Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 184: Quân trắng, quân đen

Lý An đang chuẩn bị công thành thì nhận thêm tin cấp báo từ lính trạm: số pháo tăng viện đã rơi vào tay đối phương. Đoàn quân tăng viện chưa kịp giao chiến đã buộc phải rút lui, mất một tướng cùng gần ba trăm quân. Thiên Đức đã chiếm được một làng, với hơn một nghìn quân được trang bị vũ khí thần kỳ gây tiếng nổ lớn, khiến binh sĩ của Lý An không thể tiếp cận.

Lý An điều động thêm 2.000 quân về đóng gần Lý phủ để tiếp ứng, kèm theo 50 khẩu pháo và 500 nỏ Liên Châu. Tổng cộng, lực lượng của ông lúc này đã lên đến gần 5.000 binh sĩ cùng 1.500 nỏ Liên Châu.

"Phải đánh bật chúng bằng mọi giá, đó chỉ là đòn nghi binh. Chúng không thể tấn công chỉ với chừng ấy quân!"

Lý An nói với các tướng dưới trướng, dặn dò họ trang bị cho binh lính những tấm ván gỗ phủ rơm trộn bùn làm khiên chắn đạn.

Trương Văn Long dẫn quân Siêu Loại phản công vào buổi chiều nhưng ngôi làng không một bóng quân Thiên Đức. Nhìn núi cao rừng xanh trước mặt, Trương Văn Long đành hạ trại giữa cánh đồng, cho binh sĩ thu dọn xác tử sĩ. Sau khi kiểm đếm, thấy thiếu 55 người, ông nghi rằng họ đã bị quân Thiên Đức bắt giữ.

Lý An đoán Thiên Đức đang thăm dò, dùng nghi binh để phân tán lực lượng Siêu Loại, bèn ra lệnh cho pháo đá bắn xối xả vào gần tường thành. Tường thành vẫn không hề hấn gì. Trái lại, 10 khẩu thần công trên tường thành với tầm bắn xa hơn đã khiến Lý An mất hơn ba mươi pháo thủ, buộc ông phải rút lui khi màn đêm buông xuống.

Lợi dụng trời tối, Phạm Cự Lượng dẫn toàn bộ Tiểu đoàn Thiên Đức bí mật tiến vào cánh đồng, hướng về trại của Trương Văn Long. Các tay súng tản ra thành từng nhóm hai mươi người tiếp cận, tạo thành hình cánh cung, nhắm bắn lính tuần tra, bắn cả vào lều, trại ngựa rồi lại rút.

Trương Văn Long cho bố trí quân mật phục quanh trại nhưng địa hình trống trải. Vừa nhổm người xông lên, những bóng người in trên nền trời lập tức bị những loạt đạn bắn dồn dập áp chế, đành phải nằm rạp xuống rồi rút lui.

Ba mươi khẩu thần công của Thiên Đức bắn đôi ba loạt về phía trại, sau đó lại khiêng pháo ẩn mình vào rừng. Suốt đêm ấy, hàng chục loạt thần công cùng hàng chục đợt tấn công lẻ tẻ của Tiểu đoàn Thiên Đức đã khiến Trương Văn Long mất hơn năm mươi binh sĩ và hơn một trăm người bị thương.

Sáng sớm, Trương Văn Long dời trại chính lùi sâu thêm một trăm trượng, bố trí chòi canh, đào hào cắm chông, đem hàng chục con chó cỏ đến để canh gác. Tối đó, Tiểu đoàn Thiên Đức lại dùng súng hỏa mai hạ gục lính trên các tháp canh, ném một quả lựu đạn gây tiếng nổ lớn khiến binh sĩ Siêu Loại suốt đêm không kẻ nào dám ngủ.

Trương Văn Long thực sự muốn dẫn quân tràn vào rừng nhưng quân Thiên Đức chiếm giữ địa thế hiểm yếu sẽ rất khó cho ông. Ông cử nhiều nhóm binh sĩ tiến vào thám thính nhưng đều thất bại sau những âm thanh giao tranh dữ dội. Một phần bị bắt, một phần chạy thoát về được, số còn lại thì tử trận.

