(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 18: Thiên Gia Bảo Hựu quân
Gần cuối mùa hè, trời nắng như đổ lửa. Tam Vạn thôn trang đã dựng cờ, chiêu binh mãi mã, xưng danh là Thiên Gia Bảo Hựu quân, mang ý nghĩa là trời ban phúc phù hộ họ Lý, do Phạm Tu đứng đầu. Khác với các sứ quân thường tự xưng vương hoặc Lệnh công, Phạm Tu lại giữ chức quan cũ là Tả Đô đốc, đồng thời loan báo rằng Thiên Gia Bảo Hựu quân trước sau đều tôn phò người kế vị Lý Nam Vương. Ông cũng tuyên bố rằng mình và các binh sĩ từng nhận bổng lộc của vương triều Lý, nay nguyện sẽ vì vương triều mà dấn thân.
Đây thực là một kế sách tuyệt diệu.
Người hiến kế sách tuyệt vời này cho Phạm Tu chính là Duệ, cô gái tuổi vừa đôi mươi.
Vậy ai là người kế vị Lý Nam Vương? Đến nay vẫn còn là một ẩn số. Là Lý Long Xưởng hay Lý Long Trát? Chuyện ai kế vị sẽ do hai bên tự định đoạt, bất kỳ ai trong số họ chứng minh được mình là người kế vị, Thiên Gia Bảo Hựu quân sẽ nguyện theo phò tá.
Quả như dự liệu, cả Long Xưởng và Long Trát đều bí mật sai sứ giả đến Tam Vạn thôn trang thuyết phục Phạm Tu đầu quân. Phạm Tu không từ chối cũng chẳng đồng ý, chỉ nói chung chung rằng bất kỳ ai kế vị, Thiên Gia Bảo Hựu quân cũng nguyện làm tiên phong dẹp loạn.
Lý Lệnh công, người đang đóng trại ở Siêu Loại với quân số hàng vạn, cũng mang họ Lý. Tam Vạn thôn trang lại nằm trong tầm kiểm soát của Lý Lệnh công, một người thích tọa sơn quan hổ đấu. Nếu Phạm Tu dựng cờ họ Phạm, e rằng với số quân ít ỏi hiện có, Lý Lệnh công nhận thấy mối nguy sẽ lập tức cho quân vây đánh. Như vậy, quân của Phạm Tu sẽ bị diệt từ trong trứng nước.
Sau khi dựng cờ, Phạm Tu không chịu nộp thuế, còn xua đuổi quân lính của Lý Lệnh công. Lý Lệnh công nghĩ chỉ là một đám nông dân làm loạn, bèn cho một đội binh gần trăm người đến dẹp, nhưng lại bị Thiên Gia Bảo Hựu quân phục kích bắt gọn. Hai bên không có thiệt hại về người, song quân của Lý Lệnh công lại bị lột sạch quân trang cùng hơn chục con ngựa. Phạm Tu sai Bỉnh Di làm sứ giả đến gặp Lý Lệnh công, trả lại người và xin cống nạp hàng năm. Đổi lại, Thiên Gia Bảo Hựu quân sẽ cai quản khu vực nhỏ nằm phía sườn Bắc dãy Linh Sơn ra đến bờ Nam sông Thiên Đức. Lý Lệnh công đồng ý, bởi như vậy ông đỡ phải thu thuế vặt, hơn nữa nơi đó lại xem như phên giậu. Nếu Vạn Ninh vương vượt sông thì Thiên Gia Bảo Hựu quân sẽ phải đứng ra chống cự. Suy đi tính lại, việc này chẳng hề thiệt gì cho Lý Lệnh công. Huống hồ đám loạn dân này lại dùng cái tên mang ý nghĩa phò tá nhà Lý, mà Lý Lệnh công đây cũng mang họ Lý.
