(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 174: Hoả mai cất tiếng
Nhân bảo như thần bảo, chạy được chừng hơn ba dặm, quân do Cự Lượng phái đi trước quay về báo tin Nguyễn Quốc Khánh đang dẫn theo vài nghìn quân từ hướng Tây tiến đến, dường như muốn chặn đường về hoặc đánh úp.
Cự Lượng sai người xuống phía sau báo cáo tình hình cho Thiên Bình, đồng thời ra lệnh toàn quân nhanh chóng thay đổi y phục. Thiên Bình, Lạc Thổ, Thanh vội chạy lên hỏi han tình hình. Triệu Quang Phục trải họa đồ ra, quyết định dẫn quân đi chếch sang cánh hữu, gần bờ Xích Giang.
– Hai dặm nữa có dải đất ven sông cây cối um tùm, đến đó sẽ ẩn nấp. Vấn đề là chúng sẽ tiến thẳng đến đây hay đóng trại chắn ngang đường về? Nhanh chóng phái người đi nắm thêm tình hình.
Y phục được thay đổi nhanh chóng. Quân Thần Vũ mặc bộ đồ màu vàng nai nịt gọn gàng, còn bộ binh thì y phục màu nâu. Bộ binh đi trước, tất cả chạy đều theo ba hàng dọc, cứ đi một quãng lại dừng nghỉ để nghe ngóng.
Tin tức xác nhận Nguyễn Quốc Khánh đã dẫn theo khoảng bốn nghìn tinh binh, trang bị loại vũ khí giống như nỏ Liên Châu.
– Hình như có cả pháo, rất giống Sảo pháo của chúng ta.
– Chúng đóng chỗ nào? – Mọi người cùng hỏi.
Binh sĩ chỉ tay lên họa đồ, giải thích:
– Họ đóng quân dàn hàng ngang, em tận mắt thấy kỳ hiệu Sứ tướng.
Cự Lượng phì cười:
– Tả Đô đốc và ông thầy thánh thật, đoán trúng phóc. Lão Khánh muốn rửa hận, dùng pháo và nỏ Liên Châu để diệt chúng ta.
– Mau báo tin về bản doanh, Vũ Ninh Vương đã trở mặt. – Triệu Quang Phục nói với Thiên Bình. – Chúng dùng kế với ta thì ta sẽ dùng kế lại với chúng, xem rốt cuộc ai mới là kẻ phải rửa mặt.
Thiên Bình mau chóng viết ngắn gọn hai bức thư, lần lượt thả hai chim câu đưa tin.
Toàn quân Thiên Đức được phổ biến tình hình, không ai biến sắc mặt bởi mọi thứ đã nằm trong kế sách và được quán triệt từ trước.
Cự Lượng dẫn quân chếch sang bên hữu, lệch khoảng hơn sáu mươi trượng so với lối đi lúc sáng, đến vị trí ẩn nấp rồi tản ra. Cự Lượng tung mười nhóm, mỗi nhóm năm người ẩn nấp theo hình rẻ quạt, cách đội hình chính vài chục trượng. Gần một canh giờ sau, các nhóm khiêng về bốn tráng niên mà những người đã từng xông pha trận mạc nhận ra ngay họ không phải dân thường.
Kẻ đầu tiên được mở khăn bịt miệng, khăng khăng nói là dân làng đi đánh dậm, nhưng Cự Lượng không nói nhiều lời, liền kết liễu bằng một đao. Đoạn, hắn hất hàm hỏi ba kẻ còn lại:
– Đứa nào khai thật thì sống, quân Thiên Đức chúng ta nói là làm.
Ba kẻ còn lại gật đầu lia lịa, tranh nhau khai hết mọi chuyện. Bọn họ được cử đi dò đường, và Khánh thực sự đã dẫn theo gần năm nghìn tinh binh, chặn hậu quyết diệt sạch quân Thiên Đức.
Một lúc sau, bốn kẻ khác lại được khiêng về, mặt mày bầm dập. Triệu Quang Phục bảo Cự Lượng tung thêm một trăm quân nữa để ém bắt tất cả những kẻ tình nghi. Cự Lượng làm theo. Toàn quân nhận lệnh ăn nửa bánh lương khô, uống nước và nghỉ ngơi.
Triệu Quang Phục quyết thi gan với Nguyễn Quốc Khánh.
Thêm nửa canh giờ trôi qua, quả nhiên quân sĩ bắt được thêm tám lính khác, đám này vẫn còn mặc nguyên y phục trong quân. Mười lăm kẻ đen đủi bị buộc tay nối thành hàng dọc, chân cũng bị trói bằng dây thừng, khiến chúng chạy nhanh sẽ ngã sấp mặt.
