Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 17: Ý trung nhân của Duệ!

Nhìn người đàn ông đứng như trời trồng, dáng vẻ nhếch nhác, nét mặt sạm đen, lại thêm vẻ sợ sệt, bỗng khiến Duệ thấy người này thật đáng thương. Từ nãy, Duệ đã để ý chiếc áo nâu sòng anh ta mặc vá víu vài chỗ, cái quần thì chắc chắn được khâu từ váy đụp cũ, nhưng người vá lại chẳng khéo léo gì. Ông ta cao, phải ngang tầm Bỉnh Di hay ông Phục.

Chui ra khỏi bụi cây, Duệ khẽ cười với người đàn ông theo thói quen mỗi khi gặp người lạ. Duệ nhìn kỹ hơn, đây không phải một ông chú mà rõ ràng là một thanh niên trẻ tuổi. Duệ bước lại gần, càng tin vào nhận định của mình. Đôi bàn tay lấm lem của anh ta có mười ngón thon gọn như người cầm bút. Chẳng lẽ anh ta là một nho sinh ư? Duệ nhìn xuống chân, đôi bàn chân không hề gân guốc như của nông dân, thậm chí còn trắng trẻo, gót chân ửng hồng. Duệ ngước nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, khiến anh ta lúng túng quay nhìn sang hướng khác.

“Đúng là dáng nho sinh. Da mặt sạm đen có lẽ do cháy nắng, râu ria lâu ngày không cạo nên trông hơi già, nhưng đôi bàn tay này rõ ràng là của một thanh niên hay chữ. Ánh mắt hiền lành, nếu mày râu nhẵn nhụi, hẳn sẽ rất tuấn tú.”

Duệ cất giọng oanh vàng hỏi:

-Anh có sao không?

Người đàn ông lắp bắp, hai bàn tay đan vào nhau, chỉ một thoáng mặt đã đỏ lựng, lảng tránh ánh mắt Duệ. Anh ta ấp úng thì vừa lúc lũ trẻ dưới suối chạy lên.

-Thầy có sao không thầy?

Người đàn ông quay sang khẽ nheo mắt. Hành động này chỉ xảy ra trong tích tắc, nhưng vì Duệ đang chú ý nên nhìn thấy rất rõ. Duệ hơi chột dạ. Cô không nghe nhầm, đứa trẻ mục đồng vừa gọi người này là thầy thật.

-Cảm ơn các chị, đội ơn các chị đã cứu anh của em.

Thằng bé gầy nhẳng, đen nhẻm, mau mồm mau miệng cúi đầu cảm ơn Duệ, Bình và Xuân. Người đàn ông chắp hai tay trước ngực, lưng hơi khom, nét mặt vẫn còn phảng phất nỗi sợ hãi.

-Em đội ơn các chị, đội ơn các chị đã cứu.

Người đàn ông vừa dứt lời, Bình đã đứng cạnh Duệ hất hàm bảo:

-Ông chú, chúng ta mới đôi mươi mà ông gọi là chị ư? Sợ mất mật nên ăn nói lẫn lộn hả?

Duệ đưa tay che miệng cười, ngoái lại nhìn Xuân. Xuân chẳng quan tâm đến câu chuyện, cô rút mũi tên vẫn còn cắm trên con rắn ra, lau qua máu rồi nhảy trở lại bụi rậm.

-Dạ! Dạ… dạ tôi… tôi… xin đội ơn ạ.

-Hừ! Một kẻ to xác mà lá gan chuột nhắt, đứng lui lui ra, mùi ngai ngái ta không chịu được.

Bình đưa ngón tay che mũi, nhăn mặt, phẩy tay. Người đàn ông vô thức đưa hai tay che hạ bộ, cúi người lùi về sau vài bước, trông thật thảm hại. Bình nói dăm ba câu với đám mục đồng vì những lần qua đây cô đều gặp bọn chúng. Xuân trở ra với đòn gánh đầy những xâu chim cùng con lợn rừng vẫn đang cựa quậy. Xuân cho đám trẻ mấy con chim để lấy chỗ quấn con rắn chiến lợi phẩm.

