Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 155: Bàn cờ khuấy động

Khi bóng chiều đổ xuống phía Đông, Cự Lượng đã vượt sông. Từng bè tre được khiêng xuống, sáu thuyền nhỏ nối liền lại. Cầu phao bắc giữa dòng. Phía đối phương cho thuyền nhỏ chèo ra bắn tên, nhưng không gây nhiều khó khăn, bởi mỗi đợt mưa đá hơn hai trăm viên dội xuống đã buộc thuyền địch phải quay đầu.

Hàng nghìn viên đá trút xuống bờ Bắc, dọn đường cho quân Cự Lượng tiến lên. Hùng Cú lệnh chiến thuyền men theo bờ Bắc định cắt cầu phao, nhưng Hổ và Cao Lịch đã dội hàng nghìn quả đạn chắn lối, khiến ba chiến thuyền nhỏ chìm ngay tại chỗ, một chiến thuyền lớn hư hại nặng, buộc Hùng Cú phải rút về trấn giữ nơi ngã ba sông.

Mấy chiếc Xa Hải thuyền neo giữa dòng, vừa bảo vệ cầu phao, vừa không ngừng bắn đá sâu vào bờ theo hướng dẫn.

Yết Kiêu cho quân khiêng ba Mông Đồng đặt lên xe ngựa kéo trên đường ray gỗ, hạ thủy ngay bến Huyết để bảo vệ Xa Hải thuyền. Phan Văn Hầu và đồng bọn vẫn chưa thể lý giải nổi cách Thiên Đức chuyển quân và vũ khí nhanh chóng trên một chiến tuyến phòng ngự trải dài hơn hai chục dặm.

Duệ, cô gái với trí thông minh hơn người, đã thông qua Thiên Đức hội để truyền đạt đến dân chúng trong vùng về nguy cơ khi Phan Văn Hầu tiến đánh, và rằng đây là lúc họ cần ủng hộ Thiên Đức quân bằng hành động cụ thể. Thiên Đức quân không thể thất bại, bởi sự thất bại đồng nghĩa với việc cả vùng đất sẽ biến thành bình địa.

Ba làng thuộc xã Vũ Ninh, vốn ở bờ Bắc và chịu ơn quân Thiên Đức, có con em đang phục vụ trong quân đội, nên trừ trẻ em dưới mười tuổi, tất cả còn lại đều kéo ra gần đường Thiên Đức, đốt lửa giữa cánh đồng làm hậu cần cho quân. Các làng Đường Vỹ, Long Ngô Động và Môn cũng không ngoại lệ. Ngày hôm sau, dân chúng các làng trong vùng kẻ nọ hô người kia giúp sức, bởi nếu Thiên Đức thất bại, họ sẽ mất tất cả. Hơn một vạn dân trợ chiến phía sau đã khiến sĩ khí quân Thiên Đức lên cao ngút, quyết sống mái với quân địch.

Cự Lượng đã thiết lập được chỗ đứng chân ngay trên bờ sông vào lúc chập tối, giữa vòng vây ba mặt. Phan Văn Hầu lệnh bộ binh xông đến đánh, hòng đẩy quân Cự Lượng xuống mé sông, nhưng cả hai lần áp sát đều phải vứt gươm giáo bỏ chạy bởi những đợt dầu sôi, nước sôi dội xuống.

Nhờ có mấy nghìn dân trợ chiến, Cự Lượng và Trương Lôi quyết định đưa thêm quân cùng pháo sang sông nhanh hơn, quyết chiến sinh tử. Gần nửa đêm, hơn bốn nghìn quân gồm Thiên Đức và quân Bố Giáp đã đóng một trại tạm dài hơn trăm trượng, tựa lưng vào bờ sông, cùng với hơn trăm khẩu pháo. Trước khi mặt trời lên, toàn bộ pháo cùng vạn viên đá, chông đã được chuyển qua sông, tạo thành một khối phòng thủ vững chắc, có thể chống lại số quân bảy, tám nghìn của đối phương.

Bản doanh của Phan Văn Hầu đóng trải dài theo hướng Tây - Đông, cách trại của Cự Lượng gần một dặm về phía Bắc. Nửa đêm về sáng, bộ binh kết hợp cung nỏ của Phan Văn Hầu chia thành nhiều đội nhỏ, tiến đánh thêm một lần nữa nhưng không đẩy lui được quân Thiên Đức do trời tối. Quân Thiên Đức dùng chó cỏ, vịt ngan để cảnh giới. Những kẻ chậm chân có thể trúng đá hoặc bị tên bắn vu vơ, nên Hầu đành chờ trời sáng rõ.

