Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 190: Đột kích chớp nhoáng

Chương và Thiên Bình dẫn hai trăm tay súng lên bờ, xuyên qua chợ Diên Ứng, tiến thẳng về Diên Ứng tự. Các sư sãi trong chùa đang dõi theo trận công thành, chợt thấy đội quân hướng về phía mình liền hoảng loạn bỏ chạy tán loạn.

Chương dẫn quân xông thẳng vào chùa. Thay vì đốt phá hay bắt bớ, quân Thiên Đức vội vàng thay đổi y phục đã chuẩn bị sẵn trong những chiếc túi hành lý. Chương và Thiên Bình cũng làm theo.

- A di đà Phật, chả phải Mạc chủ tướng từng hứa sẽ không đem vạ vào nhà chùa ư?

- Mô Phật! – Chương đáp lời Thiền sư Sùng Phạm. – Cửa nhà chùa luôn rộng mở, chúng con chỉ mạn phép đi qua, không có ý quấy nhiễu. Xin sư thầy và các vị cao tăng hãy yên lòng. Diên Ứng tự từ nay sẽ do quân Thiên Đức bảo vệ.

Đoạn rồi Chương túm lấy Tôn và một chú tiểu bên cạnh.

- Bạch thầy, con mượn hai chú tiểu này, việc quân gấp gáp, con sẽ đến tạ lỗi với nhà chùa sau.

Tôn giả bộ miễn cưỡng dẫn bọn Chương vào sâu trong chùa, rồi nhanh chóng biến mất. Đoàn quân của Chương rời chùa qua lối cửa hậu, chạy thẳng chừng một dặm về phía Tây, sau đó ngoặt trái, nhằm hướng Lý phủ ở phía Bắc mà thẳng tiến.

Bấy giờ ở Lý phủ chỉ còn hơn năm mươi quân sĩ canh gác cùng hơn trăm gia nô. Quân canh ngoài cửa chính thấy một đội quân khoảng hai trăm người hớt hải chạy tới, mấy kẻ dẫn đầu vội vàng nói:

- Sứ tướng bị trọng thương khó qua khỏi, mở cửa, đi gọi Lý phu nhân nhanh lên.

Quân canh vội vàng đẩy cửa lớn, Thiên Bình cùng mấy binh sĩ liền nhảy bổ vào đánh ngã ngay lập tức. Chương theo đó dẫn quân tràn vào. Nhờ có sơ đồ bố phòng chi tiết, binh sĩ Thiên Đức nhanh chóng kiểm soát các lối ra vào, không để bất kỳ kẻ nào thoát.

Lý phu nhân và Lý Công Thành được đưa đến. Thành vừa thấy Chương liền lờ mờ nhận ra nhưng nhất thời chưa nhớ là ai. Chương bước đến trước mặt Lý phu nhân nói nhỏ:

- Con xin phép đưa mẹ đi ngay. Lam Khuê và cháu gái đang chờ mẹ. Già trẻ trong phủ sẽ không ai bị làm sao đâu ạ.

Lý phu nhân gật đầu không nói. Thiên Bình vội dắt bà lên ngựa rồi đi ngay. Lý Công Thành bị trói hai tay, miệng bịt giẻ, theo sau. Tất cả đầy tớ trong Lý phủ đều bị trói vào cột, còn hơn hai mươi con ngựa thì bị quân Thiên Đức dẫn đi. Những loạt đạn bắn chỉ thiên đã khiến binh sĩ trong phủ khiếp vía, không dám chống cự.

Đoàn Chương theo lối cũ rời Lý phủ. Dân chúng thấy quân Thiên Đức mặc y phục của quân Siêu Loại nên chẳng mảy may nghi ngờ.

Lý phu nhân qua Luy Lâu thấy quân Thiên Đức đang vây thành bèn nói:

- Con ơi, bách tính ở đâu cũng là bách tính. Vợ con từng nói với ta, binh sĩ từ dân mà ra, dù hai bên đối đầu, con cũng niệm tình đừng lạm sát.

