(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 163: Sắp xếp trong quân
Trang thiết bị quân sự do Chương thiết kế được chế tạo mẫu đầu tiên và trải qua vài tháng thử nghiệm bí mật. Tuy nhiên, chúng phải chỉnh sửa nhiều lần để phù hợp với thực tiễn. Cự Lượng đã chọn hai binh sĩ từ mỗi tiểu đội để học cách vận hành Thiết xa và Liên nỗ, cùng với Kình Ngư và những người khác, theo hướng dẫn của Thiên Bình. Sau đợt thử nghiệm, các học viên đã đưa ra những nhận xét của mình. Dựa trên các góp ý hữu ích đó, Chương cùng đội thợ dần hoàn thiện các thiết kế.
Kình Ngư được chỉ định làm Tiểu đoàn trưởng Thiết giáp, phụ trách vận hành các Thiết xa bọc thép mỏng. Do điều kiện thực tế, Chương đã thay đổi thiết kế của Thiết xa: mỗi chiếc được vận hành bởi hai người đạp thẳng hàng, tương tự như xe đạp có hai yên và bốn bánh. Mỗi Thiết xa chở theo bốn quân sĩ. Thiết xa có bề ngang 5 thước, dài 7 thước 3 tấc. Tổng cộng có 50 chiếc thuộc loại này đã được hoàn thành. Tiểu đoàn Thiết giáp trực tiếp tham gia sản xuất để hiểu rõ hơn cách vận hành và thuận tiện cho việc cải tiến trong tương lai.
Mẫu thiết kế Thiên Đức 4, tức hoả pháo liên hoàn, được giao cho Phạm Bạch Hổ chỉ đạo việc chế tạo tại xưởng quân khí. Có 100 giàn sẽ được trang bị cho pháo binh và 200 giàn cho các trung đội bộ binh hoặc thủy binh.
Các thiết kế còn lại, sau khi điều chỉnh, đều được sản xuất hàng loạt tại đại bản doanh.
Vào tháng 7 năm Thiên Đức 27, Thiên Đức quân vẫn giữ tên Lữ đoàn Thiên Đức với quân số 3.200 người. Bên cạnh nhiệm vụ sản xuất, họ còn tổ chức các cuộc tập trận với trang thiết bị mới.
Do có trang thiết bị mới, chiến thuật cũng có những thay đổi nhất định. Pháo vẫn giữ vai trò làm mềm chiến trường, còn Thiết xa đảm nhận vị trí tiên phong, che chắn cho bộ binh. Mỗi Thiết xa được trang bị 30 ống phóng hỏa hổ bằng tre, với tầm bắn hiệu quả 6 trượng.
Nỏ Liên Châu cỡ nhỏ đã trở thành trang bị tiêu chuẩn của quân Thiên Đức, bên cạnh đao, kiếm, kích. Bộ binh sở hữu hàng trăm xe Liên nỗ chuyên dùng chống kỵ binh, đảm bảo có thể tiêu diệt hàng trăm kỵ binh đối phương chỉ trong chớp mắt.
Mông Đồng thuyền được trang bị một khẩu hỏa hổ bằng gang, dài 4 thước, cỡ nòng 60mm và nặng khoảng 50 cân Vạn Xuân. Thuốc nổ được nhồi vào khối hậu, cho tầm bắn hiệu quả từ 15 đến 20 trượng, nhằm mục đích gây cháy thuyền chiến của đối phương.
Xa Hải thuyền vẫn được trang bị 4 khẩu pháo bắn các loại đạn truyền thống, đồng thời còn bổ sung thêm hai khẩu thần công nòng trơn đúc gang, cỡ nòng 80mm. Mỗi khẩu thần công dài 4 thước 3 tấc, trong đó thân súng dài gần 4 thước, phần còn lại là khối hậu hình tròn dùng để nhồi thuốc nổ. Thần công nặng khoảng 80 cân Vạn Xuân (một cân bằng 16 lạng), có quai xách, hoặc có thể buộc dây thừng, luồn gậy qua để khiêng.
Khẩu thần công này được đặt tên là TC80, sử dụng đạn gang đúc, có tầm bắn xa 120 trượng khi ở góc tối ưu. Do độ giật mạnh khi bắn, TC80 được đặt trên một xe gỗ có bốn bánh nhỏ. Sau mỗi loạt bắn, pháo thủ phải đẩy pháo trở lại vị trí cũ.
Sắt thép còn cần được dùng vào nhiều mục đích khác, nên tạm thời Chương chỉ trang bị được số lượng như vậy cho thủy binh. Mỗi khẩu thần công có cơ số 20 viên đạn gang đúc. Tổng cộng 100 khẩu thần công cỡ nhỏ đã được chế tạo trong năm Thiên Đức 27, trang bị cho 40 Xa Hải thuyền. Số còn lại được đặt phòng thủ tại bản doanh và làng Nhất Vạn.
