Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 166: Lý phu nhân đến Đường Vỹ.

Phạm Sáng dẫn Bùi Như Lạc vượt qua tường thành, đến một khu gồm hơn chục căn nhà tranh nương vào sườn núi, trông như doanh trại quân lính. Sáng giơ tay trái chào rồi đưa ra miếng sắt. Lát sau, một cỗ xe song mã cùng bốn kỵ binh vũ trang đã chờ sẵn. Phạm Sáng nói với Bùi Như Lạc:

– Lạc tiên sinh, mời tiên sinh và phu nhân lên xe. Có bất cứ điều gì cần, xin cứ nói với Phạm Nhật đây.

Phạm Sáng đưa miếng sắt cho Phạm Nhật. Nhật mời Bùi Như Lạc và Lý phu nhân lên cỗ xe không mui, đủ chỗ cho sáu người ngồi đối diện nhau thành hai hàng. Hai kỵ binh dẫn đường, hai kỵ binh còn lại theo sau hộ vệ. Cỗ xe ngựa chạy trên con đường đất rộng hơn một trượng, tương đối bằng phẳng, đi được chừng sáu dặm thì dừng lại trước một trạm kiểm soát gồm vài căn nhà mái tranh vách đất. Hai bên giơ tay chào nhau, Phạm Nhật đưa cho chỉ huy trạm gác miếng sắt rồi chờ.

Bùi Như Lạc và Lý phu nhân lặng lẽ theo dõi, ngạc nhiên khi nhìn thấy con đường lớn trải đất ngay trước mặt cắm một tấm biển gỗ ghi dòng chữ “Đường Thiên Đức” cùng những ký tự lạ lẫm bên dưới.

– Lạc tiên sinh và phu nhân chờ một chút, sẽ có xe đến ngay bây giờ.

Bùi Như Lạc gật đầu lia lịa. Một cỗ xe song mã kéo đến, nhưng điều kỳ lạ là bánh xe lại chạy trên những thanh gỗ. Hai người bèn theo Phạm Nhật lên cỗ xe ấy, những kỵ binh kia thì ở lại. Ngoài xà ích, chỉ có Phạm Nhật đi cùng, anh ta ngồi đối diện với Bùi Như Lạc và Lý phu nhân. Nhật cắm một lá cờ màu xanh lên thành xe.

Song mã phi nước kiệu, trong khi Bùi Như Lạc và Lý phu nhân bận rộn quan sát khắp bốn phía. Nơi này quả thực chẳng giống Siêu Loại chút nào, ngay cả thứ họ đang ngồi cũng vậy. Như Lạc ngạc nhiên hơn nữa khi cỗ song mã giảm tốc độ rồi dừng lại; xà ích xuống xe chỉnh sửa gì đó dưới đường ray. Cỗ xe rẽ chếch sang phải chừng một trượng, dừng lại chờ một cỗ tứ mã lớn chở đầy chum vại, cắm cờ đỏ đi qua. Khi cỗ tứ mã đã đi khuất, xà ích cho ngựa lùi lại, chỉnh lại đường ray rồi tiếp tục hành trình.

Hơn bốn mươi năm sống trên đời, Bùi Như Lạc chưa từng thấy những thứ kỳ lạ đến vậy, ông tự cho rằng đây hẳn là thành quả của Chương. Mãi đến khi không thể kiên nhẫn hơn được nữa, Bùi Như Lạc mới lên tiếng hỏi:

– Phạm tướng quân, tại hạ… tại hạ mạo muội hỏi, thứ tướng quân đang cầm, miếng sắt ấy, rốt cuộc là gì?

– Lạc tiên sinh, vãn bối mới chỉ là Tiểu đội trưởng trong quân Thiên Gia Bảo Hựu, tiên sinh gọi là tướng quân, vãn bối thật không dám nhận. Tiên sinh cứ gọi vãn bối là Nhật.

– Vâng, Nhật Đội trưởng. Thứ Nhật Đội trưởng đang cầm là gì?

Phạm Nhật giơ miếng sắt lên, nói:

– Đây là Tinh hoa ngũ hành thiết, thưa tiên sinh. Tinh hoa ngũ hành thiết có chữ “Tứ” kèm con số 4, đại diện cho thân phận Tứ phu nhân. Trong quân Thiên Đức, từ cấp Tiểu đội phó trở lên đều biết điều này.

– Tứ… Tứ phu nhân mà Nhật Đội trưởng nói có phải tên huý là… là… Trịnh Lam Khuê?

Phạm Nhật tươi cười đáp:

– Thưa đúng! Tứ phu nhân mới cấn thai rồi, đây là tin vui của Thiên Đức quân. Mấy hôm trước vãn bối được mời đến bản doanh Thiên Đức để ăn mừng.

Lý phu nhân bấy giờ mới hỏi:

– Đội trưởng Nhật, xin hỏi Mạc chủ tướng đã có mấy quý tử rồi?

