Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 182: Giờ Thiên Kim

Sớm ngày 15 tháng 6 năm Thiên Đức thứ 28, hầu hết các chợ lớn nhỏ ở Siêu Loại đều chi chít truyền đơn dán đầy gốc cây, bàn tre hay bất cứ nơi nào có thể dán hoặc đặt. Thậm chí, những tờ truyền đơn còn xuất hiện dày đặc ở cổng các đình, chùa, đền, miếu lớn nhỏ.

Trưa hôm đó, khắp vùng Siêu Loại, người dân xôn xao bàn tán về việc quân Thiên Đức sắp kéo sang. Ở nhiều làng gần Thư Đôi, dân chúng đã rục rịch thu dọn lương thực, gia cầm, sẵn sàng gồng gánh di chuyển đến nơi trú ẩn tạm thời nếu chiến sự bùng nổ.

Tại làng Trống và làng Mái, nơi có nhiều nho sinh bỏ nhà sang Thiên Đức theo Hàn Thuyên, lại có phần khác biệt. Dân hai làng này không vội vã tích trữ lương thực hay đào hố chôn giấu của cải mà ngược lại, họ lại đổ xô đi mua vải đỏ.

Thư của các nho sinh đã được gửi về từ trước, chẳng ai muốn Lý Lệnh công hay biết con em mình đang phục vụ trong quân Thiên Đức. Trong thư, ngoài dặn dò gia đình, các nho sinh kể sơ qua công việc và khẳng định họ đang rất được trọng dụng. Thầy của họ, Hàn Thuyên, bây giờ là người đứng đầu một đạo quân. Mạc chủ tướng là người nhân hậu, chưa từng hại bách tính. Chỉ cần có con em đang làm việc cho Thiên Đức thì gia quyến tuyệt đối không bị quấy nhiễu. Chưa kể, một số người dân trong hai làng này từng đến Thiên Đức xin thuốc chữa bệnh. Họ kể rằng vùng Thiên Đức rất khác biệt, nơi ấy dân chúng thực sự no đủ và không phải nộp thuế.

Đúng như Chương dự tính, gia quyến của nho sinh rỉ tai họ hàng, rồi họ hàng lại truyền tai nhau, dần dần lan đến cả những người thông gia dưới dạng tin đồn “nghe nói”. Bởi vậy, ngày chiến sự nổ ra, nếu ai đi qua hai làng Trống, Mái sẽ thấy trước cổng mỗi nhà đều treo một lá cờ vải đỏ nho nhỏ trong suốt một thời gian dài.

Trong các làng khắp vùng, những người từng thoát khỏi bệnh tả vốn đã có thiện cảm, nay biết Thiên Đức kéo sang chẳng hề lo lắng vì dù Lý hay Mạc làm vương thì cũng vậy. Ông Mạc làm vương mà không thu thuế chẳng phải họ sẽ bớt đi một khoản chi phí đáng kể hay sao?

Lý Lệnh công và Lý An biết tin từ sớm, vội sai binh lính đi thu hết các tờ thông cáo, ai giữ sẽ bị bắt giam. Đồng thời, họ lệnh truy tìm cho ra kẻ nào đã phát tán những tờ thông cáo này, và bằng cách nào chúng có thể lọt sang đến đây.

Lý An cho bố ráp khắp nơi nhưng không thể tìm được kẻ nào khả nghi bởi bọn Tôn đều ẩn náu kỹ trong các chùa chiền, đình đền. Những người của Bỉnh Di phần lớn là hành khất, lưu dân đói khổ, lại đều lớn tuổi. Lý An nghi ngờ các thương nhân, do đó cho lùng sục các thuyền buôn và phủ đệ của họ, khiến giới thương nhân tuy phật ý nhưng không dám lộ ra mặt.

Quân binh trong các trại lớn nhỏ nhận lệnh cấm trại, sẵn sàng đối phó. Dân binh tại các làng được tập hợp thành từng nhóm hai chục người để làm quân dự bị. Tổng quân số Lý An nắm giữ lên đến hơn hai vạn người.