Thuốc nổ là một yếu tố cực kỳ quan trọng và là tuyệt mật của quân Thiên Đức, nên quá trình sản xuất của nó không được nhiều người biết đến. Chương hiểu rõ, nếu bí mật này bị tuồn ra ngoài, một cơn mưa máu sẽ không biết bao giờ mới dứt, và Thiên Đức sẽ là nơi diệt vong đầu tiên.
Về phía Thiên Gia Bảo Hựu, Phạm Tu, Bỉnh Di, Triệu Quang Phục và Đoàn Thượng chỉ biết các phương thức chế tạo chung chung. Còn bên Thiên Đức, Thiên Bình, Thái Hương, Cự Lượng là những người nắm rõ tỉ lệ pha trộn. Lâm Uyển Như không được phép biết rõ chi tiết, bởi khả năng cao cô thương nhân này sẽ biến thuốc súng thành vô số núi vàng. Uyển Như cũng chẳng mấy bận tâm đến việc này, bởi cô còn bận rộn kiếm bạc vàng. Những việc không liên quan đến quân cơ, Chương sẽ tự mình chỉ dẫn cho cô.
Duệ nắm rõ mọi việc vì cô là người giữ sổ sách và ghi chép của Chương. Những tài liệu quan trọng ấy được Duệ cất giấu ở một nơi bí mật mà chỉ Chương và Thiên Bình mới biết.
Lam Khuê biết về sự tồn tại của thuốc súng, nhưng cô không hề hỏi về cách thức chế tạo ra nó. Bởi cô biết rõ, thứ vũ khí ấy chắc chắn sẽ được dùng ở Siêu Loại đầu tiên. Lam Khuê rất thông minh, và chính vì sự thông minh đó, cô nàng không bao giờ hỏi Chương về những bí mật quân sự, trừ khi Chương tự mình tiết lộ.
Trong năm Thiên Đức 27, xưởng quân khí đã chế tạo thành công hơn 1000 khẩu súng hỏa mai có điểm ruồi để ngắm bắn. Súng hỏa mai không khó chế tạo, nhưng chính vì dễ làm nên Chương chưa trang bị đại trà cho toàn quân, vì lo ngại lộ bí mật. Hơn nữa, loại súng này vẫn cần được cải tiến, cụ thể là Chương muốn có rãnh xoắn trong nòng súng.
Các nữ binh Thần Vũ được học cách sử dụng súng và luyện tập các động tác bắn thành thục cùng với đội nữ binh thân cận của Bùi Thị Xuân. Nhờ đó, đảm bảo khả năng khai hỏa hai lượt mỗi phút, với tầm bắn hiệu quả từ 20 đến 30 trượng. Và tất nhiên, khi bắn, các tay súng sẽ xếp thành hàng ngang để bù trừ cho độ chính xác của đường đạn. Tùy thuộc vào địa hình và tình hình thực tế, chỉ huy phải sắp xếp sao cho khi hơn nửa đội hình khai hỏa và nạp đạn xong, phần còn lại sẽ bắn yểm trợ.
Các nữ binh học cách sử dụng súng thành thục nhưng chủ yếu tập luyện bằng súng giả. Súng hỏa mai thật được niêm cất tại xưởng quân khí và làng Nhất Vạn, luôn có người cảnh giới ngày đêm.
Vào cuối năm Thiên Đức 27, bộ binh Thiên Đức đã tuyển chọn 500 người để thành lập Đại đội Súng trường. Thiên Bình trực tiếp chỉ dẫn và huấn luyện, bởi ngoài kiến thức sâu rộng từ việc tham gia chế tạo, cô còn có tài sử dụng phi đao rất điêu luyện.
Khi có súng, chiến thuật thay đổi, buộc quân Thiên Đức phải sắp xếp lại cho phù hợp với tình hình mới.
Chương quyết định nâng cấp Đại đội Thần Vũ thành tiểu đoàn, được gọi là Thần Vũ quân, do Thiên Bình làm Tiểu đoàn trưởng. Nguyễn Lạc Thổ đảm nhiệm chức Tiểu đoàn phó. Thần Vũ quân là một tiểu đoàn "thiếu" (tức chưa đủ biên chế), trong đó Đại đội Súng trường do Nghiêm Phúc Lý chỉ huy, còn Đại đội Thần Vũ do Phạm Thị Thanh làm Đại đội trưởng và Phạm Kim Huệ làm Đại đội phó. Tổng quân số của tiểu đoàn là 860 người, gồm 502 nam và số còn lại là nữ. Họ chọn ngày giỗ trận mùng 10 tháng Chạp làm ngày truyền thống.
