Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 175: Mèo vờn chuột

Yết Kiêu và Phạm Bạch Hổ neo chiến thuyền ven bờ sông. Họ giương cao cờ Thiên Đức, cờ thủy quân và cờ pháo binh, nhưng quân sĩ đều ẩn mình trong thuyền, khiến các thương thuyền đi ngang qua khó lòng đoán định được số lượng binh mã thực sự.

Ba mươi chiếc Xa Hải thuyền được trang bị thêm nệm rơm ẩm che mái. Các tấm phên tre được móc các tấm nệm rơm hình vuông, mỗi cạnh khoảng 80 phân, rồi treo hai bên mạn thuyền, bởi Chương đã cảnh báo rằng Kiều Công Ngạn rất có thể sẽ trang bị nỏ Liên Châu với số lượng áp đảo.

Trên mỗi Mông Đồng thuyền có 13 người, gồm 12 người đạp và một chỉ huy. Tổng cộng 50 thuyền với 650 quân. Tuy số lượng ít ỏi, nhưng sau cả năm miệt mài luyện tập, những binh sĩ này đều thành thục trong việc tiến thoái, thậm chí vừa đạp thuyền vừa có thể dùng nỏ Liên Châu bắn trả. Việc ít quân như vậy buộc mỗi binh sĩ phải đảm đương hai việc.

Từ ngày Mông Đồng thuyền được trang bị thêm hỏa hổ đúc gang và hỏa hổ ống tre cầm tay, tinh thần binh sĩ càng thêm phấn chấn. Những lần diễn tập của Mông Đồng hay Xa Hải thuyền đều được tổ chức vào buổi nhá nhem bên bờ sông, có trống chiêng phụ họa để át đi tiếng nổ.

Phạm Bạch Hổ chỉ huy pháo binh trên Xa Hải thuyền. Do được trang bị thần công, để giảm bớt trọng lượng, Hổ đã cho giảm pháo đá xuống còn hai khẩu mỗi thuyền, đồng thời bố trí thêm một khẩu hỏa pháo liên hoàn bắn gần.

Đoàn chiến thuyền đã neo đậu hơn hai canh giờ, mặt trời đã lên cao. Khi mọi người tưởng chừng Hoàng Ngưu sẽ không đến theo dự tính, thì những chiếc Mông Đồng thuyền làm nhiệm vụ cảnh giới đã trở về từ ngã ba Xích Giang, liên tục phất cờ hiệu báo tin. Yết Kiêu, Phạm Bạch Hổ cùng toàn bộ binh sĩ dưới quyền, ai nấy đều hớn hở ra mặt, bởi sau cả năm trời miệt mài tập luyện, họ vẫn chưa một lần được xung trận, chưa có cơ hội đối đầu thực tế. Giờ đây, khi kẻ địch cũ đang tiến đến, chẳng cần ai nhắc nhở, tất cả đều mang một cảm giác nôn nao khó tả.

Binh sĩ tức tốc báo cáo:

– Chúng rất đông, cả trăm thuyền lớn nhỏ không chừng.

Yết Kiêu đứng trên khoang thuyền, cầm loa nói lớn:

– Hai trăm thuyền của Hoàng Ngưu đang đến! Dàn trận đón hắn! Con cá này hôm nay phải bắt được, không thể để xổng! Anh em sẵn sàng chưa?

Binh sĩ lập tức tràn ra khoang thuyền, đồng thanh hô lớn:

– Sẵn sàng!

– Một chọi năm cũng đếch sợ! Yết Kiêu nói lớn, giọng vang dội. – Cứ cho chúng rơi xuống sông mà tha hồ bơi lội, chúng sẽ chết cóng vì lạnh thôi! Sông nước này là của chúng ta! Theo lệnh chủ tướng, chúng ta hãy đánh cho chúng kinh hồn bạt vía, rồi chúng sẽ tự tan rã!

Binh sĩ lập tức lấy lương khô ra ăn nhẹ, bởi theo quy định của quân, không ai được để đói khát trước khi xung trận. Phạm Bạch Hổ cũng viết vội ba lá thư, rồi thả chim câu bay về bản doanh, làng Nhất Vạn và trại thủy binh.

Đoàn chiến thuyền của Hoàng Ngưu, gồm 130 chiếc lớn nhỏ, xuôi dòng Xích Giang tiến vào sông Thiên Đức. Trong số đó, 60 thuyền lớn chở 240 giàn bắn đá và 1000 binh sĩ, nên chúng di chuyển khá chậm. 70 thuyền còn lại chở theo 3000 quân. Tổng cộng có 3500 trảo phu để vận hành toàn bộ 130 thuyền. Tổng số quân binh lên đến 7500 người, trong đó một nửa thủy binh do Phan Văn Hầu giúp sức. Phó thống lĩnh của Hoàng Ngưu là Triệu Minh Đề, một bộ tướng của Phan Văn Hầu.

