Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 167: Nơi này có gì?

Thấy dưỡng mẫu của Lam Khuê đến, các nữ binh đều rút lui, để lại không gian riêng cho hai người phụ nữ đang mừng tủi khôn xiết.

Lam Khuê kể vắn tắt mọi chuyện đã xảy ra từ ngày cô rời Lý phủ, rằng bản thân cô tự nguyện ở lại đây chứ không hề bị giam cầm. Qua những lời của Lam Khuê, Lý phu nhân và Bùi Như Lạc đang ngồi ngoài thềm đều nhận ra cô tiểu thư ngày nào giờ đây đã thực sự một lòng một dạ với Mạc Thiên Chương, chẳng còn chút ý định quay về Lý phủ.

Thiên Bình và Duệ về chào Lý phu nhân, gọi bà là mẹ một cách tự nhiên như những người thân trong nhà. Lý phu nhân được biết Thiên Bình là chính thất, kém Lam Khuê một tuổi, nhưng lại gọi Lam Khuê và Duệ là chị. Lam Khuê cũng gọi Duệ là chị khiến Lý phu nhân và Bùi Như Lạc ngồi nghe mà mặt nghệt ra. Quả thực, hai người họ không thể hiểu nổi cách sắp xếp thứ bậc trên dưới ở nơi này.

Lâm Uyển Như tất tả trở về, ba cô kia lại chào Uyển Như là chị, trong khi Uyển Như lại là người vợ thứ ba, điều này càng khiến nhân sinh quan của hai vị khách đảo lộn thêm. Trong suốt cuộc trò chuyện, các nàng không hề đề cập đến Siêu Loại hay Lý phủ. Họ ngồi một lát rồi cáo từ, cùng dặn dò Lam Khuê giữ mẹ ở lại chơi ít hôm.

Lam Khuê nói với Lý phu nhân và Bùi Như Lạc về những quy tắc trong nhà do bốn chị em cô đặt ra và thống nhất với nhau. Bởi lẽ con cái sau này sẽ là con chung, nên tất cả song thân, dù là nghĩa mẫu, dưỡng mẫu hay nghĩa phụ, cũng đều được coi là của chung hết thảy.

-Anh Chương có nói với chúng con rằng, muốn người khác đối đãi tử tế, coi trọng mình thì bản thân mình phải làm vậy trước. Hồi đầu quả thực con không quen, nhưng bây giờ con đã hiểu.

Lam Khuê kéo Lý phu nhân xuống bếp ngồi, rồi cô ấy bắt đầu bắc nồi cơm.

-Gia nhân đâu cả rồi? Chẳng phải con là thê thiếp của chủ tướng một quân ư? Mấy việc bếp núc sao không để người dưới lo?

-Ai cũng có việc riêng mẹ ạ. Mấy chị em chúng con không mấy khi cho người ngoài vào bếp là vì sợ sểnh ra là có kẻ chen chân vào. Như dạo trước, chỉ vì ba chị em lơ là một chút mà mâm cơm đã có thêm người, chính là con đấy ạ. Nếu không muốn có thêm bà năm bà mười nữa thì mình phải để ý mẹ ạ.

Lam Khuê vừa nói vừa cười tít mắt. Lý phu nhân chép miệng thở dài, ngó trông ra cổng.

-Cái thằng bé này, sao nó biết ta đến mà mãi chưa về nhỉ?

-Nãy Thiên Bình có nói rồi mà mẹ. Anh ấy đang họp mặt với các bác, các chú dưới xưởng đóng thuyền.

-Tiểu thư, đến giờ lão nô vẫn không thể tin được chủ tướng Thiên Đức chính là thằng Chương. – Bùi Như Lạc ngồi ngoài thềm hỏi vọng vào. - Hồi hắn ở Lý phủ, lão nô đã thấy hắn khác người nhưng…

-Cậu ạ, ở đây không có gia nô hay tì nữ, cháu cũng không còn ở Lý phủ nữa, cậu cứ gọi cháu là Khuê được rồi. Anh Chương quả thực chính là chủ tướng Thiên Đức, nơi này có được như bây giờ đ���u là nhờ công lao của anh ấy cả. Tuy là chủ tướng nhưng anh ấy sống rất dân dã, ra khỏi doanh trại là như thường dân. Lúc đầu dân trong làng còn không dám thân cận, nhưng bây giờ từ người già đến trẻ nhỏ đều coi anh ấy như con cháu, anh em trong nhà, vậy nên họ cứ theo vai vế, tuổi tác mà gọi. Chỉ có quân sĩ mới gọi anh ấy là chủ tướng.