Lý An không phải kẻ tầm thường, ông ta thừa hiểu Thiên Đức sẽ không tấn công Thư Đôi, mà Luy Lâu mới là mục tiêu chính. Vì thế, Lý An tăng cường quân về Luy Lâu, đồng thời cho xây dựng các trại nhỏ dọc bên sông. Cùng với đó, Lý An lập thêm một trại nữa ở hướng tường thành, nâng tổng số trại ở phía này lên con số bốn, với quân số hai nghìn người. Sau bốn trại này còn hai trại khác, mỗi trại năm trăm, làm lực lượng hậu quân.

Lý An không ngán Thiên Đức, chưa từng bao giờ!

Bên cạnh đó, Lý An đang có trong tay đến bốn nghìn nỏ Liên Châu do chính Nguyễn Quốc Khánh bí mật cho người đem mẫu đến vào hồi đầu năm sau khi bị Thiên Đức khiêu khích. Khánh muốn mượn đao giết người, Lý An biết. Thực tế, việc sở hữu loại nỏ y hệt của Thiên Đức càng khiến quân sĩ Lý An thêm phần phấn chấn.

Lý An cũng có bản vẽ máy bắn đá do Khánh cho, Lý Lệnh công vui mừng khôn xiết, Lý An cũng vậy. Thứ vũ khí này từng khiến Lý An khốn đốn, mất vài nghìn quân. Nay có được bản vẽ cùng cách thức dùng, Lý An vội cho làm vài trăm chiếc. Quân Siêu Loại vì thế mà có pháo đá, nỏ Liên Châu và Lý An cũng đã chế tạo được thứ tương đương Sảo pháo của Thiên Đức.

Lý An giữ kín việc chế tạo vũ khí, chỉ những quân sĩ được tuyển chọn mới biết. Bởi vậy đặc tình Bỉnh Di cài cắm trong quân đội không nắm được cụ thể tình hình. Tuy nhiên, việc chế tạo máy bắn đá, nỏ lại đòi hỏi nhiều nguyên liệu như gỗ, đá, đất sét, tre…

Bọn Tôn báo về bản doanh, trong thời gian gần đây, binh sĩ Siêu Loại liên tục lấy đá trong núi, đất sét ở nhiều nơi, và chặt rất nhiều tre, gỗ tốt. Thông tin gửi về tuy rời rạc nhưng qua tổng hợp của Duệ, Chương đã đọc và đoán ra được vấn đề. Bọn Nguyễn Quốc Khánh, Phan Văn Hầu nuốt không trôi cục tức, hẳn đã tuồn thiết kế cho Lý An. Đây chính là nguồn cơn khiến Chương muốn tấn công Siêu Loại sớm, trước khi chúng kịp trang bị hàng vạn nỏ Liên Châu, hàng nghìn pháo đá và huấn luyện binh sĩ sử dụng thành thục.

Có thứ vũ khí mới trong tay, Lý An muốn mau chóng rửa hận. Dù biết quân Thiên Đức có loại vũ khí mới tạo ra tiếng nổ uy lực lớn như sấm động nhưng Lý An vẫn chưa thu lượm được thông tin liên quan.

Ba quân tướng sĩ dưới trướng Lý An cũng muốn rửa mặt bằng máu của quân Thiên Đức, vì vậy ngay khi có lệnh sẵn sàng tiếp đón địch quân, khí thế dâng cao ngút trời.

Lý phu nhân ở Lý phủ lo ngay ngáy, ăn không ngon ngủ không yên nhưng vẫn phải giữ kín mọi chuyện. Ba tháng trước bà đã cho Bùi Như Lạc rời phủ về làng cuốc đất trồng khoai. Như Lạc về làng được hơn mười ngày thì đi đâu không rõ. Thực ra, Lý phu nhân lo cháu gái bụng mang dạ chửa, cần có người ở bên để đỡ tủi thân nên đã bảo Như Lạc sang Thiên Đức.

Như Lạc được chào đón nồng nhiệt. Ban đầu, Như Lạc ở nhà Lam Khuê lo cơm nước, nhưng bọn Trương Lôi và Đoàn Thượng hay lui tới chơi, nay rủ mai mời, cuối tuần lại say vắt lưỡi. Sau cùng, Khuê xin cho Như Lạc vào quân Thiên Đức, giúp Trương Lôi việc quân. Chương đồng ý nhưng gặp riêng Như Lạc nói thẳng thắn mọi chuyện, rằng Lạc là cậu của Lam Khuê, nghĩa là cậu vợ của Chương, cần phải gương mẫu. Trong quân là cấp dưới, nhưng v��� nhà là trưởng bối, không được nhầm lẫn vai vế.

