(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 180: Phủ Thiên Đức
Trong lúc Vũ Ninh vương đang cho xây dựng lũy thành bên kia sông, Chương cũng bận rộn trăm bề. Bên cạnh việc sắp đặt quân sự, tuyển chọn và bố trí nhân sự phù hợp vào các đơn vị, các xưởng trực thuộc quân Thiên Đức, mỗi tối chàng còn cùng Duệ, Thiên Bình, Uyển Như, Lam Khuê miệt mài nghiên cứu những cuốn sách cũ sờn để từng bước xây dựng một hệ thống chính quyền mới phù hợp với tình hình thực tiễn.
Những suy nghĩ và thắc mắc của bốn cô vợ sau khi đọc sách đều được các nàng ghi chép lại. Chương đọc và giảng giải cặn kẽ cho họ dựa trên kiến thức của mình, bởi chàng muốn các nàng là những người hiểu rõ nhất về những điều mình sắp thực hiện.
Tiếp theo, Chương cùng Phạm Tu và Bỉnh Di nhóm họp, dựa trên những vấn đề, chủ đề, ý kiến, ý tưởng đã có sẵn để phân tích kỹ lưỡng về lợi hại, ưu nhược điểm. Là một sinh viên năm thứ ba, Chương đã có những hiểu biết cơ bản về sơ đồ tổ chức bộ máy Nhà nước từ trung ương đến địa phương.
Chàng nắm rõ điều đó.
Với 14 năm "mài đũng quần" trên ghế nhà trường cùng những cuốn sách vô tình mang theo, Chương nhận thức được rằng mình cần tổ chức một đảng phái, và đó chính là Thiên Đức hội. Thiên Đức hội sẽ là một tổ chức tập hợp nhiều tầng lớp, giai cấp trong vùng nhằm tuyên truyền đường lối, chủ trương của quân Thiên Đức – lực lượng đang kiểm soát khu vực. Đã là một đảng phái thì tất yếu phải có học thuyết riêng.
Không chỉ Phạm Tu và Bỉnh Di, ngay cả bốn cô vợ chưa cưới của Chương cũng đều ủng hộ những cải cách của chàng. Tất cả đều thống nhất rằng vị trí của Chương, tức Vạn Thắng vương, là bất di bất dịch, không thể xếp chung vào bất cứ hạng mục nào. Điều đó có nghĩa là Chương là vị vương một cõi, mọi tổ chức được lập ra đều chỉ để phục vụ chàng, và ý kiến của Chương luôn là quyết định cuối cùng, không cần tham khảo bất kỳ ai.
Chẳng cần nói thẳng ra, Chương vẫn hiểu rằng tất cả mọi người có mặt đều chưa hiểu rõ, hoặc không muốn hiểu, thậm chí là cố tình không hiểu. Họ ủng hộ mọi sự thay đổi, nhưng ngai vị của vương thì họ kiên quyết không lay chuyển.
Chương mời Hàn Thuyên cùng các nho sinh đến uống trà, đàm đạo và thảo luận các ý tưởng suốt cả một ngày. Dù Hàn Thuyên được xem là nho sĩ có tư tưởng cách tân, nhưng Thuyên cũng giống như Phạm Tu và các cô vợ của Chương, đều cho rằng Vạn Thắng vương là quan trọng nhất, còn các phòng ban, hội nhóm hay tổ chức nào đó có hay không cũng không quan trọng. Bằng cớ là hiện tại Thiên Đức đang rất tốt, mọi thứ đều vượt trội so với các nước láng giềng.
– Thật không thể thay đổi tư tưởng của những người này được! Thôi đành kết hợp đông tây kim cổ, nhưng làm vậy thì chẳng khác nào một nồi lẩu thập cẩm? Nếu vậy, có lẽ phải thiết lập bộ máy Nhà nước theo mô hình quân chủ chuyên chế, hoặc quân chủ lập hiến nhưng... lại là độc đảng! Quỷ thật, những thứ này mình chưa từng được học. Thôi vậy, cứ xây nhà từ móng. Dù sao thì trình độ học vấn và nhận thức của dân chúng vẫn còn hạn chế. Thay đổi quá nhanh e rằng sẽ phản tác dụng.
Chương miệt mài viết lách, Duệ cũng phụ giúp chàng việc này. Đôi khi, nàng còn tranh thủ lúc Chương đang suy tư mà cùng chàng thân mật, hòng giúp chàng giải tỏa căng thẳng, tìm kiếm thêm những ý tưởng mới.
