(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 176: Đột kích chớp nhoáng
Chương ở trại thủy binh chờ tin tức do những chú chim câu mang về. Nhờ vậy, cậu nắm được giờ đổ bộ, tình hình hành quân, các cuộc quấy phá quân doanh và cả việc Phan Văn Hầu chặn hậu.
Chương định cho thêm mười thuyền Mông Đồng chở bộ binh trợ chiến thì binh sĩ báo tin bọn Hoàng Thái Công đang kéo đến, rõ là muốn thừa nước đục thả câu. Chương thở dài:
-Nhờn chó, chó liếm mặt!
Cậu nói với Cát Lợi và Thái Bộc:
-Chúng ta không có thời gian với đám ruồi muỗi này. Còn mười thuyền Xa Hải, các cậu biết phải làm gì rồi chứ? Đuổi chúng đi.
Đồng thời, Chương lệnh Bỉnh Di đem năm khẩu thần công đặt ven bờ sông.
Trần Thái Bộc và Dương Cát Lợi vui như mở cờ trong bụng, hăm hở dẫn mười thuyền Xa Hải rời trại tiếp đón Hoàng Thái Công. Các thuyền Mông Đồng cũng theo sau bảo vệ.
Hai bên cách nhau chưa đến trăm trượng, Thái Bộc và Cát Lợi chẳng nói chẳng rằng mà khai hỏa tới tấp. Hơn trăm quả đạn nhắm bắn thẳng vào quân Hoàng Thái Công. Công còn chưa kịp thấy rõ mặt đối thủ thì loáng một cái đã mất luôn năm thuyền, dù đã che chắn cẩn thận. Hắn kinh hãi, vội thu quân chuồn thẳng.
Bỉnh Di khiêng thần công đặt ven bờ sông mà chưng hửng. Quân dưới trướng đứng trên bờ chửi rủa bọn Cát Lợi như tát nước vì không được bắn phát nào. Những chàng trai trẻ bị kích thích bởi mùi thuốc súng và những tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Duệ báo tình hình cho Trương Lôi. Trương Lôi bèn cho quân đến b���n Huyết và bến Môn, đặt bè tre như thể sắp vượt sông đánh sang bờ Bắc. Thái Hương, Trúc, Dũng cũng huy động thiếu niên đến xem, gây nên cảnh huyên náo cả một khúc sông.
Nhận thêm tin tức từ Thiên Bình và Bạch Hổ, Chương điều động Trần Thái Bộc dẫn năm thuyền Xa Hải, mười thuyền Mông Đồng cùng ba trăm bộ binh rời trại thủy binh gấp rút trợ chiến. Dương Cát Lợi tiu nghỉu, mặt buồn như đưa đám nhưng mau chóng tươi tỉnh như hoa khi nghe Chương gọi đến.
-Các cậu còn mười lăm khẩu pháo đúng chứ?
-Vâng! Nhưng đạn thì…
-Lấy trong kho dự trữ ba trăm quả đạn tròn, thêm dăm chục quả đạn nổ cầm tay. Cử người đến gặp anh Di xin điều động một trăm hai mươi xạ thủ từ quân của chị Xuân cho ta mượn, mỗi người hai mươi lăm cơ số đạn.
Dương Cát Lợi vội vã đi tìm Bỉnh Di. Bỉnh Di nghe xong liền đoán biết Chương định làm gì, vội về làng Nhất Vạn mở kho xuất súng giao cho một trăm hai mươi nữ binh của Bùi Thị Xuân. Bùi Thị Xuân nghe tin ấy liền giao con cho chồng, rồi nhảy phóc lên ngựa, thẳng hướng trại thủy binh.
-Cậu định dùng nữ binh cho việc gì? Dù bất cứ việc gì cậu cũng phải cho chị đi.
-Chị mới sinh chưa được ba tháng, em đã hứa với anh Diệu rồi. Chị làm khó em, sau em biết ăn nói sao với anh Diệu?
-Chị nói cho cậu biết, chị không có công lao thì cũng có khổ lao. Cậu không cho chị đi, chị về dày vò lão Diệu xem anh em cậu sẽ sống kiểu gì.
Chương nhăn nhó thở dài, nhún vai tỏ vẻ bất lực:
-Chị em nhà chị có mỗi Duệ là ngoan, ông Diệu số đen.
Bùi Thị Xuân nhếch miệng cười đắc ý. Chương lấy bộ giáp trụ đưa cho Xuân. Xuân mặc xong liền theo Chương xuống thuyền.
Đoàn chiến thuyền ít ỏi còn lại của Thiên Đức rời bến, ra đến ngã ba sông thì rẽ phải, đi thêm một quãng. Dương Cát Lợi dùng pháo đá bắn vài loạt dọn đường cho bộ binh đổ bộ. Bùi Thị Xuân dẫn nữ binh lên trước, Dương Cát Lợi cho quân khiêng mười lăm khẩu thần công cùng ba trăm viên đạn pháo lên bờ.
