Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 162: Phân bón Vạn Xuân

Dịp Tết, hơn một nghìn năm trăm tù binh bị bắt được ăn uống no đủ trong ba ngày. Sau đó, họ được chia thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm từ ba mươi đến năm mươi người, để thực hiện những công việc khác nhau tùy theo khả năng.

Một nhóm làm bình đất sét; những người khéo tay hơn được tuyển chọn vào nhóm làm các sản phẩm gốm sứ như bình gốm, đạn cháy và nồi ��ất để bán trong vùng. Nhiều nhóm khác được phân công cấy lúa, đào mương dẫn nước, làm đường sá, chăn bò, chăn lợn… Tất cả đều phải lao động. Đổi lại, họ được ăn no ba bữa mỗi ngày và mỗi người được cấp phát hai bộ quần áo màu nâu. Những nhóm nào làm việc tốt, được dân và quân giám sát đánh giá cao sẽ được thưởng tiền và lương thực vào cuối tháng.

Các nhóm sống trong những trại nhỏ, tự quản lý lẫn nhau. Nếu có người bỏ trốn, cả nhóm sẽ phải chịu trách nhiệm. Trong suốt thời gian cải tạo, mỗi tháng vài lần, các tù binh lại được nghe kể về tình hình các sứ quân, cuộc sống của người dân trong vùng và các nước láng giềng, kèm theo những nhận định từ người kể chuyện. Họ có quyền bày tỏ ý kiến; những câu hỏi và ý kiến hay sẽ được thưởng. Thông thường, bất kỳ ai đặt câu hỏi đều được thưởng tiền hoặc gạo, bởi mục đích của Chương là muốn họ chú ý lắng nghe, và qua đó truyền bá những tư tưởng mới. Người kể thường là Phạm Tu, Thiên Bình, Duệ, Uyển Như và Bỉnh Di, đôi khi còn có những bậc cao niên trong vùng.

Hai tháng một lần, Bỉnh Di sẽ hỏi cung lại các tù binh, đối chiếu lời khai hoặc các tình tiết đã khai báo trước đó về nhân thân, thời gian nhập ngũ, dân tộc và những nhận định về các thành viên trong nhóm của họ. Sau ba lượt kiểm tra, những tù nhân có chuyển biến trong tư tưởng, muốn gia nhập quân đội Thiên Gia Bảo Hựu hoặc Thiên Đức sẽ được chấp thuận. Họ được giao những công việc không liên quan trực tiếp đến chiến đấu.

Trong bản doanh Thiên Đức trước đây, việc ăn chín uống sôi là bắt buộc. Bên cạnh đó, giữ gìn vệ sinh cá nhân và tập thể cũng luôn được chú trọng, bởi trong điều kiện y tế yếu kém, nếu có dịch bệnh sẽ rất khó khống chế.

Phòng bệnh hơn chữa bệnh.

Hàng trăm nhà vệ sinh trong bản doanh được xây dựng. Phân được ủ với tro rồi đem bón ruộng do quân Thiên Đức thực hiện, giống như cách mà bao đời bách tính Vạn Xuân vẫn làm. Từ nửa cuối năm Thiên Đức 26, Chương đã cho làm thử mấy hầm biogas loại nhỏ để ủ phân bón ruộng, nhằm kiểm chứng hiệu quả của chúng. Trên thực tế, phân bón từ các hầm biogas, nếu được trộn thêm các phụ phẩm như vỏ trấu, mùn cưa, xác bã cành lá, vỏ quả, thân cỏ dại, xác bã tôm cá, hay thậm chí cả rác thải từ chợ, thức ăn dư thừa... đã giúp cây cối tươi tốt trông thấy rõ. Vì vậy, đầu năm Thiên Đức 27, Chương đã lập một kế hoạch lớn nhằm thay đổi thói quen của bách tính và đem lại nguồn lợi cho người dân trong vùng.

Quân Thiên Đức dựng một trại nuôi lợn ở gần núi Linh Sơn, trại dự kiến nuôi năm trăm con lợn. Lâm Uyển Như phụ trách việc mua lợn giống, lợn con. Hội Nông dân Thiên Đức sẽ hỗ trợ nhân lực cho giai đoạn chăn nuôi ban đầu. Chương không cần bận tâm về việc chăn nuôi vì người dân có nhiều kinh nghiệm hơn cậu.

Điều Chương chú trọng là việc giải quyết vấn đề vệ sinh chuồng trại, nhằm thu được phân lợn, đồng thời đảm bảo lợn sinh trưởng nhanh, không mắc dịch bệnh, giữ gìn vệ sinh môi trường và phục vụ các lợi ích khác.

Chương cho đào các hố lớn và xây dựng hệ thống xử lý chất thải từ chuồng. Hệ thống này gồm bốn bể lọc hình chữ nhật bằng gạch trát xi măng đặt cạnh nhau, đào sâu một trượng. Bốn bể được thiết kế từ lớn đến nhỏ; vách ngăn được xây hai lớp gạch, còn tường bao chỉ cần một lớp. Các thành bể thông với nhau bằng tám ống tre được đặt trên vách tường, với các ống gắn ở tường sau thấp hơn tường trước khoảng 5 phân.

