Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 168: Chế độ thai sản

Những bất ngờ thú vị trong cuộc sống thường để lại ấn tượng sâu sắc, khiến người ta nhớ mãi không quên. Đôi khi, chính những bất ngờ ấy còn có thể thay đổi cả một con người.

Phạm Tu dẫn theo hơn mười người đến Đường Vỹ, toàn là những nhân vật cốt cán của Thiên Gia Bảo Hựu, trong đó có cả bà Dung, mẹ vợ Chương. Lý phu nhân không phải choáng ngợp vì sự đông đảo của đoàn khách, mà là vì tấm lòng chân tình họ dành cho bà. Dù là phận nữ nhi, chẳng hiểu nhiều chuyện quân cơ hay nhân tình thế thái, nhưng Lý phu nhân là người dân Vạn Xuân, bà từng nghe danh Tả Đô đốc Phạm Tu.

Trái với tưởng tượng của bà về một vị đại quan tiền triều đạo mạo, phong cách quan cách, Phạm Tu lại là người quắc thước nhưng vô cùng dễ gần. Trong những câu chuyện với Lý phu nhân, ông rất đề cao Chương.

Chiều muộn hôm ấy, Lam Khuê một lần nữa không kìm được nước mắt, Lý phu nhân lệ nhòa khi các trưởng bối như Phạm Tu, bà Dung, bà Cả Ngư, Triệu Quang Phục, Đoàn Thượng cùng hàng chục vị cao niên khăn đóng áo dài chỉnh tề, đại diện cho khắp các làng trong vùng đến, mang theo mâm cau trầu, mâm xôi, gà luộc cùng bạc vàng... để xin hỏi cưới Lam Khuê cho Chương.

Lam Khuê khóc vì hạnh phúc khi được hỏi cưới đường hoàng, nhận được sự đồng ý gả cùng lời chúc phúc từ người cô ruột – cũng là dưỡng mẫu của cô – và cả cậu ruột. Hơn nữa, khi nhận được những lời chúc phúc từ bao người, Lam Khuê cảm thấy như vậy đã là quá đủ cho cô.

Lý phu nhân lệ nhòa vì bà cảm nhận được rằng đứa cháu ruột mình nuôi nấng từ nhỏ, mà tưởng chừng đã yên nghỉ dưới ba tấc đất vì biến cố, nay lại được vẹn toàn. Nhìn những người trước mặt, Lý phu nhân biết cháu mình ở nơi đây thực sự tốt. Họ xem cháu bà như con cái trong nhà, chứ không phải vì cô bé mang cốt nhục của kẻ đối địch với phu quân bà.

Lý phu nhân còn sốc hơn khi biết bà Dung chính là Phạm Quý phi của tiên vương. Nếu Thiên Bình là con gái Phạm Quý phi, vậy Chương chẳng phải là phò mã sao? Ngẫm lại lời Thiền sư Sùng Phạm, Lý phu nhân dần tin rằng cháu mình quả thật sẽ có cơ hội trở thành Ái phi nếu một mai Chương đăng cơ làm Vương, hoặc một vị Vua nào đó tương tự.

Phạm Quý phi nhờ Lý phu nhân giữ kín giúp, Lý phu nhân tất nhiên sẽ giữ kín. Điều thú vị có lẽ nằm ở chỗ Lý phu nhân không mảy may hỏi Thiên Bình có phải con gái ruột của Phạm Quý phi hay không, bởi điều đó là quá rõ ràng khi Thiên Bình sở hữu nhiều nét giống Phạm Quý phi đến lạ. Dù sống nơi thôn dã hơn mười năm trời, cốt cách của người phụ nữ từng được tiên vương sủng ái không vì vậy mà biến mất.

Lý phu nhân cũng chưa từng nghe ai nói mẹ vợ cả lại đích thân đi hỏi vợ cho con rể, lại còn có sự góp mặt của hàng chục người mang đủ chức vị khác nhau. Hai người phụ nữ cầm tay nhau nước mắt lưng tròng. Lý phu nhân không quên gửi gắm Lam Khuê cho bà Dung, dù điều đó có phần thừa thãi bởi Lam Khuê đã gọi bà Dung là mẹ từ cả năm nay.