Nhật đáp:

– Thưa Lý phu nhân, Trịnh Lam Khuê tuy là Tứ phu nhân nhưng công tử hay thiên kim sinh ra sẽ là con đầu lòng của Mạc chủ tướng.

Như Lạc hỏi:

– Nói vậy thì Nhật Đội trưởng không phải tướng sĩ Thiên Đức?

– Vãn bối thuộc Thiên Gia Bảo Hựu, vãn bối cũng từng xin Mạc chủ tướng cho gia nhập quân Thiên Đức nhưng chưa được đồng ý. Chủ tướng có hứa sau Tết Nguyên đán sẽ cho vãn bối gia nhập, giúp huấn luyện tân binh.

Lý phu nhân lại hỏi:

– Nhật Đội trưởng, xin hỏi Lam Khuê... à Tứ phu nhân ở đây có khỏe không?

Nhật vui vẻ đáp:

– Khỏe chứ ạ. Dạo trước Tứ phu nhân từng làm Đại đội phó Thần Vũ, gần đây còn dạy dân trong vùng làm đậu phụ. Còn hiện nay, sau khi cấn thai nghe nói không được làm gì nữa, tất cả các chức vụ đều bị cắt bỏ. Mạc chủ tướng yêu chiều các phu nhân lắm.

– Tại hạ nghe nói Mạc chủ tướng có đến bốn phu nhân, chẳng hay có đúng không?

– Thưa tiên sinh, vùng này ai cũng biết cả. Vãn bối là người làng Nhất Vạn, lớn lên cùng Chính thất và Nhị phu nhân. À… cỗ xe ngựa chở chum vại vừa rồi đi qua là của Tam phu nhân. Tam phu nhân rất xinh đẹp, là một nữ thương nhân tài giỏi.

– Xe chúng ta phải nhường đường vì đó là xe của Tam phu nhân?

– Không phải thưa tiên sinh! - Nhật lắc đầu. - Xe ấy chở nặng, là xe của thương nhân nên ưu tiên hạng nhì. Xe cắm cờ màu vàng là xe quân sự ưu tiên hàng đầu nhưng ít đi lối này. Cờ xanh thế này là xe của khách. Xe không cắm cờ là của bách tính. Nếu cùng hàng ưu tiên với nhau thì xe nhỏ phải nhường xe lớn hơn, Mạc chủ tướng đã quy định vậy rồi, dân chúng đều nắm rõ.

– Vậy dân trong vùng có biết thân thế của Tứ phu nhân không? Thưa ngài Đội trưởng?

– Cái này quả thật vãn bối không biết, cũng không mấy ai hỏi, thưa Lý phu nhân.

Bùi Như Lạc bấy giờ mới nói:

– Đây không phải phu nhân của tại hạ, phu nhân đây là dưỡng mẫu của Tứ phu nhân Trịnh Lam Khuê.

Phạm Nhật vừa nghe dứt lời liền bảo xà ích dừng xe. Bùi Như Lạc chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy Phạm Nhật hồ hởi:

– Ô! Mẹ là mẹ của Lam Khuê sao? Trời ơi! Sao không nói sớm để bọn con biết. Nãy giờ bọn con cứ tưởng là khách phải giữ lễ.

Xà ích nãy giờ ngậm hột thị nay cũng quay lại tươi cười chào hỏi:

– Con chào mẹ nhé! Con tên Sông, con là quân Thiên Đức này mẹ. Con hay gặp chị Khuê lắm.

Thái độ của hai binh sĩ thay đổi chóng mặt khiến Lý phu nhân và Bùi Như Lạc nhất thời không tiếp nhận kịp, có phần lúng túng. Phạm Nhật vội giải thích:

– Bên Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu có lệ rằng, gia quyến của người trong quân là gia quyến chung ạ. Mẹ là mẹ của em Khuê thì cũng là mẹ của bọn con mà. Ở đây phần đông đều từ nơi khác về an cư, bọn con theo vai vế, tuổi tác để mà gọi.

Sông vừa thúc ngựa đi mau vừa nói thêm vào:

– Chị Khuê tuy là phu nhân của chủ tướng nhưng giờ không giữ trọng trách trong quân, con theo vai vế mà gọi, mẹ đừng có lạ, rồi sẽ quen ấy mà.

Những tiếng mẹ liên tục được hai quân sĩ gọi một cách tự nhiên khiến Lý phu nhân bối rối.

– Mẹ ngồi thêm một lúc nữa là đến Đường Vĩ, xe đi nhanh lắm. Còn tiên sinh đây là...

– Tại hạ là… cậu ruột của Trịnh Lam Khuê nên mang họ Bùi.

– Thế cháu xin lỗi cậu nhé, nãy giờ cháu lại cứ tưởng cậu là thân sinh của em Khuê. Có gì cậu với mẹ bỏ quá cho bọn con nhé.

