(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 172: Trước giờ xuất quân
Bãi tập ngay chân núi, ba phía quây kín liếp tre, bên trong có hàng chục lán tạm che nắng che mưa, nơi diễn ra các buổi tập luyện của quân Thần Vũ suốt mấy tháng qua. Những khẩu súng dùng để tập luyện được làm từ ống nứa buộc vào báng gỗ mít, có kích thước tương đương súng thật. Toàn bộ dụng cụ tập luyện đều do binh sĩ tự tay chế tạo.
Quân Thần Vũ t���p luyện các động tác đứng bắn, ngồi bắn, nằm bắn và trườn bò theo đội hình từng tốp, từng khối trên địa hình gồ ghề theo hiệu lệnh và đã đạt đến mức nhuần nhuyễn. Tư thế bắn không khác là mấy so với cung, nỏ. Có sự giúp sức của Bùi Thị Xuân, Chương cảm thấy vô cùng yên tâm. Lần này Bùi Thị Xuân muốn cùng đi với Thiên Bình, nhưng vì Xuân mới sinh con chưa đầy ba tháng, Chương đành không đồng ý bởi trước đó đã nhận lời với Trần Quang Diệu.
Trong các buổi tập chay, binh sĩ phải hô “bùm” khi bắn. Trong những lần bắn đạn thật, trống, chiêng sẽ được khua loạn xạ để át tiếng súng nổ, đồng thời giúp binh sĩ làm quen với môi trường nhiều tạp âm. Hàng nghìn người thay phiên nhau tập ngắm bắn, họ được chia làm hai đến bốn đội. Một bên dùng que làm vũ khí xung phong, bên còn lại xếp đội hình phòng thủ. Hai bên đổi cho nhau, độ khó được nâng dần cho đến khi tất cả binh sĩ đều thành thục cả tấn công lẫn phòng thủ.
Que dần được thay thế bằng gậy tấn công, bên phòng thủ phải dùng khiên chống đỡ và rút lui có trật tự. Bộ binh tiếp ứng như thế nào để đẩy lùi quân tấn công, giúp quân Thần Vũ có thời gian nạp đạn? Việc tiến thoái được chỉ huy bằng cờ hiệu hoặc còi. Cờ hiệu hoặc còi sẽ ra lệnh cho bộ binh nằm xuống, hoặc tản ra hai cánh để quân Thần Vũ tiến lên ngắm bắn.
Mọi phương thức, cách thức phối hợp đều phải thực hiện trong tiếng trống trận, tiếng chiêng khua, tiếng còi thổi, cùng với tiếng hò hét của vài trăm thiếu niên được huy động đến giúp sức. Các thiếu niên chỉ làm nhiệm vụ duy nhất là hò hét, càng lớn tiếng càng tốt, cốt để gây nhiễu loạn. Sau cùng, những thiếu niên được giao nhiệm vụ nặn bùn thành những viên đất mềm, to bằng nửa nắm tay, để hỗ trợ phe tấn công bằng cách ném như mưa vào quân phòng thủ.
Có thể nói, mọi tình tiết mô phỏng thực tế mà Chương có thể nghĩ ra, cùng với góp ý của Trương Lôi, Phạm Tu, Quang Phục, Đoàn Thượng… đều được cân nhắc kỹ lưỡng và đưa ra những khả năng có thể xảy ra. Đích thân Đoàn Thượng, Quang Phục, Trương Lôi và cả Phạm Tu dẫn quân xung phong, theo cách riêng của họ để tấn công quân phòng thủ. Bất kỳ cô gái hay chàng trai nào bị roi quất vào cổ chân hay cánh tay lập tức bị loại.
Cứ như vậy, sau một tuần miệt mài với những trận đánh giả, toàn bộ Tiểu đoàn Thần Vũ được lệnh bắn đạn thật, mỗi người ba loạt đạn. Mục tiêu là hàng trăm hình nhân bện rơm, có dán giấy trước ngực. Các hình nhân này được móc vào ròng rọc do Chương thiết kế từ trước, và được binh sĩ kéo dây cho áp sát đội Thần Vũ. Các chỉ huy như Thiên Bình, Lạc Thổ, Phúc Lý, Thanh, Kim Huệ sẽ đứng bên trái từng đội hình để ra lệnh khai hỏa. Không riêng Thiên Bình, mà cả các nàng như Thanh, Kim Huệ đều đợi hình nhân rơm kéo đến gần, chỉ khi chúng ở dưới mười trượng, mới khai hỏa giữa tiếng trống trận giục giã dồn dập.
