(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 191: Tiểu đoàn Vạn Ninh
Quân Siêu Loại, nếu huy động cả dân binh, có thể lên đến hơn 2 vạn người. Một trận chiến không thể dứt điểm tình hình, buộc Chương phải áp dụng những gì học được từ tiền nhân.
Quân số của Phạm Cự Lượng và Cao Lịch, tổng cộng không quá 1200 người, liên tục nghi binh quấy phá. Lý An, dù đã đoán định được ý đồ, nhưng cũng không thể để mất đất. Ông ta lo ngại quân Thiên Đức sẽ chuyển từ nghi binh sang tấn công chính diện, nên buộc phải bố trí hơn 7000 quân canh giữ mặt trận này suốt hai tháng trời.
Lý An thống lĩnh 5000 tinh binh đóng trại hướng Đông Bắc, đối diện tường thành Thiên Đức và mép bờ sông Dâu. 4000 thủy binh cùng bộ binh đóng ở Luy Lâu, canh giữ mặt Đông; hơn 1000 quân phòng thủ làng Thư Đôi phía Nam; và hơn 3000 quân khác đóng rải rác trong vùng. Chương nắm được thông tin bố trí binh mã của Lý An do chim câu đưa về, nhận thấy đã có sự thay đổi nhất định so với mấy tháng trước.
Chương muốn kéo giãn lực lượng quân Siêu Loại ra khắp các vùng trấn giữ, hòng khiến Lý An phải điều động quân bản bộ đang đóng tại Lý phủ ra hỗ trợ.
Ngày ấy đã đến.
Lý phủ nằm giữa vùng Siêu Loại, nên việc Lý An rút gần hết quân bảo vệ phủ thì cũng không có gì đáng ngại.
Ngược lại, Thiên Đức chỉ có 3700 binh sĩ trước ngày tiến hành kế hoạch. Chương nhận thấy sẽ không đủ quân để giữ Luy Lâu nếu chiếm được thành, bèn tính đến việc tuyển mộ tù binh, lập ra một Tiểu đoàn bộ binh trang bị giáo mác, đao kiếm và nỏ Liên Châu.
Quân cần phải có tướng! Chương muốn dùng Hoàng Ngưu.
Hoàng Ngưu sau nửa năm chăn nuôi lợn đã thực sự chán nản, dù rằng ăn uống no đủ. Trương Lôi và Chu Diện thường xuyên đến chè chén cùng ông ta. Qua những buổi chuyện trò bên chén rượu nhạt, Hoàng Ngưu dần có cái nhìn khác về quân Thiên Đức nói chung và Chương nói riêng.
Trương Lôi tiến cử Hoàng Ngưu, Chương đồng ý tiếp nhận. Gặp Chương, Hoàng Ngưu vẫn giữ phong thái của kẻ cầm quân. Thấy vậy, Chương chỉ tủm tỉm cười, rót trà mời, đối đãi như khách. Chương nói:
- Thân làm tướng mà phải nuôi lợn, ta biết ông không đời nào chấp nhận. Ông là người tài, và Thiên Đức luôn có chỗ cho những người như ông, chỉ cần ông nguyện ý.
- Trương Lôi hẳn đã thưa với Mạc chủ tướng, tôi đây là người chính trực, ngay thẳng, không thể thờ hai chủ cùng lúc.
- Và ông gọi đấy là trung nghĩa, phải không? Quan điểm của ông ta hiểu và rất tôn trọng. – Chương chậm rãi nói. – Có điều, thời thế đã thay đổi rồi, ông Ngưu ạ. Ông cứ giữ lòng trung của mình, có điều, lòng trung ấy nên dành cho bách tính, chứ không phải dành cho Vũ Ninh vương hay ta.
- Dám hỏi Mạc chủ tướng, ngài đây dựng cờ xưng vương, cớ sao lại thu nạp kẻ đối nghịch? Quân không có lòng trung thì dùng sao được?