Không thể kéo dài tình trạng thiếu ngủ ban ngày, thức trắng ban đêm vì quân Thiên Đức phá quấy, Trương Văn Long xin thêm 150 pháo, chia làm bốn đội thay nhau bắn vào rừng mở đường cho bộ binh tiến công. Phạm Cự Lượng và đồng bọn thấy Trương Văn Long điều thêm pháo, đoán được ý định nên tản ra, lui sâu vào rừng chờ đợi. Bộ binh của Trương Văn Long tiến vào, dùng nỏ Liên Châu bắn ngược lên cao, pháo liên tục dội vào rừng hỗ trợ, nhưng do ở địa thế thấp, tầm bắn của pháo không thể vươn tới quá cao.

Cao Lịch chờ Trương Văn Long đưa pháo vào thật gần bìa rừng mới cho thần công trên cao khai hỏa. Pháo thủ của Trương Văn Long chạy toán loạn. Khi ấy, Phạm Cự Lượng, Lý Văn Ba cùng các binh sĩ từ vị trí ẩn nấp mới xuất hiện, dùng hỏa mai, nỏ Liên Châu đánh lại.

Quân của Trương Văn Long phải rút chạy.

Quân Thiên Đức đuổi theo bắn loạn xạ. Dưới sự yểm trợ của thần công, lực lượng của Phạm Cự Lượng đã phá hủy hơn trăm khẩu pháo, thu gom đạn đá, đạn chông rồi khuân hết vào rừng.

Trương Văn Long không mất nhiều quân sau đợt tấn công này, chỉ hơn một trăm binh sĩ, vì quân Thiên Đức không chủ trương tiêu diệt. Thay vào đó, nhiệm vụ của cánh quân này là tận dụng địa thế hiểm yếu để thu hút thêm binh lực của đối phương.

Đêm ấy, Phạm Cự Lượng cử hai trung đội lợi dụng đêm tối chia thành hai cánh, theo người dẫn đường luồn sâu vào Siêu Loại đến hơn ba dặm. Hai trung đội áp sát hai ngôi làng, bắn chỉ thiên vài loạt, mỗi đại đội ném một quả lựu đạn gây nổ lớn rồi rút về.

Trương Văn Long chia quân thành các trại từ 300 đến 500 người, lập các hàng rào phòng thủ. Đêm xuống, một trong số các trại bị tấn công bằng hỏa mai kèm vài khẩu thần công phụ họa. Trước khi rút lui, quân Thiên Đức bao giờ cũng ném lại đôi ba quả lựu đạn gây tiếng nổ lớn.

Nhìn chung, các cuộc tấn công của Thiên Đức không gây thiệt hại nhiều về sinh mạng cho quân Siêu Loại. Tuy nhiên, tinh thần binh sĩ dưới trướng Trương Văn Long bắt đầu dao động, bởi càng ngày quân Thiên Đức càng có xu hướng lấn gần, các trại cứ thế mà phải lùi sâu, không thể tấn công vì đối phương có vũ khí vượt trội, khó tiếp cận.

Trương Văn Long được tăng cường thêm 3.000 quân và 100 pháo. Đêm đó, pháo được lệnh bắn quanh trại, sáng ra binh sĩ lại nhặt đạn về. Trong khi đó, Cao Lịch cũng được tăng cường thêm 10 thần công, thi thoảng lại bắn vài quả pháo, như thể để giúp đối phương không lơ là cảnh giác.

Dân ở mấy làng gần bìa rừng gồng gánh chạy nạn, hơn một tuần sau mới lác đác trở về. Họ thấy quân Thiên Đức không phá làng phá xóm nên dần dà đánh liều trở về, bất chấp những màn khiêu khích lẫn nhau giữa hai bên, bất chấp tiếng thần công vẫn nổ đì đùng.

Lý An chưa thể tấn công thành hiệu qu���, đành chỉ còn cách dàn pháo, đóng trại để trấn giữ. Nửa tháng trôi qua, tình hình ban đầu căng như dây đàn, ngỡ rằng sẽ có một trận đánh lớn, nhưng nay lại cứ dềnh dàng. Lý An và các tướng nghĩ đến khả năng quân Thiên Đức chưa đủ lực tấn công, chỉ nhằm quấy rối, buộc Lý An phải huy động binh mã.

Quá nửa đêm ngày 28 tháng 7, quân sĩ đến Lý phủ cấp báo với Lý An tin tức hệ trọng. Quân Thiên Đức không biết bằng cách nào đã ập vào làng Văn Lãng, bắt giữ 52 thợ thủ công rồi mang đi.

