Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 19: Ánh sáng trong đêm đen

Bốn mắt nhìn nhau chớp chớp mấy cái, rồi Bình đưa tay che miệng cười:

– Ôi chao! Như vậy sau này có khi anh phải gọi chị Duệ là chị mất thôi, à không, có khi phải gọi là cô không chừng.

Cự Lượng nhăn mặt, không hiểu cô em nuôi mình đang ám chỉ điều gì. Bình liền giải thích:

– Khoảng chừng bốn tháng trước, bọn em đi săn, trên đường về vô tình gặp một ông ch�� đang ngồi gặm ngô dưới gốc báng, suýt nữa thì bị rắn cắn. Em và chị Xuân ra tay kịp thời nên cứu được một mạng người. Mà anh có biết chuyện gì đã xảy ra không?

Cự Lượng lắc đầu. Bình tiếp tục kể, mặc kệ Duệ đang chau mày tỏ vẻ không hài lòng.

– Ông chú ấy sợ đến mức tiểu tiện ướt cả quần, anh ạ, sợ tí nữa thì vỡ mật.

Cự Lượng bĩu môi:

– Chuyện đó có gì đáng cười đâu? Sợ quá thì vậy chứ sao. Hồi nhỏ ai mà chẳng đái dầm?

– Nhưng ông chú ấy đâu phải trẻ con chứ?

– Đó không phải là một ông chú, mà là một chàng thanh niên, tuổi áng chừng cũng tầm anh là cùng. Anh ta cao chừng… hơn năm thước, tầm đó.

Duệ đành phải xen ngang, bởi cô vẫn tin vào những gì mình từng nghĩ là đúng. Cự Lượng lập tức chú ý, bởi thanh niên cao hơn năm thước thì không phải là nhiều. Duệ nói thêm:

– Sở dĩ em nghĩ vậy là vì hai bàn tay của anh ta rất giống một nho sinh, bàn tay của kẻ cầm bút chứ không phải kẻ cầm cuốc vỡ đất. Hai bàn chân cũng không gân guốc, gót chân có phần hồng hào, chứng tỏ anh ta rất ít khi đi chân ��ất.

Cự Lượng đã ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe, bởi anh biết Duệ là một cô gái hay quan sát và có khả năng phán đoán rất tốt. Không riêng gì Cự Lượng, ngay cả Quang Diệu đang ngồi phệt dưới đất vót tên cũng đã ngừng tay.

– Anh ta đứng dưới dốc, em đứng trên cao mà vẫn không cao bằng anh ta, nên em đoán anh ta cao chừng ấy. Chị Xuân và Bình thì lại bảo là ông chú, ấy là do râu ria mọc lởm chởm, hai gò má sạm đen chắc do cháy nắng.

Duệ nói chậm rãi, rành mạch từng câu từng chữ. Chẳng biết có ai nhắc nhở không, mà hai đám chơi cờ bỗng im bặt, quay sang hóng chuyện.

– Mấy ngày sau… à đúng rồi, vài ngày sau đó, em không nhớ rõ nữa… người đó là bị cháy nắng, kiểu như ít khi ra nắng nên bị sạm đi ấy. Chứ không phải da bánh mật như các anh ở đây. Em chắc chắn như thế, vì da của các anh tuy bánh mật nhưng sáng bóng, còn anh ta thì mới chỉ sạm đi thôi.

– Vậy thì cũng chưa có gì lạ cả! – Võ Văn Dũng, nãy giờ vẫn đứng nghe, cuối cùng mới lên tiếng.

– Đúng vậy! – Duệ gật đầu. – Nếu chỉ có vậy thì chẳng có gì lạ cả, song có hai điều khiến em suy nghĩ nhiều ngày. Tối nay Bình nhắc đến nên em mới sực nhớ ra.

– Điều gì? Hay hắn là quân do thám của Vũ Ninh vương? – Cự Lượng hỏi.

– Đầu tiên là đám trẻ mục đồng gọi anh ta là thầy! Em không nghe nhầm đâu, chúng gọi là thầy đấy.

– Ừm... trẻ chăn trâu gọi là thầy thì có gì lạ? Có khi hắn ta dạy chúng thứ gì đó thì sao? – Lại là Võ Văn Dũng.

– Được! – Duệ đột ngột đứng dậy, hai tay chống xuống mặt bàn, nhìn quanh một lượt. – Vậy tất cả các anh chị em ở đây, cả những người từ bé đã ở làng lẫn các anh mới đến, đã từng gọi ai là thầy?

Mọi người quay sang nhìn nhau. Duệ nhìn Bình, Bình le lưỡi trêu khiến Duệ phải nhịn cười.

– Chúng ta ít khi gọi là thầy mà thường gọi là sư phụ, bởi chúng ta học nghệ, ít học chữ nghĩa. – Duệ nói tiếp. – Các anh ở đây, một số người mới đến từ các giáp, thử nhớ xem có thầy đồ nào dạy chữ cho trẻ nhỏ mà tuổi chưa đến băm không?

Không khí im lặng trong giây lát, rồi xôn xao trở lại, nhưng cuối cùng chẳng ai trả lời được câu hỏi của Duệ.

