(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 177: Đồng quy vu tận
Trong chiến trận, thông tin liên lạc lắm khi quyết định thành bại.
Vũ Ninh vương hay các sứ quân thường dùng lính trạm hoặc ngựa trạm để báo tin. Mỗi trạm tin cách nhau 5 đến 10 dặm, thậm chí xa hơn tùy thuộc vào thời điểm và địa hình.
Một người chạy nhanh có thể đi được khoảng 5 cây số (gần 10 dặm) trong một khắc. Ngựa thì chạy được khoảng 15 cây số (gần 30 dặm) trong một khắc. Song, người hay ngựa dù có cố sức chạy cũng chẳng bằng chim bay.
Chim bồ câu, chỉ trong một khắc, đã bay được quãng đường 14 cây số, và khác biệt lớn nhất là chúng bay thẳng, trong khi người và ngựa thì không thể. Nhờ có chim bồ câu, Chương nắm được tình hình chiến trường chỉ trong khoảng nửa nén hương (chừng hai mươi phút lẻ), nên có phản ứng mau lẹ là điều dễ hiểu. Đặc biệt, chim bồ câu bay đoạn ngắn, nếu được cho ăn đủ đầy, sẽ bay liên tục không ngừng nghỉ.
Thế trận địch tiến ta lui, địch lùi ta tấn tưởng chừng kéo dài bất tận, dù cho quân của Yết Kiêu vừa có thêm viện binh. Ba trong số Xa Hải thuyền tham gia trận chiến đã hết đạn. Trần Thái Bộc kéo quân đến, không chỉ mang theo số đạn tiêu chuẩn mà còn bổ sung thêm hàng trăm viên cho những thuyền đã cạn đạn. Thái Bộc thông báo tình hình cánh Cự Lượng, vì thế ba Xa Hải thuyền không nhận thêm đạn, năm Mông Đồng bổ sung quân cho các thuyền khác rồi cũng lùi về phía sau chờ đợi.
Phạm Bạch Hổ, Yết Kiêu, Cao Lịch đều nghe thấy năm hồi còi dài. Tướng sĩ nhất loạt nhìn về bờ, thấy lá cờ nhỏ màu vàng trên một tán cây vẫy liên hồi, lập tức hạ lệnh gióng trống xung trận. Các Xa Hải thuyền dựng hai lớp ván gỗ chắn trước khoang, lấy bớt nệm rơm bên hông đưa lên, rồi dàn hàng tư trên mặt sông, bắt đầu tiến quân. Phía đối diện, Hoàng Ngưu vì chưa nhận được tin kịp thời nên cũng cho quân tiến lên.
Hàng trăm viên đá rơi xuống trước mũi thuyền Xa Hải. Đến lúc này, Phạm Bạch Hổ và Cao Lịch mới hạ lệnh thần công khai hỏa. Mỗi Xa Hải có hai thần công, tùy tình hình mà bắn cùng loạt hoặc so le. Tổng cộng có 32 Xa Hải tham chiến, chia thành hai nhóm tiền quân và hậu quân.
Sau loạt bắn đầu tiên, tiền quân do Yết Kiêu dẫn dắt, cùng Phạm Bạch Hổ chỉ huy thần công và pháo, tăng tốc độ tiến thẳng. Hậu quân theo sát, bắn theo lệnh Cao Lịch. 52 Mông Đồng chia thành hai cánh tả hữu nhận lệnh xung kích, xuất phát sau nhưng mau chóng vượt lên trước.
Nói không ngoa, nếu bàn về việc chỉ huy pháo, đối phương ắt hẳn phải bái Phạm Bạch Hổ làm sư phụ, bởi ông như thể "ăn nằm" với pháo, với thần công. 64 khẩu pháo bắn đạn cháy bắt đầu nhả đạn liên tục khi tầm bắn dưới một trăm trượng. Xa Hải thuyền tuy nặng, gia tốc chậm nhưng khi đã có đà thì đi rất mau.
Hoàng Ngưu cho chiến thuyền nhỏ men theo hai bờ chặn Mông Đồng đột kích. Hai bên giáp chiến, khoảng cách giữa các chiến thuyền lớn lúc này chỉ còn hơn 60 trượng. Thần công bấy giờ mới thực sự thể hiện uy lực khi bắn thẳng. Các Xa Hải dàn hàng tư so le, một loạt bắn liền hơn sáu chục viên đạn. Loạt thứ hai, khoảng cách hai bên chỉ còn ba mươi trượng thì cơn ác mộng bắt đầu.
