(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 181: Tính sổ đòi nợ
Còn nhớ 153 thiếu niên ngày nào từng xin theo Duệ qua sông đánh trận, sau một năm trong quân đã quen nếp sống quân ngũ, trở thành liên lạc thân cận của các cấp chỉ huy. Ngoài việc học chữ, những thiếu niên này còn được Phạm Tu, Triệu Quang Phục, Đoàn Thượng, Bỉnh Di, Cự Lượng, Trương Lôi, Chu Diện… lần lượt chỉ dạy binh pháp.
Sau khi phân xưởng đúc đạn và phân xưởng làm súng cho ra những thành phẩm đầu tiên, Chương sau đó đã chọn ra 40 thiếu niên tuổi 16, 17 bao gồm cả nam lẫn nữ, trong đó có Thái Hương, để lập ra phân xưởng chế tạo thuốc súng.
Trước hết, Chương giảng giải cho những thiếu niên này về tầm quan trọng của công việc, lý do phải bảo mật và vì sao phải sống để dạ, chết mang theo. Chương không gặp khó khăn trong chuyện này bởi đám thiếu niên đã thần tượng cậu ngay từ nhỏ. Chúng tuyệt đối trung thành và lấy làm vinh dự khi được Chương tin tưởng.
40 thiếu niên được chia làm 4 đội, mỗi đội do một Tiểu đội trưởng phụ trách. Thái Hương được giao chức Trung đội trưởng, còn Trúc làm Trung đội phó. Ngoài việc quản lý và báo cáo với Thiên Bình hoặc Chương, hai cô gái còn phải kín đáo tuyển mộ thêm những thiếu niên trong vùng, dựa theo tiêu chí Chương đã đề ra.
Bốn tiểu đội được phân công nhiệm vụ riêng, nhưng chỉ có một tiểu đội chuyên pha trộn thuốc súng. Tất cả 40 thành viên đều được kết nạp vào hội Thiên Đức, trong đó Trúc là Chi hội trưởng. Trúc đã làm việc dưới trướng Duệ mấy năm nên việc sắp xếp, lý luận và giảng giải của cô có phần vượt trội. Trong khi đó, Thái Hương, người thường xuyên đi theo Chương và Thiên Bình, lại có phần đa năng, hoạt bát, quyết đoán và thích xông pha.
Trữ quân từng cử sứ giả đến hạch tội Thiên Đức vì đã liên thủ với Vũ Ninh vương tấn công Lưu Bá Hoàng. Chương tiếp sứ, một mực chối bỏ và biện minh rằng quân Thiên Đức đã giao chiến dữ dội, thậm chí còn bắt sống Hoàng Ngưu đem về. Sứ giả không tin, nhưng Cự Lượng đã dẫn sứ giả đi gặp Hoàng Ngưu đang chăn lợn, và đến lúc ấy, sứ giả có không tin cũng đành phải tin.
Chương bèn trình bày với sứ rằng Thiên Đức gốc gác từ Thiên Gia Bảo Hựu, vì muốn phò tá nhà Lý, nghe tin Kiều Công Ngạn tấn công Trữ quân, nên không cần sai gọi cũng tự động đem quân đi thể hiện lòng thành. Để bắt được Hoàng Ngưu, Thiên Đức đã tổn thất hơn nghìn binh sĩ, dân chúng cũng đói khổ. Chương xin Trữ quân thấu hiểu tấm lòng đó và ban chút lương thảo cứu tế.
Trước khi lên thuyền trở về, sứ giả thấy trên thuyền có một túi bị rách, mở ra thì thấy 10 nén vàng, 20 nén bạc, liền cho rằng Chương là người biết điều. Về đến La thành, sứ giả tấu lên Trữ quân Lý Long Xưởng, phóng đại lên rằng Thiên Đức đã mất hơn hai nghìn quân, tổn hao binh lực, Hoàng Ngưu bị bắt đi chăn lợn, dân nơi ấy đói khổ. Sứ giả còn nói Thiên Đức đánh thành Bát Vạn nhằm khiến Vũ Ninh vương phải lo đối phó cả hai mặt, tất cả đều vì cơ nghiệp nhà Lý.