– Điều thứ hai, ấy là ngay khi đám mục đồng gọi anh ta là thầy, thì anh ta, mặc dù vừa sợ đến ướt cả đũng quần, vẫn kịp dùng ánh mắt lườm đám trẻ. Em đứng gần nên nhận ra. Cử chỉ này chỉ thoáng qua, rồi ngay sau đó anh ta lại lảng tránh ánh nhìn của bọn em, cụ thể là ánh nhìn của em. Bây giờ nói lại điều này, em lại càng thêm chắc rằng thân phận anh ta có điều bí ẩn.

– Một ẩn sĩ ư? – Ai đó hỏi.

– Một Nho sĩ ư? – Một người khác đặt câu hỏi.

Mỗi người một câu, bỗng chốc ngôi nhà lớn trở nên ồn ào. Quang Diệu phải lên tiếng nhắc nhở, mọi người mới chịu thôi.

– Cứ cho là em nói đúng, rồi sao nữa? – Quang Diệu lúc này mới hỏi.

– Anh ta tên Chương, người thôn Đường Vỹ.

– Ấy, sai rồi! – Cự Lượng lập tức cắt ngang. – Cái thôn đó không có người nào nhân dạng như em nói, anh chắc chắn đấy.

– Thằng bé mục đồng loắt choắt tên là gì, Bình nhỉ?

– Nó tên Tôn. – Bình đáp.

– Anh có biết thằng bé đó, có gặp đôi lần. Nhà nó gần nhà bà Cả Ngư. – Cự Lượng khẳng định.

– Anh có bi��t thằng cu Tôn nói gì không?

Duệ hỏi ngược lại Cự Lượng. Lượng lắc đầu.

– Thằng bé bảo anh chàng tên Chương đó là cháu của bà Cả Ngư, mới từ nơi khác đến.

– Không thể nào, không thể nào! – Cự Lượng xua tay. – Em gặp người đó lâu chưa nhỉ?

– Chừng bốn tháng trước, khoảng thời gian đó. – Bình trả lời thay cho Duệ.

– Dạo ấy bọn anh sục sạo khắp làng đó, có thấy người lạ nào đâu? Làng đó bọn anh nhẵn mặt vì ít người. Tên có thể không nhớ hết, nhưng mặt thì nhớ rõ. – Cự Lượng một mực khẳng định. – Chắc thằng bé ấy nói láo.

Trong lúc tranh luận sôi nổi, Bình chợt như nhớ ra điều gì, liền hỏi Cự Lượng:

– Bà Cả Ngư là người gốc làng đó hay từ nơi khác đến hả anh?

– Họ Ngô! – Cự Lượng đáp.

– Khoan đã! – Bình chợt đứng phắt dậy, giơ một ngón tay sờ nhẹ lên trán, hai mắt nhắm lại ra chiều đang suy nghĩ. – Vậy… nếu bà ấy là người làng thì sao lại có cháu ở nơi khác đến sống cùng? Cứ cho là ông Kình Ngư có thể trốn được về, nhưng nếu là ông ta thì thằng cu Tôn không thể gọi là thầy. Họ là hàng xóm láng giềng mà, đúng chứ anh?

– Ừ nhỉ? – Cự Lượng nghệt mặt, hai mắt chớp chớp.

– Hoặc là cháu bên chồng, cũng có thể là như vậy. Họ Trần thì ở vùng này cũng không hiếm.

Một người nào đó đứng lẫn trong đám đông nhận định. Nhận định này rất có lý, khiến có người thở hắt ra chán nản rồi rời đi vì chuyện chẳng còn gì hấp dẫn nữa. Đám đông giải tán, chỉ còn lại vài gương mặt quen thuộc. Bình và Duệ cùng ngồi xuống, song như thể tâm ý tương thông, cả hai cô nàng đều đứng bật dậy nói lớn:

– Khoan đã!

Rồi quay sang nhìn nhau. Bình lên tiếng trước:

– Này! Chị đừng có bảo là đang nghĩ điều em nghĩ nhé?

Chỉ một thoáng giây, bỗng dưng Duệ cảm thấy hơi thở mình trở nên gấp gáp, đôi chân như muốn nhũn ra, đôi bàn tay khẽ run rẩy.

– Có chuyện gì mà "khoan" với "đã"? – Cự Lượng cáu kỉnh.

– Anh nhớ câu sấm cha từng đọc chứ? Bốn câu, bốn câu ấy?

Giọng Bình có phần gấp gáp, nghe kỹ thì có vẻ run run, không giữ được bình tĩnh. Cự Lượng đọc một mạch bốn câu. Bình bảo anh đọc l��i một lượt, đến lượt thứ ba mới đọc được hai câu thì Bình giơ tay ngăn lại:

– Anh đọc lại hai câu, thật chậm thôi, từng chữ, từng chữ xem nào.