Lam Khuê mang bầu được nửa năm thì cuối tháng 4, Uyển Như cũng mang thai. Duệ gần như độc chiếm chuyện chăn gối, bởi cả Uyển Như và Lam Khuê đều đang nâng niu bào thai trong bụng, cẩn trọng từng cử chỉ, lời nói, với mong ước con gái sinh ra sẽ đẹp như tiên, con trai sẽ thông minh hơn Chương. Bởi vậy, Chương có muốn gần gũi cũng không được.
Trái hẳn với vẻ ngoài thục nữ hay e ấp lúc mới bén duyên, Duệ càng ngày càng trở nên bạo dạn hơn. Không dưới ba lần mỗi tuần, hai người lại cùng nhau lên đỉnh núi ngắm sao trời.
Chương quyết định thành lập phủ Thiên Đức với 14 xã: Vũ Ninh (gồm làng Nguyệt, Lâm, Duệ, Song Hỉ), Tam Vạn (gồm ba làng Vạn, làng Lôi), Thiên Bình (gồm làng Xỉ Than, làng Thiên Bình), Thổ Hà, Linh Sơn, Đạo Nghĩa, Mao Điền, Thiên Đức (gồm làng Môn, Long Ngô Động, Đường Vỹ), Thái Lạc, Hoài Đức, Xuân Lâm, Bát Liễu, cùng hai xã bên kia sông Dâu là Kim Tháp và Lệ Chi. Phủ Thiên Đức có tổng số dân 29.661 người, kể cả quân sĩ.
Chương thành lập mười ty và một bộ thuộc phủ Thiên Đức. Đứng đầu mỗi ty là một Trưởng ty và hai Phó ty, bên dưới là bộ máy giúp việc, bao gồm:
Ty Giáo dục: Trần Thông, tự Mạnh Đức, là Trưởng ty. Nguyễn Gia Miêu và Nguyễn Chí Khoát, nho sinh của Hàn Thuyên, là Phó ty.
Ty Thông tin – Tuyên truyền: Trưởng ty Hàn Thuyên.
Ty Tài chính: Trưởng ty Nguyễn Diệu Huyền; Phó ty Vương Khang (phụ trách ngân hàng) và Phạm Thị Duyên (thuộc hội Ngũ Vạn Tinh Sa).
Ty Công an: Trưởng ty Phạm Bỉnh Di.
Ty Công nghiệp nhẹ: Ngọc, vợ Bỉnh Di, là Trưởng ty.
Ty Thương nghiệp: Trưởng ty Lâm Uyển Như (Tiểu đoàn Thắng Vũ đã giải tán); Phó ty gồm Bạch Cân và Vũ Kiêm. Công ty Vạn Xuân trực thuộc Thiên Đức vẫn do Uyển Như đảm nhiệm.
Các Ty Giao thông – Xây dựng, Nông nghiệp – Thủy lợi, Văn nghệ, Y tế sẽ được Bỉnh Di lập danh sách và lựa chọn người phù hợp, với yêu cầu Trưởng ty không quá 40 tuổi, Phó ty không quá 45 tuổi, phải có uy tín trong dân hoặc có năng lực, kinh nghiệm tương đương.
Bộ Quốc phòng: Vạn Thắng vương là Tổng chỉ huy, kiêm chức Tổng Tư lệnh và giữ chức Bộ trưởng.
Theo yêu cầu tiên quyết, tất cả nhân sự trong bộ máy hành chính dân sự hay quân sự, từ sĩ quan, hạ sĩ quan cho đến những người có chức vụ, cấp bậc tương đương, đều phải là thành viên của hội Thiên Đức do Thiên Bình làm Chủ tịch. Nàng cũng kiêm giữ chức Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Tuy nhiên, Tổng cục Chính trị lúc đó vẫn chưa có ai cả.
Tả Đô đốc Phạm Tu được mời làm Tổng Tham mưu trưởng, kiêm Thứ trưởng Bộ Quốc phòng và đứng đầu Bộ Tổng Tham mưu. Trong Bộ Tổng Tham mưu lúc này mới chỉ có Đoàn Thượng và Triệu Quang Phục. Ba người này được đặc cách không cần tham gia "Hội Thiên Đức của đám trẻ ranh chúng bay".
Nhìn chung, Chương sao chép g���n như nguyên xi sơ đồ tổ chức của Bộ Quốc phòng ở quê hương mình để áp dụng vào phủ Thiên Đức. Sơ đồ, chức năng và nhiệm vụ của mỗi cục, vụ, phòng, ban… đều không khác là bao, chỉ được giản lược đi mà thôi.
