(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 187: Mạc đại tiểu thư
Quân Thiên Đức không ngừng khiêu khích ngày đêm ròng rã suốt hàng tháng trời, khiến Trương Văn Long không tài nào giảm bớt số binh sĩ trấn giữ. Nhiều lần, Trương Văn Long ra lệnh cho binh sĩ hò hét mạt sát quân Thiên Đức đang ẩn náu trong rừng, nhưng đáp lại chỉ là tiếng gầm vang của một khẩu thần công đơn độc. Tinh thần binh sĩ Siêu Loại dần trở nên rệu rã, các trại quân đóng ở phía sau bắt đầu có dấu hiệu lơ là, mất cảnh giác.
Quân Siêu Loại, ngoài việc phải đối phó với quân Thiên Đức, còn đứng trước một tai họa mới.
Lúc bấy giờ đã gần hạ tuần tháng Tám.
Trước đó, vào thượng tuần tháng Tám, khi Lam Khuê sắp đến ngày trở dạ, Chương tỏ ra nôn nóng, hấp tấp thấy rõ. Mỗi ngày, từ bản doanh trở về, anh đến nhà không dưới chục bận để hỏi han tình hình. Chương đã mời ba bà mụ tới đỡ đẻ cho đứa con đầu lòng mà anh quả quyết chắc như đinh đóng cột rằng đó đích thị là một ái nữ. Thực lòng, Lam Khuê vẫn mong hạ sinh một bé trai. Mặc dù đã ở bên Chương một thời gian đủ dài, tiếp nhận nhiều tư tưởng mới lạ, đặc biệt là quan niệm con trai hay con gái đều như nhau. Không chỉ Lam Khuê, ngay cả Thiên Bình cũng mong muốn Lam Khuê sinh hạ bé trai.
Mấy bà mụ tỏ vẻ ngạc nhiên, không hiểu vì sao Chương lại quả quyết đứa bé chưa chào đời là con gái. Chương giải thích:
– Lúc sinh thời, bà nội ta có truyền lại vài kinh nghiệm dân gian, ví như bụng bầu cao và tròn bè hai bên thế này thì dễ là con gái. Gần đây, ta tự tay đổ nước tiểu cho nàng, màu nước tiểu trắng đục cũng là một dấu hiệu. Từ đầu năm đến nay, mỗi tháng ta đều dùng dây đo tóc cho nàng; tóc nàng dài rất chậm, đó cũng có thể coi là một chỉ dấu. Đây chỉ là ba trong số những điều ta có thể nhớ được vào lúc này.
Lam Khuê bán tín bán nghi, nghe vậy mới chợt nhớ ra vì sao mỗi tháng Chương lại chải tóc cho nàng một lần, lấy dây đo nhưng chẳng hé răng nói gì. Với dân Vạn Xuân nói chung, đặc biệt là giới nho sĩ hay đơn giản hơn là cánh đàn ông, việc một người chồng lại đi đổ xô nước tiểu của vợ mình quả thực là một hành động chướng mắt. Thế nhưng, vì Chương là chủ tướng, nên dẫu có không vừa lòng, mọi người cũng chỉ dám bàn tán sau lưng mà thôi.
Duệ đem những lời ấy nói với Lam Khuê, nàng kiên quyết không cho Chương làm mấy việc đó nữa, nhưng Chương chỉ cười rồi bảo:
– Thi thoảng, mẹ anh vẫn kể rằng hồi mang thai chín tháng mười ngày, đến lúc sinh anh ra, bà đau đớn đến mức chỉ muốn vứt bỏ anh đi. Đàn ông bọn anh đâu có đẻ được, mấy việc nhỏ nhặt này có đáng gì, xem như anh bù đắp chút ít cho em mà thôi.
Nghe những lời ấy, Lam Khuê mềm nhũn cả lòng.
