(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 178: Kẻ ngạo mạn?
Phạm Cự Lượng giao tù binh cho thủy quân, định quay lại trợ chiến thì đã thấy Thiên Bình cùng đội quân của mình đã gần kề. Tất cả vội vàng dàn đội hình nằm phục trên cánh đồng chờ thuyền đón.
Tiếng còi hiệu liên tục thổi gấp gáp. Hơn hai chục Mông Đồng vội vàng thoát khỏi vòng chiến, rút lui dọc bờ sông để lên thuyền. Thanh và Kim Huệ dẫn nữ binh Thần Vũ xuống bờ sông, dùng hỏa mai bắn từng loạt đẩy lui chiến thuyền đối phương ra xa, yểm trợ cho những người khác lên thuyền. Thuyền nào đã đủ người lập tức rời xa bờ, chờ sẵn trong tầm bắn của hỏa mai.
Những chiếc Xa Hải lần lượt tiến vào đón quân. Cứ như vậy, chỉ trong hơn một khắc, hơn nghìn người đã được đưa lên thuyền an toàn. Cuối cùng, Thiên Bình, Triệu Quang Phục, Cự Lượng, Lạc Thổ cùng gần năm trăm tay súng mới dần lui đến sát bờ sông.
Cao Lịch ra lệnh cho đội hình Xa Hải quay mũi thuyền, dùng cẩu đá bắn vào sâu trong bờ. Tiếp theo, Bạch Hổ bắn yểm trợ cho các Mông Đồng lùi dần ra xa. Những chiếc Xa Hải còn đạn vẫn tiếp tục ngắm bắn cho đến khi Thiên Bình, người cuối cùng, lên thuyền thì cả đoàn mới di chuyển hẳn sang bờ bên kia.
Nhờ các Xa Hải vẫn không ngừng bắn, hàng trăm quân sĩ đối phương đang bấu víu vào những chiếc thuyền nửa chìm nửa nổi mà không dám đến ứng cứu. Yết Kiêu ra lệnh cho các Mông Đồng và Xa Hải còn chỗ trống đến để vớt họ lên. Cuối cùng, hơn ba trăm kẻ địch ướt như chuột lột, mặt mày tím tái vì lạnh đã được vớt lên.
Nguyễn Quốc Khánh kéo đại quân đến bờ sông bắn pháo nhưng tầm bắn không tới được những chiếc thuyền đang vớt quân. Vài chiếc Xa Hải vẫn còn đạn thần công liền bắn trả. Hơn chục viên đạn kim loại cuối cùng khiến Nguyễn Quốc Khánh không khỏi kinh hãi.
Vừa lúc đó, Khánh nhận tin thành Bát Vạn bị Vạn Thắng Vương cùng toán quân của mình tập kích, giờ còn đang đốt lửa thổi cơm để trêu ngươi ngay trên bờ sông.
Khánh giận tím mặt nhìn mục tiêu ngay trước mắt đã vuột khỏi tầm tay. Y càng điên tiết hơn khi đoàn chiến thuyền cập bờ mang theo hung tin Hoàng Ngưu bị bắt và đối phương sở hữu loại vũ khí lạ kỳ.
Thủy quân của Khánh thiệt hại 11 thuyền nhỏ, 12 thuyền lớn, gần bốn trăm quân bị bắt, hơn ba trăm tử trận. Số binh sĩ bị bỏng nặng nhẹ bởi hỏa hổ các cỡ lên đến hơn sáu trăm người. Xét về lực lượng, tổn thất của Khánh không phải là quá lớn, nhưng cơ hội diệt được quân Thiên Đức đã vĩnh viễn mất đi. Nhịn nhục mấy năm, cả năm trời dốc sức chuẩn bị để đánh úp kẻ địch, vậy mà giờ lại thiệt đơn thiệt kép.
Khánh biết quân Thiên Đức sẽ cảnh giác, nhưng lại không thể nắm được quân số chính xác của đối phương tham gia đánh Lưu Bá Hoàng. Thông tin không những thiếu mà còn chậm, dẫn đến hiệp đồng tác chiến sai lệch về thời khắc, lại thua thiệt về vũ khí. Thứ duy nhất Khánh trội hơn chỉ là quân số áp đảo.