Chương nhẩm tính, mỗi con lợn thải ra khoảng 3 cân phân và 4 lít nước tiểu mỗi ngày. Với chuồng nuôi 500 con lợn, mỗi ngày sẽ có đến 1,5 tạ phân và khoảng 10.000 lít nước tiểu, cùng với nước tắm rửa cho lợn và dọn dẹp chuồng trại. Phân và nước thải theo máng dẫn chảy vào bể lắng. Khi bể thứ nhất đầy, nước thải sẽ theo ống tre chảy sang bể thứ hai, rồi đến bể thứ ba và thứ tư. Qua mỗi bể, phần cặn sẽ lắng xuống dưới, giúp nước thải trở nên sạch hơn.

Nước thải từ bể thứ tư theo ống cống bê tông đúc chảy đến hầm biogas xây bằng gạch. Từ hầm biogas, lại có một ống dẫn đưa nước thải đến một bể lớn đổ đầy sỏi, cát vàng và than củi để lọc thêm một lần nữa. Nước thải sau khi lọc từ bể này sẽ chảy sang các bể con bên cạnh, nơi binh sĩ dùng nước đã qua xử lý để tưới cây cối và hoa màu. Lúc này, nước thải đã qua xử lý hoàn toàn không còn mùi hoặc chỉ còn rất ít, không đáng kể.

Hầm biogas có ống dẫn khí đến một bếp gần đó, nhưng Chương vẫn chưa có van điều tiết bằng đồng để sử dụng khí gas đun nấu. Tuy vậy, cậu tin rằng hệ thống sẽ sớm được hoàn thiện.

Chất thải thu được từ các bể lắng, có nắp đậy bê tông cốt tre, khi đầy sẽ được xúc đổ vào các bể ủ xây nổi. Mỗi bể ủ có một tấm đan bê tông hoặc tre cách đáy khoảng 20 phân; phần nước thải còn sót lại sẽ theo mấy ống nhỏ chảy ngược vào bể lắng. Trong bể, chất thải được trộn với vỏ trấu, mùn cưa, vỏ chuối… và cứ 3 ngày lại đảo trộn phân ủ một lần. Sau hơn một tháng ủ, phân sẽ trở thành thành phẩm.

Sau thành công ở trại đầu tiên, Chương tiếp tục xây thêm bốn trang trại lợn cùng với hệ thống xử lý nước thải quy mô lớn.

Trước tiên, phân bón được dùng để quân Thiên Đức bón lúa, sau đó bán cho dân trong vùng với giá ưu đãi. Cuối cùng, vào khoảng giữa năm Thiên Đ��c 27, Lâm Uyển Như đã có thành phẩm là phân bón Vạn Xuân để bán cho Lâm Chí Hoà.

Nguồn lợi thu được từ phân bón chiếm khoảng ba phần mười so với lãi thu được từ việc bán đàn lợn xuất chuồng sau gần 8 tháng nuôi.

Năm trăm tù binh, sau nửa năm lao động không công, được đưa đến năm trang trại chăn nuôi lợn với mức lương khởi điểm 25 ��ồng một tháng. Khi lợn xuất chuồng, họ sẽ được thưởng thêm một tháng lương. Uyển Như thu lợi từ phân bón cũng trích ra một phần nhỏ để cải thiện bữa ăn cho số tù binh này. Cứ như vậy, ai còn muốn đi đánh nhau nữa?

Duệ mời đại diện Hội Nông dân đến xem mô hình và giảng giải về lợi ích. Sau đó, những người này sẽ tiên phong làm theo ở quy mô nhỏ hơn, theo mô hình gia đình. Thiên Bình giúp xây chuồng trại và hệ thống xử lý chất thải theo đúng quy cách Chương đã đưa ra. Lâm Uyển Như và hội Bát Vạn Thương Nhân lo liệu đầu vào và đầu ra cho lợn cũng như phân bón.

Nhận thấy việc làm phân bón không khó, lại là một vốn bốn lời, Uyển Như tính toán cách thu gom chất thải của trâu, bò, ngựa, lợn… ở khắp các nơi trên Vạn Xuân. Ba ngôi làng ở Thiên Đức hưởng ứng. Lúc nông nhàn, người dân quẩy quang gánh theo thương thuyền đến các thương điếm ở Vạn Xuân, từ đó tỏa đi khắp nơi để gom nhặt phân súc vật rồi bán lại cho chính các thương điếm này. Thương thuyền chở phân đã neo sẵn cứ thế vận chuyển về Thiên Đức. Mùi của chất thải nồng nặc khiến không quân lính nào muốn tra xét, cũng chẳng ai có thể trốn thoát trong những đống phân ấy.