Làng Văn Lãng chuyên nghề gò, đúc đồng nổi tiếng trong vùng. Làng này nằm sâu trong đất Siêu Loại, cách dãy Linh Sơn hơn chục dặm. Bên kia dãy Linh Sơn là khu đầm lầy rộng lớn kéo dài tới tận ngọn Cửu Sơn. Bình thường, các thương thuyền vẫn theo sông Thiên Đức đi qua đất Siêu Loại, sang Nam Sách, theo dòng chảy vào hệ thống sông Thái Bình rồi đổ ra biển. Ở mạn Tây và Tây Nam, sông Thiên Đức là ranh giới tự nhiên giữa Siêu Loại với trấn Hải Đông và châu Nam Sách.

Quân Thiên Đức nếu muốn tiến sâu vào làng Văn Lãng sẽ phải vượt qua nhiều làng mạc, doanh trại ở hướng Bắc, bởi Văn Lãng chỉ có duy nhất một con sông nhỏ là sông Khoai chảy qua cổng làng. Thuyền lớn lẫn thuyền nhỏ đều không thể đi lại trên sông Khoai mà không bị phát giác.

Vì sao Thiên Đức lại phải đánh sâu vào làng Văn Lãng rồi bắt người? Chúng đến bằng cách nào? Chúng rút lui theo đường nào?

Lý An điều động 2.000 tinh binh từ Luy Lâu tức tốc đến Văn Lãng ngay trong đêm bằng hàng trăm thuyền nhỏ và lực lượng kỵ binh, đồng thời triệu tập khẩn cấp các tướng lĩnh.

Trương Văn Long cho biết, quân Thiên Đức có trang bị loại vũ khí hình ống tròn bằng sắt, bắn ra những viên đạn sắt. Mỗi khi vũ khí khai hỏa đều phát ra lửa và âm thanh lớn, uy lực vô cùng khủng khiếp. Những tấm ván gỗ dày cũng bị những quả đạn bắn gãy làm đôi.

Lý An nhận định, quân Thiên Đức bắt thợ thủ công chắc chắn là để phục vụ cho việc đúc ra thứ vũ khí mới ấy.

Thiên Đức đến theo đường nào? Lui theo đường nào? Hai câu hỏi này vẫn chưa có lời giải đáp thì lập tức có tin tức khẩn cấp báo về.

Giữa giờ Dần, quân Thiên Đức với số lượng ước chừng 500, bất ngờ đánh úp một trại nhỏ, diệt tại chỗ hơn 60 binh sĩ, bắt giữ 180 binh sĩ khác, trong đó có cả tướng chỉ huy trại, sau đó rút về hướng Cửu Sơn. Dãy Linh Sơn có 9 ngọn, Nhất Sơn nằm phía tường thành, Cửu Sơn là ngọn cuối cùng nằm ở mé Tây.

"Cửu Sơn hiểm trở, sao chúng có thể mang theo chừng ấy người và vũ khí tiến qua được? Đó có thể không phải hướng chúng rút lui thực sự." Lý An nói. "Mau phái truy binh đến rìa Cửu Sơn và khu đầm lầy tiếp giáp với sông, chúng chắc chắn phải dùng thuyền mới di chuyển được."

Lý An giận sôi máu, đích thân dẫn 300 kỵ binh bản bộ tức tốc đến trại vừa bị đánh úp xem xét tình hình. Dù trong lòng vô cùng căm hận, nhưng Lý An phải thừa nhận kẻ cầm đầu quân Thiên Đức mưu sâu kế độc, hành binh khó đoán định, thực giả khó lường. Việc một đội quân băng qua khu đầm lầy, lau sậy, trại binh, làng mạc mà không bị phát hiện thật khó tin.

Vài ngày trước, Lý phu nhân đưa cho Lý An bộ bàn cờ Lý Vạn Xuân, bảo có người mang đến biếu. Lý An bận việc quân, nhận lấy rồi để đó, không hề chú ý rằng bộ cờ chỉ có 31 quân, thiếu mất quân vua màu đen!

Cờ Lý Vạn Xuân quy định người cầm quân trắng sẽ được đi trước. Do đó, người cầm quân trắng sẽ có một số lợi thế và tỷ lệ thắng cao hơn so với người cầm quân đen.

Nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free