Bùi Như Lạc say đến nỗi không biết trời trăng là gì khi uống rượu với Đoàn Thượng và Triệu Quang Phục. Chén tạc chén thù, Đoàn Thượng luôn miệng rủ Bùi Như Lạc đến ở Đường Vỹ, thề sống thề chết sẽ giới thiệu cho Bùi Như Lạc những hai người vợ. Ngồi bên tri kỷ lần đầu gặp, lại có thêm hơi men, Bùi Như Lạc gật đầu như bổ củi nhận lời.

Dân làng đã về vãn cả, chỉ còn những kẻ say khướt huyên thuyên ngoài sân. Lam Khuê vẫn ngồi thút thít trong buồng, mặc cho Thiên Bình và mọi người ra sức động viên. Chương thấy vậy bèn nói:

– Gặp mẹ thì phải vui, khóc thế sao mẹ về được. Em cũng sắp làm mẹ mà khóc thế này, sau này con của chúng ta sinh ra mà cứ hay khóc nhè, rồi lại chẳng xinh đẹp được như em thì anh biết bắt đền ai đây? Lỡ là con gái thì có khi còn khó gả ấy chứ.

Nghe Chương nói vậy, Lý phu nhân và Thiên Bình cùng mọi người đều phì cười. Lam Khuê liền nín ngay:

– Thật không anh?

– Anh nói dối làm gì, khi mang bầu thì phụ nữ phải tươi tỉnh, ăn nhiều ngủ đủ, tinh thần thoải mái. Có vậy mới sinh ra tiên nữ được.

– Sao anh biết là con gái chứ?

– Vì anh muốn nó đẹp giống em, chứ con trai lại xấu như anh thì chán lắm. Anh chỉ yêu phụ nữ đẹp, em biết còn gì.

Chương phải trở về quân doanh. Thiên Bình và mọi người cũng muốn Lam Khuê có không gian thoải mái bên Lý phu nhân nên đồng loạt cáo lui. Bùi Như Lạc thì nằm kéo bễ ngay giữa nhà, thi thoảng lại giơ tay nói:

– Thượng huynh, hết chén này, hết.

Lam Khuê nằm ôm Lý phu nhân trong buồng, như cô vẫn thường làm khi còn bé. Lý phu nhân thủ thỉ:

– Thằng Chương khéo ăn nói thật, nó biết cách lấy lòng người khác chỉ bằng dăm ba câu.

– Con biết, đấy là một trong những khả năng thiên phú của anh ấy. Mẹ yên tâm, anh ấy sẽ không dối gạt con đâu, mà… mà nếu thế con cũng cam lòng.

– Ấy là ta nói vậy thôi, chứ không có ý gì khác. Thấy con ở đây được quan tâm, chăm sóc như này ta yên lòng lắm. Thôi thì vì hoàn cảnh, mấy đứa con cứ bảo ban, nhường nhịn nhau mà sống cho yên ấm cửa nhà. Đừng có làm gì quá phận con ạ.

– Vâng. Mẹ yên lòng. Anh Chương bề ngoài hiền vậy thôi chứ không lành đâu. Bọn con hay bắt nạt anh ấy, anh ấy đều nhẫn nhịn chịu đựng, nhưng nếu chị em có bất hòa thì phải họp gia đình, nói thẳng hết suy nghĩ của mình ra. Nói xong là thôi, ai sai phải sửa đổi.

– Nó mới tí tuổi đầu, còn chưa bằng tuổi huynh trưởng của con mà…

– Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ! Mẹ hẳn cũng biết câu này.

– Nói dễ làm mới khó con ạ.

– Con biết vậy. Thực ra, anh Chương cũng chẳng quản gì bọn con quá mức. Anh ấy chỉ nói rằng bọn con là người anh ấy yêu thương. Nếu bọn con cứ cãi vã, tị hiềm lẫn nhau thì người ngoài sẽ đánh giá anh ấy ngay cả việc trong nhà còn chẳng quản được, nói gì đến đại sự quốc gia. Nếu bọn con thực lòng yêu thương anh ấy, thì cũng phải nghĩ cho anh ấy. Đổi lại, bọn con cũng sẽ nhận được sự đối đãi xứng đáng, công bằng như nhau.