Lý phu nhân thở dài:

-Ta thật không thể tưởng tượng được con đã là vợ của nó, giờ đường đường là một phu nhân, ít nhất cũng phải được người khác nể trọng chứ con? Nhìn gia cảnh như này… hẳn là binh mã vẫn còn yếu phải không? Ta đến đây không thấy có bao nhiêu binh mã.

Lam Khuê đưa tay che miệng cười khúc khích, nói:

-Mẹ đừng nhìn bề ngoài mà nói vậy, lúc con mới đến con cũng nghĩ như mẹ. Bây giờ con thấy rất thoải mái khi sống thế này. Còn về tiền bạc ạ? Con sợ Lý phủ không bằng một góc của chúng con. Người ta còn biếu chúng con cả mỏ vàng nhưng chúng con cũng chẳng thèm nhận. Vừa mới hôm qua, Vũ Ninh vương còn sai sứ đem bạc và lương thảo đến tạ lễ vì anh Chương đã cho bài thuốc cứu bách tính đấy mẹ.

-Sao có thể như vậy được? Nếu giàu có nhường ấy sao nó không dựng cho con một phủ riêng?

Bấy giờ Lam Khuê mới thở dài:

-Anh ấy lấy Siêu Loại xong mới chịu dựng cơ ngơi.

Lý phu nhân tròn mắt nhìn Lam Khuê, rõ ràng là cô không hề nói đùa. Bùi Như Lạc đánh rơi ống điếu xuống sân. Lý phu nhân hỏi cặn kẽ đầu đuôi, Lam Khuê đáp:

-Con ở đây nên con biết, Siêu Loại không phải là đối thủ của chúng con. Chỉ là hiện tại chúng con tập trung lo cho bách tính nên chưa động binh. Ngay cả nghĩa phụ dù có thiên binh vạn mã cũng không thể địch nổi.

Lam Khuê kể cho Lý phu nhân nghe chuyện chính cô đã cùng Chương dẫn một nhóm người đánh thẳng vào thành Bát Vạn, đẩy lui hơn vạn quân của Phan Văn Hầu. Cô cũng kể lý do vì sao Vũ Ninh vương phải bỏ ra bao nhiêu vàng bạc để đổi lấy việc Thiên Đức rút quân.

-Mẹ với cậu yên tâm, Thiên Đức có một lệ bất thành văn rằng gia quyến của binh sĩ cũng là gia quyến của toàn quân. Con dù gì cũng là người Lý phủ, anh ấy sẽ không bao giờ động đến, điều này thì con biết chắc.

-Lòng người nông sâu khó dò, nay nó nói thế nhưng ngày sau sao biết được, con đừng có cả tin quá.

Lam Khuê quả quyết:

-Con ở cạnh anh ấy gần hai năm, trừ vài việc quân cơ con không tham gia, thì con chắc chắn một điều rằng anh ấy không muốn con buồn. Chính vì vậy, con chưa từng nói với anh ấy nếu đánh sang Siêu Loại hãy cho Lý phủ một đường sống, mà chính anh ấy đã nói rằng, nếu nghĩa phụ làm Sứ tướng của Lệnh công thì cũng có thể làm Sứ tướng của Thiên Đức được.

Bùi Như Lạc không vừa lòng, nói:

-Tiểu tử ấy thật ngông cuồng, sao hắn có thể nói được những lời đại nghịch bất đạo như vậy chứ? Lão gia nắm trong tay hàng vạn binh mã, có thể dẹp sạch nơi này đấy.

Lam Khuê cười tủm tỉm rồi nhẹ nhàng nói:

-Nghĩa phụ còn chưa qua nổi tường thành thì khó lắm cậu ạ. Cháu biết cậu không tin nhưng cũng vì cháu là người Lý phủ nên anh Chương nương tay đấy. Vũ Ninh vương binh mã không hề kém Lệnh công còn phải cầu hòa, Phan Văn Hầu thì chạy bán mạng, bỏ lại đến năm nghìn binh sĩ tử trận và… chả giấu gì cậu, gần hai nghìn binh sĩ của Phan Văn Hầu bây giờ đang ngày đêm chăn nuôi lợn, e là có đuổi họ về họ cũng chẳng chịu đi đâu ạ.

-Có chuyện đó ư? Sao thế được? – Lý phu nhân thắc mắc.