Gần cuối năm, Chương xây cho Lâm Uyển Như một xưởng chế biến phân bón Vạn Xuân rất rộng. Nhân công chủ yếu là những người lớn tuổi trong vùng. Xưởng có nhiều bể chìm, bể nổi để ủ phân với trấu, mùn cưa… Lâm Chí Hoà hoặc Bát Vạn Thương Nhân sẽ cho thuyền chở phân bón đi bán. Người dân bỏ công làm để kiếm lời, Uyển Như thu một phần lãi, và các thương nhân cũng có lãi một phần. Về sau, hàng chục làng ở Thiên Đức đã cử người quẩy quang gánh đi khắp Vạn Xuân vào những lúc nông nhàn để thu gom phân thải súc vật. Thời kỳ đầu, người dân Vạn Xuân mừng vì có người đến dọn phân hộ. Đến khi họ nhận ra thứ ấy có thể bán ra tiền và dùng để tạo ra lửa (khí biogas), thì dân các làng thu gom chất thải đã trở nên sung túc cả rồi.

Đê điều được củng cố để tránh ngập lụt, hệ thống thủy lợi nội đồng cơ bản đã hình thành, kết hợp với nguồn phân bón dồi dào, đã giúp người dân vùng Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu cuối năm Thiên Đức 27 được mùa lớn. Sản lượng cao hơn ba phần so với các năm trước. Đây là lần đầu tiên người dân Thiên Đức có thể bán gạo và ngũ cốc cho quân đội Thiên Đức, thay vì phải nhận trợ cấp hay cứu tế như trước.

Các chợ trong vùng được mở thêm và được quy hoạch lại cho phù hợp, chủ yếu là xây dựng các cửa hàng, cửa hiệu bằng mái tranh vách đất, thay thế những lều lán tạm bợ, tiêu điều như trước đây. Mặt hàng bày bán cũng đa dạng hơn.

Các thương nhân nhỏ từ các vùng lân cận muốn mở cửa hàng buôn bán tại chợ đều được chấp thuận, tuy nhiên phải đăng ký mặt hàng kinh doanh với quân Thiên Đức. Miễn thuế năm đầu, từ năm thứ hai sẽ thu thuế 2 nén bạc dưới hình thức cho thuê đất. Từ năm thứ ba trở đi, thuế sẽ là 3 nén bạc. Sau ba năm, mức thuế sẽ được tính toán lại dựa trên doanh thu thực tế. Trong ba năm đầu, nếu các thương nhân thuê người dân Thiên Đức làm việc hoặc cho họ đi theo thương thuyền làm việc tối thiểu sáu tháng, thì một nửa số thuế sẽ được hoàn trả vào cuối năm thứ tư.

Nhờ chính sách này, nhiều thương nhân buôn bán nhỏ lẻ từ Siêu Loại, Vũ Ninh, La Thành… đều đến để tìm kiếm cơ hội. Những thương nhân này, sau ba năm buôn bán có lãi, có sổ sách ghi chép đầy đủ hàng tháng và có dấu xác nhận của Thiên Đức, sẽ được vay vốn không lãi suất một lần duy nhất tại ngân hàng.

Chương vô tình nhận ra đỗ tương bán ở chợ mà người dân không biết cách làm thành đậu phụ, chỉ xay ra sữa để uống vào khoảng tháng 5, năm Thiên Đức 27. Mẻ đậu phụ đầu tiên làm ra đã được các nàng ăn sạch.

Chương dạy cho bốn nàng cách làm; sau cùng, Lam Khuê phụ trách vì các nàng khác đều bận rộn. Ban đầu, Lam Khuê cùng các nữ binh làm đậu phụ để cung cấp cho quân đội. Người dân ba làng Đường Vỹ, Long Ngô Động thấy món ăn này vừa ngon lại vừa rẻ nên đến xin học. Lam Khuê dạy cách làm cho người dân trong ba làng. Người dân ở các làng này đền ơn bằng cách làm đậu phụ bán cho quân Thiên Đức theo đơn đặt hàng, lấy công làm lãi. Một thời gian sau, ở các chợ trong vùng đều xuất hiện hai hàng bán đậu phụ. Những hàng đậu phụ này theo chân quân Thiên Đức đi khắp nơi, song vẫn giữ lệ bất thành văn rằng mỗi chợ chỉ có hai hàng bán.

Những năm sau, Lam Khuê dạy cho hai làng ở Siêu Loại cách làm đậu phụ và trở thành bà tổ của nghề làm đậu phụ tại Vạn Xuân. Với những đóng góp lớn nhỏ khác nhau cho bách tính trong vùng, vị thế của bốn cô gái dần được khẳng định.

Chương định hướng Thiên Bình vào các công việc quân sự. Đối với các loại vũ khí do Chương chế tạo, Thiên Bình đều phải nắm rõ cách hoạt động, sau đó truyền dạy lại cho các chỉ huy và ghi nhận phản hồi để Chương điều chỉnh.

Duệ quản lý tài chính, sổ sách và hỗ trợ nông dân. Uyển Như lo liệu việc kinh doanh mọi thứ, còn Lam Khuê giúp Thiên Bình quản lý quân Thần Vũ, lo cơm nước trong nhà vì là út, đồng thời hỗ trợ Chương một số việc khác.

Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free