Nguyễn Quốc Khánh dẫn ba nghìn quân từ thành Bát Vạn ra, sẵn sàng xung trận, quyết đẩy lui quân Cự Lượng.

Hoàng Ngưu, Hùng Cú nhận lệnh điều phân nửa chiến thuyền, bất chấp thương vong, phá bằng được đường lui của Thiên Đức, kết hợp với bộ binh, kỵ binh để dọn sạch quân Thiên Đức trên bờ. Phan Văn Hầu thống nhất với Nguyễn Quốc Khánh, sẽ dùng một nghìn kỵ binh đột kích dọn đường cho bộ binh.

Tất cả sẽ cùng hợp vây vào cuối giờ Mão.

Mỗi bên đều có những tính toán, dự định riêng.

Lý Đạo Thành gửi thêm mật thư cho Tô Trung Từ, tóm lược rằng Thiên Gia Bảo Hựu phò tá nhà Lý, trước nay chưa từng gây hại đáng kể nào cho Trữ quân và Sơn Tây vương, từng giao chiến với Vũ Ninh vương và Quảng Trí quân. Điều đó thể hiện rõ ý định phù Lý diệt loạn. Nay Lý An, Quốc Khánh và Phan Văn Hầu hợp sức đánh, nếu Thiên Đức thất bại, tự nhiên sẽ mất đi cái gai ở giữa hai sứ quân châu Vũ Ninh. Thiên Đức còn thì chỉ thấy lợi mà không thấy hại. Lý Đạo Thành muốn Tô Trung Từ lựa thời điểm này để đánh chiếm bờ hữu ngạn, còn mình thì xin mượn đường cho hai nghìn thủy binh đến trợ giúp Thiên Đức. Nếu Tô Trung Từ bằng lòng, Lý Đạo Thành nguyện ý lùi trại tiền phương hai mươi dặm, tuyệt nhiên không có ý quấy nhiễu khi Tô Trung Từ tấn công Vũ Ninh vương.

Thư từ qua lại, Tô Trung Từ còn đang tính toán thì nhận tin thủy binh Vũ Ninh vương mang ba nghìn quân về Thiên Đức, liền lập tức đồng ý với đề nghị của Lý Đạo Thành.

Tô Trung Từ nhận thấy đây là cơ hội ngàn vàng để chiếm đất, bèn ra lệnh năm nghìn quân thủy bộ sẵn sàng.

Phùng Lễ giao cho Phùng Hiền hơn hai nghìn thủy binh cùng bốn mươi chiến thuyền rời bến khi trời vừa tối, âm thầm xuôi dòng Xích Giang. Cũng chính tối đó là lúc Cự Lượng dẫn quân vượt sông.

Bản thân Phùng Lễ huy động hơn bốn nghìn bộ binh, sẵn sàng chờ lệnh vượt sông đánh sang bờ tả ngạn.

Đó là sự biến đầu tiên.

Tính cả Thiên Đức, thượng tuần tháng Chạp đã có đến sáu sứ quân động binh vì Phan Văn Hầu khơi mào cuộc chiến.

Lý Đạo Thành thực sự lo Thiên Đức thất bại, ông muốn tham gia vì hai lẽ. Lẽ đầu tiên là bởi ông chắc chắn Lý Thiên Bình là đích nữ của tiên vương. Thứ nữa, nếu Thiên Đức thất bại, bí mật của thần khí mà Chương hứa sẽ rơi vào tay Phan Văn Hầu và Lý An, tự khắc Sơn Tây vương sẽ bất lợi.

Sĩ tốt được chọn tiếp ứng Thiên Đức đều hồ hởi vì một lẽ đơn giản: họ cảm thấy thiện cảm với đội quân ít người dám chống lại kẻ mạnh hơn.

“Kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu.”

Phùng Sứ tướng đã nói vậy trước khi xuất quân.

Nguyệt dẫn quân của Chương đi lòng vòng đến quá nửa đêm mới tới cánh đồng làng Đa Hội. Mục tiêu Chương nhắm đến chính là thành Bát Vạn. Chương không có sơ đồ bố trí binh mã trong thành, chỉ có mô tả của Duệ, Uyển Như và Thái Hương, cùng với thông tin từ Trương Lôi. Trương Lôi không biết Chương đến thành Bát Vạn, cậu không muốn những tướng sĩ gắn bó với nơi này phải lung lay ý chí.

- Từ đây đến cổng thành khoảng hai dặm, không thể lại gần hơn nữa, thưa thầy. - Nguyệt nói. - Bên phải là làng Đa Hội, bên trái, cách đây khoảng một dặm có một trại quân nhỏ.