Chẳng biết toán quân tập kích này nên gọi là gì, vì thực sự họ là một đội quân chắp vá. Bùi Thị Xuân dẫn một trăm hai mươi nữ binh khiên giáp trang bị súng hỏa mai đi trước. Chín mươi pháo thủ dùng đòn gánh khiêng pháo chạy theo sau, hai mươi pháo thủ gánh đạn và hai trăm bộ binh trang bị nhẹ. Để bảo vệ Chương, có mười hai nữ thân quân đi theo. Tổng quân số chỉ bốn trăm năm mươi người.
Toán quân hỗn hợp đi như chạy, trực chỉ hướng Bắc mà thẳng tiến. Đi qua một làng, hai làng rồi ba làng, dân chúng thấy y phục quân Thiên Đức tròn mắt ngạc nhiên, hô hoán cả làng xóm rồi kéo nhau chạy tán loạn.
Chủ tướng còn không ngán thì binh sĩ nào dám ngán ai? Chương vẫn ghim trong lòng vụ Vũ Ninh Vương trở mặt, nay lại còn dùng mưu kế hòng diệt quân Thiên Đức. Bởi vậy, sau khi bày mưu tính kế và nắm rõ tình hình các nơi, cậu vội chớp thời cơ hành động.
Một doanh trại chừng hai trăm quân đóng ở rìa một ngôi làng nhận tin báo, lập tức kéo đến chặn. Thấy đối phương từ xa, Chương liền lệnh gá thần công lên bệ gỗ ngay trên mặt ruộng, khoanh tay chờ đợi. Đối phương thấy hai bên ngang ngửa nên không vội tấn công mà chờ viện binh. Chương lệnh bắn luôn. Thần công rót được ba loạt đạn thì đối phương rút chạy.
Bùi Thị Xuân dẫn quân truy kích nhưng không có ý định tiêu diệt. Thần công được khiêng thêm một quãng, liền hạ xuống bắn thẳng vào quân doanh ba loạt đạn. Đạn bắn trước đó được nhặt lại dùng tiếp nên không lo thiếu. Bộ binh tràn vào trại nhặt đạn, phóng hỏa sạch sẽ, trong khi nữ binh và pháo binh cứ thẳng tiến. Dân binh trong mấy làng trên đường b���n Chương đi qua cũng vứt giáo cắm đầu bỏ chạy chỉ sau một loạt đạn bắn cảnh cáo của Xuân.
Đội quân bỏ chạy khi nãy hợp với quân từ một trại khác kéo đến chặn. Nhưng những khẩu thần công đặt giữa cánh đồng vẫn lạnh lùng bắn thẳng.
Tận mắt nhìn thấy đồng đội dính đạn bay ngược về sau, vài trăm quân ấy cũng tan rã. Dương Cát Lợi còn bắn đuổi thêm một loạt.
Từ bờ sông chỗ bọn Chương đổ bộ đến thành Bát Vạn khoảng hơn chục dặm đường. Toán của Chương băng qua hàng chục ngôi làng, đốt sạch ba doanh trại. Kỵ binh từ thành Bát Vạn kéo đến chừng hai trăm người, cùng hơn một ngàn bộ binh. Chương bảo pháo binh khiêng pháo lên một đoạn để trợ chiến, còn bản thân cậu cùng Bùi Thị Xuân dẫn đội nữ binh tràn lên đón đánh trực diện. Chương dùng AK quạt một băng, đánh quỵ hàng chục kỵ binh trước khi trăm khẩu súng đồng loạt khai hỏa. Trong khi nữ binh nạp đạn, Chương nép mình bên gò đất, bắn cắc bụp yểm trợ. Thần công bắn một loạt đạn rơi thẳng vào giữa đội hình đối phương.
-Tăng tầm thêm mười trượng, b���n ta lên!
Chương nói với Dương Cát Lợi, nhẩm đếm đến mười rồi gật đầu đồng ý. Bùi Thị Xuân thét quân vùng dậy, vừa chạy vừa bắn, kết hợp với loạt thần công thứ hai.
Những âm thanh kinh thiên động địa khiến đội quân hơn một nghìn người buộc phải lui về sau. Bọn Chương tiến quân như vào chỗ không người, dùng thần công bắn đuổi khiến đối phương phải lùi ngoài tầm bắn.
Bọn Dương Cát Lợi khiêng pháo hò nhau chạy băng băng lên, bộ binh bám theo sau, chếch sang cánh tả một chút. Quân tướng của Vũ Ninh Vương bắt đầu kéo đến đông hơn, nhưng Chương vẫn mặc kệ, chỉ đến khi Dương Cát Lợi báo đã nhìn thấy thành Bát Vạn mới chịu ngưng lại.
Bùi Thị Xuân trải quân bên cánh hữu. Dương Cát Lợi đặt mười lăm khẩu pháo bên cánh tả, chỉnh hết tầm, nhắm hướng thành Bát Vạn mà bắn tùy ý. Bắn đủ một trăm năm mươi viên đạn mới ngưng, rồi tháo thần công thay nhau khiêng chạy ngược về. Chương và Bùi Thị Xuân dẫn quân chặn hậu. Địch bám gần, Dương Cát Lợi lại cho quân đặt thần công bắn một loạt rồi khiêng chạy tiếp. Bùi Thị Xuân hạ lệnh nữ binh: ai nạp đạn xong, thấy bắn được cứ bắn cầm chừng.