Ở bờ Bắc sông Thiên Đức, Vạn Ninh vương nghe tin loạn dân dựng c��� tự xưng cũng chẳng mảy may để vào mắt. Bởi do thám báo về rằng ba thôn trang ấy chỉ có khoảng ngót nghìn dân, chẳng khác gì dân binh, lại còn theo quân họ Lý, chẳng có chiến thuyền. Hơn nữa, họ đã xin cống nạp cho Lý Lệnh công hàng năm, nên sau này nếu Vạn Ninh vương có vượt sông đánh sang, thì cũng chỉ cần một đội tinh binh là đủ để dẹp yên.
Nhờ kế sách trên, mấy tháng sau khi dựng cờ, Tam Vạn thôn trang vẫn không có mấy thay đổi ở vẻ bề ngoài. Còn bên trong, số quân binh chiêu mộ thêm trong vùng đã lên đến ngót ba trăm người, ngày đêm thao luyện không ngừng.
Phạm Tu giảm hẳn tô thuế ở các giáp xung quanh, có thể nói là chỉ thu tượng trưng cho có mà thôi, nên dân trong mười hai giáp đều thuận theo. Bên cạnh đó, ở mỗi giáp, Phạm Tu cho đóng một trại nhỏ khoảng ba mươi quân. Mỗi thôn làng lại có một chốt gác gồm mười binh lính thay phiên túc trực, vừa giữ trị an thôn xóm vừa làm tai mắt.
Hai tháng trước, Phạm Tu cùng thân tín đi tìm gặp vị ẩn sĩ ở Siêu Loại, nhưng không gặp được, đành ra về tay không dù đã dựng lều ngoài đồng chờ đến ba ngày. Cái danh Tả Đô đốc, một cựu thần nhà Lý, dường như chẳng có sức nặng gì.
Bây giờ, thế và lực đã có chút chuyển biến tốt hơn, Phạm Tu lại muốn đi cầu hiền tài. Ông mong rằng nếu không được cái gật đầu chấp thuận, thì chí ít cũng được mời vào trang viên đàm đạo một phen.
Quang Phục, Đoàn Thượng và Bỉnh Di cùng trăm binh bí mật tháp tùng Phạm Tu. Tam Vạn thôn trang lại được giao cho Duệ quán xuyến. Lần này, Phạm Tu hoàn toàn yên tâm khi đặt lòng tin vào cô con gái nuôi. Kế sách của Duệ không chỉ giúp Tam Vạn thôn trang tránh trở thành đích ngắm, mà còn khiến Phạm Tu yên lòng bởi ông vốn không dám lấy danh nghĩa họ Phạm để dựng cờ. Hơn nữa, việc Thiên Gia Bảo Hựu quân sau này giao lại cho Thiên Bình cũng hợp mọi lẽ.
Phạm Tu khởi hành vào một đêm trăng, ông dự tính khi trở về vừa đúng dịp Rằm tháng Bảy, Lễ Vu Lan. Ở những làng khác, vùng khác chẳng biết ra sao, chứ riêng làng Vạn thì Rằm tháng Bảy có thể xem là đại lễ. Một ngày lễ trọng đại không kém gì Tết Nguyên đán, bởi lẽ ông là cha nuôi của mấy trăm nam thanh nữ tú. Ngày đó, tất cả con nuôi của Phạm Tu đều đến gặp và gửi đến ông những lời chúc tốt đẹp. Lệ này đã diễn ra hơn chục năm nay, bản thân Phạm Tu cũng vô cùng coi trọng ngày này.
Để chuẩn bị cho Rằm tháng Bảy, sau đêm Phạm Tu đi chiêu hiền, Bình, Duệ, Xuân cùng một số cô gái khác tụ tập trong ngôi nhà lớn, nơi thường tổ chức hội họp. Họ đang bàn bạc rất sôi nổi xem sẽ làm quà gì tặng cho người cha chung thì Quang Diệu, Võ Văn Dũng, Cự Lượng cùng vài tráng niên khác cũng vừa lúc bước vào.