Đoàn chiến thuyền không thể trở về theo lối cũ vì Lưu Bá Hoàng đã có thủy binh tiếp viện, đi thì dễ nhưng về thì khó. Đoàn chiến thuyền dưới quyền Triệu Minh Đề buộc phải cắm trại tạm thời gần ngã ba sông Xích Giang và Thiên Đức, chờ đợi hơn một tháng trời để hai bên thỏa hiệp mới có đường về. Sau trận thủy chiến này, Quảng Trí quân không còn cho phép Phan Văn Hầu đánh Thiên Đức nữa bởi cái giá phải trả quá đắt.
Thủy quân Thiên Đức về trại thiếu hụt 6 Mông Đồng bị chìm, 38 chiếc khác bị hư hỏng nặng nhẹ. Một nửa số Xa Hải bị hư hỏng mái che trên khoang do đá bắn trúng. Hơn hai trăm quân sĩ Thiên Đức bị thương nặng nhẹ, 38 người tử trận do cận chiến trên các thuyền. Thiệt hại thấp như vậy là nhờ binh sĩ không tham gia vào các cuộc quần chiến, cận chiến và có thần công, hỏa mai, hỏa pháo yểm trợ liên hoàn.
Hơn một nghìn tù binh, đều là những nam nhân khỏe mạnh, sau đó được chia nhỏ thành từng nhóm, phân tán để làm việc tại các xưởng phân bón, xi măng, nuôi lợn, chăn bò, dựng nhà, đào kênh mương, may vá, trồng ngô khoai, làm đường, đập đá, cấy lúa… bổ sung nguồn nhân lực cho Thiên Đức. Tất cả đều không nhận tiền công trong vòng một năm. Uyển Như trở nên giàu có hơn nhờ có lực lượng lao động miễn phí này. Hội Bát Vạn Thương Nhân hưởng lợi khi chi phí đầu vào thấp, những nhu yếu phẩm đem về bán cho dân trong vùng cũng vì thế mà giảm đi đôi chút.
Nhưng câu chuyện giữa hai bên chưa dừng lại ở đó.
Nguyễn Quốc Khánh kéo quân về thành Bát Vạn, đích thân ra trận tiền khi trời đã ngả bóng để nhìn bọn Chương nổi lửa nấu cơm chiều. Quân của Khánh thực sự bị cái bóng của Vạn Thắng Vương áp chế, tuyệt nhiên không dám manh động sau khi vài lần tiến lên đều bị đẩy lui bởi những viên đạn sắt.
Lá cờ hiệu Thiên Đức và Vạn Thắng Vương bay phấp phới ngay bờ sông. Hơn trăm quân lính dàn trận để trêu ngươi kẻ địch. Khánh thừa hiểu dưới sông là hàng trăm chiến thuyền sẵn sàng khai hỏa, nên không muốn hao tổn binh sĩ.
Khánh nói muốn gặp Mạc chủ tướng. Chương chỉ đồng ý nếu Khánh đủ gan thì hãy đến một mình, bằng không cứ về thành. Khánh bỏ lại giáp trụ, mặc thường phục đến gặp Chương. Khánh thực sự muốn diện kiến tận mặt cái tên tiểu tử đã vài lần trêu ngươi mình.
Chương ngồi ghế đẩu, Thiên Bình và Duệ ngồi cạnh bên đang nướng ngô. Khánh thực sự ngạc nhiên bởi những nam thanh nữ tú trước mặt không hề có vẻ mệt mỏi hay ưu phiền. Nét mặt người nào cũng tươi vui, hứng khởi. Khánh nhìn Chương đăm đăm bởi Chương mặc y phục khác hẳn với quân sĩ.
Chương lên tiếng mà không nhìn Khánh.
"-Trời lạnh thế này ăn ngô nướng là nhất đấy, ông chú nhỉ?"
"-Ông chú?"
"-Chúng ta ngồi nói chuyện chẳng lẽ cứ gọi Sứ tướng mãi? Ông chú là Sứ tướng, ta là Vạn Thắng Vương tự xưng, e là khó xưng hô. Mời ông chú ngồi."
Nữ binh lấy ghế đẩu đặt bên cạnh đống lửa đang cháy bập bùng. Khánh ngồi xuống nhưng mắt không rời khỏi Chương – kẻ thù không đội trời chung của mình, quả thực mới ngoài hai mươi nhưng đã có phần già dặn trước tuổi.
"-Ngươi thực sự là Vạn Thắng Vương, Mạc chủ tướng Thiên Đức quân, Mạc Thiên Chương?"
Chương tỉnh bơ đáp:
"-Mỹ nữ mặc y phục đỏ sẫm này là Phạm Thiên Bình, mỹ nữ mặc y phục xanh nhạt đây là Nguyễn Diệu Huyền, đều là vợ sắp cưới của ta. Thực ra, trong quân Thiên Đức chỉ có mình ta họ Mạc thôi, ông chú ạ."