Chương họp tại quân doanh với các sĩ quan và hạ sĩ quan để bàn về tình hình chiến sự. Một buổi sau khi cuộc họp kết thúc, anh tươi cười nói thêm:
– Gần đây, ta biết trong quân có lời đàm tiếu về việc ta là chủ tướng đứng trên vạn người lại đi xách xô nước giải của thai phụ đem đổ, mấy lần định nói mà rồi lại quên. Nay nhân tiện cuộc họp kết thúc sớm, ta có đôi lời muốn tỏ bày với các ông, các anh và các em như sau.
Mọi người có chút bối rối, Cự Lượng định đứng dậy, nhưng Chương vẫy tay ra hiệu bảo cứ ngồi yên.
– Tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu bén rễ trong lòng người Vạn Xuân từ bao đời nay, chẳng rõ từ thời nào, song ta chắc rằng nó khởi nguồn từ sách vở. Các ông cứ nghĩ mà xem, nếu ai cũng chỉ muốn hạ sinh con trai thì chúng ta còn lấy đâu ra vợ mà cưới hỏi? Dù là trai hay gái thì đó cũng là con của chúng ta, do vợ chúng ta mang nặng đẻ đau mà thành. Hơn nửa số các ông ở đây đã có vợ con, có bao giờ tự hỏi vợ mình lúc mang thai đã nghĩ gì, muốn gì không? Hay chỉ đơn giản cho rằng, trách nhiệm mang thai là của riêng các bà vợ? Con cái hầu như đều do vợ chăm bẵm, lớn một chút các ông lại muốn chúng nghe lời chúng ta thay vì lời vợ. Chẳng hiểu lẽ công bằng nằm ở đâu.
Chương ngừng lại một lát để lấy hơi, rồi nói tiếp với giọng vui vẻ:
– Nay khói lửa binh đao chưa biết bao giờ mới dứt, đàn ông chúng ta phải ra đi liên miên, nếu thắng trở về thì chẳng nói làm gì, nhưng hòn đạn mũi tên đâu có mắt? Nếu chẳng may nằm xuống thì cha mẹ, vợ con sẽ là những người đau khổ hơn ai hết. Bởi vậy, ta thực mong các ông suy ngẫm, hãy tận dụng những lúc có thể để yêu thương vợ con mình hết mực. Đổ nước giải thì có là gì? Vợ ta kia mà. Ta vẫn thường nói với các ông rằng, muốn người khác đối xử tốt với mình, bản thân ta phải đối đãi tốt với họ trước đã. Chân lý ở đời vốn là vậy, nhưng chẳng mấy ai biết, biết rồi mấy ai hiểu, mà hiểu rồi thì đâu phải ai cũng làm được.
Chương nói thêm đôi ba câu nữa, cũng chỉ mong người nghe có thể thấm thía được dăm ba phần. Số nam nhân chưa hẳn đã thông suốt, nhưng trong số sĩ quan và hạ sĩ quan, các nữ nhân như Phạm Thị Thanh, Phạm Kim Huệ, Phạm Thị Hồng cùng gần hai chục cấp dưới khác đã đứng dậy ủng hộ nhiệt liệt. Trong số các nữ sĩ quan, hạ sĩ quan ấy, có người đã sinh nở, có người sắp sinh, có người thì chưa, nhưng bởi vì là phụ nữ, họ chẳng có lý do gì mà không ủng hộ tư tưởng của chủ tướng.
Những người phụ nữ này đã tác động đến chồng và cả ý trung nhân của họ. Các nữ binh dĩ nhiên cũng ủng hộ chủ tướng của mình. Song song với đó, Chương cũng trao đổi với Hàn Thuyên, Trần Thông cùng nhiều nho sinh khác để đả thông tư tưởng cho họ. Hàn Thuyên vốn là nhân sĩ cấp tiến, lập tức sử dụng Ty Thông tin - Tuyên truyền để phổ biến rộng rãi đến quân dân trong vùng mà không gặp mấy khó khăn. Trần Thông thì dùng Ty Giáo dục để truyền bá tư tưởng nam nữ bình quyền đến các học trò là thiếu nhi, thiếu niên.
