu còn bán tín bán nghi, sau khi dò hỏi các thương thuyền một cách cặn kẽ hơn, thủy thủ hay chủ thuyền đều xác nhận là thật. Bởi thế, vài tháng sau có hàng chục tiểu thương xin giấy tờ để sang phủ Thiên Đức tìm kiếm cơ hội.

Trong chợ Diên Ứng có vài cửa hàng vải vóc của ông Cả Lụa, một thương điếm Vạn Xuân thu mua phân gia súc với giá cao hơn một chút so với các nơi khác, một phần lý do được đưa ra là chi phí vận chuyển không đáng kể, song thực chất đây là chủ ý của Chương.

Gia tộc Lâm từ La Thành đã mở thương điếm đầu tiên ở chợ Diên Ứng thu mua nông sản hoặc bất cứ thứ gì mà người dân vùng Siêu Loại muốn bán, xem như một hành động giúp sức cho Thiên Đức.

Ty Thương nghiệp phủ Thiên Đức bắt đầu xây dựng một cửa hàng lớn, dự định bán hàng trăm thứ mặt hàng, gọi là bách hóa tổng hợp.

Vào đầu tháng 11, Chương cho rút Tiểu đoàn Thần Vũ về bản doanh, và điều Tiểu đoàn Thần Sách, được trang bị 500 khẩu súng hỏa mai, đến thay thế. Đi kèm với đó là 350 tù binh đã được cải tạo hơn một năm, cũng được đưa đến thành Luy Lâu để gia cố phòng thủ.

Tiểu đoàn Thần Vũ với quân số 1500 người trở thành lực lượng chủ lực cơ động. Tiểu đoàn được chia ra trấn giữ các vị trí hiểm yếu, trong đó Đại đội Súng trường trấn trên dãy Linh Sơn, Đại đội Tam Vạn trấn ở phía làng Vạn. Đại đội Thần Vũ đóng trong xưởng quân khí.

Đại đội Thần Vũ được ưu tiên dùng súng hỏa mai cải tiến, dù vẫn dùng nòng trơn, nhưng có tầm bắn chính xác hơn hẳn trong phạm vi 20 trượng. Số súng hỏa mai trang bị trước đó được bàn giao dần cho Tiểu đoàn Thần Sách của Lý Văn Ba.

Vào cuối tháng 11, hơn 3000 khẩu hỏa mai đã được sản xuất. Quân sĩ được trang bị súng nhưng đạn dược chỉ được cấp phát khi thực sự cần thiết. Các cấp chỉ huy, từ nhỏ đến lớn, nếu để binh sĩ làm mất súng sẽ phải chịu phạt rất nặng, thậm chí liên đới nhiều người khác. Trên báng mỗi súng đều có khắc tên binh sĩ sử dụng; trong trường hợp binh sĩ đó diệt được bao nhiêu đối phương, có xác thực của ít nhất ba người khác, chỉ huy sẽ khắc các vạch lên thân súng để ghi công. Mỗi vạch tương đương với một kẻ địch bị hạ gục, và 20 vạch sẽ được thăng cấp trong quân.

Nếu súng hỏa mai đã được kiểm soát chặt chẽ, thì lựu đạn gốm còn bị quản lý nghiêm ngặt hơn. Thông thường, lựu đạn chỉ được trang bị cho quân Thần Vũ và các cấp chỉ huy trong quân, mỗi người tối đa hai quả.

Có thể nói đến cuối năm Thiên Đức 28, Chương đủ sức diệt gọn quân Siêu Loại với số vũ khí trong tay nhưng cậu ta tất nhiên không chọn cách hành động theo lối đó, mà tập trung đánh vào kinh tế và chính trị của vùng Siêu Loại, kiên trì triển khai kế hoạch “Diễn biến hòa bình”.

Nội dung này được biên tập độc quyền và thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free