(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 183: Dương đông kích tây
Chương thừa biết Lý An sẽ không đời nào ra tay trước; động thái đưa pháo tới gần tường thành trong đêm tối của Lý An cũng nằm trong dự liệu của y. Ngay khi chim câu bay về bản doanh báo tin quân Siêu Loại có động tĩnh bất thường khi trời vừa chập tối, Chương lập tức triển khai bước kế tiếp của kế hoạch nghi binh.
Nửa đêm, 10 khẩu thần công trên núi cùng chiêng trống vẫn tiếp tục gây tiếng động, phía tường thành và trại thủy binh cũng không ngừng vang lên. Tiếng động vừa dứt, các đơn vị lập tức chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu. 10 khẩu thần công được khiêng trong đêm tối, men theo lối nhỏ có dây thừng giăng sẵn, được người dẫn đường từng chặng, tuyệt đối không dùng đuốc. Sau hơn một canh giờ vận chuyển, 10 khẩu thần công này đã tập kết an toàn cùng với 20 khẩu khác đã đợi sẵn.
Tiếp đó, 30 khẩu thần công đúc đồng (trong đó có một khẩu cỡ nòng 120mm) được đưa tới vị trí chiến đấu đã bố trí từ trước, cách điểm tập kết khoảng nửa canh giờ. Đây là số thần công mới chế tạo, có tổng chiều dài là 5 thước, tính cả phần khối hậu.
Thần công mới vẫn giữ cỡ nòng 80mm, tăng thêm liều lượng thuốc nổ mỗi lượt bắn. Theo nguyên tắc vật lý, tầm xa phụ thuộc vào độ cao và vận tốc ném. Vật được bắn từ độ cao càng lớn thì tầm xa càng được cải thiện. Thần công đúc gang dài 4 thước 3 đặt trên thuyền hoặc mặt ruộng bắn xa tối đa khoảng 120 trượng. Nay với nòng súng được cải tiến dài thêm 15 phần trăm nhằm cải thiện độ chính xác của quả đạn, kết hợp với việc đặt thần công trên cao và tăng thêm 20 phần trăm lượng thuốc nổ, Chương ước tính đạn tròn sẽ đạt tầm bắn tối thiểu 150 trượng (khoảng 500 mét).
Qua thử nghiệm thực tế khi đưa thần công lên lưng chừng núi để bắn xuống cánh đồng, có quả đạn đã bay xa đến 200 trượng (khoảng 670 mét) với tầm trung bình khoảng 180 trượng.
Tiểu đoàn Thần Sách với hơn 500 binh sĩ xuất phát từ bản doanh trước nửa đêm, ém mình tại vị trí định sẵn. Đợi thần công tới nơi, họ mới bắt đầu đốn hạ một số cây rừng để mở đường bắn cho thần công.
Từ hơn một năm nay, quân Siêu Loại cũng có những toán nhỏ gồm hai ba chục người đóng trại ở lưng chừng núi. Thế nên quân Thiên Đức mới phải thực hiện mọi việc trong đêm khuya tĩnh lặng.
Gà vừa gáy dứt lần thứ nhất báo hiệu bình minh sắp ló dạng, khẩu thần công 120mm khai hỏa trước, rồi 29 khẩu còn lại đồng loạt bắn loạt đầu tiên. Chớp lửa đầu nòng lóe lên trong đêm tối kèm theo tràng âm thanh đùng đùng như sấm rền vang vọng cả một cánh rừng.
Mục tiêu chính là ba doanh trại nằm dưới chân núi với những ngọn đuốc cháy bập bùng, và nằm ngoài tầm bắn của pháo đá. Trong loạt đạn đầu tiên này, những quả đạn đều làm từ đá, đẽo gọt thành hình tương đối tròn.
Sau loạt đạn thứ nhất, khu rừng lại chìm vào im lặng, đợi trời sáng. Doanh trại dưới chân núi chỉ nhốn nháo một lát, đèn đuốc thắp nhiều hơn, tù và thì liên hồi thổi báo hiệu.
Tờ mờ sáng, quân Thiên Đức đứng trên núi nhìn rõ doanh trại đối phương. Chỉ huy thần công là Cao Lịch lấy ra một loại đạn chuyên dụng: đạn khói!