Tất nhiên, Bộ Quốc phòng mới này có bộ khung tương tự như Lữ đoàn Thiên Đức, Chương đã thiết lập sẵn, và sẽ phổ biến dần dần thông qua các lớp đào tạo chính trị cơ sở tại bản doanh, bởi lẽ làm gì có Bộ Quốc phòng nào chỉ sở hữu hơn ba nghìn quân sĩ.
Phạm Tu và Bỉnh Di sau khi được giải thích sơ đồ bộ máy liền lập tức nhiệt thành ủng hộ. Bởi lẽ, việc Thiên Bình nắm giữ vị trí thứ hai, chỉ sau Chương, đã là đủ với họ. Những cái khác, họ nghĩ, từ từ hiểu sau cũng không sao.
Chương cảm thấy lạ, chàng đã nghĩ sẽ phải tốn nhiều thời gian để giải thích đủ điều, nhưng dường như Phạm Tu và Bỉnh Di chỉ chăm chú lắng nghe và hỏi kỹ càng về chức năng, quyền hạn của hai vị trí đầu tiên trong Bộ Quốc phòng. Vậy nên vị trí Tổng Tham mưu trưởng dù xếp hàng ba cũng chẳng sao cả. Thậm chí Phạm Tu còn vô cùng hồ hởi, đảm bảo sẽ cống hiến tham mưu cho đến khi nào nhắm mắt xuôi tay.
Chương cho rằng những người già thường sớm nắng chiều mưa. Nếu Chương biết Thiên Bình là Công chúa, chàng sẽ hiểu ngay vì sao. Với những người như Phạm Tu hay Bỉnh Di, họ mặc định rằng Thiên Bình là Công chúa thì Chương chính là phò mã. Theo di chiếu, Chương hoàn toàn có thể lập ra vương triều Mạc và trở thành vua, hoặc giữ nguyên vương triều Lý, tùy theo ý muốn của mình.
Chương trình bày những học thuyết, điều lệ, quy định… mà chàng nhặt nhạnh, chắp vá để làm ra điều lệ của hội Thiên Đức, như "lấy dân làm gốc" hay "của dân, do dân và vì dân", "thống nhất Vạn Xuân"... tất cả đều được Phạm Tu lẫn Bỉnh Di gật đầu đồng tình. Chương vừa dứt lời là họ đã gật đầu, khiến chàng không khỏi nghi ngờ bản thân liệu có phải là một kẻ thông minh xuất chúng hay không.
Chương trình bày xong, cả Phạm Tu và Bỉnh Di cùng bảo rằng hội Thiên Đức ấy phải tuyên thệ tuyệt đối trung thành với Vạn Thắng vương. Chương nghe xong cứ thấy có gì đó sai trái, tranh luận qua lại một hồi, cuối cùng chàng đành nhượng bộ vì Bỉnh Di nói:
– Thiên Đức hội trung thành với cậu, cậu trung thành với bách tính, với Vạn Xuân. Mà bách tính lại có hàng nghìn người thuộc Thiên Đức hội. Như vậy là một vòng tròn khép kín, ta thấy đâu có gì sai?
Chương thấy cũng có lý, mà quan trọng là Phạm Tu nhất định muốn như vậy, nên Chương đành chiều theo.
– Giả như mình dẹp hết sứ quân rồi làm vua, thì chẳng khác gì chế độ phong kiến? Làm sao còn có thể ăn chơi thoải mái được? Hừ!… Thôi thì tạm thời cứ thế đã. Sau này làm vua thì giao việc lại cho người khác làm thay nhiều hơn, mình chỉ đại diện thôi, kiểu như chủ tiệm nước là đủ rồi. Tranh cãi với những ông thủ cựu này có đến Tết Mồng Bảy cũng chẳng xong!
Đối với bộ máy hành chính địa phương, đứng đầu mỗi xã là Chủ tịch, dưới quyền là một Phó chủ tịch. Bộ máy giúp việc bao gồm:
– Một nhân viên quân sự: Quản lý và chịu trách nhiệm về công tác quân sự, nắm giữ hộ tịch, chỉ huy đội dân binh. Người này do quân Thiên Đức cử đến.
– M���t nhân viên an ninh: Chịu trách nhiệm an ninh nội bộ của xã. Người này do Thiên Gia Bảo Hựu cử đến, là chỉ huy phó đội nhưng trực tiếp quản lý đội dân binh.
– Một nhân viên nông – ngư nghiệp: Quản lý, lập kế hoạch sản xuất nông nghiệp, ngư nghiệp, và thu thuế nông nghiệp.