Thiên Bình thông qua Hội Thiên Đức, còn Duệ thì thông qua Hội Nông dân. Có thể nói, qua sự việc nhỏ nhặt này, Chương thấy rằng dù muốn hay không, các binh sĩ Thiên Đức, nho sinh, nho sĩ, và thầy đồ trong phủ Thiên Đức đều sẽ dần ngấm nhuần tư tưởng này. Yếu tố cần thiết chỉ là một chút thời gian mà thôi.
Có điều chẳng hiểu thông tin tuyên truyền lan truyền thế nào, mà chỉ mấy ngày sau, khắp phủ Thiên Đức, người ta r�� tai nhau rằng Mạc chủ tướng dù bận trăm công nghìn việc vẫn không quên nghĩa vụ làm chồng, làm cha, yêu thương vợ con đến vậy, nên các đấng lang quân cần phải noi gương. Thế là những lời đàm tiếu tiêu tan, Chương được đàn bà con gái trong phủ Thiên Đức xem là tấm gương sáng. Nghe đồn, khi trai gái hẹn hò, các cô gái còn hỏi rằng: sau này em mang thai, liệu anh có sẵn sàng xách xô nước giải của em đi đổ hay không?
Sức mạnh của truyền thông quả thật kinh khủng, có thể đổi trắng thay đen. Chương thừa hiểu rõ điều này.
Chương biết rằng các bà mụ khi cắt rốn thường dùng dao bổ cau sắc bén nhưng lại chưa có ý thức phòng ngừa nhiễm trùng. Chương liền cho rèn vài mẫu dao nhỏ bằng thép tốt, trước hết hướng dẫn quân y, sau đó là các bà mụ. Anh yêu cầu họ trước khi dùng dao cắt rốn, bắt buộc phải rửa qua nước đun sôi, dùng rượu rửa sạch và phải hơ qua ngọn lửa để sát trùng, hòng tránh những rủi ro không đáng có.
Trong làng Đường Vỹ, thậm chí có nhà từng dùng liềm cắt lúa, rửa qua nước nóng để cắt rốn cho trẻ. Tuy chưa thấy hậu quả nghiêm trọng nào, nhưng không thể để tình trạng tương tự tái diễn.
Những chủ trương, chính sách thay đổi mà Chương áp dụng cho bách tính đều được truyền đạt thông qua bốn phương thức kể trên. Ty Giáo dục tuyên truyền có thể không thấy kết quả ngay lập tức, nhưng sẽ giúp thay đổi tận gốc rễ. Chương tin rằng chỉ dăm năm nữa thôi, phủ Thiên Đức sẽ có một thế hệ trẻ hoàn toàn mới.
Cũng trong khoảng thời gian Lam Khuê chuẩn bị lâm bồn, bốn cô vợ chưa cưới của Chương đã hiểu thêm nhiều điều về chàng trai mà họ yêu thương. Họ thực sự tin rằng Chương không hề có chút tư tưởng trọng nam khinh nữ nào.
Sáng sớm ngày 8 tháng 8 năm Thiên Đức thứ 28, căn nhà trong làng Đường Vỹ tấp nập người ra vào, khác hẳn thường nhật. Ai nấy nét mặt rạng rỡ, thi nhau chúc mừng Mạc chủ tướng đã lên chức cha.
Lam Khuê đã hạ sinh một bé gái, mẹ tròn con vuông. Chẳng cần mô tả, ai cũng biết Chương đã vui sướng đến nhường nào khi lần đầu tiên trong đời được bế trên tay hình hài bé nhỏ, quấn nhiều lớp lụa vàng, hai mắt nhắm tịt. Ai cũng bảo bé gái có cái mũi giống cha y đúc.
Con gái đầu lòng của Chương được đặt tên là Mạc Thiên Kim. Và dù mới chỉ một ngày tuổi, Thiên Bình đã nhận Mạc Thiên Kim làm nữ binh của Tiểu đoàn Thần Vũ, tự tay buộc khăn vàng lên đầu cho cô con gái bé nhỏ. Tấm khăn ấy do chính tay Thiên Bình thêu họa tiết tỉ mỉ.
Lâm Uyển Như đang mang bầu tháng thứ 5, Chương lại đoán rằng đó sẽ lại là một cô tiên nữ nhỏ đẹp hơn cả mẹ. Đến lúc này, nhiều người đã thực sự tin vào những lời Chương nói trước đó.
