Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 188: Chiến tranh kinh tế?

Thiên Đức hội và Hội Nông dân đã tổ chức các cuộc họp làng, họp xã để phổ biến cho người dân về việc cần giảm chi tiêu và tăng cường tích trữ lương thực, bởi dự kiến cuối năm giá cả sẽ tăng vọt do nạn dịch.

Chương đã họp bàn với Lâm Uyển Như, Bát Vạn Thương Nhân hội và ông Cả Lụa. Sau cuộc họp, Duệ xuất kho 15.000 nén bạc và 3.000 nén vàng, giao cho Uyển Như cùng hội thương nhân đi thu mua ngũ cốc. Chương đặt mục tiêu mua càng nhiều ngũ cốc càng tốt, bởi giá loại lương thực này mới chỉ có dấu hiệu tăng nhẹ. Riêng gạo sẽ chỉ mua cầm chừng, do giá đã tăng cao. Quan điểm của Chương là khi đói, người ta cần no bụng trước đã.

Ông Cả Lụa cũng trích 3.000 nén bạc và 500 nén vàng để đặt mua lương thực từ các thương nhân Hoa quốc đang tích trữ. Đồng thời, ông cũng dùng lụa để đổi lấy ngũ cốc.

Lâm Chí Hoà, sau khi nhận tin từ con gái, lập tức hiểu ra vấn đề và xuất ngay 1 vạn nén bạc cùng 2.000 nén vàng, đặt mua lương thực từ khắp nơi, kể cả từ các thương nhân Hoa quốc.

Thông qua Thiên Đức hội và Hội Nông dân, Duệ khuyến khích dân chúng cho quân Thiên Đức vay tiền để mua thêm lương thực, với cam kết hoàn trả sau 6 tháng và lãi suất 1 đồng trên mỗi 10 đồng vay.

Sau một tuần, quân Thiên Đức đã huy động được từ dân chúng tiền xu, bạc vụn, và bạc nén, quy đổi ra tổng cộng hơn 3.000 nén bạc. Số tiền này cũng được Chương dùng để mua lương thực, phần lớn từ vùng Sơn Tây.

Bà Dung đã cho con gái mượn 500 nén bạc và 50 nén vàng. Phạm Tu cũng xuất kho, cho Thiên Đức mượn thêm 5.000 nén bạc và 500 nén vàng.

Ba nhóm thương nhân đồng loạt thu mua lương thực với số lượng lớn đã khiến các thương nhân khắp nơi cũng nhanh chóng dự đoán được tình hình và vội vã thu gom, đẩy giá lương thực tăng nhanh chóng.

Đầu tháng 8 năm Thiên Đức thứ 28, một nén bạc có giá 600 đồng, đổi được 55 đấu gạo (tương đương 55 cân Vạn Xuân, khoảng 93 cân hiện nay) hoặc 120 đấu ngũ cốc.

Đến hạ tuần tháng 10, một nén bạc chỉ đổi được 20 đấu gạo hoặc 70 đấu ngũ cốc. Sau Tết, giá lương thực thậm chí còn tăng cao hơn nữa: một nén bạc chỉ còn đổi được 15 đấu gạo hoặc 55 đấu ngũ cốc. Dân chúng Vạn Xuân ở nhiều nơi phải đối mặt với nạn đói, điều này thật khó tránh khỏi.

Tổng cộng, quân Thiên Đức, Lâm Chí Hoà và Cả Lụa đã huy động tới 4 vạn nén bạc và 6.050 nén vàng, thu mua hơn 2.900 tấn ngũ cốc và 1.200 tấn gạo. Được biết, một sào ruộng tốt (360m²) có thể thu được gần 2 tạ thóc, tương đương 1,3 tạ gạo. Tính ra, để có được số gạo trên, cần một diện tích trồng lúa khoảng 3,5 kilômét vuông. Trong khi đó, một binh sĩ Thiên Đức khỏe mạnh mỗi ngày chỉ tiêu thụ khoảng 3 lạng gạo.

Như vậy có thể thấy, Chương đã thu mua một lượng lương thực vô cùng lớn. Tính cả ngũ cốc, số lương thực tích trữ đủ để nuôi hơn 3 triệu người ăn no trong một ngày. Trong khi đó, toàn bộ quân dân phủ Thiên Đức hiện tại chỉ vỏn vẹn 3 vạn người.

Tất cả những điều này đều nằm trong tính toán của Chương. Các yếu nhân trong phủ Thiên Đức đã hoàn toàn hiểu rõ chủ trương nên ai nấy đều bận rộn, chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm chuyện thiên hạ.

