Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 173: Tập kích và rút chạy

Năm mươi trong số tám mươi chiếc Mông Đồng thuyền cùng ba mươi trong số bốn mươi chiếc Xa Hải thuyền lặng lẽ rời trại khi trời còn chưa sáng hẳn. Vào lúc Canh Hai bốn trống, Kiều Công Ngạn cho quân đến báo rằng kế hoạch không thay đổi.

Chiến thuyền của Tiểu đoàn Long Vũ lũ lượt nối đuôi nhau kéo đi, tin tức này nhanh chóng được truyền về thành Bát Vạn. Quân sĩ b��o với Nguyễn Quốc Khánh, trên những chiến thuyền lớn có kỳ hiệu của Vạn Thắng vương và Thiên Đức. Toàn bộ quân Thiên Đức đã thay y phục giả trang.

Đoàn chiến thuyền di chuyển hơn hai mươi dặm, với tốc độ khoảng 7 hải lý trên giờ. Một canh giờ sau, Yết Kiêu cho thuyền cập bến để tạm đổ quân.

Phạm Cự Lượng dẫn bốn trăm bộ binh đi trước làm tiền quân. Thiên Bình thống lĩnh trung quân gồm hai đại đội; trong đó, Lạc Thổ dẫn năm trăm quân theo sau Phạm Cự Lượng, còn Thanh dẫn năm trăm quân bám sát. Đội hình đi thành hàng dọc, mỗi khối quân lại chia làm hai, cách nhau năm mươi trượng, để trống ở giữa nhằm che giấu số quân thực tế mang đi.

Yết Kiêu và Phạm Bạch Hổ ở lại chiến thuyền, cùng một nghìn quân không giả trang ẩn mình bên trong, chỉ có binh lính canh gác mới được phép ở trên khoang. Nhiều thương thuyền qua lại trong khoảng thời gian này đều nhận ra điều bất thường, vội dạt sang một bên cố sức chèo nhanh kẻo tai bay vạ gió.

Phạm Cự Lượng gặp toán quân dẫn đường của Kiều Công Ngạn nên đã đẩy nhanh tốc độ hành qu��n, toàn bộ đội hình đến điểm tập kết vào khoảng giờ Thìn một khắc.

– Phạm Đại tướng quân, ngài dẫn theo bao nhiêu binh mã?

Cự Lượng đáp:

– Hơn ba nghìn tinh binh, số còn lại đang ở trên thuyền. Các người đã từng giáp trận bao giờ chưa?

Vừa hay có tiếng trống trận từ xa vọng lại, kẻ dẫn đường lấy từ trong người ra tấm họa đồ vẽ tay, mô tả quân doanh đối phương cũng như hướng tấn công của Kiều Công Ngạn và Hoàng Ngưu.

– Quân của ngài sao nhiều nữ nhân đến vậy?

– Quân chúng ta xưa nay vẫn luôn tuyển nữ nhân. Ngươi có thể đến làm quen nếu muốn, nhưng nếu đủ bản lĩnh, họ sẽ không ngại xuống tay với kẻ nào buông lời bỡn cợt đâu.

– Tiểu nhân có thể diện kiến chủ tướng của ngài không, Phạm Đại tướng quân?

– Sau khi xong việc thì ngươi có thể, còn bây giờ thì không. Chúng ta đang chuẩn bị vào trận, tốt nhất ngươi nên cho ta biết thêm tình hình để phối hợp.

Theo chỉ dẫn trên họa đồ, Cự Lượng sẽ dẫn quân tiến thêm khoảng gần một dặm nữa, chếch về cánh hữu, qua những gò đống, bờ tre lưa thưa s�� thấy quân doanh đối phương. Nhóm dẫn đường chia làm đôi, một nửa chạy về báo cáo các cánh quân, nửa còn lại gồm sáu người sẽ dẫn đường cho Lượng.

Lượng truyền tin xuống phía sau. Thiên Bình nhận được tin, liền ra lệnh thu hẹp khoảng cách giữa các đội, bám sát nhau, sẵn sàng xung trận bất cứ lúc nào. Một khắc sau, Cự Lượng quan sát thấy bờ rào doanh trại liền cho quân tản ra, cử mấy người vượt lên trước nắm tình hình. Trong khi ấy, Thiên Bình cho binh sĩ đứng nghỉ giữa cánh đồng trống trải, không thể ngồi xuống bởi những cặp mắt dò xét của những kẻ đang lẩn khuất đâu đó.

Cự Lượng nhận tin quân Kiều Công Ngạn đang dồn sức đánh trực diện vào Lưu Bá Hoàng. Lượng hỏi lại nhóm quân dẫn đường một lượt rồi bất thần ra lệnh trói họ lại.

– Phạm Đại tướng quân, ngài làm gì thế này?