– Tiền bạc trong nhà là do cô Duệ quản hả?

– Chị Duệ rất thông minh, chị ấy quản lý tiền bạc trong quân rất rạch ròi, minh bạch. Thiên Bình đảm việc binh còn chị Uy��n Như giỏi kiếm tiền.

– Còn con?

– Con chẳng thấy mình giỏi giang gì cả, anh Chương bảo là con cứ thương anh ấy là được. À… nghĩ lại thì con nấu nướng cũng khá khéo.

– Con không sợ ngày sau thua thiệt sao?

– Anh Chương cũng hay nói đất nước này vì các bà tị hiềm nhau nên mới phải định ra gia quy "mẹ chung con chung". Nay mai đại nghiệp thành thì con của Thiên Bình sinh ra sẽ kế nghiệp anh ấy, còn con của chúng con thì không cần nối nghiệp làm vương đâu.

– Thế làm gì?

– Những người như bác sĩ, luật sư, giáo viên… con cũng chưa hiểu hết nhưng đại loại đó là những nhân sĩ, dùng tài trí của mình để giúp dân.

– Đó là điều ai cũng mong muốn nhưng xưa nay ta chưa thấy ai làm được con ạ. Lòng tham của con người là vô đáy.

– Chính vì vậy, bọn con phải có trách nhiệm dạy dỗ đám trẻ sau này để chúng tài trí hơn người. Bây giờ chiến tranh loạn lạc cần người cầm đao, cầm kiếm nhưng thanh bình lại cần người tài trí trị quốc an bang mẹ ạ.

– Con có muốn cậu Lạc đến ở đây không?

– Được vậy thì tốt nhưng chuyện đó tùy cậu quyết định. Nếu cậu muốn đến đây ở thì cứ ở, nhưng như con đã nói đấy, anh Chương bề ngoài hiền lành vậy chứ thực ra không dễ đối phó đâu. Nếu có ý đồ gian tế, con e rằng...

– Ta biết chứ, chẳng kẻ nào hiền lành mà dựng được đại nghiệp, chỉ là lòng nhân đức được bao nhiêu. Từ sáng đến giờ, chẳng ai hỏi thăm ta về tình hình bên Siêu Loại ra sao, hay nhân thân ta thế nào. Con ạ, điều đó khiến ta sợ hãi.

– Mẹ sợ cái gì?

– Thằng Chương nó không để Siêu Loại vào mắt.

Lam Khuê rúc vào lòng Lý phu nhân cười khúc khích:

– Chồng con sẽ làm vua cả đất Vạn Xuân này, thì Siêu Loại có đáng là gì đâu. Anh ấy không để vào mắt là có lý do cả. Chị Uyển Như xí phần La thành, Thiên Bình với chị Duệ không nhận Siêu Loại, hai chị ấy bảo là nếu chồng con đã ban cho ai rồi thì phần còn lại mới đến lượt hai người. Mấy chị ấy còn bảo, nếu chiếm được Siêu Loại thì sẽ để con toàn quyền.

– Lại có cả chuyện đó ư?

– Con cũng không nhận đâu, phận làm vợ được chồng yêu chiều, lại còn chăm sóc con cái đã đủ mệt rồi, đâu còn tâm trí lo quản việc khác nữa.

Hai mẹ con thủ thỉ đến gần sáng mới chợp mắt. Sáng sớm hôm sau, Duệ và Thiên Bình đã mang thức ăn nóng đến, rồi lại tất tả rời đi ngay, bảo rằng Uyển Như đã đi từ sớm nên không vào chào từ biệt được, còn Chương thì vẫn ở xưởng đóng tàu.

Lam Khuê đưa Lý phu nhân và Bùi Như Lạc đến ngôi nhà mái tranh, kể cho hai người nghe về ý nghĩa tình cảm đặc biệt của ngôi nhà này đối với Chương. Lam Khuê giới thiệu cho hai người thân thiết này chỗ làm việc của Chương, chỉ cho họ xưởng thuyền và cả bản doanh nữa.

