(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 157: Hừng Tây ló rạng
Các chàng trai đề nghị Chương cho phép đột nhập vào trại từ phía sau để hạ sát vài tên địch trước khi hành động chính. Chương ban đầu không đồng ý, nhưng khi cả bọn bò đến gần hơn, nhìn rõ được sơ hở của quân lính đối phương, Chương gật đầu. Y dặn phải chờ thêm một lúc, rồi mới bò vào ba lều gần nhất, bất kể có quân hay không, phải rút lui ngay, tuyệt đối không được ham chiến.
Những chàng trai bò trước, Chương cùng đồng đội bò theo sau trong sự hồi hộp. Cả bọn cẩn thận lách qua hàng cự mã, lần lượt bò vào. Hơn chục tên lính đen đủi đang say giấc trong ba lều đều không còn cơ hội tỉnh dậy.
Trời vừa tảng sáng, Chương hạ lệnh hành động. Tất cả nép mình bên lều, nhìn về hướng Đông Nam, thấy lá cờ hiệu nhỏ nổi bật trên nền trời xám xịt, ước chừng cách đó một dặm. Như vậy, Chương và đồng đội sẽ phải chạy bán sống bán chết trên cánh đồng trống trải để đến được đích.
Ba binh sĩ vác giáo đi tuần ngang qua bị hạ gục. Thiên Bình, Nguyệt, Lam Khuê, Uyển Như, Thái Hương cùng mấy nữ binh châm lửa đồng loạt vào mấy lều, sau đó ném đuốc về phía những lều xa hơn. Rồi cả bọn nhắm hướng Đông Nam, bắt đầu chạy có tổ chức.
Nam nhân Thiên Đức, vận y phục giả trang quân Vũ Ninh vương, chạy trước dùng nỏ Liên Châu bắn hạ hàng chục tên lính hãy còn ngơ ngác nhìn đám người. Vài kẻ đen đủi vừa thò đầu ra khỏi lều đã lãnh ngay một đao chí mạng. Chương và đồng đội chạy được hơn năm mươi trượng, đến gần một tháp canh, nơi có hàng cự mã dưới chân, thì bị phát hiện. Quân trên tháp canh kịp thổi tù và báo động trước khi bị hạ gục bởi những mũi tên.
Chương và đồng đội vừa chạy qua hàng rào thì cũng là lúc hàng trăm quân địch từ trong các lều túa ra, hò nhau đuổi bắt. Chương nán lại, giật lấy khẩu B41 từ một nam binh sĩ đang cầm, xoay người bước ngang vài bước, quỳ một gối, nhắm thẳng đám kỵ binh đang thúc ngựa phi đến chỗ tháp canh mà y vừa chạy qua rồi bóp cò.
Khoảng cách hai mươi trượng là quá gần, nhưng vì vội vàng và thiếu kinh nghiệm, viên đạn sượt qua nhóm kỵ binh, vô tình trúng thứ gì đó phía sau, khiến vài tên lính bị hất tung lên cao.
– Đúng là dùng dao mổ trâu để giết gà, thật phí.
Chương xoay người, kéo Thiên Bình chạy một đoạn ngắn, đưa khẩu B41 cho ai đó, rồi quay lại siết cò, hạ gục tên kỵ binh đang vung đao xông đến.
– Chạy đi, bọn này để anh lo.
Chương vừa giật lùi vừa bắn thêm vài loạt ngắn, hạ gục vài tên kỵ binh. Y chĩa súng bắn tiếp về đám người đang chạy phía sau, đến khi hết đạn mới co chân chạy để thay băng mới, đồng thời chuyển sang chế độ bắn từng viên.
– Đừng dừng lại, mau kêu chi viện, ở lại là chết chùm bây giờ, đây là lệnh!
Miệng nói nhưng Chương vẫn cắm đầu chạy, thi thoảng dừng lại bắn vài viên. May mắn đám cung thủ chưa đến kịp.
– Phất cờ hiệu lên! Chạy đi em.
Lam Khuê giơ cao lá cờ hiệu làm từ những mảnh khăn vàng, chạy vượt lên trước. Thiên Bình và Uyển Như vẫn chạy sát bên Chương.
Tiếng tù và trong quân doanh nối nhau thổi vang một góc trời, hàng nghìn quân địch mau chóng xách đao đuổi theo.
Chương chạy gần cuối đoàn, vẫn bắn hạ những tên lính nhanh chân nhất. Song đối phương không vì thế mà ngưng lại, thay vào đó bọn họ càng điên cuồng đuổi theo quyết lấy mạng.
Chương hạ thêm vài tên kỵ binh.
Thiên Bình phóng liền một lúc mấy phi đao, hạ được hai tên kỵ binh. Nàng cướp ngựa phi nhanh, hô Lam Khuê cầm giáo chạy lên trước. Lam Khuê thế chỗ Thiên Bình, dùng nỏ Liên Châu bắn chặn.
