Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 16: Tao ngộ

Ba cô gái từ trong rừng bước ra, người dẫn đầu là Thiên Bình, theo sau là Xuân và Duệ. Cả ba cùng đi săn chim từ sáng sớm và đã gặt hái được kha khá, chỉ cần nhìn Xuân và Duệ cùng nhau khiêng đòn gánh treo đầy những con chim là đủ biết. Số chim này do Xuân và Bình bắn hạ, còn Duệ đi theo thu gom và buộc lại. Ngoài số chim, Xuân còn bắt được một con lợn rừng non lạc mẹ, đã buộc mõm cẩn thận; Bình thì vác nó trên vai, bước phăm phăm đi trước.

Gần đến bìa rừng, Bình chợt khựng lại trong giây lát, chậm rãi đặt con lợn rừng nhỏ xuống lớp lá khô dưới chân, rồi xoay đầu con dao nhỏ đang cầm trong tay. Xuân và Duệ thấy lạ nhưng cũng phản ứng mau lẹ. Xuân tiến đến cạnh Bình, được Bình ra hiệu quan sát phía trước. Xuân lặng lẽ rút một mũi tên từ ống tre đeo sau lưng, lắp vào cung, rồi cùng Bình nhón từng bước, không hề gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Bình ngồi xuống vạch cành lá, Xuân ngồi cạnh bên, cả hai cùng hướng sự chú ý đến mục tiêu là một người đàn ông. Ông ta vấn khăn đầu, mặc chiếc áo nâu sồng vá chằng vá đụp, quần ống rộng bạc màu trông hệt như chiếc váy đụp cũ của phụ nữ, đang ngồi dưới gốc báng nhai bắp ngô nướng. Người đàn ông này không hề khiến Xuân và Bình cảm thấy bị đe dọa, mà chính mạng sống của ông ta đang trong thế ngàn cân treo sợi tóc mà ông ta không hề hay biết.

Một con rắn hổ mang to gần bằng cổ tay trẻ con đang trườn từ trên cây xuống. Bình quay sang nhìn Xuân, cả hai cùng nhoẻn miệng cười, khẽ gật đầu rồi bất chợt đứng bật dậy. Khoảng cách chừng hơn hai chục thước, Bình phóng dao còn Xuân kéo căng dây cung mau lẹ. Con dao nhọn và mũi tên cùng bay vút đến mục tiêu. Bình có lợi thế hơn vì cô phóng trước, còn Xuân dù có nhanh đến mấy cũng cần chút thời gian để kéo dây. Cả hai đều đạt được mục đích của mình, ấy là hạ gục con rắn.

Chương đã mắc kẹt ở Vạn Xuân hơn ba tháng. Hy vọng trở về vẫn còn đó, nhưng mỗi ngày trôi qua, cậu lại cảm thấy con đường về như xa hơn. Về bằng cách nào luôn là câu hỏi đau đáu lởn vởn trong tâm trí cậu trước khi chìm vào giấc ngủ mỗi đêm. Chương không phải là một chàng trai mạnh mẽ, cậu tự đánh giá bản thân như vậy, bằng chứng là nhiều đêm cậu thức giấc mà hai mắt ướt đẫm. Hình ảnh của bà, của bố mẹ, của em gái cứ thế xuất hiện trong giấc mơ của Chương. Hy vọng khiến người ta có thêm nghị lực sống, nhưng tuyệt vọng sẽ khiến con người trở nên khó kiểm soát, muốn buông bỏ tất cả. Chương từng nghĩ đến việc nhảy xuống sông, biết đâu đó là cách để cậu có thể trở về thế giới của mình nhưng… nhảy ở chỗ nào? Quan trọng hơn cả là Chương chưa đủ dũng khí.

Ngoài đồng, lúa đã được gặt. Chương đã giúp bà Cả Ngư gặt lúa. Cậu không quen dùng liềm thành thục nên chỉ đành giúp bà Cả Ngư xếp lúa, để bà bó lại, sau đó Chương ôm từng bó về nhà. Dưới ánh trăng khuya, bên ngọn đèn dầu phụng bập bùng đặt ở cửa nhà, Chương giúp bà Cả Ngư đập lúa, tuốt lúa rồi cho vào cối đá giã. Chương ước một ngày nào đó có thể thiết kế ra máy tuốt lúa chạy cơm, và cậu vẫn nung nấu ý định, bản vẽ đã có trong đầu.

Sau vụ gặt, Nguyệt được về thăm nhà cả tuần trời. Cô tíu tít khoe với Chương thành quả học tập, thật ra thì cô bé chẳng tiến bộ là bao so với lúc rời đi. Tuy nhiên, Chương rất vui bởi những gì cậu dạy đều được Nguyệt thuộc làu làu. Trong thời gian ngắn ngủi Nguyệt ở nhà, Chương dạy thêm cho Nguyệt cách ghép vần. Những từ mà Nguyệt học không còn chỉ xoay quanh những vật dụng thường ngày nữa, mà Chương đã dạy Nguyệt viết sông, núi, tên đất nước, tên vua, tên làng và cả tên người. Trước khi Nguyệt rời nhà, Chương đã viết kín bốn mặt giấy các từ, các chữ để Nguyệt ôn tập trong thời gian sau đó. Có thể nói, niềm hân hoan của cô học trò nhỏ – người từng nghịch ngợm tặng Chương một cái chày giã cua vào gáy – phần nào đã an ủi Chương trong những tháng ngày buồn tẻ.