Bùi Như Lạc cởi mở hơn đôi chút, Lý phu nhân cũng mường tượng ra cháu mình ở nơi này xem ra cũng có danh phận. Bất giác bà rơm rớm nước mắt, vội lấy vạt áo lau đi. Bấy giờ bà mới thực sự yên tâm rằng đây không phải là gian kế.

– Bọn con không biết em Khuê có dưỡng mẫu, chỉ nghe nói em ấy cũng mồ côi như con. Ây da, em Khuê mà biết mẹ đến thăm thế này chắc khóc hết nước mắt thôi.

Cỗ xe ngựa dừng lại ở cuối con đường ray gỗ, gần cổng một ngôi làng. Sông nhảy tót khỏi xe, chạy ào vào một trạm gác nhỏ mái tranh, nói oang oang với mấy binh sĩ đang đứng nghiêm chờ sẵn:

– Mẹ của chị Khuê, không phải khách! Mẹ chị Khuê với cậu chị ấy đến thăm, chúng bây mau đi báo!

Những người lính ngay lập tức thay đổi thái độ, một người chạy tức tốc vào làng, số còn lại vây quanh cỗ xe ngựa. Ai nấy đều cúi đầu chào Lý phu nhân, gọi bà là mẹ và Bùi Như Lạc là cậu, khiến Lý phu nhân chỉ biết cười gật đầu đáp lại. Các binh sĩ đỡ Lý phu nhân xuống xe dù bà thực sự không cần đến. Hết người này đến người khác hỏi Lý phu nhân và Như Lạc đi đường có mệt không, họ còn rót nước trà mời.

Lý phu nhân không phải chờ lâu, Lam Khuê theo sau người lính, bên cạnh là hai nữ binh mặc y phục màu vàng. Vừa thấy Lý phu nhân, Lam Khuê òa khóc. Lý phu nhân chạy ùa đến, hai người phụ nữ ôm chầm lấy nhau, khóc mãi không thôi. Trong khi ấy, Phạm Nhật mời Bùi Như Lạc hút thuốc lào. Sông đứng cạnh chờ đến lượt, nói với Như Lạc:

– Cậu tranh thủ hút đi, sau này nếu thèm thì ra đây hút với bọn con chứ chủ tướng cấm hút thuốc lào trong nhà nếu có phụ nữ mang bầu đấy.

– Có chuyện đó sao? - Như Lạc ngạc nhiên.

– Quy định này có từ năm ngoái rồi cậu ạ, ở đây đàn bà, phụ nữ, con gái và trẻ em được ưu tiên nhiều lắm. - Sông cười hề hề. - Cậu có con gái hay cháu gái nào đẹp thì giới thiệu cho bọn con với nhé.

– Tại hạ chưa… chưa có vợ.

Cả đám ồ lên cười, Như Lạc dùng tay vỗ miệng điếu cũng cười theo.

– Sông ơi, Sông ơi!

Nghe Lam Khuê gọi, Sông chạy lại.

– Chị đưa mẹ với cậu về nhà, chốc nữa em sắp xếp chỗ ngủ giúp cậu chị nhé. Mẹ với cậu chị sẽ nghỉ lại một đêm.

– Có cần em đi báo chủ tướng không chị?

– Thôi, để chị nhờ mấy em gái đây được rồi.

– Vâng. - Sông cười toe toét hỏi Lý phu nhân. - Ở nhà mẹ còn cô con gái nào giới thiệu cho bọn con với nhé. Đẹp bằng phân nửa chị Khuê là tốt rồi.

– Mẹ ơi đừng giới thiệu cho nó, thằng này gặp ai nó cũng xin làm tế tử nhà người ta. Mẹ giới thiệu cho con đi.

Cả đám lại phá lên cười khiến Lý phu nhân cũng phải lau nước mắt mà phì cười.

Phạm Nhật trả lại Tinh hoa ngũ hành thiết cho Lam Khuê, chào Lý phu nhân và Bùi Như Lạc, rồi một mình một ngựa trở lại điểm xuất phát ban đầu.

Lam Khuê đưa Lý phu nhân về nhà, hai mắt đỏ hoe. Gặp ai trên đường cũng tíu tít khoe có mẹ và cậu vừa đến thăm, còn không quên mời các ông các bà buổi tối đến uống trà, ăn trầu. Lý phu nhân liên tục cười nói đáp lại lời chào hỏi, trong bụng lấy làm vui mừng khi tận mắt thấy cháu gái mình ở đây thực sự được quý mến. Lam Khuê cũng thay đổi nhiều so với hai năm trước, nét tiểu thư đài các có lẽ chỉ còn thể hiện qua dáng đi uyển chuyển, còn lời ăn tiếng nói thì đã gần giống một cô thôn nữ trong làng nào đó rồi.

Bản văn này đã được truyen.free biên tập và giữ quyền sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free