Chương lắp băng đạn thứ ba, bắn ngang. Băng thứ tư hết hơn nửa, đối phương đã đến rất gần. Địch quân đông hơn số đạn Chương có thể bắn, dù kẻ trúng đạn chết như rạ, nhưng những kẻ còn lại chỉ chùn bước giây lát, rồi lại vung đao kiếm xông lên bất chấp sáu mươi nỏ Liên Châu nhả tiễn vun vút.
Trại tạm của Thiên Đức quân vẫn còn ngổn ngang chưa thành hình, trại đang dần được mở rộng từ bờ sông tiến về phía trước. Lạc Thổ, Chu Diện, Nghiêm Phúc Lý và Lý Kế Nguyên đang trấn giữ cánh phải, gấp rút cho quân đặt hàng cự mã vừa đem sang. Bốn người đang bận tay, nghe thấy những âm thanh lạ dồn dập ở hướng Tây Bắc liền cho quân đề cao cảnh giác.
Thêm những âm thanh tạch tạch đều đặn. Cả bọn nhìn nhau, chưa hiểu chuyện gì. Tháp canh trước trại đang xây dở, mấy quân sĩ đang chằng buộc trên cao dừng tay, cùng nhìn về hướng phát ra âm thanh. Ai đó cất tiếng, báo rằng lều bên cánh tả quân doanh Phan Văn Hầu đang cháy.
– Bọn chúng đang tấn công chúng ta!
Nghiêm Phúc Lý nghe vậy liền nhảy lên giá trống, gõ liền mấy hồi. Trần Thái Bộc vừa đến nơi, leo vội lên tháp canh, quan sát ước lượng tầm và hướng bắn, rồi hô:
– Tây Bắc, hết tầm, chuẩn bị!
Binh sĩ truyền lời của Thái Bộc đến hậu quân, nơi đặt hơn trăm khẩu pháo. Lạc Thổ cũng trèo lên mấy bậc thang, nheo mắt nhìn, phát hiện điều bất thường, nói với mọi người:
– Sao bọn nó tấn công mà không có cờ hiệu dẫn đường, kìa… các cậu nhìn xem.
– Báo cáo, chúng đang đuổi theo một nhóm dăm bảy chục người, không phải tấn công chúng ta.
– Nhìn kỹ xem, nhìn kỹ xem bọn chúng định giở trò gì.
Lạc Thổ nói vọng lên, trong khi Nghiêm Phúc Lý và đồng đội ở dưới hô nhau xếp đội hình sẵn sàng tiếp chiến.
– Báo! Có người cầm… hình như… trông giống như dải lụa vàng, nhiều dải lụa vàng đang được cố gắng giơ cao… hình như là nữ nhân.
Lạc Thổ khoát tay ra hiệu, phía dưới giảm bớt sự nhốn nháo. Tất cả cùng dỏng tai lắng nghe những âm thanh lạ. Một binh sĩ đứng dưới chân tháp canh nói:
– Âm thanh này nghe giống của chủ tướng, hôm trước người dùng thần khí hạ sát địch quân nhiều không đếm xuể.
– Là tiếng gì? – Lạc Thổ hỏi.
– Dạ, em có đi cùng chủ tướng hôm ấy nên nhớ vậy, chả biết gọi là gì.
– Báo! Có kỵ binh… một toán kỵ binh đang phi nước đại về hướng này, đang cố giơ cao dải lụa màu vàng, cũng là nữ nhân. Xin chú ý!
Trần Thái Bộc hô lệnh sẵn sàng. Lạc Thổ leo lên bậc cao nhất của thang, nheo mắt nhìn kỹ vẫn chưa thể nhận ra Thiên Bình. Lạc Thổ liền nói với Thái Bộc, người cũng vừa trèo lên:
– Đợi đến gần hơn rồi hãy bắn, mà sao lại là cờ hiệu vàng nhỉ… xem đi… quân cánh tả đang đuổi, hình như quân trung lộ cũng đang đổ ra…
Nguyễn Lạc Thổ giật mình nhớ lời Chương nói trong cuộc họp nhưng vội gạt bỏ suy nghĩ đó, cùng lúc lại nhận ra bóng dáng quen thuộc của người đang cưỡi ngựa phi nước đại không ngừng nghỉ, cầm ngọn giáo giơ lên cao.
– Là Thiên Bình, là Thiên Bình!
Lạc Thổ thét lạc giọng, chỉ về hướng Tây Bắc.
– Chắc chắn là Thiên Bình, những dải lụa kia chính là khăn buộc đầu. Thiên Bình đấy.
Phúc Lý hỏi vọng lên:
– Có chắc không? Chắc không?
– Đúng là Thiên Bình rồi! – Trần Thái Bộc cũng nhận ra. – Chủ tướng ắt ở hướng ấy.
– Chủ tướng đang bị vây bắt, xông lên!
Lạc Thổ tụt xuống thang nhanh như chớp, rút đao chạy băng băng. Nghiêm Phúc Lý và đồng đội bán tín bán nghi, nhưng khi Lạc Thổ chạy qua hàng rào cự mã, lính dưới trướng vội vã chạy theo. Phúc Lý, Chu Diện lúc này dù chưa biết thực hư cũng vội hô quân xông lên.