Lý phu nhân và Bùi Như Lạc thấy những người trẻ tuổi đều tất bật nhưng ai nấy đều hồ hởi. Ai gặp Khuê cũng niềm nở chào mẹ, chào cậu, hỏi thăm dăm ba câu rồi lại vội vã rời đi. Trương Lôi tình cờ gặp, liền rủ rê Bùi Như Lạc đến chơi, hứa sẽ giới thiệu cho một cô gái rất đẹp. Nếu Như Lạc ưng ý, Trương Lôi sẽ dẫn đi xem mặt ngay.

– Chị à, thật lòng Lôi tôi chẳng dám giấu giếm gì. – Trương Lôi nói với Lý phu nhân. – Lôi tôi coi cái Khuê nhà ta như con gái ruột. Chị bận việc gia đình nên Lôi không dám phiền, nhưng ông Lạc đây chẳng ràng buộc gì, cứ để ông ấy đến đây ở cho cái Khuê nó đỡ tủi cũng là điều tốt. Những lời này là từ tận đáy lòng Lôi tôi, tuyệt nhiên không có ý gì khác đâu ạ.

Trở về nhà, Lam Khuê kể về gốc tích của Trương Lôi khiến Lý phu nhân thêm ngạc nhiên.

– Thực sự nó lại dùng cả những người từng đối địch vào những việc hệ trọng trong quân, đúng là có chỗ khác người thật.

– Dân Vạn Xuân đều chung một gốc, chẳng có lý do gì để không sống và làm việc hòa bình với nhau cả, mẹ ạ. Với lại, mẹ đã tai nghe mắt thấy chồng con là người như thế nào rồi, mẹ đã yên tâm chưa?

– Huynh trưởng và tẩu tẩu của ta ở nơi chín suối hẳn cũng ngậm cười mãn nguyện rồi.

Chương, Thiên Bình và Duệ về ăn trưa. Sau bữa trưa, Lý phu nhân ra về, chẳng ai dám giữ lại. Chương đưa cho Lý phu nhân và Bùi Như Lạc hai miếng Tinh hoa ngũ hành thiết, cẩn thận dặn dò cách dùng sao cho kín đáo, và nói rằng Thiên Đức luôn chào đón hai người bất kể khi nào.

Lý phu nhân ngậm ngùi ra về. Lam Khuê được dặn không được khóc. Chương cứ lặp đi lặp lại điệp khúc rằng anh không muốn con sau này sinh ra hay khóc nhè, vì thế Lam Khuê cố gắng dằn lòng.

Sau cuộc gặp này, Chương dặn dò quân y, nữ binh, Duệ và Thiên Bình, yêu cầu họ tuyên truyền thông qua Thiên Đức hội, Hội nông dân… về một số điều phụ nữ cần lưu ý khi mang thai. Chương cũng giao luôn cho Lam Khuê nhiệm vụ ghi chép lại toàn bộ quá trình mang thai của mình, từ ăn uống, cảm nhận cho đến những mong muốn… nhằm làm cơ sở xây dựng chế độ ưu tiên ban đầu dành cho phụ nữ mang thai và sau sinh.

Từ năm Thiên Đức 28, nữ binh Thiên Đức sinh con được nghỉ ba tháng có lương nhưng không được sinh quá dày. Mỗi lần sinh đẻ, nữ binh sẽ được nhận một nén bạc hoặc lương thực tương đương, kèm theo thư cảm ơn từ quân Thiên Đức.

Tương tự, phụ nữ trong vùng sinh con, nếu đang làm việc tại các xưởng trực thuộc quân Thiên Đức, cũng sẽ được hưởng chế độ thai sản nghỉ ba tháng có lương và nhận thưởng bằng bạc, lương thực hoặc vật phẩm tương đương theo yêu cầu.

Phụ nữ trong vùng vì thế thầm cảm tạ Lam Khuê và đứa con chưa chào đời của Mạc chủ tướng.

Mọi bản quyền tác phẩm này đều được truyen.free bảo hộ một cách nghiêm túc và trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free