Nguyệt đem về một bọc quần áo cũ cho mẹ, Chương cũng có hai bộ. Giở ra xem thấy áo vá chằng vá đụp, còn quần thì có một cái thủng một bên mông và… chiếc váy đụp màu đen cũ. Nguyệt đã dùng kim chỉ khâu cái váy đụp thành quần cho Chương, và chiếc quần này cũng có một miếng vá to bự. Chương rất cảm động khi nhận quà từ cô học trò. Nhìn bộ dáng của Chương sau khi mặc mấy bộ quần áo này chẳng khác gì một kẻ hành khất thời hiện đại, nhất là khi Chương còn lười cạo râu. Chương lúc này giống như người đàn ông tuổi ba mươi với làn da đen sạm, râu ria mọc lởm chởm, mái tóc tự cắt bằng kéo thủ công chẳng biết giống kiểu nào.

Chương đã gặp được thằng cu Tôn khi nó tạt vào nhà bà Cả Ngư. Đó là một thằng bé gầy nhẳng như ốm đói, chỉ có cặp mắt sáng lộ rõ vẻ tinh ranh. Nó hứa giữ mồm giữ miệng. Chương cũng chẳng có gì đền đáp ơn cứu mạng của nó, cậu bây giờ còn nghèo hơn cả chị Dậu, ăn bám bà cụ nghèo.

Mấy hôm trước, Tôn tạt qua nhà thăm ông nội và cùng tắm sông với Chương vào buổi chiều tà, rồi ngồi nướng cá ven bờ sông. Không biết đền ơn Tôn thế nào, Chương gợi ý việc dạy chữ, nào ngờ thằng Tôn đồng ý ngay vì đó là một thứ mới mẻ. Học được hai ngày với vài chữ cái lận lưng, Tôn rủ Chương đi chăn trâu cùng cho biết đó biết đây. Chương hỏi bà Cả Ngư, bà cụ đồng ý nên Chương khăn gói quả mướp theo thằng Tôn.

Đám bạn chăn trâu của Tôn có hơn chục đứa, tuổi từ mười hai đến mười bốn, hầu hết đều mồ côi cha hoặc mẹ, cuộc sống đứa nào cũng cơ cực y như nhau.

Chương rất thương đám trẻ nhưng rồi cậu nhận ra rằng, khi con người ta khốn khó quá, xung quanh ai cũng có cuộc sống như nhau, thành ra chúng chẳng thấy khổ sở gì. Những đứa trẻ chăn trâu nô đùa suốt ngày, Chương không thấy chúng buồn lúc nào cả.

Cánh đồng bây giờ chỉ còn trơ những gốc rạ.

Đàn trâu mà Tôn và đám bạn chăn mục đồng có khoảng hơn năm mươi con, thêm chừng chục con nghé. Chủ của đàn trâu này là mấy gia đình khá giả trong vùng. Tôn và các bạn chăn thả trâu ven sườn núi, bên một con suối nhỏ chảy ra từ trong núi. Thi thoảng, chủ hoặc gia nhân thay mặt chủ của những con trâu sẽ đến kiểm đếm và đem thức ăn cho bọn trẻ chăn trâu. Đám trẻ dùng rơm rạ, cành cây dựng hai cái lán nhỏ dựa vào thân cây ven bìa rừng để ngủ lại. Chương đã ở với đám trẻ được ba ngày, dạy chữ cho chúng lúc câu cá, khi trên lưng trâu, hoặc ngay cả khi tắm dưới suối. Tất cả chúng đều gọi Chương là thầy. Tôn bảo chỉ con nhà giàu mới được học chữ, Chương dạy chữ cho chúng, như vậy chúng cũng được xem là giàu. Nghe vậy, Chương cho là phải. Chương nói với đám trẻ đây là chữ của Bụt, khác hoàn toàn với chữ của Hoa quốc, vậy nên sau khi đọc thông viết thạo thì có viết ra cũng chỉ những người cùng học mới hiểu. Chương và lũ trẻ cùng thống nhất đây sẽ là bí mật chung, không nên cho người ngoài biết.

Lúc rời nhà, bà Cả Ngư gói ghém cho Chương mấy nắm gạo, hơn chục bắp ngô và mấy củ khoai lang, khoai sắn. Những thứ này Chương đều ăn chung với bọn trẻ. Đổi lại, đám trẻ hái rau rừng, quả rừng, câu cá dưới suối và bắt chuột đồng thui rơm cho Chương ăn. Trải nghiệm cuộc sống mới, Chương vơi bớt nỗi nhớ gia đình. Đám trẻ từng thắc mắc về hai món đồ Chương đem theo: đó là một cây gậy dài độ hai gang tay có màu xám, rất cứng, và một chiếc túi da đeo bên hông, bên trong đựng một cục sắt hình thù kỳ lạ. Chương bảo là kỷ vật của bố mẹ để lại nên đám trẻ mới không hỏi nữa.