- Quân từ dân mà ra, ông cũng biết điều này rồi, chân lý chính là ở chỗ đó. Tướng hay sĩ tốt đều là chồng, l�� cha, hoặc là con của một bà mẹ, không thể tự nhiên mà có được. Ta đây muốn bách tính có cuộc sống no đủ, không còn phải thấy cảnh binh đao; ta muốn xây dựng một Vạn Xuân thống nhất. Ta lo cho bách tính, bách tính là cha mẹ của quân, vậy quân chỉ cần trung thành, hiếu nghĩa với bách tính là đủ.
- Vậy Mạc chủ tướng đây thì sao?
- Nếu ta đủ tốt, đủ sáng suốt trở thành người dẫn đường, chỉ lối cho ba quân và bách tính, tất bách tính sẽ vì ta, quân sĩ sẽ vì ta.
- Như vậy nào khác gì trung với quân?
- Khác chứ! – Chương cười. – Trung quân ái quốc là lẽ sống của tướng tài như ông, song nước đã không còn, lấy đâu mà ái quốc? Vạn Xuân này chia năm xẻ bảy, chẳng vương nào chịu an phận, ta cũng vậy. Có điều, ta sẽ thống nhất cả Vạn Xuân này, sau đó giao lại cho bách tính định đoạt.
- Mạc chủ tướng, nói đi nói lại, tôi vẫn thấy Mạc chủ tướng để chí tại thiên hạ, chẳng phải ngài đang làm vương rồi sau đó sẽ làm vua sao? Nếu ý đồ của ngài thành công.
- Nếu ta thực sự trở thành vua như ông nói, ông có muốn tên tuổi mình lưu danh sử sách, là vị tướng khai quốc công thần?
- Tôi đây xưa nay chỉ làm tròn phận sự được giao.
- Nếu ông chịu đầu quân cho Thiên Đức, ta sẽ giữ thể diện cho ông. Trương Lôi hay Chu Diện hẳn đã nói, ta muốn tuyển quân đánh Siêu Loại. Các ông là người châu Vũ Ninh, ta có giao chiến với Vũ Ninh vương cũng không làm phiền đến các ông. Như vậy, ông cũng trả được lễ nghĩa với Vũ Ninh vương hay thượng ty của mình.
- Nếu tôi đã theo quân Thiên Đức, tôi cũng chỉ làm phận sự được giao. Nếu Mạc chủ tướng có lòng thu nhận, lại nghĩ sâu xa giữ lễ nghĩa cho tôi như Mạc chủ tướng và bọn Trương Lôi đã nói, thì tôi cũng muốn giúp chủ tướng một tay.
Chương ra hiệu cho nữ binh Thần Vũ. Lát sau, vợ con Hoàng Ngưu được dẫn đến. Hoàng Ngưu tròn mắt ngạc nhiên, rồi ứa nước mắt khi hai đứa con chạy ào đến ôm chặt.
Chương lấy cớ bận công việc, hẹn hôm sau sẽ nói thêm. Hoàng Ngưu dẫn vợ con về trang trại lợn, nhưng vợ ông lại chỉ theo lối khác. Ngưu hỏi ra mới hay vợ con đã sang ở Đường Vỹ gần một tháng nay. Vợ Ngưu nói, sứ giả quân Thiên Đức đã gặp Nguyễn Quốc Khánh xin cho ba mẹ con sang sông. Khánh nghĩ tình xưa nên đồng ý. Đổi lại, quân Thiên Đức phải ngưng bắn phá lũy thành, ngừng gây hấn.
Vợ và hai con của Ngưu được cấp một ngôi nhà mới dựng ở ven làng, đủ trâu ngựa, vườn tược. Thấy vợ con được đối đãi tử tế, lại được cho ăn học, không chút nào phân biệt, Ngưu lấy làm mừng rỡ. Hoàng Ngưu vội vã xin gặp Trương Lôi, nhờ Lôi dẫn đến tạ ơn Mạc chủ tướng nhưng Trương Lôi ngăn lại:
- Tôi đã nói với ông rồi, Mạc chủ tướng không thích mấy chuyện lễ nghĩa. Nếu ông thực lòng muốn đầu quân giúp chủ tướng dựng nghiệp thì ở lại với ta huấn luyện quân.
- Mạc chủ tướng đối với vợ con ta như vậy, ta muốn báo đáp.
