Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 165: Lam Khuê có mang

Giữa tháng Chạp, Chương đang bàn bạc công việc với Thiên Bình tại xưởng quân khí thì Lam Khuê bất chợt đến. Sau một hồi mặt mày đỏ bừng ngượng ngùng, Lam Khuê mới ấp úng nói:

- Em… em có mang rồi!

Chương đánh rơi cây bút lông cùng thước kẻ, Thiên Bình tròn mắt nhìn Chương, trong khi Lam Khuê lúng túng thấy rõ. Sau giây phút ngỡ ngàng, Chương chợt nhận ra điều vừa nghe thật quan trọng, cậu sắp trở thành một người cha! Chương vội vàng đến bên Lam Khuê, nhẹ nhàng hỏi han rõ sự tình, không giấu nổi niềm vui.

Thiên Bình cũng tươi như hoa bởi cô sẽ trở thành mẹ cả. Không chỉ bốn nàng đã thống nhất, bản thân Chương cũng từng căn dặn, rằng con cái là của chung, trước sáu tuổi tuyệt đối không được cho chúng biết ai là mẹ ruột, cốt để khi lớn lên, chúng sẽ yêu thương và có trách nhiệm như nhau với cả bốn người.

Tin Lam Khuê có mang lập tức được thông báo rộng rãi. Phạm Tu, bà Dung hay Bỉnh Di đều không hề băn khoăn về Thiên Bình, bởi lẽ cô đã đặt ra quy định trong nhà từ trước. Hơn nữa, vị thế của Thiên Bình hiện nay trong quân không chỉ là chính thất chưa cưới của chủ tướng mà còn là một nữ tướng có thực lực.

Phạm Tu, bà Dung, Bỉnh Di, Triệu Quang Phục và Đoàn Thượng đều đến thăm hỏi Lam Khuê, căn dặn cô đủ điều. Những vị này đều ngầm hiểu rằng Lam Khuê là một nhân tố vô cùng quan trọng mà Chương sẽ dùng để an dân Siêu Loại.

Lam Khuê biết mình sẽ trở thành mẹ, mang cốt nhục của Chương, cũng đã hiểu được tính cách của Chương nên một mực nghe theo mọi sắp đặt. Bà Cả Ngư vui mừng khôn xiết vì sắp được lên chức cụ. Bà báo với mọi người rằng sẽ tự tay chăm sóc Lam Khuê, các cô con dâu của bà cũng sẽ cùng bà quán xuyến việc này.

Sau khi họp gia đình năm người, Duệ viết thư, nhờ ông Cả Lụa bí mật cho người đến Lý phủ gặp Lý phu nhân. Chuyện hệ trọng, ông Cả Lụa nhờ Thiền sư Sùng Phạm chuyển đến Lý phu nhân lúc bà đến chùa vào rằm tháng Chạp. Lý phu nhân đọc xong thư liền sợ vã mồ hôi, suýt ngất. Đứa cháu gái biệt tăm hai năm trời, giờ lại trở thành thê thiếp, còn đang mang cốt nhục của chủ tướng Thiên Đức, quả thật muốn tin cũng khó.

- Lam Khuê tiểu thư đích thực là thê thiếp của Mạc chủ tướng, thư do thầy trụ trì Linh Sơn cổ tự đưa đến nên không thể giả đâu, Lý phu nhân.

- Bẩm thầy, nếu quả thực là đúng thì… thì đây là họa chứ nào phải phúc. Lệnh công hay lão gia nhà con biết e là… Sao có thể chứ? Nghĩa nữ của con hành thích Mạc chủ tướng rồi biệt tăm, Mạc chủ tướng lẽ nào lại không giết nó mà nạp thiếp? Xưa nay con chưa từng nghe chuyện trái khoáy ấy bao giờ.

- Đều do nhân duyên cả, lão nạp đã nói với phu nhân hai năm nay rồi.

- Thật con không biết phải làm sao, nghĩa nữ là giọt máu duy nhất của gia huynh nhà con.

- A di đà Phật, Lý phu nhân, có phải trước đây trong Lý phủ từng thu nạp một người tên là Mạc Văn Chương có phải không?

- Bẩm thầy, phải ạ. Nghĩa nữ đã đưa kẻ đó từ… hả! Sao… thầy biết?