Trưa nay, Chương thư thả ngồi bên gốc báng gần suối nhâm nhi bắp ngô nướng. Mấy đứa trẻ ngủ lăn lốc trong lán gần đó, vài đứa khác câu cá dưới suối. Đang ăn, Chương nghe thấy trên đầu có động phát ra. Cậu ngước đầu nhìn lên, thứ đập vào mắt cậu là… một con rắn đang nhe nanh chuẩn bị đớp cậu. Nhưng một con dao, giống như dao găm, đã ghim chặt đầu con rắn vào thân cây. Chớp mắt một cái, Chương thấy thêm một mũi tên đang rung lên bần bật ghim thân con rắn chặt vào thân cây.

Chương không kịp phản ứng, hay đúng hơn là chẳng có phản ứng nào. Bắp ngô cắn dở rơi xuống đất từ khi nào chẳng biết. Chương như hóa đá, há hốc miệng ngạc nhiên chẳng nói được lời nào, dù là một tiếng ú ớ. Thời gian trôi qua chừng vài chục giây, Chương chỉ choàng tỉnh khi vài giọt máu nhỏ xuống từ trên cao. Chương đứng bật dậy định bỏ chạy nhưng chân cậu nhũn ra, khuỵu ngã lăn vài vòng.

Chương nằm sõng soài thở hắt ra, toàn thân run rẩy cố ngẩng đầu lên nhìn lại cây báng cậu vừa ngồi. Con rắn to khiếp!

Có tiếng sột soạt, Chương nhìn về hướng đó và ngạc nhiên không kém khi thấy hai cô gái nhảy ra từ phía sau một lùm cây đối diện chỗ ban nãy cậu ngồi. Cô gái trẻ đầu tiên có mái tóc đen tết đuôi sam sau lưng, trên đỉnh đầu có đính một vật gì đó. Gương mặt thanh tú, mặc quần áo màu đỏ sẫm, dây lưng vải màu tối, đi chân đất. Chẳng để tâm đến Chương, cô gái này bước thẳng đến chỗ cây báng, nhón chân rút con dao ra, rồi ngoái đầu lại nói với cô gái kia:

– Chị phí một mũi tên rồi. Con dao nhỏ này của em đã đủ hạ gục nó. Chị cần phải nhanh hơn nữa mới được.

– Hư… đừng có tự cho mình là giỏi. Vừa rồi đứa nào cố tình vung tay che tầm nhìn của chị? Thật không biết xấu hổ.

– Tóm lại là chị vẫn còn chậm, lần sau cần cố gắng hơn.

– Đồ mặt d��y.

Cô gái còn lại vấn khăn ruột tượng, gương mặt trái xoan, cũng xinh đẹp không kém với làn da sáng. Cô mặc quần áo na ná cô gái vừa rồi, chân cũng đi đất, một tay cầm cung, vai trái vắt mấy mũi tên. Hai cô gái này vừa mới cứu Chương thoát khỏi tử thần trong gang tấc.

– Ông chú này vẫn còn nằm đó sao? Đứng dậy! Lần sau ngồi ở đâu phải cẩn thận. Con này nó mà tợp cho một cái thì về chầu ông bà ông vải ngay đấy, cứu không được đâu.

Cô gái mặc quần áo đỏ quay sang nói với Chương trong khi dùng lá cây lau tạm con dao. Chương lồm cồm dậy, vẫn còn sợ, toàn thân vẫn run lẩy bẩy, lấm lét nhìn hai cô gái vừa mới cứu mình. Chương chưa biết phải nói gì, cậu lúng túng nhưng lời tiếp theo của cô gái mặc quần áo đỏ sẫm khiến Chương chỉ ước dưới đất có một lỗ để chui xuống.

– Ê, hai chị nhìn này, ông chú sợ đến nỗi tè ướt cả quần. Khiếp, đàn ông đàn ang gì mà nhát thế hả trời?

Cô gái cười phá lên, cô gái kia chỉ đứng đó khoanh tay nhìn Chương rồi cười nửa miệng. Chương vô thức cúi xuống nhìn đũng quần, quần tối màu sao cô ta lại nhìn ra được? Nhưng… cãi sao được? Chả phải dưới chân Chương có một vệt nước chảy từ chân cậu xuống hay sao?

Nhục không để đâu hết! Sao lại có thể?

Từ bụi rậm có thêm một cô gái chui ra, cô này cũng đẹp không kém và có vẻ có phần thục nữ hơn hẳn. Bằng chứng là cô ấy không cười vì Chương… sợ vãi tè, thay vào đó, cô chỉ khẽ mỉm cười và cúi đầu chào cậu.

Cô gái ấy chính là Duệ.

Dù không biết ba cô gái vừa xuất hiện là ai, nhưng Chương có thiện cảm với cô gái đó… vì cô không cười nhạo cậu! Chỉ đơn giản là vậy thôi.

Phiên bản dịch thuật này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free