- Ông cũng như ta, muốn báo đáp thì tuyển quân rồi huấn luyện. Thiên Đức này có chỗ cho tất cả chúng ta, tôi cũng như ông đều là người từ bên kia sông mà nay ra sao, hẳn ông đã thấy.
- Có lẽ nào Mạc chủ tướng chưa thật tin chúng ta?
Trương Lôi lắc đầu:
- Tướng sĩ quân Thiên Đức đều dưới ba mươi tuổi, trẻ khỏe, dũng mãnh nhưng kinh nghiệm chiến trận chưa nhiều. Mạc chủ tướng muốn những người già như ta huấn luyện cho quân sĩ sao cho tinh nhuệ. Thiên Đức khác với bên Vũ Ninh vương, quân sau khi huấn luyện ba tháng mới chuyển đến các đội phù hợp, chứ các quân ấy không trực tiếp nhận. Tuy nhiên, Mạc chủ tướng muốn lập một đội mới do ông thống lĩnh, bởi vậy, ông hãy chọn trong số gần hai nghìn tù binh ra khoảng 500 người khỏe mạnh để gây dựng từ đầu. Mà này, 500 người sẽ chống lại được 2000 đấy nhé.
Hoàng Ngưu đồng ý. Trương Lôi dẫn Ngưu đến gặp Cự Lượng. Cự Lượng nhận lời rồi chỉ Hoàng Ngưu đến gặp Thiên Bình và Duệ. Thiên Bình nói thẳng:
- Trước đây ông là địch, giờ là đồng đội. Hai chúng tôi không phải chỉ huy của ông, chỉ phụ trách về tư tưởng giúp ông thông suốt. Ông là tướng dày dạn chiến trận, mong ông sau này sẽ giúp chúng tôi.
Hoàng Ngưu vì thế không cảm thấy chút nào lấn cấn khi phải học hỏi từ những người trẻ hơn mình. Duệ dạy chữ và điều lệ Thiên Đức hội cho Ngưu, sau đó kết nạp ông ta. Lượng cùng Trương Lôi bàn định với Ngưu về cách thức xây dựng quân, sau đó đưa kế hoạch lên Chương xem xét.
Chương đặt tên là Tiểu đoàn bộ binh Vạn Ninh, với quân số 600 người. Hoàng Ngưu làm Tiểu đoàn trưởng, Triệu Văn Khoát làm Tiểu đoàn phó, Phạm Sáng (người làng Vạn) làm Chính trị viên. Phạm Sáng có nhiệm vụ nắm bắt tư tưởng, là đại diện của Thiên Đức hội trong tiểu đoàn này.
Sau khi bàn giao xong tù binh, các Mông Đồng thuyền mới chở quân của Hoàng Ngưu đến Luy Lâu phối hợp giữ thành. Lúc này, quân của Hoàng Ngưu đã huấn luyện được hai tháng. Họ vốn là binh sĩ nên chủ yếu học tư tưởng mới cùng quân phong quân kỷ của Thiên Đức.
Sở dĩ Chương muốn đến Lý phủ, ngoài việc muốn khiến Lý An mất mặt, thì cậu muốn dùng Lý phu nhân làm con tin, sau đó mới đưa phu nhân về ở cùng Lam Khuê. Việc có Lý Công Thành lại hóa ra là phần thưởng ngoài dự kiến. Nhờ bắt giữ Lý Công Thành và Lý phu nhân mà Chương lấy được thành mau hơn, giảm thương vong cho đối phương. Quân Thiên Đức thuận lợi tiến vào thành trước khi Lý An kịp kéo quân đến tiếp viện.
Việc Chương phát minh ra súng thần công, pháo đá và súng hỏa mai trang bị cho quân Thiên Đức, đồng thời cũng là lời cáo chung cho tác dụng của thành lũy. Bởi thành Luy Lâu đã bị hạ chỉ trong khoảng một canh giờ!
Mục tiêu chiếm thành đã đạt được, nhưng làm thế nào để giữ thành mới là chuyện khó.
Bản văn này thuộc về truyen.free và đã được biên tập theo yêu cầu.