- Phu nhân còn chưa nhận ra ư? Nam nhân đó chính là chủ tướng Mạc Thiên Chương của quân Thiên Đức. Lão nạp không biết vì sao Mạc chủ tướng lại theo Trịnh tiểu thư về Lý phủ, ắt là việc quân cơ. Thầy trụ trì Linh Sơn đã thuật lại với lão nạp rằng: Trịnh tiểu thư đã hành thích Mạc chủ tướng tại Linh Sơn tự bằng thuốc độc, nhưng khi nhận ra đó là người mình thầm thương trộm nhớ, nàng đã kịp thời đưa thuốc giải cứu mạng. Kể từ đó, Mạc chủ tướng đã đưa Trịnh tiểu thư về Thiên Đức. Ngay trong quân Thiên Đức cũng không nhiều người biết lai lịch của Trịnh tiểu thư.

- Thảo… thảo nào tệ nhi của con bình an trở về, bây giờ thì con đã hiểu. Thưa thầy, nghĩa nữ của con ở nơi ấy có được đối đãi tử tế không?

- Như lão nạp được Khuông Vạn Thái sư cho biết, Trịnh tiểu thư là thê thiếp thứ tư của Mạc chủ tướng, cùng sống chung một nhà với ba thê thiếp khác. Trong các cuộc chinh chiến vừa qua, Trịnh tiểu thư có tham gia. Trước đây từng giữ chức phó thủ lĩnh của đội thân quân bảo vệ Mạc chủ tướng, còn gần đây thì chuyên tâm vào việc an dân và quán xuyến việc nhà.

- Thầy có từng gặp Mạc chủ tướng đó chưa? Dù cậu ta từng ở Lý phủ nhưng con chưa biết mặt.

- Lão nạp gặp tính ra đã ba lần, lần đầu chính là ở Diên Ứng tự khi Mạc chủ tướng giấu thân phận tháp tùng Trịnh tiểu thư đến cầu an. Đó là người tướng mạo phi phàm, tài trí hơn người.

Lý phu nhân ngập ngừng:

- Bẩm thầy, thầy đã hai lần nói…

- A di đà Phật! Lý phu nhân, lão nạp từng nằm mộng thấy thanh long đến cổng chùa nhưng không chịu vào. Ngày hôm sau đích thực gặp Mạc chủ tướng. Người ấy mới ngoài đôi mươi đã đứng đầu một đội quân, khí khái bất phàm, học sâu biết rộng.

- Thân thế của Mạc chủ tướng đó ra sao ạ?

- Không ai rõ thân thế, nghe đồn Mạc chủ tướng được một bà cụ vớt dưới sông. Sau đó Tả Đô đốc Phạm Tu mời về quân Thiên Gia Bảo Hựu, kể từ đó Thiên Gia Bảo Hựu đã lột xác. Mạc chủ tướng tách ra để lập một đội quân với vốn ban đầu do Tả Đô đốc đưa cho, và bây giờ toàn bộ vùng đất ấy đều do Thiên Đức kiểm soát. Thực chất, Thiên Gia Bảo Hựu và Thiên Đức chỉ là một.

- Bẩm thầy, như vậy… như vậy thầy cho rằng Mạc chủ tướng đó ngày sau công danh hiển đạt?

- Siêu Loại sẽ sớm có chủ mới, người ấy có chân mệnh đế vương, bách tính vùng ấy đều thuận theo.

Đoạn Thiền sư Sùng Phạm đưa cho Lý phu nhân miếng sắt nhỏ.

- Thứ này được gửi kèm theo bức thư, nó là tín vật đại diện cho thân phận của Trịnh tiểu thư trong quân. Mạc chủ tướng có dặn dò, rằng vật này ngoài Lý phu nhân ra, chỉ có một người tên Bùi Như Lạc mới có thể dùng. Ai mang theo vật này, khi gặp bất cứ quân sĩ nào của Thiên Đức hoặc Thiên Gia Bảo Hựu, đều sẽ đ��ợc đưa về bản doanh an toàn. Kẻ khác lạm dụng sẽ gặp họa sát thân.

Lý phu nhân ngắm nghía miếng sắt một hồi mới hỏi thêm:

- Nghĩa là… con có thể đến đó rồi về?

