Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 15: Học trò đầu tiên

Chương phải công nhận rằng phụ nữ Vạn Xuân thật sự khỏe khoắn. Bà Cả Ngư tuổi gần sáu mươi mà đi bộ cứ thoăn thoắt, tháng đôi lần bà cụ đi bộ lễ chùa ở tận Linh Sơn cổ tự nọ, ước chừng cũng phải dăm bảy cây số, chẳng ít ỏi gì. Bà Cả Ngư còn chặt tre, kéo tre, đan phên… việc gì cũng làm nhanh thoăn thoắt hơn cả Chương nghĩ. Cậu mong mẹ cậu ở nhà cũng m���nh khỏe như bà Cả Ngư.

Nguyệt, cô con gái của bà Cả Ngư mới mười sáu, tính cả tuổi mụ. Cô này cao độ mét rưỡi, dáng người nhỏ nhắn vậy mà… cầm thuổng, xà beng đào đất hùng hục, khiến Chương ngồi nhìn mà chỉ biết lắc đầu lè lưỡi. Ban đầu, Chương định nhờ Nguyệt giúp kéo đất, nhưng hóa ra… cậu còn xúc đất vào bồ không kịp với tốc độ đào của cô.

– Ông Bụt đi mây về gió, thầy là con ông ấy chắc cũng thường xuyên đi như vậy à?

– Không, thầy đi lại bình thường như em.

– Em tưởng ông Bụt có phép, sao thầy không dùng phép để giấu thần khí, lại phải đào bới làm gì cho tốn công sức?

Chương nhăn mặt, đưa tay quệt mồ hôi, không biết phải trả lời thế nào, thì Nguyệt lại hỏi:

– Hay do thầy nghịch gì đấy bị đày đến đây?

– Ừ, quả là có chuyện đó thật.

Sau ba ngày Nguyệt giúp sức, Chương thấy xấu hổ khi khối lượng công việc cậu đã làm trong gần nửa tháng trước đó thật chẳng đáng kể gì. Nguyệt đào khoét đất rất thành thục, thuổng cắm xuống nhát nào ra nhát nấy, ngọt như thái thịt.

Hai thầy trò đào bới từ tảng sáng đến khi mặt trời lên cao thì nghỉ, chiều mát lại ra đào đến tận nửa đêm. Nguyệt vừa đào, vừa bới đất, vừa ê a đọc thuộc 27 chữ cái trong ba ngày. Dù viết còn nhầm, nét chữ như giun, nhưng Chương thấy đó đã là một tiến bộ vượt bậc. Năm ngày sau, Nguyệt đã viết đúng toàn bộ bảng chữ cái và Chương bắt đầu dạy Nguyệt ghép vần. Những chữ đầu tiên đều liên quan đến sinh hoạt hằng ngày hoặc vật dụng quen thuộc như: nhà, bàn, bếp, siêu, gáo dừa, chum nước, gà, lợn… Đến ngày thứ mười, Chương đã có thể tự hào rằng cô học sinh đầu tiên của mình xem ra cũng là một đứa trẻ sáng dạ. Nguyệt thuộc bảng chữ cái, ghép vần và viết đúng những vật dụng được dạy. Có thể nói ngoài lúc ngủ, thì Nguyệt đều học chữ. Chương nghe bà Cả Ngư nói có đêm Nguyệt nói mớ.

Ban đầu, bà Cả Ngư cũng có chút lo lắng khi trai chưa vợ, gái chưa chồng ở cạnh nhau suốt từ sớm đến khuya, nhưng sau mấy ngày bà đã cảm thấy yên tâm hẳn. Chương không hề có ý gì với con gái bà, dường như cậu coi Nguyệt như em gái, dù vẫn luôn miệng xưng hô thầy trò.

Nhờ Nguyệt giúp sức, Chương hoàn thành việc giấu thần khí nhanh gọn. Tính ra, chỉ sau bảy ngày có cô gái “một mét bẻ đôi” đào đất hộ, Chương đã có một cái hố hình chữ nhật với bề ngang bốn mét, sâu khoảng bốn mét và dài chừng mười lăm mét. Sau này, nếu Chương muốn lấy thần khí lên, chỉ cần tìm cách xuống đó l�� được.

Hàng chục thân tre được vắt ngang hố, sau đó phủ những tấm phên đan từ tre, rồi cuối cùng là cỏ khô, lá dừa và cả những bụi cây gần đó được Nguyệt chặt bớt cành phủ lên. Chương cũng lo rằng trời mưa sẽ làm ngập chiếc xe, nhưng… đành chịu, cậu không thể tính toán được quá nhiều thứ. Mấy hôm sau, Chương bày tỏ băn khoăn của mình với hai mẹ con bà Cả Ngư. Thế là, cả ba người cùng đào một cái ngách lưng chừng hố thông ra lạch nước. Chương đã ước chừng, nếu mưa lớn, nước đọng trong hố sẽ dâng cao đến sàn xe.

