Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 156: Mục tiêu thành Bát Vạn

Chương đặt khẩu cối 60mm xuống mặt đất bằng phẳng, kéo càng chữ A ra hết cỡ, mở chốt thăng bằng, căn chỉnh nòng súng ngay ngắn rồi khóa chốt lại. Tất cả thao tác Chương đều làm chậm rãi và cẩn thận, không khỏi hồi hộp bởi hàng chục cặp mắt đang dõi theo từng cử chỉ, động tác của cậu dưới ánh trăng nhàn nhạt. Dẫu vậy, Chương vẫn cố tỏ ra bình tĩnh nhất có thể.

Chương nhớ rằng tầm bắn hiệu quả tối đa của súng cối 60mm là khoảng năm cây số. Mục tiêu hiện tại ước chừng hai dặm, tức khoảng 1,1 cây số.

Chưa từng là quân nhân, chưa từng chạm tay vào loại đạn này, vậy mà giờ Chương lại phải thực sự khai hỏa. Không biết cách ngắm bắn chuẩn xác, cậu đành dùng phương pháp thủ công. Chương chỉnh nòng súng một góc khoảng hơn năm mươi độ, tự nhủ sẽ điều chỉnh lại sau viên đạn đầu tiên nếu nó bắn quá gần.

Phần đuôi đạn cối có bốn ký hiệu, Chương biết đó là bốn chế độ nổ khác nhau nhưng không rõ ý nghĩa, nên đành chọn chế độ DLY (delay – nổ sau khoảng một giây kể từ khi chạm đất) để bắt đầu.

"Chúng ta chỉ có sáu viên đạn, mọi người nên ẩn nấp phía sau. Đợi đội giả trang quay lại thì chúng ta sẽ bắt đầu."

Ba cô gái nằm rạp xuống cạnh chỗ Chương ngồi. Cậu dùng bật lửa xem lại một lượt. Thiên Bình hỏi:

"Em thấy anh có vẻ không tin vào thứ này?"

"Thứ này quá khủng khiếp và… dù anh thực sự chưa được phép dùng, nhưng thôi kệ đi. Thành Bát Vạn lớn như v���y, chỉ cần nó rơi vào trong là được."

"Xa những hai dặm lận."

"Thứ này có thể bắn xa mười dặm như các thầy anh đã nói."

Chừng một khắc sau, Nguyệt dẫn Thái Hương và đội giả trang đến nơi. Đuốc đã được dập tắt. Chương hít một hơi thật sâu. Cùng lúc ấy, Thiên Bình, Lam Khuê và Uyển Như cùng đặt tay lên người cậu, vài người khác cũng vậy. Thiên Bình thì thào:

"Tất cả đều tin tưởng anh."

Chương khẽ gật đầu, bò lên phía trước, ngồi xổm, hít thêm một hơi nữa rồi thả viên đạn vào nòng.

"Phạch!"

Một tiếng động khô khốc tương tự vang lên, chẳng ai nhìn thấy gì, chỉ có mùi thuốc súng thoang thoảng trong gió. Chương căng mắt nhìn về phía thành Bát Vạn xa xa, miệng lẩm nhẩm đếm đến tám. Từ nơi ấy, một âm thanh vọng lại. Cậu quay lại nói với mọi người:

"Bắn trúng vào trong thành rồi."

Như trút được gánh nặng tựa ngàn cân trên vai, Chương chỉnh đạn, thả viên thứ hai. Cậu nhẩm đếm đến sáu giây kể từ lúc đạn rời khỏi nòng thì nghe tiếng nổ vang lên.

Chương hạ nòng cối xuống một chút, thả tiếp viên đ���n thứ ba và thứ tư. Sau cùng, cậu hạ thấp nòng thêm một phân rồi thả hai viên đạn cuối cùng. Đạn rơi trong thành Bát Vạn, không rõ có trúng ai hay trúng nơi đâu, nhưng trên tường thành đã xuất hiện thêm hàng trăm ngọn đuốc, quân lính nhốn nháo cả lên.

Sáu tiếng nổ phá vỡ hoàn toàn bầu không khí tĩnh lặng của buổi đêm. Chương thầm nghĩ, có lẽ chỉ thần linh phù hộ mới đem lại kết quả thế này.

Đoàn của Chương bắt đầu rút về hướng Nam thêm vài chục trượng. Quân doanh bỗng chốc sáng rực đèn đuốc, quân lính túa ra phía cổng trại nhìn về hướng thành Bát Vạn.