– Nếu các người biết điều thì ngoan ngoãn theo bọn ta về Thiên Đức làm ruộng, còn nếu có ý định bỏ chạy thì sẽ trở thành những con nhím đấy.
Thiên Bình nói với đám tù binh rồi phát cho mỗi kẻ một phần tư bánh lương khô và nước uống.
Gần chính ngọ, các nhóm thám thính báo về, đại quân của Nguyễn Quốc Khánh bắt đầu di chuyển chậm, chừng một khắc nữa sẽ có thể đi ngang qua vị trí ẩn nấp của quân Thiên Đức, cách đó chừng trăm trượng về hướng Tây.
Triệu Quang Phục bật cười:
– Ô! Con cáo sắp già nóng ruột sợ tuột mất chúng ta nên đốc thúc quân tiến lên, hoặc chúng đã nhận được tin quân Thiên Đức rút từ lâu rồi, thật khổ thân.
– Chúng ta chờ đánh vào hậu quân của chúng chứ ạ? – Thiên Bình hỏi.
– Đám tù binh đã khai rồi, hậu quân chỉ có vài trăm kẻ lo hậu cần. – Cự Lượng nói. – Chúng ta chờ đại quân đi qua hẳn mới đánh tập hậu đội quân ấy. Từ đây đến nơi neo thuyền còn khoảng mười dặm nữa. Chúng ta sẽ rút kịp.
Thanh hỏi:
– Trường hợp bọn Hoàng Ngưu đánh Yết Kiêu, buộc Yết Kiêu phải rút thì sao ạ?
– Yết Kiêu sẽ không rút nếu chúng ta chưa về. – Thiên Bình khẳng định. – Giả sử bọn Hoàng Ngưu đánh thật cũng chẳng sao, quân tiếp viện sẽ đến.
Các chỉ huy họp nhanh, phổ biến kế hoạch cho binh sĩ, mọi người trên dưới đều thông suốt.
Các nhóm quân thám thính rút về gần hết, chỉ để lại hai người ở lại tiếp tục nắm tình hình, và chỉ đến khi thấy bóng dáng đại quân của Nguyễn Quốc Khánh mới chạy về báo cáo.
1417 người ẩn mình trong đám lau sậy um tùm sát bờ Xích Giang, chậm rãi men theo bờ sông, lom khom nối nhau thành hai hàng dọc, đi được chừng non một dặm thì đành phải dừng lại, bởi đoạn đường phía trước là một cánh đồng trống trải.
Cự Lượng lại cho vài binh sĩ trườn lên gò cao để quan sát, những người khác thì lom khom len lỏi qua những bụi cây, chạy sâu vào bên trong. Một lúc sau họ trở lại báo rằng đối phương đang hành quân ngang qua phía trước.
– Họ có pháo nhưng không giống pháo chúng ta, pháo ấy lạ lắm, không có bánh, để trên xe ngựa kéo.
– Bao nhiêu pháo? – Cự Lượng hỏi.
– Khoảng hơn tám chục ạ.
– Hậu quân chúng đâu?
– Dạ, chưa thấy.
Thiên Bình liền nói ra ý tưởng táo bạo:
– Chúng ta mau thay y phục giống chúng, ngang nhiên áp sát hậu quân rồi đánh vỗ mặt.
Triệu Quang Phục đồng tình, Cự Lượng cũng thấy hợp lý. Thế là quân Thiên Đức phải đổi y phục. Các nữ binh chỉ khoác tạm bên ngoài vì không có nơi kín đáo để thay. Phải biết rằng thời điểm này, toàn bộ quân Thiên Đức đã được trang bị ba lô may bằng nhiều lớp vải thô. Bởi vậy, mỗi binh sĩ có thể đem theo khá nhiều đồ dùng hữu ích.
Hậu quân của Nguyễn Quốc Khánh chưa đầy tám trăm người, có kẻ đẩy xe ngựa, kẻ áp tải xe lương, nồi niêu, củi khô, kẻ gồng gánh những thúng rau muống, rau lang.
Đây thực ra là đội tiếp lương.
Cả đoàn thấy đội quân đi phía trước đang đi ngược lại, nhiều người vẫy tay ra hiệu. Đoán chừng có thay đổi ở phía trên, chỉ huy liền ra hiệu dừng nghỉ.
– Không phải đi nữa đâu!
Bọn Cự Lượng chạy đến hồ hởi nói với đầu lĩnh quân tải lương.
– Sao thế? Bắt được quân Thiên Đức rồi à?
– Quân Thiên Đức nào?
– Thì quân Thiên Đức chứ quân Thiên Đức nào nữa.