Khi mới thành lập, Tiểu đoàn Thần Vũ được trang bị 300 con ngựa, và đang hướng tới việc trang bị đủ số lượng ngựa cần thiết. Ngoài súng hỏa mai cùng các trang bị tiêu chuẩn như nỏ Liên Châu, đoản đao, khiên bọc thép, họ còn được trang bị giáp trụ, hướng tới trở thành lực lượng trọng binh. Trong đội hình Lữ đoàn Thiên Đức, Thần Vũ có thể là lực lượng đi sau Thiết xa, hoặc đóng vai trò lớp phòng thủ đầu tiên, hoặc trở thành lực lượng xung kích, tùy theo yêu cầu của cấp trên.
Ngoài giờ huấn luyện, Đại đội Súng trường đảm nhiệm các nhiệm vụ trong quân, còn Thần Vũ chịu trách nhiệm hộ vệ chủ tướng cùng gia quyến.
Bên cạnh đó, Tiểu đoàn thủy quân Long Vũ của Yết Kiêu vẫn đang tích cực tuyển quân.
Tiểu đoàn bộ binh Thiên Đức do Cự Lượng kiêm nhiệm chức Tiểu đoàn trưởng, với Lý Kế Nguyên làm Tiểu đoàn phó. Tiểu đoàn bộ binh Thần Sách do Lý Văn Ba chỉ huy, Tiểu đoàn bộ binh Thánh Dực do Bàn Phù Sếnh chỉ huy. Tiếp đến là Tiểu đoàn pháo binh Thần Sấm của Phạm Bạch Hổ, Tiểu đoàn Vận tải thủy Thắng Vũ của Uyển Như, và Tiểu đoàn Thiết xa của Kình Ngư. Tuy có tới 5 tiểu đoàn nhưng tổng quân số chỉ hơn 2800 người, chưa bao gồm tiểu đoàn Thắng Vũ. Sở dĩ Chương phải nâng cấp đồng loạt các đơn vị như vậy là để phù hợp với định hướng phát triển trong tương lai.
Hệ thống cấp bậc đã được thiết lập và phổ biến trong quân đội. Cấp sĩ quan bao gồm: Cấp Tướng, cấp Tá và cấp Úy. Mỗi cấp lại được chia thành bốn bậc: Đại, Thượng, Trung và Thiếu.
Hạ sĩ quan thuộc cấp Sĩ, gồm ba bậc: Thượng, Trung, Hạ.
Binh sĩ có hai bậc: Binh nhất và Binh nhì. Binh nhì dành cho những binh sĩ mới nhập ngũ dưới một năm. Binh nhất là những người đã phục vụ trên một năm.
Cấp hiệu của sĩ quan là hình bông hoa đào kèm vạch, còn của Hạ sĩ quan chỉ có vạch. Cả vạch và hoa đào đều được đúc bằng thép tinh xảo, hình chữ nhật, to chừng hai ngón tay.
Ngoài ra, còn có một vài trường hợp đặc biệt không dùng cấp hiệu trong quân do họ chưa giữ cấp bậc chính thức. Ví dụ như huy hiệu in chìm hình tam giác có hai sừng của Duệ, hay miếng sắt khắc số 4 bằng cả chữ Bụt và Hán tự của Lam Khuê.
Chương tuy không có huy hiệu, nhưng Phạm Tu cũng muốn làm điều gì đó đặc biệt, bèn cho đúc một triện vàng với hình rồng và hổ đứng cạnh nhau, đầy ẩn ý. Chiếc triện hình vuông này khắc nội dung “Vạn Thắng vương Mạc Thiên Chương” bằng cả hai thứ chữ, kèm theo một hình hoa đào.
Một chiếc triện nhỏ hơn, hình chữ nhật, được làm bằng bạc và có nội dung tương tự triện vàng. Kèm theo hai chiếc triện này là một lệnh bài nhỏ thếp vàng, in nổi chữ Hán “王”. Lệnh bài, triện vàng và triện bạc này, ai trong quân cũng đều được tận mắt chứng kiến, biểu thị cho uy quyền của chủ tướng.
Do quân số còn ít, Lữ đoàn trưởng hiện chỉ mang cấp bậc Đại úy, còn Tiểu đoàn trưởng là Thượng úy.
Trương Lôi mang cấp bậc Đại úy, Chu Diện là Thượng úy, nhưng cả hai ông đều được điều chuyển sang làm công tác huấn luyện tân binh cùng với Trung úy Triệu Văn Khoát. Ban đầu, cả ba người đều tỏ ra không muốn, bởi họ mong muốn được trực tiếp cầm quân ra trận. Chương đã phân tích rõ ràng để cả ba thấy được tầm quan trọng của việc huấn luyện tân binh. Quân Thiên Đức có thể lớn mạnh và tinh nhuệ được hay không đều nhờ vào công sức đầu tiên của họ. Tuy vậy, Chương vẫn để ngỏ khả năng cả ba người này có thể trở lại cầm quân bất cứ lúc nào, và khi nghe vậy, họ mới chịu yên tâm.
Toàn bộ nội dung bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.