- Tùy thuộc vào Lý phu nhân, Lý phu nhân nên suy tính thiệt hơn. Mạc chủ tướng đã gọi Lý phu nhân là mẫu thân trong thư, kèm theo ấn tín Vạn Thắng vương được đóng rõ ràng.

- Liệu đây có phải gian kế của bên ấy không thưa thầy?

- Bậc chính nhân quân tử không làm vậy. Lá thư được gửi đến Lý phu nhân cũng là có nguyên do, bởi phu nhân là ruột thịt của Trịnh tiểu thư.

- Vậy là con không được cho ai khác biết?

- Lý Sứ tướng biết sẽ nghĩ gì? Ông ấy ngay thẳng, e rằng sẽ đem sự tình tấu lên Lệnh công. Suy đi tính lại, điều này chỉ mang lại thiệt hại cho Lý phủ mà thôi.

- Thưa thầy, nếu phu quân của con không hay biết, mai này hai bên giao chiến e là…

- Điều này đành theo ý trời vậy. Lão nạp đã nói Trịnh tiểu thư ắt là quý nhân của Lý phủ. Phu nhân cứ nghĩ thêm, lão nạp biết gì đều đã nói cả rồi.

Lý phu nhân trở về phủ, lòng rối như tơ vò, sau cùng quyết định chờ lúc thích hợp mới nói với Lý An. Bà gọi Bùi Như Lạc đến căn dặn để Lạc sắp xếp cho bà bí mật đi thăm Lam Khuê. Bùi Như Lạc ban đầu cản, nhưng nghe Lý phu nhân nói Mạc chủ tướng chính là chàng trai do Lam Khuê đưa về ngày trước thì không khỏi thất kinh. Ngẫm lại thời gian Chương ở Lý phủ, Bùi Như Lạc cũng đành liều một phen để xem thực hư ra sao.

Bùi Như Lạc đưa Lý phu nhân rời phủ vào sáng sớm với lý do tảo mộ. Sau đó hai người thay đổi y phục dân thường, trực chỉ hướng tường thành mà đi. Cả Bùi Như Lạc và Lý phu nhân đều vừa bất an, song vì mong muốn gặp lại Trịnh Lam Khuê mà hạ quyết tâm.

Dân hai vùng qua lại đều bị kiểm tra ở cổng tường thành. Quân trấn giữ cấp cho những người muốn vào vùng Thiên Đức một giấy tờ đóng mộc, nghe nói có ghi rõ nơi đến, mục đích chuyến đi và thời gian lưu trú. Người được cấp phải giữ giấy và nộp lại khi về.

Bùi Như Lạc dẫn Lý phu nhân đến chỗ kê khai, cả hai có đôi chút lúng túng. Binh sĩ hỏi đến mấy lần, Như Lạc mới nhìn trước ngó sau, tay run run đưa ra miếng sắt. Binh sĩ thấy miếng sắt, nhìn Lạc và Lý phu nhân đăm đăm rồi bảo:

- Ông cất đi, đứng chờ một lát để ta báo chỉ huy.

Lạc sợ bị bắt, Lý phu nhân cũng không khỏi lo lắng.

Binh sĩ trở lại cùng một người. Người này ăn mặc như thường dân, không có dáng vẻ gì của một chỉ huy.

- Ta là Phạm Sáng, xin hỏi ông vật ông vừa cầm có thể cho ta xem chứ?

Bùi Như Lạc lưỡng lự đôi chút mới đưa ra miếng sắt. Phạm Sáng lật xem, xem xong mặt liền biến sắc, hỏi:

- Thứ này của Tứ phu nhân, sao ông lại có? Ai đưa cho ông?

- Ta… ta… ta không thể nói ai đưa nhưng… nhưng nghe nói thứ này đại diện cho… cho Trịnh Lam Khuê.

- Tiên sinh tên gì để vãn bối tiện xưng hô?

- Tại… tại hạ họ Bùi, tên huý Như Lạc.

Phạm Sáng lui sang một bên giơ tay mời:

- Lạc tiên sinh, Lạc phu nhân mời theo vãn bối.

Bấy giờ Bùi Như Lạc và Lý phu nhân mới thở phào nhẹ nhõm, qua cách người lính xưng hô, Lạc đoán rằng mình sẽ không bị bắt.

Toàn bộ bản biên tập này là thành quả lao động của truyen.free, xin chân thành cảm ơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free