Hơn chục dặm đường về nhanh hơn lúc đi. Bọn Chương chỉ tốn chừng một nén hương để đến được bờ sông nơi chiến thuyền chờ sẵn, mới dừng lại thở. Cả đi và về chỉ mất hơn một canh giờ.
Bọn Chương không xuống thuyền mà ngang nhiên đặt thần công ngay bờ sông, thản nhiên lấy nước dưới thuyền lên uống. Học theo cách trêu ngươi của Phạm Bạch Hổ, Chương cho quân nổi lửa thổi cơm ăn trưa. Nữ binh hầu như hết đạn, người nào người nấy mướt mồ hôi, mặt lấm lem, thở đứt quãng nhưng không giấu nổi vẻ phấn khích đến tột độ.
Binh mã của Vũ Ninh Vương kéo ra gần ba nghìn người nhưng không dám lại gần, đứng cách xa cả dặm.
Quân chính quy của Vũ Ninh Vương hơn một vạn người. Nguyễn Quốc Khánh kéo đi ngót năm nghìn người, Kiều Công Ngạn đánh với Lưu Bá Hoàng cũng không thể ít hơn ba nghìn người. Thêm bọn Hoàng Ngưu nữa, thì quân trấn thành không còn lại nhiều. Bởi vậy, Chương mới quyết chơi một vố lớn, dằn mặt để đời.
Chương bảo Dương Cát Lợi cho người chuyển lời đến quân đối phương. Binh sĩ nhao nhao xin đi, Dương Cát Lợi chọn Sông. Sông hồ hởi cầm cờ, chạy băng băng trên cánh đồng đến trước trận tiền quân đối phương, dõng dạc nói:
-Vạn Thắng Vương, chủ tướng Thiên Đức quân Mạc Thiên Chương nhắn đến Nguyễn Lôi Công, tức Vũ Ninh Vương, như sau: Lão già lật lọng, đừng để ta bắt được, ta nhất định sẽ cho lão làm kẻ hót phân ngựa đến hết kiếp.
-Khốn kiếp, chúng bay dám gọi tên húy của Vương, chúng bay là cái thá gì?
-Thá gì là thá gì? Các người lo cho phận mình đi. Sứ tướng của các người, thủy binh của các người đều mắc lỡm hết rồi. Mạc chủ tướng đang chờ cơm chín, ăn xong nghỉ ngơi sẽ hẹn các ngươi chập tối uống rượu ở thành Bát Vạn. Kẻ nào không muốn sống thì cứ đến bờ sông, chủ tướng ta sẽ thết đãi.
-Về nói với chủ tướng của ngươi, một khi Hà Lê ta còn ở đây thì các người nằm mơ đi.
-Ta sẽ chuyển lời, các người cứ đứng đó mà chờ.
Sông cầm cờ hí hửng chạy về báo cáo đầy đủ. Sau đó, tướng lẫn quân đều cười tít mắt ăn cơm trắng với canh rau lang. Chỉ mỗi bọn Trương Lôi thiệt thòi vì làm nghi binh khiến Vũ Ninh Vương trước đó phải điều hai nghìn quân lính ra đề phòng.
Chẳng rõ loạt đạn bọn Chương bắn có rơi vào thành Bát Vạn hay không, có trúng kẻ đen đủi nào hay không. Chỉ biết rằng sau đó, Vũ Ninh Vương liền lệnh dựng lũy bằng đất cao hơn hai trượng, dài hơn hai chục dặm, lùi hơn trăm trượng tính từ bờ sông. Cùng với đó là vài chục tháp canh ngày đêm cảnh giới. Ngoài lũy có hào sâu bốn trượng, rộng bốn trượng. Mặt lũy cắm chông tre tua tủa.
Sau cuộc đột kích vô tiền khoáng hậu này, Vũ Ninh Vương và Thiên Đức cạch mặt nhau. Điều khôi hài hơn cả, ấy là quân Thiên Đức ngang nhiên dựng ba tháp canh bằng bê tông đối diện làng Môn. Lính canh hai bên nhìn thấy nhau. Mỗi khi có tân binh là pháo thủ, sau huấn luyện sơ bộ, khi bắn đạn đá, chông hay niêu đất thì tường thành và tháp canh của Vũ Ninh Vương sẽ là mục tiêu ngắm bắn.
Nguyễn Quốc Khánh cũng cho pháo đá đến bắn lại nhưng tháp canh của Thiên Đức không hề hấn gì. Hai bên bắn qua bắn l��i như vậy suốt một thời gian dài, thường xuyên đến nỗi dân chúng chẳng còn để tâm nữa.
Nội dung biên tập này là thành quả lao động và thuộc về truyen.free.