Đạn là những viên bi, bắn ra như mưa, găm phầm phập vào các hình nhân. Sau mỗi loạt bắn, tờ giấy dính trên ngực hình nhân sẽ được kiểm tra.
Tất cả đều đạt mục tiêu.
Quân Thần Vũ được nghỉ một ngày để sắp xếp quân trang, chiều ngày 14 tập hợp tại bản doanh để nghe chủ tướng căn dặn. Ngoài câu nói quen thuộc của toàn quân “Cùng đi, cùng về” mỗi lần xuất trận, lần này, Chương còn dặn dò thêm với đội Thần Vũ:
-Các anh em, các chị em đang nắm trong tay vận mệnh của Thiên Đức và cả Vạn Xuân sau này. Ta thực sự mong rằng kẻ địch khi thấy cờ Thiên Đức, thấy cờ Thần Vũ sẽ phải vứt gươm bỏ giáo mà chạy. Đánh rắn phải đánh dập đầu, Tiểu đoàn Thần Vũ đi là đến, đánh là thắng!
Chương giơ nắm đấm lên cao:
-Đi là đến, đánh là thắng!
Hàng nghìn binh sĩ trong quân doanh đồng loạt hô theo, âm thanh vang vọng đến tận Long Ngô Động.
Chương gọi Cự Lượng lên bục trao cờ Thiên Đức, choàng tấm áo choàng đỏ sẫm lên vai Cự Lượng, rồi ôm chặt anh. Cự Lượng nhận cờ xong, quay xuống, giơ cao lá cờ và dõng dạc hô lớn:
-Quân Thiên Đức tuyệt đối trung thành với Vạn Thắng vương! Vạn Thắng vương vạn tuế!
Chương bật cười, hài lòng nhìn ba quân tướng sĩ phía dưới. Cậu gọi Thiên Bình lên bục, tự tay choàng cho cô chiếc áo choàng vàng thêu hình hổ, rồi nói nhỏ:
-Anh không thể ôm em ở đây, nhưng ca khúc khải hoàn về rồi, anh hy vọng sẽ được thưởng.
Thiên Bình kiễng chân hôn chụt một cái trong tiếng hò reo của binh sĩ.
-Thiên hạ đều biết em là vợ anh và em thì không bao giờ ngại thể hiện tình cảm với anh. Về rồi em sẽ có thưởng.
Đoạn Thiên Bình quay xuống nói nửa đùa nửa thật:
-Có ai muốn ôm chủ tướng không? Ấm lắm!
Hàng nghìn cánh tay giơ lên kèm theo tiếng hò hét, Thiên Bình ngoảnh lại thì đã thấy Chương nhanh chóng bước xuống bục, lỉnh mất. Ba quân tướng sĩ thấy cảnh đó được một phen cười bò.
Chương đứng ở cổng quân doanh giơ tay chào đoàn quân rời trại lúc chiều muộn. Cậu có thể chạm tay đến từng binh sĩ, thấy rõ từng người nét mặt hân hoan.
1500 quân được chia làm hai nhóm, một nhóm xuống bến Huyết để lên thuyền Mông Đồng và thuyền Xa Hải. Nhóm còn lại lên xe ngựa kéo, với điểm tập trung là trại thủy binh.
Dân làng Đường Vỹ thấy quân rời trại cùng cờ Thiên Đức, hiểu rằng đã động binh, liền báo cho làng Long Ngô Động và làng Môn. Hàng nghìn người kéo nhau ra bờ sông đưa tiễn đoàn quân. Chẳng ai biết đội quân sẽ đánh ở đâu, dù k�� hiệu Vạn Thắng vương treo trên thuyền Xa Hải số 026, nhưng người ta chỉ thấy Thiên Bình đứng đó vẫy tay tươi cười đáp lễ.
Đám thiếu niên Đường Vỹ kể rằng họ tận mắt thấy Mạc chủ tướng đứng tiễn quân ở cổng quân doanh, và trong bản doanh vẫn còn rất nhiều người khác. Nhìn số thuyền chở quân, nhìn số xe ngựa kéo, họ áng chừng chỉ khoảng hai nghìn quân, không hơn.
Thuyền Mông Đồng tối ấy còn đốt đuốc sáng rực, đi lại thêm hai lượt từ bến Huyết đến ngã ba sông để làm kế nghi binh. Toàn bộ quân sĩ Thiên Đức không tham gia trận đánh đều xuống thuyền, đến trại thủy quân rồi sau đó bí mật lên xe ngựa quay về bản doanh trong đêm tối.
Chương giao quyền chỉ huy bản doanh cho Trương Lôi, rồi trở về nhà ăn tối cùng ba nàng tiên. Chàng dặn Duệ hâm nóng cơm canh để nửa đêm mang đến cho Thiên Bình ăn trước khi xung trận.