Trần Thái Bộc đã nhìn rõ hơn, gào lạc giọng hô quân gõ trống phát lệnh tấn công. Trống đổi nhịp sau vài nhịp trống cắc cắc ban đầu, Trần Thái Bộc vã mồ hôi lạnh.
– Báo Hổ khiêng pháo lên trước trại, mau lên! Chủ tướng đang đánh nhau với bọn Phan Văn Hầu. Mau lên.
Lệnh truyền miệng đến Hổ. Hổ ngạc nhiên hỏi lại có nhầm lẫn gì không, nhận được câu trả lời là đúng. Thái Bộc hớt hải chạy về hậu quân, nói:
– Thiên Bình cầu cứu, chắc chắn chủ tướng ở đó.
Điều này trong quân ai cũng biết, Chương chủ tướng với Thiên Bình như hình với bóng. Hổ vội hô quân khiêng gấp pháo lên trước trại.
Lạc Thổ nhanh chóng bị bắt kịp, vài trăm người, kẻ thì cầm đao kiếm, kẻ thì mang nỏ Liên Châu, vừa chạy vừa hô. Lạc Thổ thấy rõ Thiên Bình, nhiều binh sĩ khác cũng nhận ra. Thiên Bình ghìm cương ngựa, gào lên, chỉ về hướng Tây Bắc:
– Mau cứu chủ tướng!
Rồi nàng thúc ngựa nhắm hướng trại trung quân, giơ cao ngọn giáo. Do có trống lệnh, ba quân đã xếp hàng sẵn sàng sau hàng cự mã. Ai cũng ngẩn người nhìn Thiên Bình cưỡi ngựa phi ngang qua quân doanh, vừa chạy vừa hò hét. Nữ binh Thần Vũ nhận ra chủ tướng, không cần biết có chuyện gì, nhất loạt ùa ra.
– Mau ứng cứu, chủ tướng ở đằng kia, mau lên!
Vài trăm cô gái, kẻ sau nối kẻ trước mà chạy, không quên cầm cờ hiệu. Cự Lượng còn chưa kịp hỏi, Thiên Bình nói nhanh:
– Vợ anh đang nguy khốn.
Cự Lượng nghe tên cô vợ yêu biệt tăm cùng ông thầy liền phản ứng nhanh hơn điện, thét lệnh vượt rào nhắm hướng Tây Bắc xông ra. Đích thân dẫn đầu, giao quyền chỉ huy cho Trương Lôi. Trương Lôi không còn trẻ nên máu nóng cũng bớt, truyền lệnh cho quân đóng ở doanh trại bên trái dâng lên cao.
Thiên Bình gọi được tăng viện xong, quay ngựa phi như bay đuổi kịp Lạc Thổ và đồng đội. Nàng cầm giáo dẫn đầu quân cứu viện bởi vì, cô là người duy nhất có ngựa lúc bấy giờ.
Thiên Bình thúc ngựa xông thẳng về trước, vượt luôn qua chỗ Chương, dồn sức phóng ngọn giáo hạ một tên địch quân, rồi bồi thêm mấy phi đao còn lại vào kẻ khác.
Chương thấy quân cứu viện đến liền bắn hết băng đạn cuối cùng.
Trong phút chốc, hai khối người lao thẳng vào nhau chém giết lúc mặt trời ló rạng đằng Đông. Thiên Bình bắt Chương lên ngựa, kéo chạy lùi về sau. Lam Khuê, Uyển Như, Nguyệt và Thái Hương chạy theo.
– Giao lại anh ấy cho các người.
Dứt lời, Thiên Bình giật lấy nỏ của Lam Khuê, rút giáo rồi lẫn vào đoàn quân. Chương nói với Thái Hương và Nguyệt:
– Hai em mau về doanh báo Hổ điều pháo lên phía trước, bắn thẳng vào trung quân, hậu quân của bọn họ. Tất cả xông lên hết, đánh chết bỏ.
Nguyệt và Thái Hương chạy đi. Cự Lượng nhìn thấy vợ, cả hai cười tít mắt không nói câu nào, ai nấy đều tập trung vào việc của mình.
Chương nhảy vội xuống ngựa, lấy đạn nhét lấy nhét để. Uyển Như và Lam Khuê vội lấy số đạn được giao, cẩn thận cho từng viên vào băng rỗng.
– Có bao nhiêu bắn hết nhưng nay anh sẽ chọn mục tiêu có giá trị cao. Thoát chết là sống dai lắm, hai em có sợ không?
Uyển Như và Lam Khuê cùng lắc đầu.
– Vậy chúng mình cùng đi, hai em nạp đạn cho anh.
– Đi! – Cả hai cô gái đều gật đầu.
Chương lắp đầy hai băng đạn, kéo hai cô gái vẫn đang tỉ mẩn theo sau. Cả ba vòng hẳn sang rìa phải. Hai khối quân đang giao tranh ác liệt, Chương bắn phát một như tay thiện xạ hỗ trợ binh sĩ.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.