Chiến thuyền chật kín lòng sông, hai bên đã có thể nhìn rõ nhau bằng mắt thường. Yết Kiêu hạ lệnh cho đoàn thuyền của mình chậm rãi lui về phía sau. Thấy vậy, Hoàng Ngưu cho 10 thuyền nhỏ vượt lên trước đội hình. Yết Kiêu liền hạ lệnh cho 10 Mông Đồng thuyền tiếp chiến, trong khi đại bộ phận còn lại lui về sau hơn năm mươi trượng mới dừng.

Lạ thay, những chiếc thuyền nhỏ của Hoàng Ngưu khi chuẩn bị đụng trận lại đột ngột dừng lại, xoay ngang thuyền và bắn ra những loạt xạ tiễn như mưa. Thủy binh Thiên Đức nhận ra đối phương trang bị nỏ Liên Châu, nhưng không hề nao núng, vẫn cho thuyền lao tới.

Mông Đồng thuyền, cũng như các chiến thuyền đối địch, đều được bọc đồng nhằm chắn hỏa tiễn. Cả hai bên đều trang bị những tấm chắn bằng rơm ẩm, nên dù mưa tên cũng khó gây thương tích đáng kể.

Một bất ngờ khác mà Hoàng Ngưu dành cho Yết Kiêu chính là những giàn bắn đá trên các thuyền lớn đang chậm rãi tiến đến.

Đá, chông và cả đạn cháy từ những niêu đất được bắn ra từng loạt, với tầm xa ngót trăm trượng. Mặt sông bỗng chốc xuất hiện hàng trăm cột nước. Hoàng Ngưu và phó tướng của mình, Triệu Minh Đề, tin rằng với cơn mưa đá hình chữ nhật dài ba mươi trượng, bề ngang chừng hai mươi trượng, đổ ập xuống sẽ nhấn chìm chiến thuyền của Thiên Đức xuống đáy sông.

Về mặt lý thuyết, đúng ra mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy.

Thủy binh Thiên Đức tuy ít quân hơn, nhưng họ đã được tập luyện kỹ càng để đối phó với tình huống đối phương sử dụng pháo.

Lý lẽ và lập luận của Chương khi truyền đạt cho các chỉ huy từ cấp tiểu đội trở lên rất đơn giản: Chiến tranh sẽ kích thích óc sáng tạo của con người. Đứng trước tình thế tồn vong, người ta buộc phải tìm cách vươn lên.

Vì thế, những thứ ta có sau một khoảng thời gian xuất hiện thì đối phương ắt cũng sẽ có thứ tương đương, có thể tốt hơn hoặc tệ hơn, nhưng có thì sao chứ? Các chỉ huy buộc phải nghĩ ra đủ mọi tình huống, viết ra giấy nộp lên cấp trên, sau đó họp bàn mổ xẻ kỹ lưỡng với nhau. Mỗi người đều phải bảo vệ ý kiến của mình, dù vô lý hay có lý đều được ghi nhận, từ đó xây dựng các kịch bản có thể xảy ra cùng cách đối phó hữu hiệu nhất.

Chương cũng thường nói: Giải pháp luôn nhiều hơn vấn đề. Bởi vậy, một vấn đề, một tình huống hay một mối nguy phải có ít nhất từ hai giải pháp xử lý trở lên.

Những buổi học trong suốt năm Thiên Đức 27 dường như đã phát huy tác dụng.

Mười chiếc Mông Đồng thuyền nhanh chóng áp sát đối phương. Binh sĩ cầm đuốc châm ngòi cháy chậm. Vài giây sau, mười khẩu hỏa hổ 60mm bắn thẳng ở cự ly ba trượng hoặc gần hơn đã loại khỏi vòng chiến hai thuyền địch ngay tức khắc. Thuyền chưa kịp bốc cháy nhưng binh sĩ đã la hét toán loạn, một số bị bỏng nặng phải nhảy vội xuống nước.

Mông Đồng thuyền lùi lại, hai binh sĩ lập tức cầm khiên che chắn. Một binh sĩ nhanh tay đổ thuốc súng vào nòng, tiếp đến là những viên bi sắt nhỏ, nhựa thông lẫn vôi bột... Cứ mỗi lớp như vậy, người còn lại dùng gậy lèn thật nhanh như giã gạo. Trong quá trình nạp đạn, thuyền sẽ từ từ lùi lại, mũi thuyền vẫn hướng về mục tiêu để giảm tiết diện. Mũi thuyền và các chi tiết bên ngoài được Chương tinh chỉnh vát nghiêng hoặc tròn, khiến tiễn có bắn đến cũng vô tác dụng. Tất nhiên, Chương không thể tự mình nghĩ ra được điều này. Bất cứ chàng trai nào từng yêu thích xe tăng chắc hẳn sẽ hiểu.