Thiên Bình và Duệ đứng dậy, chắp hai tay cúi đầu chào rồi đứng sau lưng Chương. Chương nói thêm:
"-Ông chú thân là Sứ tướng, thù hằn với bọn ta cũng là lẽ thường tình. Nhưng nay ta gặp ông chú là để gửi lời cảm tạ chân thành. Sau cuộc gặp này, nếu còn có duyên gặp lại, chắc chắn chúng ta sẽ đứng ở hai bờ chiến tuyến đối nghịch."
Khánh khẽ nhếch miệng cười, hỏi lại:
"-Ngươi cảm tạ ta vì điều gì?"
"-Nhờ ông chú mà ta có ba nghìn dân và chừng ấy quân lính. Nhờ ông chú gửi lời đến ông Hầu, rằng quân sĩ của ông ta vẫn khỏe mạnh, ăn no ngủ tốt và hăng say lao động."
"-Ngươi đừng quá đắc ý."
"-Kẻ mạnh có quyền ấy, chẳng phải vậy sao?"
"-Các người chỉ là một đám kiêu binh, vỗ ngực tự xưng, dùng những mưu kế hèn hạ chứ nào có dám đối diện với ta."
Chương cúi người trở mấy bắp ngô, nói:
"-Đối diện với ông chú ta được gì? Quân của ông chú đông đến vạn người, nếu ta thực muốn, chỉ trong một ngày có thể đánh thẳng đến thành Bát Vạn nhưng cũng chẳng để làm gì. Thân làm tướng, càng ở vị trí cao càng phải có trách nhiệm lớn. Ông chú nên về tập trung lo việc nước, ta khuyên thật lòng. Và hơn nữa, nên tìm thêm tướng lĩnh có đầu óc, bớt những kẻ chỉ biết dùng tay chân đi."
"-Ngươi dăm lần bảy lượt trêu ngươi ta. Ta tuy hận ngươi nhưng cũng phục tài ngươi. Nay gặp mặt mày ngươi, ta thấy ngươi cũng là kẻ tự cao tự đại. Mới thắng dăm ba trận nhỏ đã dựng cờ vỗ ngực xưng vương e rằng còn quá sớm."
Chương ngoái lại nhìn lá cờ hiệu, bật cười:
"-Lá cờ hiệu này do Tả Đô đốc tặng. Chính thê của ta rất thích, quân sĩ cũng mong muốn nên ta mới dùng, chứ bản thân ta không thích lắm đâu, ông chú ạ. Trở thành người đánh trăm trận trăm thắng đồng nghĩa với việc phải có vạn kẻ nằm xuống dưới chân, thì có gì đáng vui đâu."
"-Ngươi khiêm tốn hay là ngụy quân tử ta không biết, và cũng chẳng quan trọng. Ta chỉ muốn biết ngươi rốt cuộc muốn gì?"
"-Ta chỉ muốn bình yên, muốn ông chú đừng đem quân sang nữa vì như vậy chỉ hao binh tổn tướng. Hoặc nếu muốn… - Chương khẽ nhún vai. - Cần hơn hai vạn tinh binh, nghìn cỗ pháo bắn đá, vạn cung nỏ may ra mới có cơ hội. Ông chú đừng tưởng những thứ binh khí vừa có được có thể làm khó ta, với ta những thứ ấy chỉ là đồ chơi con trẻ. Vũ Ninh Vương muốn yên thân thì tốt nhất nên ở trong thành mà hưởng lạc, cứ đánh ai thì đánh, còn nếu lần nữa đụng đến Thiên Đức, ta sẽ dẫn quân đến san phẳng thành của ông. Sứ tướng sẽ không tin, ta biết, nhưng ta khuyên ông chú đừng thử tính kiên nhẫn của ta. Trương Lôi giờ là phó tướng, Lạc Thổ hoặc Chu Diện đều là người mà ta tin tưởng, họ đều đang nắm giữ trọng trách trong quân. Đến nay ta còn nương tình với Vũ Ninh Vương chính bởi sự tận tụy của họ."
Khánh cười mỉa mai:
"-Ngươi nói hay lắm, ngươi có bao nhiêu binh mã?"
"-Ta nói ba nghìn ông chú có tin không?"
Khánh nhếch miệng cười, nói:
"-Trẻ lên ba mới tin lời ngươi."