Tình hình chiến sự đang thuận lợi, bách tính dù biết quân lính động binh đã cả tháng nay nhưng ai nấy vẫn làm việc của mình. Bên cạnh đó, quân Thiên Đức đều di chuyển vào ban đêm, nên chẳng ai rõ thực hư rằng họ đánh ở đâu.
Vào hạ tuần tháng Tám, khi Chương còn đang hân hoan, hạnh phúc vì được làm bố, thì bỗng hay tin trong phủ Thiên Đức xuất hiện nạn châu chấu. Kinh nghiệm đau thương từ trận dịch tả cuối năm trước khiến Chương phản ứng mau lẹ. Chương liền đến gặp các cụ cao niên để hỏi thăm sự tình, các cụ bảo rằng năm nào có nạn châu chấu hoành hành thì năm đó dân chúng sẽ thiếu ăn.
Chương từng nghe trong sử sách ghi chép về nạn châu chấu, nhưng anh không nhớ rõ cách trị đám này ra sao. Tận mắt chứng kiến những con châu chấu gặm nát lá lúa, có đến hàng chục con trên mỗi mét vuông. Cách đầu tiên mà Chương nghĩ đến là huy động toàn dân diệt giặc châu chấu, thông qua Ty Thông tin - Tuyên truyền, Ty Giáo dục, Hội Thiên Đức, Hội Nông dân, Hội Phụ nữ và Hội Người cao tuổi. Từ trẻ em lên mười đến phụ lão thất tuần đều đồng lòng tham gia.
Xưởng may mặc của Ngọc đã dừng tất cả các công việc, dồn sức dùng vải xô để may vợt. Trong khi đó, các binh sĩ Thiên Đức không trực tiếp tham gia chiến đấu, mà cùng với tù binh và Thiên Gia Bảo Hựu lo làm vợt. Gần hai vạn quân dân phủ Thiên Đức đã kéo nhau ra đồng bắt châu chấu.
Binh sĩ Thiên Đức dùng vôi bột rải khắp các bờ ruộng để diệt trứng châu chấu, đồng thời nông dân loại bỏ ngay những lá lúa bị xâm hại, nhằm hạn chế lây lan sâu bệnh.
Tối hôm đó, Chương ra đồng xem quân dân đốt lửa bắt châu chấu, anh chợt nhớ đám thiêu thân thích lao vào nguồn sáng và đám châu chấu trưởng thành dường như cũng có tập tính tương tự. Chương liền nhắc mọi người chú ý theo dõi, sau đó cho đốt thêm hàng trăm đống lửa ở các góc ruộng, và điều này thực sự mang lại hiệu quả.
Một cụ ông nói với Chương rằng, vịt và gà rất hay nuốt chửng châu chấu, đặc biệt là vịt. Đó có thể coi là thiên địch của châu chấu, thậm chí nhiều khi người ta còn bắt châu chấu về sao vàng, băm nhỏ cho chim ăn. Nghe vậy, Chương liền nghĩ đến đàn lợn ở trang trại của mình. Ngay sáng sớm hôm sau, tin tức được loan báo khắp dân chúng rằng quân Thiên Đức muốn mua châu chấu rang làm thức ăn cho lợn, với giá 2 đồng một cân.
Chưa đầy dăm ngày sau, với sự ra quân ngày đêm của hơn hai vạn người, nạn châu chấu đã tạm thời bị đẩy lui. Hàng tạ châu chấu đã được dân phủ Thiên Đức đem đến cho trang trại lợn. Chương dặn binh sĩ băm nhỏ, sấy khô, nghiền vụn rồi trộn vào thức ăn cho lợn.
Nhờ phát hiện sớm, phản ứng nhanh, huy động được số lượng lớn quân dân, kết hợp nhiều cách khác nhau, cộng thêm diện tích phủ Thiên Đức không quá lớn, nhờ vậy Chương sớm khống chế được tình hình.