Chương trở lại bản doanh sau khi kiểm tra bố phòng một lượt cẩn thận, và nhắc nhở lính canh cùng pháo binh phải cảnh giác cao độ. Gặp Trương Lôi đang cho binh sĩ kéo thần công nguỵ trang ra khỏi trại, Chương dặn Trương Lôi phải giữ gìn sức khỏe vì trời đêm lạnh.
Sau khi ghé qua xưởng đóng tàu và phòng làm việc, nhắc nhở quân canh cảnh giác, đề phòng gian tế, Chương về lại nhà bà Cả Ngư chong đèn, ngồi nghiên cứu lại họa đồ, các ghi chép và báo cáo do Duệ, Hàn Thuyên hoặc Thái Hương để sẵn trên bàn tre.
-Mấy giờ anh mới đến trại thủy quân?
Chương ngước lên, nhoẻn miệng cười khi thấy Duệ.
-Chắc phải cuối giờ Sửu anh mới đi. Giờ này trại bên ấy đã tắt đèn, anh đến lại làm nhốn nháo. Để mọi người nghỉ ngơi, mai là ngày dài mà.
Duệ đặt hộp gỗ xuống bàn, lấy ra bình sữa bò và đĩa hoa quả kèm muối ớt.
-Sữa em đã hâm nóng rồi, anh uống luôn kẻo nguội mất.
-Cảm ơn vợ.
Chương rót sữa ra bát rồi uống một lèo, mắt vẫn dán chặt vào những giấy tờ, bỗng nghe giọng Duệ thì thào bên tai:
-Chỉ cảm ơn suông thế thôi à?
Chương quay ra thấy cửa chính đã đóng lại liền hiểu ngay ra vấn đề, bèn đứng dậy kéo Duệ vào buồng.
Cổ nhân có câu “Gái phải hơi trai như thài lài gặp cứt chó. Trai phải hơi gái như cò bợ gặp trời mưa” quả không sai chút nào. Suốt mười ngày qua, ban ngày Chương lo việc quân, tối đến lại lo chu toàn bổn phận người chồng. Tính từ đêm ở nhà cho đến tối nay, Duệ đã ba lần muốn chuyện gối chăn. Thêm hai lần đáp ứng Uyển Như, nhưng Chương thấy không có vấn đề gì. Chương cũng chẳng để ý rằng mỗi tối cậu lại phải uống thêm một bát canh b���i bổ dưới những cặp mắt gian xảo và những nụ cười đầy ẩn ý.
Vào cuối giờ Sửu, Chương lên xe ngựa kéo rời làng Đường Vỹ, mang theo hộp gỗ đựng cơm canh đến trại quân để ăn cùng Thiên Bình. Đây là lần đầu tiên Thiên Bình cầm quân ra trận, Chương chỉ muốn tự tay chăm sóc cho cô vợ nhỏ của mình. Trong căn nhà mái tranh nhỏ gần trại thủy binh, Thiên Bình ngồi lên đùi Chương ăn cơm ngon lành, luôn miệng cười tíu tít, thi thoảng lại tặng Chương một nụ hôn lên má, như một lời cảm ơn vì chàng đã đêm hôm mang cơm đến.
-Hay xong đợt này chúng mình hợp tác tăng dân số em nhỉ?
Thiên Bình lườm một cái, nói:
-Anh dụ được chị Duệ chứ không dụ được em đâu, khi nào em muốn, em sẽ ban cho anh. Còn bây giờ nếu anh thích…
Thiên Bình lại hôn chụt một cái, nói thêm:
-Anh có thể tự do từ rốn trở lên, quá phận em chặt tay.
Chương nói tỉnh bơ:
-Quả ngọt ăn cả chứ ngửi khó chịu lắm.
Đôi uyên ương trẻ cứ thế ngồi cạnh nhau, trò chuyện toàn những điều mờ ám, nhưng chẳng có điều gì vượt quá giới hạn. Thiên Bình kiên định, Chương thì vừa ăn xong, chưa thấy đói bụng.
Những người trẻ chuẩn bị xông vào lửa đạn, ngoài Chương và Thiên Bình, còn có hàng nghìn người khác, đang tranh thủ ăn vội những bát cơm. Dù chưa có quy định rõ ràng, nhưng hậu cần quân Thiên Đức đều biết mình phải làm gì. Bởi vì trong số những người ra đi, sẽ có người không thể trở về, thế nên không ai được phép bị đói.
Bản dịch này được thực hiện với sự tâm huyết của truyen.free.