Sức công phá của những viên bi sắt đường kính 80mm bắn tầm gần xuyên thủng những tấm che, ván gỗ, thổi bay bất cứ kẻ nào đen đủi.
Loạt đạn thứ ba, khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười trượng, khiến đối phương đứng trên mũi thuyền khiếp đảm. Yết Kiêu gõ chiêng ra lệnh lùi lại, giữ khoảng cách để Phạm Bạch Hổ và Cao Lịch tiếp tục tác xạ. Sau ba loạt đạn, chiến thuyền của Hoàng Ngưu có phần rối loạn. Pháo bắn cao, thần công bắn thẳng trong khoảng cách từ 20-30 trượng, khiến quân Ho��ng Ngưu không kịp phản pháo, tinh thần binh sĩ hoang mang tột độ khi phải nghe những âm thanh hệt tiếng sấm rền.
Phạm Nhật, người vừa gia nhập thủy binh chưa đầy mười ngày, chỉ huy một chiếc Mông Đồng đạp hết sức, xông thẳng vào đội hình đối phương. Quân sĩ trên thuyền dùng hỏa hổ bắn tứ phía. Thấy Phạm Nhật làm được, hàng chục thuyền khác cũng lao theo, vô hiệu hóa pháo đá của Hoàng Ngưu. Các thuyền Mông Đồng không cận chiến, chỉ ra sức đạp và bắn hỏa hổ qua các khe hở.
Chiến thuyền nhỏ của Hoàng Ngưu cũng chẳng phải loại xoàng. Hàng chục chiếc từ ven bờ ngoặt ra giữa sông, cận chiến với các Xa Hải thuyền chậm chạp. Tuy nhiên, hỏa pháo liên hoàn với mỗi loạt bốn viên đạn cháy dùng bắn gần đã khiến những chiến thuyền có ý định tiếp cận đành phải thối lui. Đấy là chưa kể thần công còn có thể xoay ra bắn tà âm.
Các Xa Hải thuyền chưa chiếc nào hư hỏng nặng, trong khi bên phía Hoàng Ngưu, hơn chục chiến thuyền lớn đã mất khả năng chiến đấu. Đúng hơn, pháo trên đó đã bị đạn thần công bắn hỏng, xạ thủ hay thủy thủ kẻ chết, người bị thương, kẻ dính hỏa hổ nhảy vội xuống sông la hét.
Hàng chục Mông Đồng như ong vò vẽ, len lỏi giữa các thuyền lớn chậm chạp, dùng hỏa hổ cá nhân thổi ngược lên khoang, làm giảm sự tập trung chiến đấu của quân đối phương.
Soái thuyền của Hoàng Ngưu có kỳ hiệu nên bị nhắm đến. Trên trời đá rơi, trước mặt đạn bắn, dưới sông lại có thuyền nhỏ thổi lửa. Hoàng Ngưu dù có ba đầu sáu tay cũng khó lòng đối phó. Hoàng Ngưu thét lạc giọng, dùng cờ và trống làm hiệu lệnh. Ba trong số những thuyền Mông Đồng đang len lỏi hò nhau, nhắm thẳng soái thuyền mà lao đến, bất chấp tên bắn xuống như mưa.
Mông Đồng cập mạn, binh sĩ trên soái thuyền dùng giáo đâm không được, đao kiếm chém xuống nóc thuyền cứ như chém phải chăn bông, nhưng vẫn quyết chí đẩy lui đối phương. Bất thình lình, nóc Mông Đồng bật mở, hàng chục ống hỏa hổ thò lên phụt hỗn hợp cháy trong cự ly gần, khiến các binh sĩ này vứt giáo mác, đao kiếm mà thét toáng lên. Thêm hàng chục ống hỏa hổ bắn loạt tiếp theo, tạo cơ hội cho quân Thiên Đức trèo lên khoang thuyền. Nhờ vậy, hơn năm chục quân sĩ Thiên Đức tràn lên được khoang sau soái thuyền, trong số đó có Phạm Nhật.
Quân Thiên Đức tràn tới, nhắm hỏa hổ bắn thẳng, khiến ngay cả những kẻ gan dạ nhất cũng không có cơ hội chống đỡ. Phạm Nhật ôm một lúc ba hỏa hổ, liều chết chạy trên mạn thuyền phụt lửa, ngay cả bản thân anh ta cũng dính nhựa thông. Vài người khác theo sau tiếp ứng. Khi nhóm Phạm Nhật lên được khoang trước, hàng chục binh sĩ bảo vệ Hoàng Ngưu nhất loạt xông đến. Song, thứ chất lỏng phụt thẳng ra đã khiến họ không có cơ hội hạ thủ đối phương. Chỉ loáng một cái, trên khoang thuyền chỉ còn Hoàng Ngưu lành lặn. Còn thân binh của hắn, kẻ thì quằn quại dưới sàn, kẻ bị đạp ngã xuống sông, kẻ đã quy tiên.