Làm xong việc này, lại lo việc khác, Chương cùng Nguyệt khuân tất cả đồ đạc trên thùng xe về cất giấu trong gian buồng. Mấy thùng phuy thì Chương không thể làm gì đành để lại, đó là tất cả những gì cậu có thể làm để bảo vệ tài sản quốc gia.

Trong khi Nguyệt học chữ, Chương nằm khểnh đọc cuốn sách dày cộp mà thằng bạn thân tặng. Cậu chú ý đọc kỹ phần viết về thế kỷ thứ VI, rồi đọc hết cuốn sách ấy trong ba ngày. Còn nhớ được bao nhiêu thì… tùy vào ông trời.

– Sách thầy đọc sao nhi��u chữ thế? Chữ gì mà nhỏ li ti như con kiến vậy?

– Chữ của Bụt không giống chữ của nước Hoa to đùng và phức tạp đâu.

– Nếu em chăm học, chăm viết thì sau này em có đọc được chữ nhỏ như con kiến này không thầy?

– Nếu em chăm chỉ thì sẽ được thôi. Ban đầu đọc sẽ chậm, nhưng dần dần sẽ mau lắm, thậm chí không cần đọc thành tiếng mà chỉ cần dùng mắt liếc qua.

– Thật hả thầy?

– Cứ chăm chỉ vào. Bây giờ học chữ, khi biết đủ các chữ cái, em dần ghép lại sẽ ra hàng nghìn con chữ khác nhau. Khi nào em học viết, học đọc thành thạo, thầy sẽ chỉ cho em thứ khác còn cao siêu hơn. Nói không chừng, em sẽ trở thành người giỏi nhất đất Vạn Xuân này.

– Là cái gì vậy thầy?

– Toán học, Địa lý, Vật lý… nói chung là rất nhiều.

– Thầy thông thạo tất cả những thứ đó sao?

– Thầy đang nghiên cứu, có vài thứ thì đã biết rồi.

Chương chỉ vào cái đèn dầu lạc đang bập bùng:

– Một ngày nào đó thuận lợi, thầy sẽ tạo ra ánh sáng từ nước, không cần phải dùng cái đèn tối om tối mù như thế này đâu. Ngồi học dưới đèn ấy chẳng mấy chốc mà toét hết cả mắt.

Nguyệt nấn ná ở lại nhà thêm ba ngày để viết thêm được nhiều chữ. Chương động viên Nguyệt và dặn rằng khi đến chỗ làm việc, tuyệt đối không được viết những chữ này cho người khác nhìn thấy, bởi họ dễ vu cho tội này tội nọ. Cứ viết rồi xóa, xóa rồi viết, còn đọc thì đọc nhỏ thôi.

– Khi nào được nghỉ về thầy sẽ dạy tiếp, cứ yên tâm, thầy còn ở đây lâu mà.

Nguyệt đi rồi, căn nhà bỗng trở nên rộng rãi hơn vài phần khi chỉ còn lại hai người. Bà Cả Ngư ngồi ăn cơm cứ chống đũa, mắt nhìn xa xăm ra phía cổng. Thấy cảnh này, Chương đành cúi gằm mặt xuống lảng tránh. Bà Cả Ngư nhớ con, còn Chương thì nhớ bố mẹ, nhớ em gái.

– Bà ạ! Thần khí chôn giấu xong rồi, cháu cũng đã khỏe lại. Cháu nghĩ nên làm gì đó giúp bà, chứ ăn không ngồi rồi thế này mãi không được.

– Cháu là thầy đồ, chữ nghĩa rất quý, không phải ai cũng biết. Việc tay chân cứ để ta làm, ăn uống thì có đáng là bao đâu.

Chương khẽ thở dài:

– Cháu ở với bà tháng rưỡi nay chỉ toàn ăn bám.

– Cháu đừng có nói thế. Mấy hôm vừa rồi cháu dạy cái Nguyệt chữ nghĩa còn đáng giá gấp vạn lần mấy bữa cơm canh đạm bạc thế này. Mà này, đợt rằm vừa rồi ta đi chùa có gặp sư thầy trụ trì đấy, sư thầy còn mời ta vào hỏi chuyện. Cháu có biết sư thầy bảo gì không?

Chương lắc đầu.

– Sư thầy bảo dăm ba năm nữa là ta sẽ được hưởng phúc, chồng con sẽ trở về, không còn cảnh cô quạnh nữa.