– À! Bắt hết rồi.
Trong khi Cự Lượng đang dông dài, bộ binh Thiên Đức với nét mặt ai nấy đều rất niềm nở đã vượt qua Cự Lượng để áp sát những binh sĩ đang cầm giáo. Đến khi những nữ binh xuất hiện thì chỉ huy quân lương mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
– Các người kia là ai?
– Là quân Thiên Đức!
Vừa dứt lời, Cự Lượng vung tay chém mạnh cạnh bàn tay vào cổ đối phương, hạ gục đối thủ chỉ với một đòn duy nhất. Binh sĩ Thiên Đức chỉ chờ có vậy, bất thần ra tay bằng đao hoặc quật ngã. Hàng trăm kẻ cuối hàng chạy toán loạn bị bắn hạ bằng nỏ Liên Châu, không dám chạy nữa.
Cuộc chiến chớp nhoáng hai chọi một, cộng thêm yếu tố bất ngờ, đã lấy đi mạng sống của hơn năm chục quân tải lương cùng hơn chục kẻ khác mà sau này mới biết họ là dân phu bị bắt đi phục dịch.
Họ bị trói tay và áp giải đi ngay.
Còn cách bờ sông chừng hơn một dặm, hậu quân phát hiện có truy binh đang đuổi đến. Cự Lượng ra lệnh cho bộ binh áp giải tù binh đi mau. Triệu Quang Phục theo sát Thiên Bình, còn toàn bộ Tiểu đoàn Thần Vũ thì chặn hậu. Cho đến khi quân truy kích đuổi theo rất gần, còn cách chừng hơn năm mươi trượng, Thiên Bình mới hạ lệnh dừng chân.
Quân truy kích không đông hơn quân Thần Vũ, hò reo đuổi đến. Một số kẻ dường như phấn khích dùng nỏ Liên Châu bắn nhưng mũi tên chưa tới. Thấy quân Thiên Đức không chống trả, lại che khiên, chậm rãi lui về sau từng bước theo nhịp hô. Thấy vậy, quân truy kích của Nguyễn Quốc Khánh bèn dùng nỏ Liên Châu bắn như mưa trút.
Thiên Bình cầm khiên đứng cạnh hàng quân hô:
– Lùi nhanh hơn một nhịp.
Quân truy kích thấy những mũi tên bắn không hiệu quả, lại vừa có thêm vài trăm quân kỵ kéo đến trợ giúp nên liền vung đao xông lên.
– Loạt một bắn! Loạt hai bắn theo!
Ba trăm khẩu súng nhả đạn xong xuôi, quân sĩ liền khom người, chia ra hai bên chạy về sau để nạp đạn, loạt thứ hai khai hỏa xong cũng làm y như vậy.
– Loạt ba nhắm bắn, bắn!
Hai loạt đầu đã khiến đối phương thiệt hại nặng, loạt ba bắn tùy ý.
Quân truy kích sau giây phút giật mình vẫn thét lớn xông lên muốn đánh giáp lá cà, nhưng gần bảy trăm khẩu súng vừa lui vừa bắn gần như cùng lúc đã khiến nhiều kẻ phải nằm lại nơi cánh đồng. Loạt thứ ba vừa nạp đạn xong, quân Thiên Đức đồng loạt xông lên bắn không cần ngắm vì khoảng cách giữa hai bên khi ấy chưa đầy mười trượng.
Bấy giờ, quân truy kích mới thực sự kinh khiếp, vội vã thối lui.
Thiên Bình hô rút, đội hình vẫn không chút hỗn loạn. Ngoài tiếng đoàng đoàng không ngớt, chỉ có hiệu lệnh của các chỉ huy được lặp lại đều đặn. Binh sĩ chưa nạp đạn xong thì chạy trước, còn người sẵn sàng khai hỏa sẽ chặn hậu ngắm bắn. Cứ theo cách cuốn chiếu như vậy mà lui về, đối phương dàn quân vây theo hình bán nguyệt dồn ép, nhưng vẫn không thể tiếp cận được. Buộc phải giữ khoảng cách an toàn.
Sức mạnh của súng, dù chỉ là hỏa mai mồi dây, với tầm bắn hiệu quả từ năm mươi đến bảy mươi mét, đã biến nỏ Liên Châu có trong tay quân sĩ Nguyễn Quốc Khánh trở nên vô dụng, bởi tầm bắn hiệu quả của loại nỏ ấy chỉ dưới hai mươi trượng, tức chưa đầy sáu mươi mét.
Những dòng chữ tinh chỉnh này là thành quả của truyen.free, giữ vững bản quyền và giá trị gốc.