Trữ quân nghe bùi tai mà tin lời, còn Tô Trung Từ tất nhiên không tin, cho đem việc này ra bàn bạc. Bọn Lê Phụng Hiểu cũng nắm được vài phần sự thật câu chuyện, biết sứ giả nói láo nhưng không bóc mẽ. Lại nghĩ Tả Đô đốc là ân nhân nên đã nói đỡ cho Chương. Thế là Chương nhận được thư khen của Trữ quân, kèm theo 300 hộc gạo trắng và 300 hộc ngũ cốc, là phần thưởng cho việc bắt Hoàng Ngưu.
Phạm Tu biết việc Chương làm cũng chỉ lắc đầu ngán ngẩm, chê Tô Trung Từ có mắt như mù.
Lại như một phần tất yếu ở Vạn Xuân, khi các sứ quân no đủ thường sẽ sinh chuyện! Nhưng kẻ gây chuyện lần này lại chính là Chương.
Chương ngẫm thấy đã đến lúc đòi nợ! Nếu không đòi được hết trong một lần thì đòi từng phần một, và con nợ phải thanh toán đầu tiên không ai khác chính là Lý An.
Trong khi bách tính đang tất bật thu hoạch lúa và quân sĩ Thiên Đức đến giúp sức, thì Chương cùng một số yếu nhân họp bàn kế sách.
Thời điểm này là hạ tuần tháng 5, năm Thiên Đức thứ 28.
Về binh lực, Chương sở hữu 3700 quân chủ lực sẵn sàng chiến đấu, trang bị 2000 súng hỏa mai, 130 thần công 80mm, 5 thần công 120mm, 100 hỏa hổ đúc gang cỡ nòng 80mm. Ngoài ra, còn có hàng vạn chiếc hỏa hổ ống tre cho bộ binh và thủy binh cận chiến, luôn sẵn sàng nạp đạn.
Qua thực tế chiến đấu, Chương ghi nhận từ binh sĩ và nhận thấy rằng súng hỏa mai chỉ có thể hạ gục lớp bộ binh đối phương ở tuyến đầu. Cần phải có loại súng bộ binh dùng để rót đạn vào trung quân địch khi không có pháo binh yểm trợ hoặc để bắn qua tường thành.
Chương đã thiết kế thành công súng hỏa mai cỡ nòng 60mm dựa trên nguyên lý M79 và gọi nó là hỏa mai HM60. HM60 được dùng cho bộ binh để bắn qua tường thành, vật cản. Nó có thể sử dụng đạn gang tròn, hoặc đạn hỗn hợp gây cháy như hỏa hổ. Trong trường hợp đối phương áp sát, HM60 cũng có thể dùng đạn hỗn hợp đá dăm, mạt sắt, vôi bột. Lúc khai hỏa, binh sĩ phải ngồi một chân chống, một chân quỳ, với báng súng chạm đất.
Chương đã có 12 khẩu HM60.
Như vậy, bộ binh và pháo binh đều có hai loại vũ khí bắn thẳng và bắn cầu vồng, với các loại đạn đa dạng hơn.
Chương đang thiết kế lựu đạn có vỏ bằng kim loại hình lon sữa, ống tre hoặc bình gốm nhỏ, nhưng vẫn còn ngần ngại vì tính nguy hiểm của loại vũ khí này. Hiện tại, mới có 100 quả lựu đạn gốm tròn bằng nắm tay người lớn, chứa thuốc nổ, cùng bi sắt nhỏ (không cần tròn) và mảnh sắt cắt vụn hình tam giác. Miệng lựu đạn gốm được bịt kín bằng vải, vài lớp giấy, sau cùng là nhựa thông trát lại. Dây cháy chậm thò ra ngoài, sẽ kích nổ sau khoảng 3 đến 5 giây tùy vào độ dài dây cháy chậm, trước khi chạm đất.