– Bà tin mấy ông sư thì cũng nên tin vừa phải thôi, sư chứ có phải thầy xem tướng số đâu.

– Sư thầy từng được hoàng thượng ban cho một chức quan gì đó rất to.

Chương nhăn mặt:

– Sư sao lại làm quan ạ? Cháu nhớ là sư thì không vướng bận việc đời, chỉ lo tụng kinh niệm Phật chứ nhỉ? Chẳng lẽ thời này mà sư đã chen chân vào việc quốc gia rồi ư?

– Ta nào biết, chỉ biết rằng đó là chức quan gì gì đó… ờ… thái sư… đúng là thái sư đấy.

Chương gật gù cho qua chuyện. Cậu chẳng mấy quan tâm đến nhà sư, vì thời của cậu, các nhà sư lên mạng giảng đạo lý suốt ngày, ngoài ra còn có không ít nhà sư kinh doanh khá mát tay. Đó là chưa kể nhiều người trông giống sư mà không phải sư, hoặc là sư nhưng lại chẳng giống sư. Có lần ngồi uống trà đá với nhau, Chương nghe người ta bảo rằng đến thời mạt, chùa chiền đã trở thành nơi kinh doanh buôn thần bán thánh. Chắc bởi những điều tai nghe mắt thấy đó mà thiện cảm của Chương dành cho những nhà sư cứ vơi dần theo năm tháng. Hình ảnh những vị sư già hay ni cô khắc khổ chuyên tâm Phật pháp, ra ngoài thì đầu trần chân đất mà cậu từng thấy khi còn nhỏ đã phai nhạt đi rất nhiều.

– À bà này, sao từ khi cháu ở đây không thấy thằng cu Tôn nào đó sang chơi nhỉ?

– Nó đi chăn trâu thuê mà, có mấy khi ở nhà đâu. Bên đó chỉ có ông nội nó, ông ấy cũng bảy mươi rồi, mắt mũi thì tèm nhèm lắm. Thi thoảng ta vẫn phải qua đó bắc hộ nồi cơm hay phơi phóng đồ đạc đấy chứ.

– Nó không ở nhà thì ở đâu hả bà?

– Nó và những đứa trẻ khác đi chăn trâu rồi ở luôn trong hẻm núi ấy chứ. Chủ người ta nuôi ăn, mỗi tháng cũng được đôi ba đồng, đủ để ông cụ ở nhà rau cháo qua ngày.

Đến lượt Ch��ơng chống đũa thở dài nhìn ra cửa.

– Nhà nó không có ruộng hả bà?

– Trước thì có nhưng bán hết rồi, mà dù chả bán cũng làm không nổi. Nhà thì chỉ một già một trẻ như thế. Ngay như nhà mình có hai sào ruộng trồng lúa mà… may mắn thì đủ ăn, được mùa thì dư ra một tí. Có làm thì đủ ăn, không làm thì đói nhăn răng ra đấy cháu ạ, thế mà thuế ruộng cũng không phải thấp.

– Thuế ạ? Bà phải nộp thuế nhiều không?

– Hồi xưa thì thấp, nhưng từ hồi loạn lạc họ thu cao hơn. Đồng điền chiêm trũng nhà mình có hai sào ruộng, mỗi năm được một vụ, vậy mà như năm ngoái họ thu hết cả một sào. Bởi vậy, đồng trống nhiều, trồng nhiều rồi người khác ăn hộ thì ai muốn làm nữa.

– Thế hồi ông Lý Nam Vương làm vua, ngài không giúp gì cho dân ư? Cháu nghe bà hay nói đến ông vua ấy, có vẻ quý mến lắm.

– Vua lên thì đất nước thái bình, không có giặc giã. Thuế thì miễn ba năm, sau đó thu nhưng rất ít, nghe đâu bảo là để “khoan sức dân”. Bây giờ thuế thu cũng ngang với thời quan phương Bắc.

– Vô lý! – Chương tỏ ra bực dọc. – Thuế thu cũng phải vừa phải thôi chứ. Nếu thu cao vậy, rồi ai người ta còn thèm làm ruộng nữa? Lấy cái gì mà ăn?

– Ăn củ sắn, củ khoai cũng no bụng.

– Bà chịu được, nhưng cháu thì không chịu được. Đành rằng phải nộp thuế cho vua, nhưng cũng phải một vừa hai phải thôi. Không có dân thì lấy đâu ra vua? Không có dân thì làm vua với ai?

Bà Cả Ngư ngạc nhiên vì bấy lâu nay chưa từng thấy Chương tỏ ra bực dọc đến vậy. Bà nghĩ cậu thanh niên này đúng là lạ thật.

Bản quyền của câu chuyện này được truyen.free nắm giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free