Lâm Chí Hoà và Cả Lụa vốn là thương nhân, việc kiếm lời là lẽ dĩ nhiên.

Song, hai thương nhân này đã tự nguyện trích một phần lương thảo đã mua được, đem tặng cho Thiên Đức vào thời điểm thích hợp.

Họ cũng không hề thiệt thòi, vừa có được tiếng thơm lại vừa có lợi lộc.

Mục đích của Chương khi tích trữ lương thảo và đẩy giá lương thực lên cao, khiến dân chúng lâm vào cảnh khốn khó, nhằm đạt ba mục tiêu chính: Thứ nhất, buộc các sứ quân phải xuất kho lương để cứu dân, không thể động binh khi bách tính gặp khó khăn, dẫn đến sức chiến đấu của quân đội suy giảm và giặc cướp nổi lên. Thứ hai, sau khi các sứ quân xuất kho, họ cũng sẽ phải mua lương thực với giá cao. Lúc đó, Cả Lụa và Lâm Chí Hoà sẽ bán ra từng đợt, còn Lâm Uyển Như cùng hội thương nhân cũng sẽ từ từ bán ra để thu hồi vốn ban đầu. Chỉ cần bán đi phân nửa số lương thực đã mua là đã hòa vốn.

Số lương thực dư ra, Chương sẽ dùng cho mục tiêu thứ ba: chiêu binh mãi mã, thu nạp dân chúng.

Song song với việc không ngừng quấy phá quân Siêu Loại và tích trữ lương thảo, Chương còn cho dựng sẵn thêm 10 ngôi làng bên kia sông Dâu, tạo thành hai xã Diên Ứng Đông và Diên Ứng Đoài. Bỉnh Di đã cắt cử 200 quân và 2.000 dân để lo liệu việc này giúp Chương. Sở dĩ Chương cần dựng làng là để có thêm phên dậu vững chắc cho sau này.

Trung tuần tháng 9, Chương điều thêm hai trung đội súng hỏa mai và 10 khẩu thần công để tăng cường cho Cự Lượng, đồng thời rút về hai trung đội bộ binh. Điều này nâng tổng số binh sĩ có vũ trang dưới quyền chỉ huy của Phạm Cự Lượng lên đến 800 người.

Phạm Cự Lượng nhận lệnh thay đổi chiến thuật, chia 800 binh sĩ thành năm trung đội, kết hợp thần công và bộ binh liên tục tấn công quấy phá suốt ngày đêm, cầm chân 8.000 quân của Trương Văn Long. Quân Siêu Loại hao hụt dăm ba chục người mỗi ngày, chưa kể số bị thương. Trong khi ấy, quân của Phạm Cự Lượng bị thương rất ít, thậm chí không có ai tử trận.

Trước tình thế này, Lý An biết không thể tiếp tục giằng co với quân Thiên Đức, bèn quyết định tấn công khu vực tường thành. Hoàng Thái Công cũng nhận lệnh dẫn thủy quân để mở cuộc tấn công lớn.

Dù Lý An và Hoàng Thái Công khiêu khích, quân Thiên Đức vẫn kiên quyết cố thủ, không ra nghênh chiến. Binh sĩ phòng thủ trên tường thành chỉ dùng thần công để bắn trả. Dù Lý An đốc quân tiếp cận đôi ba lần nhưng cũng phải rút lui. Quân Thiên Đức dùng lựu đạn, hỏa hổ và thần công đã gây thiệt hại gần một nghìn quân sĩ cho Lý An. Gần 400 khẩu pháo đá cũng bị thần công chế áp, không thể phát huy tác dụng.

Dưới sông Dâu, Hoàng Thái Công dẫn đội thủy binh 3.000 quân với hàng trăm thuyền cũng không thể tiến lên. Yết Kiêu không có ý giao chiến, chỉ dùng thần công bắn xối xả đ���y lui đối phương. Dù Hoàng Thái Công quyết tâm xông lên nhưng cũng không thể tiếp cận được thủy binh Thiên Đức, vậy nên việc đổ bộ lên bờ quả là điều viển vông.

Sau một tuần, Thái Công buộc phải lui binh, mất 25 thuyền và hơn 200 thủy quân.

Lý An viết thư đề nghị Khánh liên thủ. Tuy nhiên, Khánh không hồi đáp, bởi ông ta biết rằng lực lượng chính của Thiên Đức, dưới quyền chỉ huy của Thiên Bình, hầu như chưa được sử dụng. Vị trí của lực lượng này vẫn còn là một dấu hỏi chưa có lời giải.

Bản thảo này do truyen.free giữ bản quyền, xin trân trọng mọi sự tôn trọng đối với công sức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free