Bên cạnh đó, Chương cũng làm đạn gốm tròn đựng thuốc nổ cho pháo đá cẩu khi công thành.
Những pháo thủ, binh sĩ được dạy vô cùng kỹ càng để tránh việc quân ta tự hạ quân mình, thậm chí làm hại chính bản thân.
Quân dự bị gồm nam nữ trong độ tuổi từ 18 đến 40 ở các xã, do nhân viên quân sự quản lý và bọn Trương Lôi huấn luyện hàng tháng, với quân số lên đến 2000 người. Thủy quân có 80 Mông Đồng, 30 Hải Xa, cùng 10 Hải Xa cải tiến có thể chở bộ binh kèm thần công và hỏa pháo liên hoàn (không có pháo đá).
Thiên Gia Bảo Hựu hiện chỉ còn 1100 quân sau khi điều chuyển bớt cho Thần Vũ, và được chuyển đổi thành Ty Công an, chuyên lo đảm bảo trật tự trị an trong phủ.
Tiểu đoàn Thần Vũ nhờ được bổ sung quân từ Bỉnh Di đưa sang, có 1500 binh sĩ, được biên chế thành 3 đại đội (gồm Thần Vũ của Phạm Thị Thanh, Súng trường của Nghiêm Phúc Lý và Tam Vạn của Lý Kế Nguyên), trang bị mạnh với súng hỏa mai, HM60 và lựu đạn nổ. Qua đó, Thần Vũ trở thành tiểu đoàn bộ binh được vũ trang mạnh mẽ và tinh nhuệ nhất, trực thuộc Lữ đoàn Thiên Đức.
Trong số 1500 binh sĩ, Thiên Bình đã chọn ra 100 người, bao gồm cả nam lẫn nữ, để huấn luyện thành xạ thủ bắn tỉa theo yêu cầu của Chương.
Tiểu đoàn Thiên Đức mới được trang bị hơn 500 súng hỏa mai và vừa hoàn thành huấn luyện cơ bản.
Bản đồ vùng Siêu Loại được phóng lớn trên bảng gỗ, kèm theo các vị trí đóng quân hiện tại của Lý An. Quân Siêu Loại đóng quân theo thế chân kiềng: một khối lớn khoảng hơn 2000 quân tinh nhuệ đóng gần Lý phủ; khối quân thứ hai đóng tại thành Luy Lâu, không rõ binh lực cụ thể, nhưng ước tính tổng cộng có khoảng 4000 quân bao gồm cả thủy quân; khối thứ ba tập trung ở làng Thư Đôi, có không dưới 4000 quân. Số còn lại, khoảng từ 6000 đến 8000 quân, được chia ra đóng tại các trại nhỏ trong vùng.
Chương nhắm đánh Luy Lâu bởi thành nằm ngay nhánh sông Dâu, thuận tiện cho việc di chuyển thủy binh, bộ binh cùng các phương tiện chiến tranh khác.
Phương thức tác chiến sẽ là nghi binh, đánh điểm diệt viện, với mục tiêu phá vỡ thế chân kiềng của Lý An, tiêu diệt hoặc bắt sống một khối quân. Sau khi đánh chiếm, Thiên Đức sẽ đóng quân đồn trú tại đó, biến Luy Lâu thành một tiền đồn. Khi ấy, phủ Thiên Đức sẽ không còn phải lo lắng về mặt Tây của hai xã Lệ Chi và Kim Tháp.
Bên cạnh đó, việc chiếm thành Luy Lâu và vùng ven bờ sông Dâu đồng nghĩa với việc khống chế toàn bộ giao thương đường thủy của Siêu Loại với La thành. Lý An nếu muốn thông thương, mua bán nguyên vật liệu hay lương thực cho quân, sẽ buộc phải đi vòng qua ngả Tế Giang hoặc châu Nam Sách.