Cự Lượng đáp:

– Yên tâm, ta không hại các người. Thiên Đức quân xưa nay đã định một lời là sẽ không thay đổi. Ta trói tạm và bịt mắt các ngươi là để bảo mật quân cơ. Đánh Lưu Bá Hoàng xong ta sẽ trả các ngươi về.

– Bọn tiểu nhân có thể dẫn đường.

– Ta tự lo được, các ngươi cứ ngồi đây. Biết điều thì còn mạng mà về với vợ con.

Sáu người bị bịt mắt, bị trói tay trói chân ngồi quay lưng vào nhau cạnh một khóm tre ven gò.

Sau khi hội ý nhanh, toàn quân dịch lên thêm năm mươi trượng rồi xếp đội hình. Phạm Cự Lượng dẫn bộ binh nhất loạt xung phong tiếp cận bờ rào của doanh trại. Quân canh trên tháp phát hiện liền thổi tù và, khua chiêng liên hồi.

Phạm Cự Lượng không có ý định dẫn quân đột kích vào trại địch. Bốn trăm người vừa chạy vừa dùng nỏ Liên Châu bắn cao lên. Tiếp cận được bờ rào, toàn bộ đội quân nhất loạt nằm sấp châm hỏa hổ, mỗi ống dài hơn một thước, nhắm vào lều trại trước mặt. Hỏa hổ phụt qua hàng rào, sau hai loạt hỏa hổ, bọn Cự Lượng đứng vụt dậy bắn thêm loạt tiễn vào trong rồi quay lưng cắm đầu chạy thục mạng.

Hơn ba mươi lều bắt lửa bùng cháy, binh sĩ thiệt mạng có lẽ chỉ khoảng mươi người. Phạm Cự Lượng chủ đích đốt trại để tạo hỗn loạn rồi lui chứ không giáp chiến.

Bọn Cự Lượng chạy trở lại chỗ Thiên Bình ém quân, song không thấy bộ binh hay kỵ binh đối phương truy kích, cho rằng bọn họ sợ trúng kế. Phạm Cự Lượng lại dẫn bốn trăm quân quay lại, theo sau là Tiểu đoàn Thần Vũ.

Bấy giờ, kỵ binh mới dẫn đầu quân trong trại xông ra. Cự Lượng buộc phải lui quân, chia thành hai ngả chạy sang hai cánh của Thần Vũ khi cơn mưa tên nhắm đến.

Đội hình Tiểu đoàn Thần Vũ dàn quân, với khiên bọc sắt xếp thành hình vảy cá, sẵn sàng chờ đợi.

Hàng trăm mũi tên rơi xuống những tấm khiên nhưng không thể xuyên qua. Thiên Bình thét lớn ra lệnh:

– Nhắm mã! Ba hàng đầu sẵn sàng! Ba hàng sau chuẩn bị!

Mỗi hàng quân có đến trăm binh sĩ ngồi sát nhau, mệnh lệnh được lặp lại liên tục, ai cũng có thể nghe rõ.

Kỵ binh đối phương kẻ trước người sau thét hô xung phong, giáo nhọn nhắm thẳng phía trước xông đến. Thiên Bình ước chừng khoảng cách đối phương còn dưới hai mươi trượng mới hạ lệnh:

– Bắn!

Mệnh lệnh vừa dứt, quân sĩ bóp cò. Kíp hỏa cùng mồi lửa dây thừng được kích hoạt bởi cần gạt bằng thép, đốt cháy thuốc súng. Chưa đầy ba giây sau tiếng hô, một loạt âm thanh nối tiếp nhau vang lên cùng những làn khói mỏng. Gần như cùng lúc, hàng chục con ngựa bị hạ gục, kỵ binh ngã dúi dụi.

– Bắn loạt hai! Loạt ba chuẩn bị.

Chỉ sau khoảng hai mươi giây, gần bảy mươi phần trăm ngựa xung phong bị hạ cùng vài chục người lính. Đội hình đang tấn công hoảng hốt khựng lại, nhất thời luống cuống không biết tiến hay thoái.

Loạt đạn thứ ba từ gần bốn trăm khẩu súng đồng loạt khai hỏa khiến vài chục người mất mạng. Bấy giờ, quân xung phong mới thi nhau rút chạy. Bọn Cự Lượng lập tức truy kích, cho dùng nốt hỏa hổ cuối cùng bắn cháy thêm lều rồi lùi ra khỏi tầm tên bắn. Thần Vũ quân giữ nguyên đội hình làm quân chặn hậu.

Trong quân doanh nhốn nháo, tù và, chiêng, trống vang liên hồi, kêu gọi binh mã tập trung phòng ngự.

