Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 169: Mưu kế của Vũ Ninh vương?

Bách tính vùng Thiên Đức chuẩn bị đón một cái Tết no đủ. Bản doanh Thiên Đức và các trại nhỏ nhận nhiều quà Tết như bánh chưng, trứng gà, hoa quả. Hoàn toàn không có gà, lợn, bởi quân Thiên Đức không nhận. Chương bàn bạc với Uyển Như về việc sản xuất mứt Tết, nhưng vì còn nhiều việc ưu tiên hơn nên tạm gác lại. Tuy nhiên, kế hoạch làm Mứt Tết Vạn Xuân dự kiến khởi động vào cuối năm Thiên Đức 28 để thu về một khoản lợi nhuận lớn.

Thiên Đức không có quà gì cho bách tính ngoài những lời cảm tạ.

Lý An chưa thể cất quân đánh Thiên Đức trong khi Tô Trung Từ lại lấn thêm đất của Vũ Ninh vương. Ngày 28 Tết, Vũ Ninh vương sai sứ đến gặp Chương; sứ giả mang theo Tinh hoa ngũ hành thiết mà Duệ từng dâng trước đây, cùng với 200 hộc ngũ cốc, 100 hộc gạo. Vũ Ninh vương nhờ Thiên Đức trợ giúp, Chương hẹn chiều 30 Tết sẽ hồi đáp.

Trong thâm tâm, Chương mong muốn có thêm thời gian yên bình để tập trung xây dựng kinh tế, tuyển thêm binh mã, huấn luyện chuyên sâu nâng cao sức chiến đấu. Và hơn cả, việc truyền bá tư tưởng binh sĩ xuất phát từ dân, chiến đấu vì dân, không phải là chuyện ngày một ngày hai có thể hoàn thành. Mỗi lần đi qua khu nghĩa trang với ba nghìn nấm mộ khiến Chương phải suy nghĩ nhiều.

Chương, Thiên Bình, Uyển Như, Cự Lượng cùng Phạm Tu, Bỉnh Di, Triệu Quang Phục, Đoàn Thượng, Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân… họp bàn về đề nghị của Vũ Ninh vương.

Tổng hợp nguồn tin tình báo từ Bỉnh Di và Uyển Như, Chương đưa ra nhận định: Vũ Ninh vương có hơn vạn binh mã, chưa kể khả năng huy động thêm từng ấy, không lẽ lại cần sự trợ giúp của Thiên Đức? Trong khi đó, số binh mã Tô Trung Từ dùng để lấn chiếm chỉ dưới sáu nghìn.

Từ đó có thể suy luận ra vài khả năng:

Một là, số binh mã của Vũ Ninh vương không đủ mạnh để chống lại Tô Trung Từ, như vậy thông tin mà Bỉnh Di và Uyển Như thu thập đã sai.

Hai là, Vũ Ninh vương muốn mượn tay Thiên Đức hòng giảm bớt thiệt hại cho quân khi phản công.

Ba là, Vũ Ninh vương vừa muốn mượn tay Thiên Đức đánh Tô Trung Từ, đồng thời nhân cơ hội tiêu hao binh lực của Thiên Đức.

Bốn là, sự kết hợp của khả năng thứ hai, thứ ba, cùng với một cái bẫy. Nghĩa là sau khi giao chiến dù thắng hay thua, Vũ Ninh vương sẽ cho quân quay giáo diệt luôn quân Thiên Đức.

Khả năng thứ tư được đào sâu phân tích vì phù hợp và dễ xảy ra nhất, thậm chí đây mới là mục đích chính.

Chương không muốn dây vào Tô Trung Từ lúc này, thà bớt đi một kẻ địch còn hơn thêm một kẻ mới. Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu có quân số tổng cộng chỉ năm nghìn người, xét về lực lượng không thể đe doạ ai. Kể từ khi dùng thủy binh bất ngờ đánh úp Phan Văn Hầu đến nay, lực lượng thủy binh nhỏ bé của Thiên Đức bị nhòm ngó, khó có thể làm được điều lớn lao.

Ngoài chuyện quân Thiên Đức đánh úp Phan Văn Hầu, năm vừa rồi đã cùng lúc chống lại hai phe với sự giúp đỡ của Sơn Tây vương, dù thiệt hại nặng nhưng vẫn khiến các sứ quân khác e dè. Điều đó đã được minh chứng qua việc Bỉnh Di bắt được gần hai trăm gian tế từ khắp nơi đến dò la trong năm qua.

— Quân Thiên Đức từ ngày dựng cờ đến nay, lời đã nói ra sẽ thực hiện đến cùng. — Chương phát biểu. — Chúng ta sẽ thuận theo đề nghị của Vũ Ninh vương dù biết đây là một cái bẫy.