Đạn khói bằng gang có hình trụ, đáy bằng đầu tù, mô phỏng hình dáng đạn súng lục, dài hơn mười phân. Bên trong quả đạn chứa hỗn hợp diêm tiêu, đường thô (chi tiết sẽ được kể sau) và lớp bột mịn màu đỏ hồng giã nhuyễn từ gạch non, được đổ vào sau cùng. Đạn có dây cháy chậm khá dài; khi nạp vào nòng thần công và khai hỏa, sức nóng và chớp lửa sẽ kích hoạt dây cháy chậm.
Đạn khói sẽ phun khói màu trong một khoảng thời gian ngắn, đủ để xạ thủ làm mốc, dù tầm bắn của nó gần hơn đạn tròn. Chương cũng đã tính đến phương án chế tạo đạn khói hình tròn rỗng nhưng chưa có thời gian thực hiện.
Viên đạn khói đầu tiên được điều chỉnh bắn ở tầm xa nhất; nếu vượt mục tiêu, các khẩu tiếp theo sẽ điều chỉnh bắn gần hơn. Nếu mục tiêu nằm xa hơn tầm đạn khói, pháo thủ sẽ ước lượng bằng mắt thường. Sở dĩ phải làm vậy là do bắn tà âm, đạn thần công nên không thể phung phí.
Cao Lịch cho bắn ba lần. Đạn sau bay xa hơn đạn trước không đáng kể. Nhưng nhờ có những cột khói nhỏ màu đỏ hồng làm vật chuẩn, các pháo thủ đã điều chỉnh súng rồi khai hỏa bằng đạn tròn đặc. Khẩu thứ tư khai hỏa thì bắn trúng vào một lều trong trại. Các khẩu còn lại điều chỉnh theo khẩu vừa bắn trúng mục tiêu, đồng loạt khai hỏa thêm ba loạt nữa.
Quân Siêu Loại dưới chân núi nghe tiếng nổ gần, lại thấy mấy cột khói nhỏ cũng không hiểu đó là gì, nhưng vẫn nâng cao cảnh giác. Lều đầu tiên bị xé rách, họ ngạc nhiên tự hỏi tại sao đối phương có thể ném đá xa đến thế. Cho đến khi những loạt thần công dội đạn xuống, vài người lính trúng đạn tử vong tại chỗ, lều bạt rách toạc, binh lính mới bắt đầu sợ hãi, vội vã lùi ra xa.
Quân Thiên Đức trên núi có thể nhìn rõ đối phương bên dưới, nhưng quân địch ở dưới nhìn lên thì lại chẳng thấy gì. Cứ thế một lúc sau, gần chân núi bất chợt vang lên tiếng hoả mai bắn loạt, tiếp đó là âm thanh nối tiếp nhau như pháo nổ.
Thì ra là một trung đội của Đại đội Thiên Đức đi theo Thần Sách chạm mặt với nhóm quân Siêu Loại trong rừng. Trung đội này nổ súng hạ gục được vài người, đối phương sợ hãi vội tháo chạy. Trung đội đuổi theo một quãng, thi nhau nổ súng bắn chỉ thiên. Tiểu đoàn Thần Sách cùng trung đội Thiên Đức tràn xuống, từ từ tiến về doanh trại gần nhất. Thần công trên núi yểm trợ, bắn dọn đường.
Quân Siêu Loại có khoảng 1200 binh sĩ trong ba trại đành dạt về phía sau, không dám tiến lên. Trong số quân này có 500 nỏ Liên Châu nhưng không bắn tới được. Đạn cung thủ có thể bay tới nhưng khiên bọc đồng hoặc thép đã hóa giải hiệu quả.
Dưới sự yểm trợ của thần công và hoả mai, Tiểu đoàn Thần Sách phóng hỏa đốt trụi một doanh trại, rồi nhắm tới doanh trại kế tiếp gần đó, nơi vẫn nằm trong tầm bắn của thần công.