Quan sát bằng mắt thường, những ngọn đuốc trên tường thành tạo thành một đường ngang thẳng tắp. Nguyệt dẫn cả đội tiến thêm gần trăm trượng nữa rồi dừng lại bên một gò nhỏ nằm chơ vơ giữa cánh đồng. Cổng thành Bát Vạn sáng rực trong đêm, từng đoàn người lũ lượt ra khỏi cổng thành rồi ngoặt về hướng sông Thiên Đức.

- Bọn họ hẳn là tăng viện cho Phan Văn Hầu, Nguyệt, bây giờ liệu khoảng cách có dưới hai dặm không?

- Chắc chắn không đến hai dặm, ạ.

- Trại quân nhỏ đó em áng chừng có bao nhiêu người?

- Trại này dựng để kiểm soát thương nhân và bà con đi chợ, nên chỉ khoảng hai trăm người, không đáng kể hơn đâu thầy.

Chương nói với những người bên cạnh, gom tất cả lại thành một vòng tròn rồi phổ biến kế hoạch:

- Chúng ta sẽ tấn công thành Bát Vạn, sau đó nhổ sạch trại lính rồi rút mà không cần giữ bí mật gì cả. Có hai lối: một là vòng theo hướng đầm lầy để về an toàn, hai là nhắm hướng Tây Nam để hội quân với anh Lượng. Lối này gần nhưng nguy hiểm, mười phần sẽ đụng độ quân Phan Văn Hầu. Ta biết mọi người không ai sợ chết, nhưng ta để mọi người lựa chọn về theo lối nào.

Một nữ binh hỏi:

- Chủ tướng, người sẽ chọn lối nào?

- Ta lười, nên chọn lối gần.

- Chủ tướng đi đâu anh em theo đấy, không có ý kiến gì khác.

- Nhưng cứ dân chủ, ai muốn theo lối đầm lầy do Thái Hương dẫn thì giơ tay.

Chương thì thào hỏi đến hai lần, nhưng chẳng có cánh tay nào giơ lên giữa ánh trăng khuya mờ mờ tỏ tỏ.

- Rất nhiều người ở đây ta còn chưa nhớ hết tên, nhưng chúng ta sẽ cùng đi cùng về. Sau đêm nay, tên tuổi của các người sẽ được khắc lên một phiến đá dựng bên bờ Bắc sông Thiên Đức, dù còn sống hay đã mất cũng vậy.

Đoạn Chương nói với Nguyệt:

- Chúng ta cần di chuyển về gần trại đó, khoảng hơn trăm trượng là được.

Rồi nói với tất cả mọi người:

- Lối về gần, chỉ hơn nửa canh giờ là đến bờ sông, bởi vậy chúng ta phải ém quân thêm chút nữa, chờ đám quân khi ra khỏi thành mới tấn công. Trại quân đó không biết lớn nhỏ ra sao, nhưng chúng ta sẽ san bằng nó, sau đó chạy đến vị trí tập kết rồi mới vòng về bờ sông. Ưu tiên dùng hỏa hổ, sau đó mới là tiễn. Tất cả nghe rõ chưa?

Nguyệt dẫn đội về hướng Nam được thêm một quãng thì buộc phải dừng lại vì có nhóm quân đang đốt đuốc đi tuần.

- Thưa chủ tướng, có hai chục tên.

- Diệt gọn được không?

- Bọn cắc ké này không cần chủ tướng bận tâm.

- Diệt sạch, lấy quần áo mặc tạm để cải trang.

Hơn năm chục người trườn bò trên những thửa ruộng, nằm im chờ đợi rồi nhất loạt đứng bật dậy. Sau tiếng hô:

- Ai?

Một binh sĩ đáp:

- Thiên Đức!

Hơn năm chục nỏ Liên Châu bắn thẳng ở cự ly chưa đến ba trượng, không một kẻ nào kịp kêu một tiếng, cũng chẳng một kẻ nào kịp quay lưng chạy. Những ngọn đuốc vừa rơi xuống đất lập tức được nhặt vội và giơ lên cao. Những kẻ xấu số bị lột sạch quần áo, hai chục quân Thiên Đức mặc tạm rồi theo lệnh Chương, họ chậm rãi đi về hướng làng Đa Hội sau đó vòng lại. Trường hợp gặp quân lính đối phương mà nhắm hạ được thì hạ luôn; nếu không được, hãy lấy lý do quay lại gần trại nhỏ, Nguyệt sẽ đón đường, có ám hiệu nhận nhau trong đêm.

Thái Hương và một nữ binh ở lại chờ, Nguyệt dẫn quân của Chương đi, đến khi thấy ánh lửa bập bùng cùng lều trại nơi xa mới dừng lại bên gò đất nhỏ ven đường.

Mọi quyền lợi thuộc về đơn vị chuyển ngữ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free