"-Binh bất yếm trá, cổ nhân từng có câu. Ông chú hà cớ gì phải hỏi điều mà ông chú sẽ không bao giờ tin vào câu trả lời chứ."
"-Chúng ta từ nay nước sông không phạm nước giếng nữa. Ta không đụng đến ngươi, ngươi tốt nhất cũng đừng đụng đến bọn ta."
Chương nhoẻn miệng cười, giơ ba ngón tay lên:
"-Ta chỉ giữ lời trong vòng ba năm. Ông chú về lo thao binh luyện mã cho tốt. Sau ba năm nữa, nếu ông chú không đánh ta, ta cũng tự tìm đến tận cửa thành. Ta nói là ta làm, tuyệt không sai lời."
"-Ngươi có thấy như vậy là ngạo mạn quá không?"
"-Ta có mấy cô vợ, mỗi cô phải sở hữu một vùng đất rộng."
Khánh bật cười:
"-Hừ, vậy ra ngươi xưng hùng xưng bá chỉ vì những người đàn bà sao? Chí làm trai của ngươi thật đáng nực cười. Nói vậy, ta chỉ cần dâng mỹ nhân cho ngươi là ngươi sẽ an phận sao?"
Chương cũng cười:
"-Ta yêu mỹ nhân trong thiên hạ, và tất cả nữ nhân trên đời đều là mỹ nhân. Nhưng ta có nhận hay không thì lại do những mỹ nữ sau lưng ta quyết định. Nếu ông chú có lòng tốt, mỹ nhân phải đẹp như hai cô gái này, có võ nghệ và tài điều binh giỏi hơn Thiên Bình, có tài văn chương hơn Diệu Huyền, may ra ta mới động lòng."
"-Đây chẳng phải cô gái từng đi sứ hay sao?"
Chương gật gù:
"-Vạn người có một. Mời ông chú ăn ngô cho ấm bụng."
Khánh nhận bắp ngô, nheo mắt hỏi Chương:
"-Ngươi định ngồi đây đến bao giờ?"
Chương thở dài:
"-Ăn xong thì về thôi, nhưng bờ sông này từ giờ sẽ không còn là của các ông nữa."
"-Ngươi nói vậy là ý gì?"
"-Để đề phòng hậu họa, ta sẽ chiếm giữ toàn bộ dọc bờ sông này. Nếu ông chú không ưng thì cứ về chỉnh đốn binh mã. Sớm mai mặt trời lên, chúng ta sẽ giao chiến. Hôm nay binh sĩ dưới quyền ta vẫn còn ấm ức vì nhiều kẻ không được xung trận, nếu ông chú giúp cho họ được toại nguyện, ta thực sự biết ơn."
"-Ngươi không thể chiếm bờ sông, đây là đất của Vũ Ninh Vương."
"-Thì ông chú đem quân đến đòi, ai cấm đâu nào."
"-Ngươi đừng tưởng có những thứ binh khí chết bầm đó mà lên mặt."
"-Bao lần trước ta đòi lương thảo, đòi bạc vàng, nhưng lần này ta tự chiếm đất. Chân lý thuộc về kẻ mạnh, ta tin rằng ta mạnh. Sứ tướng không tin thì cứ thử, đó là quyền của ông mà."
Hai bên móc mỉa nhau bằng những lời lẽ đầy ngụ ý với nụ cười thường trực trên môi. Chẳng ai chịu phục ai. Người trẻ cho rằng người lớn tuổi cổ hủ, cố chấp. Còn người trung niên thì coi đối phương trẻ người non dạ, kiêu binh tất bại. Nói cho sướng miệng xong, ai về chỗ nấy.
Những lời của Chương ít nhiều đã tác động đến suy nghĩ của Khánh. Khánh tin rằng bọn Chương sẽ lợi dụng cơ hội nào đó đánh úp khiến mình hao binh tổn tướng, cần đề phòng mùng một khó canh ngày rằm với thứ binh khí kỳ lạ đó. Trong tình thế yếu hơn, Khánh buộc phải dựng lũy phòng thủ, đồng thời tìm cách cải tiến vũ khí, trang thiết bị.
Khánh hỏi số phận của Hoàng Ngưu, đề nghị trao đổi bằng bạc vàng, lương thảo. Chương không đồng ý, và nói rằng Hoàng Ngưu sẽ phải lao động tay chân cật lực để đền bù cho tội lỗi của mình.
Truyện này và các chương tiếp theo thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn được tìm thấy.