Trong ánh đèn dầu lạc bập bùng, mấy đôi trai gái ngồi riêng một góc, thi thoảng lại phát ra tiếng cười khúc khích từ góc ấy. Hai bàn cờ được lôi ra, chẳng mấy chốc đã có thêm vài tráng niên túm tụm đứng bên ngoài chỉ trỏ ván cờ.
Xuân ngồi tỉ mẩn vót tên, Bình ngồi cạnh dùng con dao nhỏ cố tạo ra một bức tượng gỗ, còn Duệ một mình một đèn ngồi ghi chép.
Những câu chuyện không đầu không cuối cứ thế tiếp nối, từ việc ngựa mới tậu được hơn trăm con, đến đàn trâu đủ đực cái lẫn nghé đã lên đến ngót hai trăm con. Nhắc đến trâu thì có phần nan giải, bởi huấn luyện trâu không hề dễ dàng.
Bình nhắc đến đám trẻ mục đồng mà ba chị em họ hay gặp, gợi ý có thể thuê chúng vừa chăn vừa huấn luyện trâu theo ý muốn. Duệ cho là ý hay, dự tính lần tới gặp sẽ hỏi đám trẻ về chuyện này.
-Nhắc đến đám ấy em mới nhớ, hôm nọ không thấy ông chú đái dầm ở cùng nữa. Chị còn tơ tưởng ông chú ấy không, hả chị Duệ?
-Em đừng nói ẩu.
-Chọn bừa một anh trong làng cũng hơn gấp vạn lần rồi. Này chị Xuân, có khi chị Duệ nhà ta nhìn quen mặt các anh ở đây đâm ra chán ấy nhỉ?
-Ừ!
Xuân chẳng để tâm, cô vẫn chú tâm vào việc vót tên. Quang Diệu ngồi gần đấy cũng đang giúp cô. Người không biết sẽ nghĩ Xuân chỉ có tài bắn cung, như vậy là lầm, bởi cô Xuân rất giỏi dùng song kiếm. Cô đã từng xin phép Phạm Tu rời làng đi học nghệ trong suốt hai năm trời.
-Ông chú ấy ở thôn Đường Vỹ, - Bình nói tiếp. - Thôn ấy bây giờ cũng do chúng ta quản đúng không chị?
Duệ gật đầu.
-Thôn ấy đông không? Hôm nào em phải đến đó một chuyến.
-Thôn đấy nghèo xác xơ, sợ là năm sau đến vụ gặt cha còn phải miễn thuế cho họ ấy chứ, - Cự Lượng đang nằm vắt chân chữ ngũ trên ghế tre dài, nói chen vào. - Thôn đấy chúng ta còn chưa đặt chốt, hôm nọ cha có nhắc rồi nhưng anh còn lười.
-Tốt nhất anh làm cho xong, để cha hỏi tới thì ăn đòn vài trượng, chẳng ai xin hộ anh đâu, - Duệ nói mà tay vẫn không ngừng ghi chép.
-Làng ấy toàn mấy ông bà già sắp xuống lỗ và các bà cô sắp già. Con gái làng thì đi làm mướn, trẻ con đứa thì đi ở, đứa thì chăn trâu thuê.
-Anh biết rõ thế?
-Khúc sông ấy sâu, mé Tây của làng toàn đầm lầy hoang vu, - Cự Lượng thao thao bất tuyệt kể. - Nếu anh nhớ không nhầm, cả làng có tám mươi bảy nóc nhà, toàn nhà mái tranh. Nhà ngói có độ chục căn nhưng cũng đã siêu vẹo lắm rồi.
-Nghèo đến vậy cơ à? Em muốn đến đấy xem thử thế nào. Chẳng lẽ làng ấy không có đàn ông ư?
-Thích thì mai đi cùng anh. Anh nghe nói hồi trước làng ấy cũng như bao làng khác. Lúc mới loạn, tầm anh em mình về đây thì Vũ Ninh vương đánh sang, chẳng biết tại sao lúc rút lui lại bắt hết từ trai tráng đến cả ông già ngoài tứ tuần.