Loạt đạn tiếp theo đã loại thêm một chiến thuyền nữa. Chiến thuật của thủy binh Thiên Đức là dùng tốc độ, áp sát, bu vào đánh, bắn tập trung diệt gọn từng đối thủ, sau đó lại nhanh chóng chạy ra xa.

Đại quân của Hoàng Ngưu không thể tùy tiện bắn vào những thuyền đang giao chiến. Cho đến khi Mông Đồng thuyền áp mạn chiến thuyền đối phương, tưởng chừng hai bên sẽ nhảy sang thuyền của nhau để giao chiến, thì bất chợt quân trong Mông Đồng thuyền lại dùng những bó hỏa hổ bằng tre (ba cái buộc thành một bó) phụt sang rồi lui hoặc tiến. Trong suốt quá trình ấy, binh sĩ hầu như không hề ló đầu ra ngoài.

Bốn chiến thuyền nhỏ còn lại hoảng hốt tháo lui, trong khi hàng trăm binh sĩ trên sáu thuyền bị hạ đang lóp ngóp dưới sông, bấu víu vào những chiến thuyền nửa chìm nửa nổi. Bấy giờ Hoàng Ngưu mới hạ lệnh cho dội đá xuống nhóm Mông Đồng thuyền như mưa, quyết tâm tiêu diệt bằng được. Nhóm Mông Đồng thuyền này vội tản ra hai bên mé sông. Ba chiếc bị hư hại nặng vì đá rơi sập mái, quân sĩ bị thương nhưng thuyền không chìm.

Phạm Bạch Hổ theo dõi sát tình hình. Ông cho Xa Hải thuyền tiến lên một đoạn, dàn hàng ngang trên mặt sông, hiệu chỉnh thần công bắn xa hết tầm 120 trượng (hơn 400 mét), rồi nhắm thẳng vào giữa đội hình địch khai hỏa đồng loạt, nhờ đó giải cứu kịp thời số Mông Đồng thuyền còn lại.

Sau hàng loạt tiếng "đùng đùng" kinh thiên động địa, những làn khói trắng bốc lên cuồn cuộn. 40 quả đạn gang tròn đường kính 80mm được bắn theo quỹ đạo cầu vồng, trút xuống đầu đối phương. Hơn nửa số đạn rơi xuống sông, nhưng số còn lại cũng đã gây hư hại nhẹ ba thuyền cùng vài binh sĩ tử vong tại chỗ.

Phạm Bạch Hổ cho thuyền chậm rãi tiến lên theo ba hàng ngang. Khi khai hỏa, thuyền ngưng chèo, chỉ tập trung ngắm bắn vào giữa đội hình địch.

Nếu như trước đây, khi bắn pháo đá phải tính toán xa gần, ước lượng cự ly, bắn thử tầm rồi mới bắn loạt, thì nay, với những khẩu thần công hoặc hỏa hổ có thân súng thẳng, Chương đã thiết kế thêm đầu ruồi ở nòng, giúp lấy đường ngắm chính xác bằng cơ cấu ngắm tương tự trên súng phóng lựu M79. Trên thước ngắm làm từ thép có khắc số từ 10 - 120, tương đương với các khoảng cách khác nhau. Xạ thủ chỉ cần chỉnh thước ngắm sao cho trùng với đầu ruồi, thì khi khai hỏa, đạn sẽ rơi trúng đích trong khoảng đó. Đây thực sự là một cải tiến giản đơn nhưng mang tính vượt bậc, giúp binh sĩ chỉ cần huấn luyện qua một lần cũng có thể bắn chính xác ngay từ loạt đạn thứ ba.

Những viên đạn kim loại uy lực đã làm gãy ván thuyền, đổ cột cờ, và thủng cả vách thuyền dù đã được lót nệm rơm.

Hoàng Ngưu điên tiết ra lệnh bắn trả, nhưng đạn rơi rớt cả xuống sông. Hoàng Ngưu tiến lên, Yết Kiêu lùi lại, trong khi vài chiếc Xa Hải thuyền vẫn túc tắc khai hỏa. Yết Kiêu vẫn chưa thể cho thuyền tiến lên, bởi chưa thấy Tiểu đoàn Thần Vũ quay về. Hai bên cứ thế dền dứ như mèo vờn chuột suốt nửa canh giờ, mà không có thiệt hại đáng kể nào được ghi nhận.

Ba chiếc Mông Đồng thuyền bị hư hại đã cập mạn Xa Hải thuyền, chuyển hỏa hổ lên và đưa những người bị thương về căn cứ. Một chiếc Xa Hải thuyền bắn hết đạn thần công, bèn lui về sau một quãng để neo chờ.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phát tán dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free