- Mẹ yên tâm. Chủ trương của con là kêu gọi đầu hàng. Chiếm được thành xong, con sẽ có cách. Con không muốn vợ con phải lo lắng.

Khi Lý phu nhân và Lý Công Thành đã lên thuyền Mông Đồng, Thành mới hỏi:

- Cớ sao chủ tướng của Thiên Đức lại gọi mẹ là mẹ như vậy? Hắn chính là cái tên trước đây cha từng mời làm môn khách ở Lý phủ mà!

Lý phu nhân khẽ thở dài:

- Chuyện còn dài. Ta không nghe theo nó, sợ rằng gia nhân trong phủ chẳng còn ai. Hơn nữa, Lam Khuê bây giờ là thê thiếp của nó, con hiểu không?

Lý phu nhân thuật đầu đuôi cho Thành, nghe xong Thành vẫn còn ngờ vực vài phần.

- Chúng chỉ có vài nghìn quân. Cha sẽ sớm đưa viện binh đến ứng cứu Hoàng Đại tướng quân đang trấn giữ thành.

Lý phu nhân lắc đầu:

- Giữa ban ngày ban mặt nó ngang nhiên dẫn quân đến Lý phủ bắt người mà chẳng ai hay biết. Đến rồi đi nhanh như gió, ta e rằng thành Luy Lâu này đã mất rồi, khó lòng lấy lại được con ạ. Con nghe thấy tiếng đì đùng đó chứ?

Tâm trạng Lý phu nhân và Lý Công Thành lúc này rất phức tạp. Lý phu nhân thực mong chồng bình an vô sự nơi trận mạc. Bà chẳng thể nào tưởng tượng nổi Chương lại dám dẫn binh đến Lý phủ giữa thanh thiên bạch nhật như vậy.

Trương Văn Long đang dồn lực đánh ngược lên núi, nghe tin Thiên Đức vây thành Luy Lâu, đành theo lệnh cắt 2000 quân đi tiếp cứu. Quân cứu viện đi được nửa đường, lính trạm cấp báo Lý phủ bị tấn công, đành đổi hướng. Đến nơi, họ thấy Lý phủ không hề hấn gì.

Lý An từ trong phủ đi ra, giận đến tím mặt, thét lệnh quân tiến thẳng về Luy Lâu, quyết diệt quân Thiên Đức.

Trong khi đó, Lê Quý Ly có thêm viện binh, dẫn quân phản công bọn Lạc Thổ. Hai bên đấu pháo qua lại, không cận chiến. Lê Quý Ly dẫn quân xông lên hai đợt nhưng buộc phải lui vì đạn đá và thần công bắn dữ dội, chưa kể súng hỏa mai nổ vang. Mãi đến chiều muộn, Lê Quý Ly có thêm hai trăm khẩu pháo cùng hai nghìn quân kéo đến, quyết chiến sinh tử mới đẩy lui được bọn Lạc Thổ xuống sông Dâu.

Bọn Lạc Thổ cầm chân được đối phương nguyên một ngày. Trước khi neo giữa dòng, chúng đã đốt sạch ba trại, tổn thất 12 binh sĩ và 45 người bị thương.

Nói về thành Luy Lâu, Hoàng Thái Công cố thủ không chịu đầu hàng. Điều này buộc Phạm Bạch Hổ phải bắn thêm vài loạt đạn nổ vào trong thành để trấn áp tinh thần đối phương, dọn đường cho bộ binh Thiên Đức chặt tre ném hết xuống hào nước bề ngang bốn trượng, chuẩn bị tràn vào thành.

Binh sĩ Siêu Loại cố thủ trên mặt thành và lầu cao trên cửa Đông Môn, trang bị cung nỏ, đều bị hỏa pháo bắn liên hồi và thần công uy hiếp, buộc phải dạt sang chỗ khác.