Cự Lượng chợt nhổm dậy, nét mặt có chút hứng khởi, ngoái ra nói với mấy chàng trai ngồi xem cờ gần bên.
-Nhưng con gái làng ấy đẹp lắm bọn mày nhỉ?
-Đẹp với anh thôi. Lần nào đến làng ấy cũng cố tìm đến nhà bà già cuối xóm cho bằng được. Dạo trước anh ấy còn bỏ ra những hai chục đồng mua mấy quả đu đủ xanh của bà già rồi dọc đường về, thấy vướng víu lại vứt đi đấy, Bình ạ.
-Sao lại thế?
Cả Bình và Duệ cùng ngạc nhiên hỏi. Cự Lượng nhổm dậy toan bịt miệng chàng thanh niên nhưng không kịp, bởi Bình đã nhoài tới túm cổ áo.
-Vải thưa đòi che mắt thánh. Lần nào đến nhà đó anh Lượng cũng hỏi thăm cô Nguyệt nào đó. Con bé ấy là con gái của bà cụ, hình như nó đang làm hầu gái bên mạn Siêu Loại.
-A! - Bình sáng mắt reo lên. - Thì ra anh đã tia con nhà người ta nên định lấy lòng chứ gì? Đồ bủn xỉn! Em gái ở đây quanh năm suốt tháng không được nổi quả chuối hay nắm xôi. Anh thật biết cách sống đấy, anh Lượng.
Bình xoắn tai Cự Lượng khiến anh chàng kêu oai oái.
-Khai mau! Con bé ấy bao nhiêu tuổi?
-Đau... đau mà... Mười... mười sáu!
-Hả? Sao mới có mười sáu?
-Ờ thì... thì...
-Quen từ bao giờ? - Bình vẫn không tha.
-Cũng không thể tính là quen, anh mới gặp có hai lần hồi đầu năm. Cũng chưa nói được câu nào cả, anh thề đấy!
Bình đẩy Cự Lượng ra, bĩu môi chê:
-Tưởng thế nào.
Lượng xoa tai, cười gượng, định quay ra túm cổ chàng trai tọc mạch thì cậu ta đã chuồn mất rồi.
-Còn gì anh mau nói, đừng để em phải ra tay với anh.
-Cái con này...
-Con nào...?
-À thì... con bé ấy tên Nguyệt. Bố với anh cả nó bị bắt sang Bát Vạn, nó ở với bà mẹ đã gần lục tuần rồi.
-Tiếp đi.
Bình trợn mắt, hất hàm ra lệnh. Lắm khi Cự Lượng tự trách bản thân rằng hồi nhỏ đã nuông chiều Bình đến vậy, để giờ lớn lên lại bị cô bắt nạt suốt ngày.
-Thì còn gì nữa đâu, chuyện mới đến thế. Bà Cả Ngư chắc đoán anh tăm tia con gái bà ấy nên mới đẩy con bé đi nơi khác.
-Hả? Anh vừa nói gì?
-Nói gì?
-Bà đó tên gì?
-Cả Ngư. - Cự Lượng khó chịu đáp.
Bình chau mày, cố lục lại trí nhớ vì cô đã từng nghe đến cái tên này một lần ở đâu đó rồi. Bình hỏi Xuân nhưng Xuân bận đầu mày cuối mắt với Quang Diệu nên nào có để tâm.
-Chị Duệ! Chị dừng tay ghi chép một tí được không?
-Hỏi gì thì hỏi đi, chị đương bận mà.
-Chị nghe cái tên bà Cả Ngư có quen không?
Duệ tạm ngưng bút, đưa mắt nhìn ngọn lửa nhỏ như đang nhảy múa trên cái bàn tre.
-Đây chẳng phải là họ hàng gì đó của người mình gặp ở bìa rừng ư?
Duệ đặt bút lông ngước lên nhìn Bình, dường như Bình cũng đã nhớ ra điều gì đó.
Những dòng chữ này được truyen.free tâm huyết chuyển ngữ, mong bạn đọc không tự ý sao chép.