Lúc này, gai ốc đã nổi khắp người Bình, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô. Ngay cạnh đó, Duệ cũng không khác là mấy. Cô đứng như tượng, đang cố xâu chuỗi các sự việc lại với nhau. Cự Lượng đọc chậm rãi hai trong bốn câu sấm: “Ngô nhưng không ngô…” Rồi anh nhìn Quang Diệu, Quang Diệu nhìn thị Xuân, nhưng chưa ai dám nói ra suy nghĩ. Đúng hơn là họ đang suy nghĩ xem có đúng không.

– Như chị Duệ nói dạo trước, “ngô nhưng không ngô” chính là người nhà họ Ngô nhưng không mang họ Ngô, hoặc... ở ké nhà họ Ngô. Điều này ứng với câu đầu tiên: kẻ đó không phải con cháu họ Ngô. Trước đây, anh em mình cứ nghĩ nhà họ Ngô trong vùng nhận con nuôi, hoặc có ai đó cải họ, chứ chẳng bao giờ nghĩ đến điều này. Có khi chính ông chú ấy cũng không chủ đích mạo nhận họ Ngô, mà do kẻ khác nói láo.

Bình là một cô gái thông minh. Lần trước, hai câu sấm cũng chính cô là người đưa ra nhận định khiến Phạm Tu rất hài lòng. Lần này, ngoài cô ra, còn có cả Duệ nữa.

– Anh Diệu! – Duệ nói với Quang Diệu, giọng vẫn chưa trấn tĩnh. – Anh… anh mau tập hợp binh mã, ngay lập tức đến nhà bà Cả Ngư đó để xác minh danh tính anh ta. Chúng ta phải đi ngay, anh ạ, không được trễ nải dù chỉ một khắc.

– Được, anh sẽ lập tức cho tập hợp.

Quang Diệu chưa kịp chạy ra đến cửa thì Cự Lượng cũng theo sát gót. Bình cũng không chịu ở lại. Duệ gọi giật giọng:

– Anh Diệu! Anh Dũng! Anh Lượng! Hãy nhớ lời cha dặn, nếu chúng ta tìm được người đó và đúng như phỏng đoán, thì phải mời người ta về chứ không phải bắt, đừng quên!

Quang Diệu gật đầu, nhảy ra khỏi cửa, biến mất trong bóng tối. Những người còn lại nối gót theo sau. Xuân chuẩn bị chạy theo thì Duệ ngăn lại:

– Chị phải ở nhà với em. Chị bỏ em ở đây sao?

– Hừ! Xem ra con Bình nó nhanh chân hơn chị nghĩ.

– Chị phải ở lại. Chị ra đó nhắc nhở anh Diệu tuyệt đối không được để ai làm bậy. Nếu có điều gì không may xảy ra thì biết ăn nói sao với cha? Đúng sai chưa bi���t, mới chỉ là phỏng đoán, nhưng dù đúng hay sai cũng không được làm việc càn quấy, nhất là anh Cự Lượng. Trăm sự nhờ chị.

Xuân khẽ gật đầu rồi phi nhanh ra cửa, biến mất. Chỉ còn lại mình Duệ bên ngọn đèn, cô xếp sổ sách sang một bên rồi đến trước ban thờ tiên vương thắp hương. Cô quỳ xuống, nước mắt đầm đìa:

– Tiên vương! Người linh thiêng ở trên cao chứng giám, cầu mong chàng trai ấy chính là người mà cha của thần đã mong chờ mòn mỏi bấy lâu nay như nắng hạn chờ cơn mưa rào. Nếu quả thật đó là người chúng thần mong đợi, cúi xin tiên vương xếp đặt để mọi chuyện được xuôi chèo.

Duệ đứng bên cửa, lau nước mắt, dõi theo bóng những ngọn đuốc cháy rực trong đêm, lần lượt đi ra khỏi cổng làng Nhất Vạn, cho đến khi chỉ còn lại màn đêm yên tĩnh. Xuân đã trở lại, đứng dưới mái hiên, tựa lưng vào cột gỗ, nói với Duệ:

– Đừng lo, trực giác mách bảo chị rằng đó chính là người cha đang tìm kiếm bấy lâu.

– Em cũng mong như vậy.

– Chị đã dặn dò kỹ các anh ấy rồi, nên em hãy yên tâm.

– Từ đây đến làng đó chừng bao xa hả chị?

– Nghe nói chỉ hơn mười dặm đường.

– Chị có thể cắt cử người báo tin, cứ cách nhau chừng hai dặm chứ? Để phòng trường hợp có tin cấp báo.

– Chị đã lo xong rồi. Em là em của chị, chị hiểu em mà. Hừ! Chỉ có con Bình là ngư ông đắc lợi, nó còn ba chân bốn cẳng phi ngựa chạy trước mất rồi. Con ranh, chắc nó muốn xem có đúng gã đó cao như em nói không đó mà. Hừ!

– Chẳng phải chị đã có anh Diệu rồi sao? Tranh với em nó làm gì?

– Có rồi thì không được phép ngắm ư, em? Ai cấm?

– Chị nói phải, vì chị có bản lĩnh. – Duệ bật cười.

Duệ lo xa là phải. Cô lo các anh hấp tấp làm hỏng chuyện, nhưng người gây chuyện lại chính là cô em nhanh nhảu đã chạy trước đoàn quân rồi.

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free