Bởi thế quân Thiên Đức mau chóng bắc được cầu tạm dẫn vào cửa Đông Môn, chỉ chờ hiệu lệnh là xông thẳng vào.

Hoàng Thái Công thấy cảnh này sợ đến tái mặt, cầu trời khấn Phật cho viện binh mau đến, hy vọng trong thì liều chết đánh ra, ngoài thì đánh vào may ra mới phá vây được. Thủy binh của Đinh Công Tráng muốn tiếp cứu, đổ bộ đánh thẳng vào quân Thiên Đức, dù quân số ít hơn hẳn, nhưng vì thế mà hơn nửa chiến thuyền của Tráng bị đốt cháy. Thủy binh không chống lại được hỏa mai, hay đúng hơn là không có cơ hội đối phó, đành phải rút lui.

- Thái Công Đại tướng quân dạo này còn chơi cờ Lý Vạn Xuân hay không?

Chương chắp tay sau lưng, đứng ngoài tầm tên bắn, dùng loa phóng thanh nói lớn.

- Niệm tình xưa ông đối đãi với ta rất tốt, nay ta mở một lối cho ông và binh sĩ Siêu Loại rời khỏi thành Luy Lâu. Các ông không còn thì giờ nữa đâu, hàng thì sống, chống thì chết.

- Kẻ đang ba hoa dưới kia là ai?

- Là người tặng ông miếng sắt nhỏ ngày nào, miếng sắt ấy đã đổi cho ông một mạng. Giờ miếng sắt ấy không còn nữa, ông phải tự suy tính.

- Ta với ngươi không quen không biết, ta không nhận cái gì của ngươi sất!

- Binh sĩ trấn thành nghe đây! Kẻ nào muốn về với cha mẹ, với vợ con hãy để khí giới lại trong thành, đường hoàng theo lối Đông Môn mà ra, ta sẽ tha mạng.

Đáp lại lời Chương là sự im lặng gần như tuyệt đối. Sau một cái nhún vai của Chương, mấy quả đạn bắn thẳng vào cổng thành. Cánh cửa gỗ lớn có đóng đinh đồng bấy giờ mới đổ sập.

- Cùng là người Vạn Xuân, ta không có ý sát hại các người. Đây là cuộc chiến giữa ta, chủ tướng Thiên Đức, và Lý Lệnh công. Các người hãy mau về nhà, nhược bằng không ta buộc phải đánh vào bên trong.

Đoạn Chương nói với Hoàng Thái Công:

- Thái Công đừng chấp mê bất ngộ, cũng đừng mong chờ viện binh ứng cứu. Ta đây đã dẫn binh vào Lý phủ, bắt được Lý Công Thành và Lý phu nhân, còn Lý Sứ tướng đã thiệt mạng.

Ngay lúc ấy Lý Công Thành nhào ra khoang thuyền hô lớn:

- Đại tướng quân đừng nghe…

Nhưng chưa dứt câu đã bị quân sĩ đánh cho ngã ngửa. Lý phu nhân vội che chắn cho con, nhờ vậy Lý Công Thành mới không phải chịu đòn.

Nhiều quân sĩ trên mặt thành trông thấy cảnh này, ngay cả Hoàng Thái Công cũng hoang mang tột độ. Lý phu nhân ít người biết đến, nhưng Lý Công Thành vẫn thường đến Luy Lâu nên quân sĩ không còn xa lạ gì.

Chương nhân cơ hội đối phương đang dao động liền cho bắn vài quả đạn nổ vào trong thành.

- Mau bỏ binh khí lại, giơ hai tay lên cao, đi ra khỏi thành và trở về nhà! – Chương nói lớn. – Ta không đủ kiên nhẫn nữa đâu. Nếu không chạy nhanh, ta sẽ đổi ý giết sạch không tha một ai. Sứ tướng của các người đã bị hạ rồi!