– Một nhân viên thương nghiệp: Chuyên trách thu mua và bán các sản phẩm do làng, xã sản xuất.
– Một nhân viên tổng hợp: Quản lý tài chính và đất đai.
– Một nhân viên văn nghệ: Chịu trách nhiệm về các hoạt động văn hóa, văn nghệ, lễ hội.
Theo quy định, Chủ tịch và Phó Chủ tịch có nhiệm kỳ 5 năm. Sau 5 năm, dân trong xã sẽ bầu lại theo hình thức phổ thông đầu phiếu. Chủ tịch phải là người xã khác, còn Phó Chủ tịch phải là người địa phương. Lý lịch của hai người đứng đầu xã này phải được nộp lên quân Thiên Đức ít nhất ba tháng trước khi bầu cử.
Tại các làng, xóm, thôn, đứng đầu là Trưởng thôn – người địa phương, không có phó, nhưng có các nhân viên chuyên trách tương tự như tại xã.
Chương yêu cầu tất cả nhân viên trong bộ máy hành chính địa phương phải biết chữ, ưu tiên những người biết chữ Bụt, tuổi không quá 40 và có ít nhất hai người là nữ.
Do tình hình thực tế, tạm thời, Chủ tịch Hội Nông dân trong xã sẽ kiêm nhiệm chức vụ Chủ tịch xã. Chủ tịch Hội Phụ nữ xã sẽ kiêm nhân viên tổng hợp. Các đoàn thể, hội nhóm lập ra tại địa phương phải được sự đồng ý và chịu sự quản lý của nhân viên chuyên trách lĩnh vực tương ứng.
Nhân viên trong bộ máy hành chính địa phương sẽ nhận lương do Thiên Đức chi trả hàng tháng. Mức lương khởi điểm bằng ba phần mười so với Binh nhì.
Những cải cách bắt đầu đi vào chiều sâu, Chương cũng bắt đầu gặt hái những thành quả của năm Thiên Đức thứ 27.
Chương có năm trang trại lớn, đàn lợn xuất chuồng hàng nghìn con mỗi tháng. Thương nhân từ khắp nơi tự tìm đến mua, lợn được đem giao tận bến sông.
Lợi nhuận Uyển Như thu được từ phân bón hàng tháng đạt tới 600 nén bạc và không ngừng tăng lên. Thương nhân đặt hàng trước, hẹn ngày đến chở về thậm chí còn được giảm giá. Thông thường, những thương nhân này sẽ chở phân súc vật đựng trong chum vại đến bán cho Uyển Như với giá rẻ để gỡ gạc tiền công thợ, rồi chở phân bón thành phẩm đem đi. Quy mô của Xí nghiệp phân bón Vạn Xuân nhờ vậy mà mở rộng, tạo công ăn việc làm cho hàng trăm phụ nữ, người già và thiếu niên. Dân phủ Thiên Đức mua phân bón Vạn Xuân đều được hưởng giá thấp.
Cũng bởi phân súc vật, phân chim, phân người… đều trở nên có giá trị, nên giữa năm Thiên Đức thứ 28, đi từ đầu vùng đến cuối vùng cũng khó mà thấy phân súc vật rơi vãi trên cánh đồng.
Cũng giữa năm đó, dân phủ Thiên Đức được mùa lúa, năng suất cao hơn năm trước hai phần. Đồng thời, dân chúng bán được lợn, bò, chim câu… nên ai nấy đều hỉ hả.
Bộ mặt làng xã thay đổi chóng mặt.
Bấy giờ, Chương mới cho phép dân phủ Thiên Đức dựng nhà. Ai muốn dựng nhà tường gạch xi măng kiên cố, hoặc nhà tường gạch vôi cát, nếu mua xi măng Vạn Xuân sẽ được quân sĩ Thiên Đức hỗ trợ xây dựng. Lợi nhuận bán xi măng cho dân rất thấp, lãi bao nhiêu đều được dùng để chi thưởng cho quân sĩ xây nhà hoặc công nhân.
Sản xuất xi măng và phân bón đều được giữ bí mật tuyệt đối bởi quân Thiên Đức, bởi vậy công tác phòng gian được đặc biệt chú trọng. Bản thân các công nhân cũng ý thức điều này, họ nhận được những lợi ích ngoài lương nên càng giữ kín tiếng.
Nền kinh tế của phủ Thiên Đức, với ba vạn dân, đã vượt trội hơn hẳn so với Siêu Loại và châu Vũ Ninh lân cận.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.