Lạc hỏi Chương, liệu Chương có lo Lạc làm gian tế không? Chương bảo nếu muốn thì cứ làm, nhưng đừng để bị phát giác.

Bởi chặt đầu Lạc thì dễ, chỉ lo Lam Khuê cả đời phải sống trong dằn vặt.

Lạc chịu thua.

Hơn nữa, Lạc chăm bẵm Lam Khuê từ nhỏ, thương như con nên thà chịu thiệt vàng chứ không đành lòng làm Lam Khuê khổ. Với lại, Lạc cũng chẳng hề có ý định làm gian tế.

Không riêng Lý Lệnh công hay Lý An mà ngay cả binh sĩ Thiên Đức cũng không nắm được bao giờ tấn công Siêu Loại và tấn công như thế nào? Ngay cả nhiều sĩ quan cũng chưa nắm rõ, bởi chưa có chỉ thị từ cấp trên.

Tại sao lại vậy?

Đầu tiên, Chương thông qua Thiên Đức hội để thông báo cho dân chúng trong phủ Thiên Đức, rằng quân Thiên Đức chuẩn bị tập trận trong thời gian dài. Việc tập trận sẽ gây ồn ào, mong dân chúng lượng thứ, mọi hoạt động trong vùng diễn ra bình thường.

Tiến hành xong bước 1, Chương triển khai bước 2 vào đêm ngày 15 rạng ngày 16 tháng 6.

Binh sĩ Thiên Đức, chia thành từng nhóm dăm chục người, đem thuốc nổ, pháo cối, chiêng trống, tù và, còi hiệu và lương thực lên dãy Linh Sơn, đã dựng trại tạm từ mấy ngày trước đó. Trên lũy thành, nhờ sự giúp sức của Ty Công an, họ cũng được trang bị y như vậy. Đợi đến nửa đêm nhất loạt khua chiêng gõ trống hò hét, đồng thời cho đốt pháo cối, thứ Chương mới cho làm, thành từng tràng dài như đêm Giao thừa. Chưa kể thuốc nổ, vài quả lựu đạn tập ném… tất cả cùng phối hợp tạo ra âm thanh như thể quân Thiên Đức sẽ tấn công.

Khua chiêng gõ trống, đốt pháo, giật thuốc nổ, ném lựu đạn chừng một khắc thì tất cả im bặt. Tất cả đi ngủ!

Quân của Lý An tất nhiên gõ chiêng trống báo động tập hợp chờ mãi đến sáng mà chẳng thấy động tĩnh gì.

Dân trong phủ Thiên Đức cũng được một phen hú vía.

Buổi chiều ngày 16, quân Thiên Đức lại tiếp tục làm thêm một chặp rồi nghỉ. Đám thiếu niên trong vùng được huy động lên núi, lên tường thành gõ chiêng gõ trống, bọn chúng thực sự rất thích trò này. Trong khi bộ binh Thiên Đức tập ném lựu đạn gốm, giật thuốc nổ, khai hỏa thần công, thì thủy binh dưới trướng Yết Kiêu lại tập bắn đạn thật, bắn xong nhặt lại đạn, chỉ tốn thuốc súng.

Mỗi lần huyên náo như vậy sẽ diễn ra trong khoảng một khắc rồi nghỉ, giờ giấc không cố định, cứ nhận lệnh thì làm, xong thì nghỉ. Ban ngày thì hai chặp, ban đêm có khi ba chặp. Thậm chí thần công, súng hỏa mai bắn loạt cũng được đem lên núi tập bắn vào ban đêm.

Quân sĩ Thiên Đức thích thứ vũ khí mới, tất cả đều được sắp xếp bắn thử, châm lửa, bỏ đạn… theo từng lượt, từng nhóm. Họ tập bắn súng, ném lựu đạn, châm pháo, bắn thần công trên núi, sau mỗi loạt lại tụ họp chỉ bảo thêm cho nhau.

Mấy ngày đầu, dân trong phủ Thiên Đức còn giật mình giữa đêm, bàn tán xôn xao không ngớt. Cũng chính các thành viên Thiên Đức hội đã lan truyền thông điệp rằng, quân Thiên Đức mạnh mới có thể bảo vệ được tính mạng, tài sản, đất đai, trâu bò của dân trong vùng trước các sứ quân khác đang nhăm nhe.