-Ở đây họ không phải đi đánh nhau, ngoài chăn lợn thì ăn no ngủ kỹ, hết tháng nhận tiền lương, làm tốt thì được thưởng hậu. Muốn uống rượu hay tiệc tùng cứ làm đơn xin rõ ràng, miễn là đảm bảo không ảnh hưởng công việc thì sẽ được duyệt. Còn như xin rồi mà sau đó lại làm sai lời hứa cũng chẳng sao, chỉ là sẽ không bao giờ còn được như thế nữa. Cậu nghĩ thử nếu cậu ở hoàn cảnh đó thì cậu có muốn về cầm đao cầm kiếm ra trận đánh nhau không?

Bùi Như Lạc nhăn nhó:

-Cái thằng này sao có thể nghĩ ra được những trò như thế chứ? Làm vậy chẳng phải nó triệt tiêu ý chí chiến đấu của người khác hay sao?

-Cậu nói đúng nhưng chưa đủ. Anh ấy triệt tiêu ý định giao chiến của họ, nhưng cậu nghĩ thử xem, nếu kẻ khác đến đây đánh Thiên Đức, giả như Thiên Đức thua thì những tháng ngày tốt đẹp của họ cũng mất, họ sẽ làm gì?

-Sẽ… sẽ xách đao chống lại những người đến đây?

-Chính là vậy! – Lam Khuê gật đầu. - Trẻ con ở đây chỉ mong lớn để được vào quân Thiên Đức là cậu hiểu rồi. Với lại… Siêu Loại không thể thắng được đâu, cháu không bênh đâu, nhưng… nhưng bách tính ở đây từng có vài nghìn người cầm đòn gánh vượt sông trợ chiến cho quân Thiên Đức, họ toàn là đàn bà với người lớn tuổi. Cháu biết nghĩa phụ không ngừng cho người sang đây dò la tin tức, nhưng chẳng thu được gì, ấy là vì… họ đều bị bắt cả rồi. Gian tế khác với tù binh, số phận của gian tế sẽ rất thảm: họ sẽ bị giam, cơm ăn đủ ba bữa, công việc nặng nhọc mà không có lương. Nếu một kẻ trốn, tất cả những kẻ còn lại đều phải chịu tội, nên bấy lâu nay không ai dám trốn đi hoặc có trốn cũng không thể vì kẻ khác sẽ mách ngay lập tức.

-Tiểu tử này thật đáng sợ, ta quả thực đã đánh giá sai hắn.

Cùng là phận đàn bà, Lý phu nhân hiểu rằng nghĩa nữ của mình bây giờ đã thực sự là phu nhân của người ta rồi. Nhớ lời Thiền sư Sùng Phạm, Lý phu nhân bất giác mỉm cười thầm tự hỏi:

-“Chẳng lẽ ngày nào đó ta trở thành dưỡng mẫu của Ái phi là thật ư? Nếu vậy thật tốt, nghĩa nữ của ta sẽ trên vạn người và Lý phủ cũng không gặp họa”.

Ba người nói chuyện thêm một lúc, một nữ binh vào báo chủ tướng đang về đến nơi. Bùi Như Lạc vội vàng ra cổng khom lưng chắp tay đứng đợi. Lam Khuê đưa Lý phu nhân ra theo, thấy cảnh tượng ấy liền bật cười. Bùi Như Lạc và Lý phu nhân mỗi người đều hồi hộp chờ đợi nhưng với những suy nghĩ khác nhau. Bùi Như Lạc muốn xem Chương chủ tướng và Chương gia nô khác nhau thế nào, bận tâm suy nghĩ về cách xưng hô. Trong khi Lý phu nhân tò mò muốn biết người qua lời kể và người thực khác biệt ra sao.

Chương đi bộ về thay vì cưỡi ngựa như Lý phu nhân nghĩ, cũng chẳng có áo choàng hay giáp trụ, nhìn anh ta không khác gì những binh sĩ bà vừa gặp. Bùi Như Lạc còn chắp tay chưa kịp vái chào thì Chương đã nhào đến ôm chầm lấy chú, hớn hở hỏi:

-Hơn hai năm không gặp mà nhìn chú Lạc chẳng già đi tí nào, chú đã chọn được cô nào làm vợ chưa? Nếu chú chưa có ai thì cháu có nhiều mối lắm, đều là các cô tốt nết cả đấy.

-Đội ơn Mạc chủ tướng đã quan tâm, lão nô…

Chương vỗ nhẹ vào bắp tay Như Lạc, rồi quay sang trách Lam Khuê:

-Em không nói với chú là ở đây khác bên kia sao?

-Em có nói rồi mà cậu chưa quen.

-Đấy, chú quen đi nhé. Sang đây chơi thì chú là bậc cha chú, là người nhà mà.

-Thưa vâng, vâng!