Tuy nhiên, phía Siêu Loại, tình hình lại rất xấu, châu chấu tàn phá lúa, ngô nhiều không kể xiết. Quân Siêu Loại phải lo phòng thủ không dám lơ là, phải điều bớt quân tuyến sau và dân binh đi diệt nạn châu chấu.
Nhiều ruộng lúa của quân Siêu Loại đã bị tàn phá, nay thêm nạn châu chấu hoành hành, thì không riêng quân lính mà cả dân Siêu Loại khả năng cao sẽ mất trắng mùa màng. Trước tình hình nghiêm trọng này, Chương đã gặp Phạm Tu, trình bày ý định của mình, Phạm Tu liền đồng ý. Ty Thông tin - Tuyên truyền liền in hàng nghìn tờ thông cáo, nhờ các thương thuyền gửi đến dân Siêu Loại. Đồng thời, Chương cũng sai sứ xin gặp Lý An, trao cho Lý An cách diệt châu chấu mà Thiên Đức đã áp dụng thành công.
Lý An tuy còn ngờ vực, nhưng lập tức lệnh cho quân lính ban ngày vợt châu chấu, ngắt bỏ lá lúa hư hại, rải vôi bột ven các bờ thửa và đem vịt ra đồng. Buổi đêm, họ đốt lửa vợt được hàng rổ châu chấu. Quân lính báo lại với Lý An rằng phương pháp này có hiệu quả. Lý An liền lệnh cho dân chúng lùa gà vịt ra đồng bắt châu chấu, kết hợp với các cách mà Chương đã đưa.
Nhưng phần lớn dân Siêu Loại đã hành động nhanh hơn cả Chương và Lý An nghĩ. Thương nhân chỉ mới đưa tờ giấy thông cáo được cho vài người, nhưng dân chúng đang đứng trước cảnh mùa màng mất trắng, nên ai chỉ cách gì họ cũng sẵn lòng thử. Bởi vậy, chỉ sau một đêm, dù lệnh đưa đến các làng vào buổi trưa, thì dân làng đã ra đồng chống giặc châu chấu từ sáng sớm tinh mơ cả rồi.
Quân lính đem tin báo lại với Lý An, nghe xong Lý An liền hiểu rõ mọi chuyện. Chương không đành lòng nhìn dân vùng này mất mùa, cũng không muốn quân Siêu Loại thiếu ăn, nên mười ngày nay anh không cho quân quấy phá. Chương ra tay giúp đỡ, song lại muốn dân chúng biết ai đã giúp họ, ấy là gieo lòng nhân vào trong dân. Chưa kể, các tờ thông cáo còn cho biết rằng, quân Thiên Đức sẽ mua châu chấu rang với giá 2 đồng một cân. Trong dân, ai có nhu cầu bán cứ đem đến cổng tường thành, bao nhiêu họ cũng mua hết.
Lý An đều hiểu rõ thâm ý sâu xa trong những việc Chương làm, duy chỉ có việc mua châu chấu thì ông không sao lý giải được.
Phải biết rằng Chương là sinh viên theo học ngành Quản trị kinh doanh, dù dở dang năm thứ ba, nhưng việc kiếm tiền ở Vạn Xuân quả thật dễ dàng. Ngay cả các thương nhân bôn ba còn chưa thể hiểu hết, huống chi là các võ tướng.
Sau mười ngày, quả thật dân Siêu Loại gồng gánh những thúng đầy châu chấu đem đến tường thành, song họ không bán. Họ gửi tặng cho quân Thiên Đức, xem như trả ơn đã mách bảo cách diệt trừ. Chương đứng trên tường thành chắp tay đội ơn sâu sắc. Quân Thiên Đức đổ châu chấu rang vào các xe kéo để đem đi, bấy giờ Chương và đoàn người mới rùng mình vì số châu chấu bắt được lên đến ba, bốn triệu con.
Quân Thiên Đức đem châu chấu băm nhỏ, bỏ vào cối giã, phơi khô rồi sấy trên gác bếp vài ngày. Sau cùng mới dùng cối xay nghiền vụn để cho lợn ăn.