Vậy nên chừng hơn một tuần, dân trong vùng chẳng mấy bận tâm đến việc quân tập trận nữa. Đêm hôm súng n���, pháo kêu cũng mặc, chỉ có chó sủa lác đác. Sau cùng, đến chó cũng chán chẳng sủa nữa.

Quân Siêu Loại thì khác, sau gần một tuần ăn không ngon ngủ không yên, cảnh giác cao độ đã khiến họ vô cùng mệt mỏi. Họ thay phiên canh gác ngày đêm nhưng ngủ cũng khó yên bởi chẳng biết khi nào quân Thiên Đức tấn công.

Lý An chỉ còn cách nắm bắt tình hình đối phương qua thương nhân trên sông Dâu. Mấy ngày đầu, các thương nhân đều nói phủ Thiên Đức có nhiều nhốn nháo, thực sự sắp động binh. Tuần sau lại bảo đã yên, dân chúng ban ngày vẫn ra đồng, ban đêm yên giấc. Các thương nhân cũng cho biết trên tường thành có rất nhiều trẻ con, chúng hào hứng khua chiêng gõ trống.

Lý An biết Chương đang tung hỏa mù, sẽ lợi dụng quân Siêu Loại quen với những âm thanh sấm rền như thể sắp đánh nhau tới nơi rồi bất ngờ tấn công thật vào một thời điểm nào đó. Đây chỉ là một kế sách cơ bản mà những kẻ dùng binh thường áp dụng.

Vấn đề nằm ở chỗ Lý An biết vậy, các tướng cũng biết vậy, quân sĩ cũng biết nhưng chính vì đã biết trước nên mỗi khi thứ âm thanh từ trên núi hay hướng tường thành bất ngờ gióng lên, ba quân lại phải cảnh giác cao độ.

Chính Lý An cũng mất ngủ.

Chương cho làm như vậy đến hơn nửa tháng, đến mức dân Siêu Loại cũng đồn rằng quân Thiên Đức chỉ dọa suông chứ không tấn công, bận tâm làm gì cho mệt.

Cùng với đó, một bộ phận nhỏ quân sĩ Siêu Loại cũng chán cảnh đêm hôm bật dậy cầm vũ khí tập hợp xong giải tán, có đêm những ba lần. Thực sự tra tấn thần kinh người ta. Thậm chí có kẻ còn mong Thiên Đức mau đánh sang để sớm chấm dứt tình trạng mệt mỏi này.

Lý An cũng không thể cấm trại lâu vì dân binh phản ứng. Cuối cùng, Lý An họp bàn với các tướng và đưa ra quyết định sẽ tấn công Thiên Đức trước bằng pháo đá, nhử quân Thiên Đức xung trận.

Các tướng đồng lòng, Lý An cho rục rịch di chuyển hơn ba trăm pháo đá đến gần mục tiêu vào tối một ngày thượng tuần tháng 7. Mọi di biến động này đều không thể qua mắt được các gián điệp của Thiên Đức.

Chừng hơn một tháng nữa Chương sẽ chính thức trở thành cha theo cách gọi của người Vạn Xuân, thân phụ theo cách gọi của Hoa quốc. Còn Chương thì muốn đơn giản, chỉ là bố! Như cách Chương vẫn gọi bố của mình.

Lam Khuê hạ sinh con trai, đặt tên là Mạc Thiên An, với ý nghĩa đứa con được ông trời phù hộ. Nếu là con gái sẽ mang tên Mạc Thiên Kim. Chương mong con gái lớn lên sẽ cứng cỏi, mạnh mẽ như sắt của trời.

Ngày giờ tấn công vì thế Chương dùng luôn tên con để đảm bảo bí mật. Chương để Lam Khuê rút một trong hai tờ giấy, trúng tờ nào thì đó sẽ là giờ, tờ còn lại là ngày.

Lam Khuê rút được tờ giấy có ghi tên Mạc Thiên Kim.

Giờ Thiên Kim được ấn định là tiếng gà gáy đầu tiên vừa dứt trong ngày mới sẽ là hiệu lệnh khai hỏa.

Đó là ngày song thất, bảy tháng bảy năm Thiên Đức 28. Tất cả những chi tiết được chau chuốt trong bản văn này đều do truyen.free bảo hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free