Thêm vài tiếng nổ lớn phụ họa cho lời Chương nói. Hàng chục binh sĩ lấm lét xuất hiện ở ngay cửa thành. Hoàng Thái Công đứng trên cao ra lệnh, kẻ nào bỏ chạy sẽ bị bắn bỏ ngay tức thì.

Phạm Bạch Hổ lập tức ra lệnh cho pháo và thần công cùng nhắm bắn lên tường thành. Mệnh lệnh của Hoàng Thái Công phút chốc tan thành mây khói khi hơn chục binh sĩ buông khí giới đi qua cầu tạm. Trong khi đó, Hổ vẫn cho pháo bắn cấp tập lên mặt thành, bắn cả vào bên trong thành, ngăn không cho cung thủ địch bắn hạ những kẻ vừa quy hàng.

Hơn chục binh sĩ Siêu Loại giơ tay đầu hàng, thấy quân Thiên Đức không bắt mà liên tục phẩy tay đuổi về, liền ba chân bốn cẳng chạy thẳng, không dám ngoái đầu nhìn lại. Nhiều binh sĩ trấn thành thấy vậy cũng muốn hàng. Lại thêm đạn nổ đinh tai nhức óc gây thương vong, nên họ buông vũ khí, tranh nhau chạy ra khỏi thành dưới sự kiểm soát của quân Thiên Đức.

Chỉ trong chưa đầy một khắc, binh sĩ trong thành đã ra hàng quá nửa qua cả ba cửa thành. Hoàng Thái Công thay y phục, cải trang thành lính để thoát thân. Bấy giờ Chương mới hạ lệnh cho bộ binh Thiên Đức, dưới sự yểm trợ của súng và pháo, nhanh chóng tiến vào thành.

Bên trong thành Luy Lâu còn đến gần nghìn quân sĩ, một nửa bị thương nặng nhẹ, một nửa còn lại chẳng hiểu vì sao không chịu rút cũng không có ý chống cự.

Chương cho kiểm đếm, thấy quân Siêu Loại trong thành tử trận hơn trăm người, bèn lệnh quân sĩ thu dọn thi thể ngay ngắn để gia quyến đến đưa về. Số binh sĩ bị thương do các mảnh đạn nhỏ cũng được cứu chữa. Số quân quy hàng không rút chạy, sau hỏi ra mới biết họ có anh em là nho sinh đầu quân cho Thiên Đức. Gia đình họ có dặn, chỉ cần khai tên tuổi của anh em đang ở trong Thiên Đức và bản thân là lính dõng thì sẽ toàn mạng.

Số binh sĩ này lập tức được đưa lên Mông Đồng thuyền chở về làng Nhất Vạn cho Bỉnh Di thẩm tra. Nếu thực đúng, các nho sinh sẽ viết giấy bảo lãnh là xong.

Mông Đồng thuyền, sau khi đưa số binh sĩ về cùng với Lý phu nhân, thì lại chở đến gần sáu trăm quân hỗn hợp. Đây là các tù binh bắt được của Vũ Ninh vương và Phan Văn Hầu, do Hoàng Ngưu thống lĩnh. Hoàng Ngưu dẫn số quân này đến lo cứu chữa thương binh của đối phương và sắp đặt phòng thủ giúp quân Chương.

Pháo, súng thần công cùng vài trăm xạ thủ đồn trú trên mặt thành. Thủy binh neo thuyền ngay dưới sông. Lý An kéo đại quân gần vạn người đến nơi thì mọi việc đã rồi. Hắn bất lực nhìn thành rơi vào tay đối phương mà không dám cho pháo dồn lên đánh quyết liệt, bởi nghe nói vợ con mình đang ở bên trong.

Vì sao Hoàng Ngưu lại gia nhập quân Thiên Đức? Vì sao Chương phải mạo hiểm dẫn quân thần tốc đến Lý phủ?

Bản văn này được hiệu chỉnh bởi truyen.free để mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free