Quân Siêu Loại bấy giờ mới tức giận, tướng sĩ hô nhau xông lên nhưng được nửa đường dính loạt hoả mai hơn trăm khẩu cùng lúc nhả đạn, khiến hàng chục người thiệt mạng và buộc phải rút lui.
Họ nhận ra quân Thiên Đức có thứ vũ khí mới bắn xa hơn nỏ Liên Châu, có thể xuyên thủng hộ tâm phiến ở khoảng cách chừng 20 trượng nên thất kinh. Trung đội của Đại đội Thiên Đức từ từ tiến lên và ngắm bắn khiến quân Siêu Loại phải lùi xa thêm.
Doanh trại vì thế bị đốt ngay trước mặt.
Sau khi phá hủy hai trong số ba doanh trại, Tiểu đoàn Thần Sách cùng trung đội hoả mai liền rút về bìa rừng ẩn nấp. Thần công trên núi cứ hai khẩu lại bắn một lượt, tiếng "cắc bụp" vang lên nhằm báo hiệu sự hiện diện. Trung đội hoả mai cũng vậy, họ nhắm bắn chim hoặc bất cứ thứ gì, mục tiêu vẫn là tạo ra tiếng động nhằm uy hiếp đối phương.
Lý An nhận tin khoảng 700 quân Thiên Đức dùng vũ khí lạ tấn công và đốt hai trong ba trại mà trước đây từng một lần bị quấy phá. Sau một hồi suy tính, Lý An cho tăng viện thêm 2000 quân, 500 nỏ Liên Châu cùng 30 pháo đá.
Lý An sợ trúng kế dương đông kích tây, nên ông vẫn tin rằng Chương sẽ tấn công Luy Lâu, bởi đây là một thành có địa thế vô cùng quan trọng.
Quân Siêu Loại dù có tăng viện, đành lùi lại thêm 50 trượng đóng tạm trại giữa đồng trống. Trong hai canh giờ sau đó, thần công trên núi vẫn liên tục nổ vang trời đất.
Tưởng chừng hai bên án binh bất động như thế thì bất chợt vào giữa Ngọ, hơn một nghìn quân Thiên Đức dàn hàng ngang từ từ tiến ra. Quân Siêu Loại lập tức dùng pháo đá bắn loạt đầu tiên để đo tầm nhưng không tới đích, buộc phải di chuyển 30 khẩu pháo đá lên cao thêm 40 trượng để bắn loạt thứ hai và thứ ba.
Bộ binh Thiên Đức đối phó bằng cách dùng khiên xếp thành hình vảy cá che đầu, tách thành ba khối dàn ngang, mỗi khối cách nhau chừng mười trượng, rồi tiếp tục tiến lên. Loạt đạn đá thứ hai có rơi trúng, nhưng những tấm khiên gỗ bọc sắt xếp hình vảy cá đã hóa giải được hết, chẳng ai bị thương. Đến loạt thứ ba, quân Siêu Loại đổi sang đạn cháy và dầu sôi; vừa thét lệnh khai hỏa thì cả nghìn binh sĩ thuộc ba khối quân Thiên Đức đã thực hiện theo lệnh ngay lập tức. Hai khối dạt sang bên trái, một khối dạt sang bên phải.
Ba mươi nồi đất vì thế mà rơi xuống mặt ruộng.
Người đã sáng tạo ra thần công như Chương, tất nhiên thừa hiểu rằng pháo của đối phương, dù mới được đưa vào sử dụng, sẽ dễ dàng bắn trúng mục tiêu cố định nhưng lại rất khó để nhắm vào mục tiêu di động, hơn nữa, thời gian nạp đạn của chúng còn lâu hơn pháo binh Thiên Đức rất nhiều.
Đấy là sự chênh lệch về trình độ mà quân sĩ Thiên Đức đều thấy.
30 khẩu pháo đá không có cơ hội khai hỏa lượt thứ tư bởi khi đội quân nghìn người dạt sang hai bên thì những gì quân Siêu Loại nhìn thấy là hơn hai chục khẩu thần công đen ngòm đang nhắm thẳng vào họ.
Những viên đạn sắt tròn đặc phù hợp phá công sự, tường thành, với thước ngắm chính xác, chỉ sau một loạt đạn đã vô hiệu hóa một phần ba số pháo thủ của đối phương và một số bộ binh phía sau.