Chương gọi Nguyệt, người mới sinh con trai đầu lòng, đến họp cùng với Bỉnh Di và thuộc hạ để nắm rõ hơn về địa hình Siêu Loại. Sau đó, Chương tổ chức họp với Hàn Thuyên, Gia Miêu cùng các nho sinh gốc Siêu Loại, sau đó phổ biến ý định đánh Siêu Loại cho họ. Chương đề nghị mỗi người vẽ sơ đồ làng mạc nơi mình ở, kèm theo tất cả hiểu biết và nhận định của bản thân về vùng đất đó. Chương cũng nêu rõ, gia quyến, thân thích và làng mạc nơi các nho sinh sinh sống sẽ không bị tấn công. Bởi lẽ theo quy định của Thiên Đức, gia quyến là tài sản chung.
Chương đề nghị các nho sinh viết thư về dặn dò gia quyến, rằng trong lúc binh đao diễn ra, tuyệt đối phải ở yên trong nhà. Trên nóc nhà hoặc ngoài cổng phải treo một lá cờ đỏ để quân Thiên Đức biết mà tránh. Các nho sinh đều làm theo vì đã ở phủ Thiên Đức cả năm trời có lẻ, họ biết Chương giữ lời và cũng không lạm sát bách tính vô tội.
Thư từ được gửi về Siêu Loại theo thương thuyền của Cả Lụa, cùng với truyền đơn do Hàn Thuyên viết. Tôn sẽ nhận thư và truyền đơn, sau đó giao cho những thiếu niên trong đội đang ở Siêu Loại dưới nhiều thân phận khác nhau. Bỉnh Di cũng dùng người của mình cài cắm để phát truyền đơn.
Chương yêu cầu truyền đơn chỉ được dán và rải tại các chợ trong nội thành, trong một đêm. Nếu không rải hết, phải hủy ngay lập tức. Thời gian rải truyền đơn được ấn định là đêm ngày 14, rạng sáng ngày 15 tháng 6, vì đó là ngày rằm.
Nội dung truyền đơn đại ý hạch tội Lý Lệnh công không chăm lo cho bách tính, không chú tâm dập dịch khiến nhiều người thiệt mạng, không lo cho dân ấm no, thu thuế cao, chỉ chăm chăm tuyển quân… Truyền đơn cũng nêu rõ Lý Lệnh công đã ba lần đánh Thiên Đức, kết bè đảng với Vũ Ninh vương và Quảng Trí quân. Nay Thiên Đức quyết đòi nợ Lý Lệnh công, sẽ tiến đánh vào ấp Cồi và làng Thư Đôi. Quân Thiên Đức sẽ chỉ đánh Lý Lệnh công, tuyệt đối không đụng chạm đến bách tính Siêu Loại.
Phạm Tu, Bỉnh Di hay những người khác đều cho rằng truyền đơn sẽ không có tác dụng. Ngược lại, làm vậy chẳng khác nào báo trước cho Lý An. Chương ghi nhận các ý kiến đó nhưng chỉ nhoẻn miệng cười bí hiểm. Hàn Thuyên, Thiên Bình, Duệ và Cự Lượng thì hiểu rõ điều đó do Chương đã giải thích từ trước.
Hàn Thuyên có lẽ hiểu hơn ai hết vì ông là dân Siêu Loại, ông biết Chương làm vậy là nhằm chia rẽ lòng dân. Thân quyến của các nho sinh nhận thư chắc chắn sẽ rỉ tai họ tộc, cộng thêm những người từng thoát chết nhờ bài thuốc của Thiên Đức cũng sẽ không có ý phản kháng. Không rõ số lượng hai nhóm người này là bao nhiêu, nhưng chắc chắn không ít hơn một nghìn người. Họ sẽ ít nhiều tác động đến làng xóm láng giềng, từ đó tạo thành một lực lượng không chống đối Thiên Đức.
Hàn Thuyên dùng bảng in chữ rời kiểu cổ, in 1000 tờ truyền đơn và đóng dấu mộc:
Thiên Đức phủ
Ty Thông tin - Tuyên truyền
Trưởng ty
Nguyễn Thuyên. Bản quyền chuyển ngữ tác phẩm này do truyen.free nắm giữ.