-Ông kia cũng chăn trâu với bọn mày à? – Bình hỏi thằng bé gầy gò, Duệ nhớ mang máng nó t��n Tôn hay Tông gì đấy. Đây là một thằng bé tinh ranh, mau mồm mau miệng.

-Đấy là thầy ạ, đấy là anh Chương, anh ấy tên Chương. Người làng em, anh ấy ra đây chơi với bọn em thôi mà.

-Mày ở Đường Vỹ nhỉ? – Bình hỏi, thằng bé gật đầu.

-Thôn ấy có phải nằm ở mé bờ sông, gần khu đầm lầy không em? - Duệ hỏi.

-Vâng, đúng rồi chị.

-Thôn ấy đàn ông bị bắt theo quân Vũ Ninh vương cả làng, đúng không em?

-Lâu rồi chị.

-Vậy sao ông… à… anh này thoát được?

-Anh ấy là cháu ruột bà Cả Ngư, từ làng khác mới đến chơi chị ơi.

Duệ định hỏi thêm, nhưng Bình giục mau về. Nói chung, ấn tượng của Bình về ông chú chuột nhắt không tốt nên cô chẳng để tâm. Xuân lại càng không.

Lũ trẻ rối rít cảm ơn bọn Duệ. Duệ có xoa đầu vài đứa, nhìn chúng đứa nào đứa nấy gầy nhẳng khiến Duệ cũng thấy thương. Duệ biết đám trẻ này dù có cha mẹ hay người thân thì họ cũng nghèo, nên còn tí tuổi thế này đã phải đi chăn trâu thuê như vậy.

Ba cô gái đi băng băng trên cánh đồng. Bình và Xuân cùng khiêng đòn gánh, Xuân còn xách thêm con lợn. Duệ đi sau cùng, chốc chốc cô ngoái lại nhìn về phía bìa rừng, bởi người đàn ông vừa rồi khiến cô cứ lấn cấn trong lòng.

Đoạn Duệ chạy vọt lên, đi song song rồi hỏi Xuân và Bình:

-Hai người có thấy người khi nãy lạ không?

Bình quay sang bảo:

-Này, đàn ông con trai ở làng không thiếu, có cả đám xếp hàng mà chị còn chưa ưng ai, đừng có nói với em là chị nhất kiến chung tình đấy nhá?

-Không có, không có! - Duệ vội xua tay.

-Em thấy gì lạ hả? – Xuân hỏi.

-Nãy chị không để ý đám trẻ gọi ông ta là gì sao?

Xuân và Bình cùng lắc đầu.

-Chúng gọi ông ta là thầy, nhưng ông ta khẽ nheo mắt như nhắc nhở, nên chúng lập tức đổi sang gọi anh. Đấy chẳng phải lạ là gì?

-Có chuyện đấy à? – Bình thoáng ngạc nhiên. - Chắc chị nghe nhầm hoặc ông ta lớn tuổi nên chúng nó gọi thế, có gì lạ đâu.

-Chẳng biết thân thế ra sao.

-Ôi xời, chị để tâm làm gì. Đàn ông đứng trước ba chị em mình mà tè ướt cả quần, mặt cắt không còn giọt máu thì không đáng để tâm. – Bình gạt đi.

-Chắc do sợ quá nên mới vậy, cũng không thể trách người ta.

-Chị Xuân thấy chứ? Có khi chị Duệ nhà mình thích ông ấy rồi.

Xuân tủm tỉm cười, còn Bình thì không, cô cười rất đắc chí. Duệ chỉ biết thở dài rồi nói thêm:

-Đôi bàn tay anh ta cả mười ngón đều thon gọn như tay con gái, gân tay rất ít, đôi bàn chân cũng không gân guốc, gót chân còn ửng hồng. Nói trắng ra thì gót chân còn đẹp hơn cả chúng ta đấy chứ.