Âm thanh lớn, khói, lửa và những thân người bị hất văng ra sau khiến binh sĩ Siêu Loại ngây người, luống cuống.
Loạt thần công thứ hai nhắm vào các khẩu pháo đá khiến nhiều xạ thủ mất mạng, chưa kể, vài viên đ���n còn bắn trúng, làm gãy đôi cột gỗ của pháo.
Bấy giờ Đại đội Thiên Đức với hơn 500 binh sĩ mới ào lên. Quân Siêu Loại bắn nỏ Liên Châu như mưa nhưng chúng chỉ bắn xa tối đa được 15 trượng, trong khi quân Thiên Đức có khiên chắn và hoả mai lại bắn xa hơn hẳn. Sau loạt hoả mai thứ nhất, đội hình Thiên Đức dừng lại nạp đạn. Quân Siêu Loại phân vân giữa việc xông lên hay bỏ chạy. Một số hô nhau xông lên với khiên bọc đồng, chạy được nửa quãng đường thì dính loạt thứ hai khiến thêm vài chục người thiệt mạng. Không những thế, quân Thiên Đức bắn xong thì rút sang hai bên. Quân Siêu Loại vẫn xông đến nhưng vì thế mà họ lãnh trọn một loạt thần công bắn vào sườn đội hình.
Mỗi viên thần công khi trúng vào binh sĩ sẽ đánh văng người đó ra sau, kéo theo vài người khác cũng ngã theo. Chưa kể, có những viên đạn hạ gục hai, ba người cùng lúc. Những người xung phong đầu tiên sắp tiếp cận được đội quân Thiên Đức phải đối mặt với những họng súng đen ngòm khai hỏa loạt thứ ba.
Ba loạt hoả mai, hai loạt thần công đã cướp đi sinh mạng của gần ba trăm binh sĩ Siêu Loại.
Loạt thần công thứ ba nổ vang trời cũng là lúc gần ba nghìn quân Siêu Loại buộc phải tháo chạy tán loạn. Một trong số các tướng của họ đã tử trận.
Cao Lịch ra lệnh khiêng pháo lên. Lý Văn Ba và Cự Lượng cho bộ binh tiến thẳng tới ngôi làng nhỏ phía trước. Tiểu đoàn Thần Sách tràn vào làng, Tiểu đoàn Thiên Đức cùng các khẩu thần công sắp xếp đội hình ở rìa làng.
Dân trong làng nháo nhác, gà bay chó chạy, ai nấy đều trốn vào trong nhà đóng chặt cửa. Quân sĩ của Lý Văn Ba vào tới sân các ngôi nhà trong làng, lớn tiếng xin nước giếng để uống và tắm rửa, dội ào ào vài gàu từ đầu đến chân. Sau đó, họ cất lời cảm tạ gia chủ rồi chuồn êm, nhanh hơn cả lúc đến.
Cự Lượng ở ngoài, cho một số binh sĩ bắn chỉ thiên từng loạt nhằm khiến dân làng sợ hãi không dám ló mặt ra ngoài xem, sau đó cũng nhanh chóng rút đi.
Toàn bộ quân Thiên Đức rút vào rừng ẩn nấp. Trên đường rút lui, họ còn tranh thủ thu hồi nhiều viên đạn đã bắn trước đó cùng hơn năm chục binh sĩ đối phương bị thương nhẹ. Số binh sĩ bị thương này lập tức được khiêng về bản doanh Thiên Đức cứu chữa.
Truyền thuyết trăm trứng, nói rằng dân Vạn Xuân đều chung một gốc, cùng với những mệnh lệnh trong quân, đã dần trở thành một nét đặc trưng của quân Thiên Đức. Tướng sĩ cùng đi cùng về; đối phương bị thương nếu cứu được, cũng sẽ mang về. Đối với tử sĩ phe địch, nếu điều kiện chiến trường cho phép và có thời gian, cũng phải được chôn cất tử tế.
Phiên bản truyện này, với sự tinh chỉnh cẩn thận, thuộc bản quyền của truyen.free.