Các cô gái đưa cho các chàng trai những dải vải vàng dùng để vấn tóc, giờ buộc vào cánh tay, rồi tất cả âm thầm tiến sát phía sau doanh trại, nơi khuất hơn. Quan sát động tĩnh trong chốc lát, cả bọn cùng nhau khiêng mấy cự mã ra chỗ khác để mở đường vào.

Trại có hơn hai chục lều xếp thành hai hàng đối xứng. Kẻ nào vẫn còn mê ngủ trong lều đều không còn cơ hội tỉnh dậy nữa. Tất cả đều diễn ra trong tĩnh lặng.

Chương cùng hơn bốn chục người ẩn nấp giữa các lều, chờ nữ binh phóng hỏa mấy lều ở cuối trại rồi mới hô hoán. Hơn ba chục kẻ ngoài cổng trại nhanh chân chạy vào trước lập tức trở thành mục tiêu của hơn bốn chục nỏ Liên Châu. Hầu như tất cả đều bị mắc tên vào lưng.

Những kẻ chạy vào sau chưa kịp phản ứng thì hai chục chàng trai vận y phục giả trang cùng nhảy ra. Đối phương bất ngờ, chưa kịp định thần địch ta đã bị hạ dễ dàng. Phần lớn đều không mặc giáp, dù là giáp mỏng. Bắn xong, hai chục chàng trai này nhanh chóng tháo chạy xuống phía cuối trại. Nhiều kẻ vội vã xách đao hò hét đuổi theo. Lúc này, nhóm Thiên Bình mới ra tay từ phía sau bằng cả phi đao lẫn tên.

Chương nhảy ra giữa lối đi rộng, xả một băng AK rồi vừa thay băng đạn thứ hai đã hạ thêm gần chục người nữa trước khi chuyển sang bắn từng viên một. Hơn ba chục kẻ chậm chân, tay không tấc sắt, biến mất hút vào màn đêm.

Các ngọn đuốc được nhúng vào chảo dầu phóng hỏa đốt trại. Chương túm được hai kẻ bị thương, nháy mắt ra hiệu. Thiên Bình cho người lôi hai kẻ này xuống cuối trại, chỗ lối vào ban nãy.

Chương ngồi xuống, túm cổ một tên hỏi:

"Ai là thủ lĩnh của trại này?"

"Tướng… tướng… Quách Nhĩ ạ… nhưng ông ấy… đã nằm xuống kia rồi."

Chương trợn mắt:

"Chính ta là Mạc Thiên Chương, chủ tướng quân Thiên Đức, đêm nay đến thành Bát Vạn đây. Hãy nhìn cho rõ mặt ta! Ta tha chết cho hai ngươi để về báo với Vũ Ninh vương và Nguyễn Quốc Khánh: kẻ nào dám lật mặt với ta, ta sẽ san phẳng thành Bát Vạn, lấy thủ cấp của bọn tráo trở. Nhìn rõ chưa?"

Chương vớ lấy cây đuốc soi tỏ mặt, nói thêm:

"Bảo Hoàng Ngưu, ta đã tha chết cho hắn một lần rồi mà hắn còn cả gan đánh úp chúng ta? Để xem hắn có mấy cái mạng! Lần sau để ta gặp, đó sẽ là ngày giỗ của hắn. Hãy nhớ, ta chính là Mạc Thiên Chương, là bóng ma của các ngươi!"

"Anh ơi mau đi thôi, quân địch đã tiến đến làng Đa Hội!"

Lam Khuê kéo Chương dậy. Cả đám cầm mấy ngọn đuốc nhắm hướng Bắc chạy luôn. Được vài chục trượng, họ ném đuốc xuống ven đường rồi nhảy xuống ruộng, đánh một vòng cung nhắm hướng Nam, bỏ lại quân doanh đang cháy bừng bừng sau l��ng.

Ánh trăng non vằng vặc trải bạc con đường, soi sáng cho hơn sáu chục người thành hai hàng dọc chạy nối đuôi nhau. Chạy mệt thì đi bộ lấy hơi rồi lại chạy tiếp. Phải chạy, phải sống, dù mệt cũng phải cố gắng.