Cứu người cũng là cứu mình, nếu Chương không bày cách cho dân Siêu Loại, sớm muộn gì nạn châu chấu cũng sẽ lại lan sang bên Thiên Đức. Chương tính toán, sẽ có ngày phải chế tạo ra thuốc trừ sâu hữu cơ hoặc vô cơ mới có thể yên tâm.
Chương họp riêng với Phạm Tu và Bỉnh Di, nói rằng trước đây anh vẫn nghĩ chỉ cần vũ khí mạnh là sẽ thắng, nhưng qua việc dùng thần khí có thể thấy khuất phục đối phương không hề dễ dàng. Đánh bại quân Siêu Loại, dìm họ trong bể máu, để cảnh máu chảy đầu rơi khắp nơi, thì liệu có chiếm được không? Mà có giữ được thì liệu còn lại gì?
Bây giờ Thiên Đức có số binh mã chưa đến bốn nghìn, đánh Siêu Loại – vốn có quân số gấp bốn lần với trang thiết bị mới – thì không khó, nhưng cần phải chuyển sang tấn công tổng lực. Nghĩa là cùng lúc tấn công bằng quân sự, kinh tế và chính trị. Về quân sự, chỉ tạm ngưng mười ngày để diệt châu chấu, sau đó lại đánh phá hàng ngày, hòng làm quân Siêu Loại mệt mỏi, tiến thoái lưỡng nan.
Về chính trị, đã ít nhiều có tác dụng, bằng chứng là dân chúng trong các làng gần nơi giao tranh mặc kệ hai bên khiêu khích lẫn nhau, bởi quân Thiên Đức, tuy là giặc, song không hề đụng đến họ. Năm ngoái là dịch b��nh, vừa rồi là dịch châu chấu, nên một phần dân chúng đã hiểu được dụng ý của Thiên Đức. Có thể tạm kết luận rằng, quân Thiên Đức bước đầu đã chia rẽ và phân hoá được lòng dân Siêu Loại.
Về kinh tế, dân Siêu Loại dù đã qua được nạn châu chấu, nhưng diện tích lúa, ngô bị thiệt hại ước chừng một phần ba hoặc hơn thế. Quân Siêu Loại sẽ mất ít nhất phân nửa sản lượng lúa thu hoạch vào cuối năm. Họ sẽ phải mở kho lương dự trữ ra để cứu tế, nếu không, một bộ phận dân chúng sẽ lâm vào cảnh đói kém.
Từ những phân tích và nhận định trên, Chương quyết định sẽ gia tăng thêm áp lực quân sự, khiến quân Siêu Loại phải lo chống đỡ dai dẳng và mệt mỏi. Bên cạnh đó, quân Siêu Loại cũng không thể tập trung lo sản xuất bởi đang có chiến tranh.
Phạm Tu và Bỉnh Di đều cho rằng đó là kế sách đúng đắn.
Ngoài phủ Thiên Đức và Siêu Loại, các nơi khác trên khắp Vạn Xuân đều gặp nạn châu chấu hoành hành.
Tiếp tục thi hành chính sách “viễn giao cận công”, Chương đã gửi thư mách nước cho Sơn Tây vương cùng thời điểm gửi sang Siêu Loại. Lâm Uyển Như đã mách cho Lâm Chí Hoà sau đó ba ngày, đúng như tính toán của Chương. Lâm Chí Hoà đã lan truyền tin này trong vùng La thành và các khu vực phụ cận, trong khi đó Chương không để tâm đến các nơi khác.
Đến trung tuần tháng 9, Sơn Tây vương đã gửi cho Chương 500 nén bạc và 500 hộc lương thảo, để cảm tạ thiện ý đã giúp ông đỡ phần thiệt hại. Con gái mới lọt lòng của Chương, Mạc đại tiểu thư, cũng được Sơn Tây vương ban tặng 100 tấm lụa quý.
Chương quyết định sẽ tiến hành một cuộc chiến tranh kinh tế nho nhỏ, muốn khiến Vạn Xuân một phen lao đao, qua đó dồn ép Lý Lệnh công.
Tuyệt phẩm văn chương này được truyen.free giữ bản quyền.