Phạm Tu nói:

— Cháu nói vậy hẳn đã có chủ ý rồi. Như đã thống nhất từ trước, đánh hay lui đều do cháu quyết định, Thiên Gia Bảo Hựu sẽ theo. Tuy nhiên, ta muốn biết rõ hơn về kế sách đó.

Chương đưa cho Bỉnh Di một cuốn sách chừng mươi trang giấy, xem xong, Bỉnh Di chuyển cho những người còn lại. Bỉnh Di hỏi:

— Cậu tính thực hiện kế hoạch “Diễn biến hòa bình”? Ta mới đọc qua đề mục thôi đã hiểu rồi, nhưng việc này không thể làm trong một sớm một chiều.

— Uyển Như sẽ giúp anh. — Chương nói. — Em muốn trong năm Thiên Đức 28 tới đây, chúng ta phải cài cắm được người ở khắp nơi trên đất Vạn Xuân dưới vỏ bọc nho sinh, thương nhân, cửu vạn, nông dân, thợ thuyền…

Chương rời chỗ ngồi, bước lên cạnh bảng viết vài đầu mục rồi nói với mọi người:

— Giao chiến trực diện dù binh khí có vượt trội đến mấy cũng thiệt hại quân số, cũng không thể thắng hoàn toàn được đối phương, bởi gốc rễ của họ đã cắm quá sâu. Năm tới chúng ta phải tích cực phá hoại họ từ bên trong bằng cách kích động, gây chia rẽ, đào sâu các mối bất hòa giữa nông dân, thợ thuyền, người nghèo với các địa chủ, hào trưởng. Bên cạnh đó, trong kế hoạch này cháu cũng đã viết rõ. — Chương nhìn Phạm Tu. — Cần lấy tầng lớp nông dân làm trung tâm, khai thác mâu thuẫn giữa họ với quan lại, chức sắc ở làng xã. Từ tầng lớp nông dân sẽ sinh ra binh lính và tầng lớp mới là công nhân.

Chương giải thích cho mọi người nghe thế nào là công nhân, tóm gọn lại, công nhân là những nông dân làm việc toàn thời gian trong các nhà xưởng, trên thương thuyền thay vì làm ruộng.

— Phải xóa bỏ gia nô, tì nữ, bán người! — Chương nhấn mạnh. — Thông qua những người của chúng ta cài cắm, chúng ta tuyên truyền một cách phù hợp, để những người có tư tưởng chống đối chức sắc địa phương tìm đường về Thiên Đức. Và nếu họ là một nhóm vài chục, thậm chí hàng trăm người, chúng ta bí mật tiếp tế lương thảo, binh khí cho họ.

— Nhưng kế hoạch này dài hạn, việc trước mắt chúng ta bàn thảo liên quan đến Vũ Ninh vương cơ mà. — Đoàn Thượng thắc mắc.

— À vâng, kế hoạch này cháu sẽ bàn với anh Di. Còn đối phó với Vũ Ninh vương ra sao, tương kế tựu kế như thế nào thì thực ra cháu đã có chủ ý từ trước rồi. Thiên Bình sẽ thay cháu trình bày, giải đáp các câu hỏi. Bây giờ cháu muốn làm việc riêng với anh Di về kế sách “Diễn biến hòa bình”.

Mọi người cùng ồ lên chờ đợi Thiên Bình khiến cô nàng lúng túng. Phạm Tu nghe vậy hài lòng ra mặt vì Chương dần giao việc cho người khác, mà người đó lại là Thiên Bình.

— Thưa các bác, các chú ạ. Dạ…

Phạm Tu vỗ tay lớn, những người còn lại cũng hưởng ứng, cùng động viên Thiên Bình.

— Dạ… chúng cháu sẽ dùng Tiểu đoàn Thần Vũ, dự định tăng cường thêm người của ch�� Xuân cho đủ 1000. — Thiên Bình bắt đầu trình bày. — Anh Lượng sẽ dẫn 500 bộ binh trợ chiến phía sau, cùng anh Yết Kiêu dẫn toàn bộ thủy binh.

— Vậy là các cháu chỉ dùng khoảng hai nghìn người? — Phạm Tu hỏi.

— Dạ. Quân Thiên Đức hiện chỉ có 3.200 người nên không thể dùng toàn bộ lực lượng, phòng ngừa trường hợp Vũ Ninh vương thừa cơ đánh úp ạ.

Mọi người nghe vậy liền gật gù và cho là phải.