Bùi Như Lạc thầm nghĩ:

-“Chương chủ tướng và Chương gia nô quả thật vẫn thế, hắn vẫn không khác gì, rất khéo ăn nói.”

Chương đến trước mặt Lý phu nhân, cúi đầu chào, đổi giọng nhẹ nhàng hẳn:

-Mẹ đến bất ngờ quá con không biết đường nào mà đón. Anh em báo từ nãy mà con đang dở việc không về kịp, mong mẹ đừng giận.

Lý phu nhân nãy giờ vẫn quan sát chàng rể và cảm thấy ưng ý ngay vì Chương cao ráo, nét mặt khôi ngô tuấn tú, nói chuyện với người khác rất thân tình, lại còn bước đến chào bà lễ phép.

-Kìa em, mau đưa mẹ vào nhà đi chứ đứng ngoài sân nắng thế này. Mẹ vào nhà đã ạ.

Lý phu nhân khẽ gật đầu, Chương đỡ nhẹ khuỷu tay bà, mời bà trở vào trong, rồi quay lại nói với Bùi Như Lạc:

-Chú sao còn đứng đấy làm gì? Vào nhà chú cháu ta uống trà đi, cháu có đem trà ngon về đây.

Đoạn Chương nói với nữ binh:

-Các em sang mời bà Cả Ngư với ông Lăng sang đây giúp ta nhé, nói với bà là mẹ vợ ta, nhớ chuẩn bị mấy mâm cơm thịnh soạn.

-Không phải bày vẽ đâu Mạc chủ tướng! – Lý phu nhân nói.

-Dạ, con cũng muốn thế nhưng không được mẹ ạ. Chả giấu gì mẹ đâu, anh em chúng con biết mẹ đến thăm nên chốc nữa sẽ kéo nhau về đây chào mẹ, mà… - Chương tặc lưỡi. - Buổi trưa đằng nào chẳng phải ăn cơm hả mẹ.

Lý phu nhân càng nghe càng ưng ý, thầm nghĩ huynh trưởng nơi suối vàng nếu có biết cũng sẽ vừa lòng về chàng rể này. Chương rót nước mời Lý phu nhân và Bùi Như Lạc. Lý phu nhân ngồi, còn Bùi Như Lạc vẫn đứng bên cạnh.

-Thôi thì trước khi mẹ la mắng, con xin nhận lỗi trước. Chúng con trẻ người non dạ, chưa được sự cho phép của mẹ đã gạo nấu thành cơm, thật biết là sai nhưng chúng con cũng mong mẹ chiếu cố cho, quả thực cũng vì hoàn cảnh đẩy đưa cả. Hôm nay có mẹ với chú Lạc đến thăm, chốc nữa bà Cả Ngư đến, rồi cả Tả Đô đốc cùng với mẹ của Thiên Bình, tức mẹ vợ con ấy mẹ, cũng đến. Con đã cho báo tin gấp cả rồi.

-Mạc chủ tướng, Lão nương đến đây không kèn không trống…

-Con hiểu ạ, mẹ cứ yên tâm. Chỉ là bữa cơm thân mật trong nhà thôi, mẹ là mẹ vợ của con và mọi người cũng chỉ quan tâm đến đó.

Lam Khuê ngồi cạnh thỏ thẻ:

-Mẹ đừng lo, anh ấy sẽ tự biết sắp xếp, sẽ không khiến mẹ phải khó xử đâu mà.

Lý phu nhân đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Bà Cả Ngư đến, vừa đến đã trình bày ngay rằng đang cho sắm lễ ăn hỏi để xin Lý phu nhân gả Lam Khuê cho Chương. Một lúc sau có đến mấy chục người cả nam lẫn nữ đến chào. Lý phu nhân không nhớ tên hết được nhưng họ đều gọi bà là mẹ một cách rất tự nhiên, ân cần hỏi thăm khiến bà không khỏi cảm động.

Sau khi ăn trưa xong, tất cả xin phép ra về. Lý phu nhân chú ý thấy khi ăn họ cũng nói chuyện công việc và thường xuyên cười nói rất gần gũi với nhau, cứ như người trong một nhà. Quả thực không rõ ai là tướng, ai là quân.

-“K�� này ít tuổi hơn trưởng nam của ta mà đã làm được những việc mà ngay cả lão gia cũng chưa làm được, nhìn quân sĩ của hắn là biết. Cái Khuê nói có lý, lời Thiền sư nói cũng có lý, kẻ này ắt có thể làm nên đại nghiệp.”

Bản biên tập này, với tất cả sự cẩn trọng và tâm huyết, là tài sản của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free