-Có chuyện đó ư? – Bình nhăn mặt.

-Có thể anh ta là một nho sinh, bàn tay ấy là bàn tay của người cầm bút, dù có lấm lem nhưng chỉ cần nhìn kỹ là thấy. Với lại, hai người bận tranh giành xem ai hạ con rắn trước nên không để ý đến một điều khác mà bình thường hai người hay bàn luận đó sao?

-Cái gì? Còn gì mà chị không để ý? – Đến lượt Xuân nhăn mặt.

-Ông ta, à… anh ta cao hơn chị em mình gần cả cái đầu đấy.

Bình ngoái lại hỏi Xuân:

-Phải không chị?

Xuân lắc đầu, nhìn Duệ. Duệ lại nói:

-Chỗ đấy là dốc xuống suối, anh ta đứng dưới, em đứng trên cao, gần như mặt đối mặt mà vẫn thấy thấp hơn anh ta chừng ba đốt ngón tay. Tại hai người đứng cao hơn nên mới nhìn anh ta thấp thôi. Người này phải cao bằng anh Di, ông Phục, và chắc không thấp hơn cha. Chưa kể, lúc nói chuyện dăm ba câu, anh ta cứ khom lưng lảng tránh ánh nhìn của em. Như vậy là người không ngay thẳng, nhân thân bất minh, ngại chạm mặt người khác.

-Thật ư? – Bình tròn mắt hỏi lại.

-Chị em mình cao ngót năm thước thì anh ta phải cao năm thước rưỡi, phải đến chừng ấy.

-Hả? Sao chị không nói từ nãy?

-Thôi… bỏ tật mê trai đi em. – Xuân nói. - Đấy là Duệ nói chứ chắc gì đã phải. Mà kể cả có phải cũng chả ham. Đàn ông khom lưng, mắt nhìn xuống đất là chị không thèm. Cái ngữ ấy sống chỉ tổ chật đất, chả thể làm được đại sự đâu.

-Đúng! Chị thì chỉ có anh Diệu là nhất, chị nhỉ? – Bình lại cười.

-Nói vậy là em cũng không thèm hả Bình? - Duệ ngạc nhiên.

-Của chị tất! Em đây sẽ tìm một anh cao lớn, tài năng kinh bang tế thế, nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, nói một câu ba quân tướng sĩ phải nghe.

-Vậy là em sẽ chọn người giống như cha chứ gì? - Duệ bĩu môi.

-Đúng thế! Đằng nào cũng lấy chồng thì phải chọn cực phẩm chứ chị. Chị hăm mươi, chị Xuân thì hăm mốt lẻ, không lấy mau là ế, chứ em đây còn ối thời gian chọn.

Bình nói đầy tự tin. Duệ và Xuân bĩu môi chê bai.

-Chị ưng ông chú ấy thật ư?

Duệ chưa kịp đáp thì Bình tuyên bố chắc nịch:

-Vậy là chị Duệ nhà ta đã có ý trung nhân, một ông chú lưng còng, đen như củ tam thất và tè dầm. Chị thật khéo chọn, chẳng ai dám tranh với chị.

Duệ cốc đầu Bình một cái, mặt hằm hằm bước vội, còn Bình thì vẫn không ngừng trêu.

Nhưng cuộc đời ai biết được chữ ngờ… Rồi Bình sẽ sớm cảm thấy ân hận, bởi nếu cô không háo thắng, chịu để ý một chút, không gán ghép ông chú cho chị mình, thì ngày sau đã đỡ phải theo đuổi, nhớ nhung một người tưởng chừng sẽ khiến ruột gan quặn thắt. Còn với Duệ, cô chưa có cảm tình đặc biệt nào với người đàn ông lạ vừa mới gặp. Chỉ là, người đàn ông đó khiến cô phải bận tâm, nhất là ánh mắt lúc anh ta ra hiệu cho đám trẻ.

Nội dung này được đăng tải trên truyen.free, mọi sao chép không được phép đều bị coi là vi phạm bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free