— Chúng cháu dự tính sẽ yêu cầu Vũ Ninh vương cấp 4000 bộ y phục để giả trang thành quân của họ. Chúng cháu không muốn bên Trữ quân biết Thiên Đức tham gia, kể cả sau này Tô Trung Từ có nghi ngờ, dò hỏi thì cũng sẽ dễ dàng gạt bỏ. Bởi lần này chúng cháu cũng muốn đưa Thần Vũ vào tác chiến hòng có thêm kinh nghiệm thực tiễn theo định hướng đã được chủ tướng đề ra khi thành lập tiểu đoàn. Sau đây cháu… cháu xin nhường lời cho anh Lượng, anh ấy sẽ trình bày chi tiết bởi lần hành động này do anh ấy là tổng chỉ huy ạ.

— Ồ! Chồng đẩy sang vợ, vợ đẩy sang anh! — Triệu Quang Phục nói. — Các cô cậu thật biết sắp xếp.

— Dạ, chúng cháu cũng muốn nhờ chú Phục hoặc chú Thượng theo giúp nhưng chỉ ở vai trò cố vấn chứ không được cầm binh.

Đoàn Thượng nghe vậy liền nói:

— Hả? Nhờ ta đi xong bảo ta đứng nhìn ư? Mấy đứa đừng có mơ. Ta đi phải được đánh.

— Chú Phục thì sao ạ? Quân lệnh như núi, chủ tướng đã lệnh như vậy, cháu không thể làm khác được.

— Ta hả? Thì đi! Ta cũng muốn xem mấy đứa làm như nào.

Phạm Tu chau mày hỏi:

— Lần trước các người bày mưu để ta ở lại ta còn chưa tính sổ với các người, lần này lại mặc nhiên làm vậy sao?

— Chủ tướng Thiên Đức ở nhà để tiếp chuyện với bác, bác đi thì ai tiếp anh ấy?

— Thằng Di để làm gì?

— Anh ấy muốn uống trà với bác cơ ạ.

— Thằng này… hừ…

— Tướng phải ở nhà giữ thành, anh Chương bảo thế ạ.

Thiên Bình vừa nói vừa cười, lay vai Phạm Tu mấy cái khiến ông chỉ biết chép miệng.

Cự Lượng đứng lên trình bày tỉ mỉ kế hoạch đã bàn trước đó ở nhà. Phạm Tu, Bỉnh Di, Quang Phục, Đoàn Thượng căn vặn, khiến Cự Lượng có đôi chỗ trả lời chưa thật thỏa đáng. Lượng tiếp thu ý kiến đóng góp để sửa lại kế sách.

Khi cuộc họp kết thúc, chỉ còn lại ba trưởng bối và Bỉnh Di, ai nấy đều tủm tỉm nhìn nhau cười. Phạm Tu lên tiếng trước:

— Các người cũng thấy rồi đấy, bọn trẻ thực sự đã khác, ngay cả trong cách nói. Dù đôi chỗ Lượng và Thiên Bình vẫn còn quen miệng nói theo cách cũ, nhưng có vẻ như Chương muốn chúng nói theo cách này.

Bỉnh Di nói:

— Thằng Chương nói với con, nó muốn Lượng và Thiên Bình quen dần với việc định kế sách và đại diện phát biểu, thay vì cứ nhắc đến anh Chương hay chủ tướng.

Phạm Tu đồng tình:

— Ta mừng vì thế. Tướng sĩ ở dưới nhất nhất nghe theo chủ tướng thì tốt thôi, song chủ tướng cũng là người, phàm là người thì ai chẳng có sai lầm. Các ông có thể không nhận ra nhưng thằng Chương để lão Phục theo đám trẻ là có chủ ý.

Bỉnh Di bổ sung:

— Một vật đảm bảo! Một người giám sát. Chính thằng Chương đã nói như thế với con.

— Thấy chưa, ta nói có sai đâu. Nó lo đám trẻ bốc đồng nên cần người kéo chúng nó lại. Cho lão Thượng đi có khi lão còn hăng hơn chúng nó, nhỉ?!

Đoàn Thượng chép miệng:

— Tiểu tử đó thật thâm hiểm, liệu có phải nó 23 tuổi thật không? Mặt mày non choẹt mà thâm sâu như lão Phục.

— Đừng có nói kháy ta, ta không giỏi mưu mô, là do ông phổi bò.

Hai trưởng bối bắt đầu cãi nhau, Phạm Tu và Bỉnh Di quen cảnh này nên chẳng để tâm, thản nhiên rời phòng họp đi xem đám trẻ chuẩn bị Tết đến đâu rồi.

Bản quyền tài liệu này thuộc về truyen.free, không được phép sao chép khi chưa có sự đồng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free