Hoàng Ngưu rút trường kiếm thét lớn xông đến đánh nhóm Phạm Nhật. Hỏa hổ hết, nhóm Phạm Nhật lâm vào thế khó. Nhưng trong một khoảnh khắc, Hoàng Ngưu vung kiếm chém một binh sĩ Thiên Đức, người này dùng đoản đao đỡ được. Trước khi Hoàng Ngưu kịp có hành động tiếp theo, Phạm Nhật nhào đến ôm chặt hắn, và một binh sĩ khác cũng lập tức lao tới tiếp ứng.
Hoàng Ngưu rất khỏe, lại đang vận giáp trụ. Nếu ở trên cạn, hắn có thể tiễn Phạm Nhật xuống suối vàng trong tích tắc, điều mà nhóm Phạm Nhật thừa biết. Hoàng Ngưu chưa kịp hạ thủ hai kẻ đang ôm chặt lấy mình đã bị xô ngã xuống sông.
Xuống nước, giáp trụ nặng nề đã gây h���i cho Hoàng Ngưu. Một mình hắn không thể chống lại hai tráng niên quyết dìm đầu, kéo chân xuống. Hoàng Ngưu uống no bụng nước, bất tỉnh nhân sự.
Trong số đồng đội của Phạm Nhật, hơn chục người trúng tên bắn tới, và có tám người thiệt mạng. Lẽ ra họ đã thiệt mạng toàn bộ, may sao soái thuyền có tướng lĩnh nên quân đối phương đã phải chùn tay.
Một binh sĩ Thiên Đức dùng đao chặt dây treo kỳ hiệu, rồi ôm luôn nó nhảy xuống Mông Đồng. Một số khác thấy những chum đựng dầu, liền đập vỡ, phóng hỏa. Tất cả nhảy trở lại Mông Đồng, mang theo tám tử sĩ rồi đạp thuyền đi mau.
Phạm Nhật thò đầu lên khỏi mặt nước. May thay, đồng đội đã có chủ ý tìm kiếm, nên Nhật và đồng đội kẻ đẩy người kéo Hoàng Ngưu lên Mông Đồng. Các thuyền nhỏ của Hoàng Ngưu bấy giờ đến gần nhưng lại không dám bắn nữa. Binh sĩ hò nhau đạp, thuyền Mông Đồng chạy băng băng, không quên hò hét vang trời rằng đã bắt được chủ tướng đối phương.
Nhóm Phạm Nhật đặt Hoàng Ngưu trên nóc thuyền như một bùa hộ mệnh, luồn lách giữa các thuyền lớn, bỏ xa thuyền truy đuổi mà không kẻ nào dám bắn, vì không biết Hoàng Ngưu còn sống hay đã chết.
Từ xa, khi nhận thấy sự lạ: ba chiếc Mông Đồng đang chạy về, trên nóc có người mà đám truy kích lại không dám bắn. Chẳng cần Yết Kiêu ra lệnh, hàng chục Mông Đồng đang giao chiến ven bờ đã vội lao đến tiếp ứng. Lúc bấy giờ, Yết Kiêu, Phạm Bạch Hổ và Cao Lịch mới phát hiện ra. Dù chưa rõ sự tình, họ vẫn hạ lệnh thần công trên Xa Hải nhắm bắn đội truy binh. Loạt thần công khai hỏa vừa dứt, ba trong số những thuyền truy đuổi đã phải dừng chèo, số còn lại hốt hoảng quay đầu bỏ chạy.
Yết Kiêu nghe tin bắt được chủ soái, lập tức hò quân gióng trống, thúc các Xa Hải thuyền tiến lên. Phạm Bạch Hổ và Cao Lịch hạ lệnh pháo thủ bắn cấp tập, xả đạn không ngừng.
Trong khi đó, năm Mông Đồng và ba Xa Hải, sau khi nhận hơn ba trăm tù binh, liền quay thuyền trở về Thiên Đức. Sáu Xa Hải cuối đội hình, vốn chưa bắn hết đạn, bèn chuyển đạn sang các thuyền khác, rồi cập bờ nhận toàn bộ số tù binh mang về sau, không để sót một ai.
Đoạn văn này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.