Chạy như vậy chừng gần một nén hương thì phải dừng lại thở. Tất cả cùng động viên nhau cố thêm một chút. Thực ra… chỉ có Chương là sức lực cạn kiệt nhất, sức bền của cậu hình như chỉ bằng cô bé Thái Hương. Chẳng ai phàn nàn, ai cũng biết chủ tướng của họ khác nào một nho sinh.

Vừa đi vừa chạy thêm một khắc nữa mới thấy quân doanh của Phan Văn Hầu đã thấp thoáng đằng xa. Chương dừng lại để thở, tranh thủ nói với quân sĩ:

"Các cậu đang mặc y phục giống quân của Nguyễn Quốc Khánh, vẫn còn khỏe sức, hãy rẽ sang hướng Đông, phao tin thành Bát Vạn bị tấn công, trại của Quách Nhĩ bị quân Thiên Đức đánh úp phóng hỏa, mau về ứng cứu. Hãy làm cho thật giống nhé. Ta chờ ở kia."

Hai mươi binh sĩ Thiên Đức bỏ lại nỏ Liên Châu, vung đao xông vào bóng đêm. Lam Khuê và Thiên Bình dìu Chương đến gò đất phía trước. Chương nằm thở phì phò.

"Còn yếu hơn cả bọn em, thật xấu hổ!"

Thiên Bình vuốt tóc cho Chương, phì cười.

"Bọn em cái gì cũng giỏi, anh chịu thua. Nguyệt đâu rồi?"

"Em đây ạ."

"Dẫn theo hơn chục người đi dò đường trước, hãy cẩn thận."

Nguyệt đi rồi, Chương bảo nữ binh đem B41 đến, lắp sẵn một viên đạn. Vừa thở vừa nói với nữ binh:

"Thứ này tầm bắn tối đa trăm trượng. Càng gần càng tốt, bắn trực diện. Chỉ còn hai viên nên ta cần mục tiêu có giá trị. Mau tìm xem nên bắn mục tiêu nào, đừng có lại gần. Giờ này ta không muốn mất thêm một ai cả."

"Vâng!"

Khi mọi người đã đi gần hết, Chương lại nằm vật xuống để lấy hơi, trong khi ba cô gái và Thái Hương ngồi gần bên tủm tỉm cười suốt.

Nhóm Nguyệt quay trở lại trước tiên, báo rằng từ chỗ Chương đang nằm đến bờ sông chỉ còn chưa đầy hai dặm. Nguyệt để mấy nữ binh ở lại quan sát thêm vì trời tối không rõ vị trí của quân Thiên Đức.

Hai mươi chàng trai trở lại không thiếu một ai, họ phải đánh vòng cung nên mất hơi lâu. Báo cáo đã hoàn thành nhiệm vụ vì quân từ thành Bát Vạn đã kịp thời báo tin, Nguyễn Quốc Khánh cho quân nhổ trại rút về thành.

Chừng một khắc sau, nữ binh thám thính mục tiêu quay lại báo rằng chỉ có trại ngựa là giá trị nhất. Chương bảo mọi người tạm nghỉ chờ đến khi những nữ binh theo Nguyệt về đủ mặt báo cáo tình hình.

Một nữ binh khẳng định, dựa theo tháp canh và bờ tre bên kia sông, vị trí tập kết của quân Thiên Đức chỉ cách khoảng hơn một dặm về hướng Đông.

"Sao em chắc?" – Chương hỏi.

"Dạ… dạ…"

Cô ngồi cạnh đáp thay:

"Cô ấy muốn nói là người canh trên tháp ấy, anh ta hay ra đó ngồi nên nhớ, thưa chủ tướng."

"Ta về được bờ Nam thì em phải dẫn anh ta đến trình diện. Ta sẽ trọng thưởng. Ta sẽ tác hợp cho, chỉ cần em muốn."

Đoạn Chương quay sang nói với Thiên Bình:

"Sau này trên đỉnh tháp canh phải làm số thứ tự em nhé."

Thiên Bình gật đầu đồng tình.

Chương triệu tập mọi người họp lại một lượt, quyết định khi trời tờ mờ sáng cả đội hơn sáu chục người sẽ hành động.

Theo kế hoạch liều lĩnh, đoàn của Chương sẽ phóng hỏa một số lều ở rìa quân doanh, chạy cắt mặt hướng về quân Thiên Đức. Cờ không mang theo, những dải vải vàng dùng để vấn tóc của các nữ binh được đem buộc vào ngọn giáo của Lam Khuê.

Truyen.free hân hạnh mang đến bạn những trang truyện hấp dẫn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free