Cự Lượng cho quân cầm một lá cờ tiến sát bờ rào trong khi những túp lều vẫn bắt lửa cháy bừng bừng. Quân trong doanh cũng cầm cờ tiến ra đối diện. Binh sĩ của Cự Lượng chỉ nói ngắn gọn:

– Nhắn Lưu Bá Hoàng chú ý đường lui, các người nên đốt trại ở phía này. Bọn ta lui quân ngay, không đánh nữa, đừng uổng mạng.

– Các người là ai? Các người là thuộc hạ của Kiều Công Ngạn, nói vậy là có ý gì?

– Thời gian không có nhiều, các người có nghe hay không thì tùy.

– Mau báo danh tính?

– Lê Môn Thần.

Dứt lời, Lê Môn Thần cầm cờ lui về. Cự Lượng lệnh thu quân, không chịu bất kỳ thiệt hại nào về người.

– Về báo Kiều Công Ngạn, chúng ta đã xong việc. Doanh trại phía này đã bị phóng hỏa, địch chết chất đầy đồng, ngươi có thể đi xem. – Cự Lượng tháo bịt mắt cho kẻ dẫn đường. – Bọn ta phải lui quân, địch phản công mạnh.

– Vừa… vừa nãy là tiếng gì?

Cự Lượng nhếch miệng cười, nói:

– Tiếng sấm đấy! Ta không mong gặp lại ngươi đâu. Bọn ta rút, các ngươi khôn hồn mau chạy đi.

Sáu kẻ nhặt lại được một mạng cắm đầu chạy trối chết. Cự Lượng mau chóng dẫn bộ binh rút trước, Thiên Bình cho quân Thần Vũ bám sát theo sau. Tất cả nối đuôi nhau mà chạy thay vì đi bộ, bởi theo lời Tả Đô đốc và Trương Lôi, ắt hẳn bọn Khánh sẽ cho quân chặn hậu.

Thiên Bình đã từng hỏi Chương, tại sao phải tham gia một trận đánh chỉ thấy hại không thấy lợi? Chẳng lẽ chỉ vì lời hứa và Tinh hoa ngũ hành thiết? Chương đã trả lời:

– Năm trước khi giao chiến với quân Phan Văn Hầu, sau khi kiểm đếm binh khí thấy thiếu mất hơn hai mươi nỏ Liên Châu trên thi thể tử sĩ.

– Anh nghĩ…

– Đúng! Thứ vũ khí ấy chắc đã rơi vào tay Phan Văn Hầu và Nguyễn Quốc Khánh. Anh tin rằng với tiềm lực của bọn họ thì sau một năm, họ có thể trang bị nỏ Liên Châu thành vũ khí tiêu chuẩn.

– Sao anh không nói sớm?

Chương cười, đáp:

– Đó là suy đoán của anh và anh Di, thực hư thế nào phải đụng độ mới biết. Nhưng em không cần bận tâm, chúng ta đã tạo ra được thì ắt sẽ có cách khắc chế. Tiểu đoàn Thần Vũ và bộ binh anh Lượng dẫn theo đều được trang bị giáp sắt mới, khiên chống tiễn, mũ đâu mâu, thậm chí… ống tay, ống chân đều được bọc sắt mỏng.

– Anh thiếu sắt phải không?

Chương khẽ gật rồi lại cười:

– Sắt còn dùng để đúc thần công, đạn sắt và nhiều thứ khác. Chúng ta cần ưu tiên phát triển kinh tế. Với lượng súng cỡ nòng 15mm đang có, em dư sức xưng hùng. Tuy nhiên, chính vì vậy chúng ta sẽ bị nhắm đến. Bởi thế, anh mới phải chọn người dùng thứ đó cho em là vì vậy.

– Liệu bọn họ có chế ra được pháo?

– Có thể nhưng em đừng lo. Dựa vào địa hình và nếu em cùng anh Lượng chọc phá rồi rút nhanh, bọn họ không thể triển khai kịp pháo. Chúng ta đã chế ra pháo nên cũng biết cách đối phó: nếu không có gì che chắn trên đầu thì cách tốt nhất là chạy tản ra, thậm chí nên chạy ngang qua mặt pháo.

– Vậy anh phải mau chế ra nhiều súng hơn!

– Muốn chế nhiều cần phải xem thực tế ra sao rồi điều chỉnh theo, em à. Độ chính xác mỗi lần khai hỏa vẫn cần phải cải thiện.

Thực tế, ba loạt đạn với hàng nghìn viên chỉ hạ gục được chừng hai trăm địch và ngựa. Đối với Thiên Bình hay Cự Lượng, như vậy đã là quá tốt. Tuy nhiên, Chương muốn súng hỏa mai có tầm bắn xa hơn và độ chính xác cũng tốt hơn.

Bạn đang đọc bản quyền của truyen.free, xin trân trọng ghi nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free