(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 154: Tiên phát chế nhân
Địa hình vùng Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu vừa có lợi thế vừa có bất lợi. Nhược điểm chính là khu vực chiêm trũng và dải đất ven sông không có mỏ kim loại quý, dân cư trước đây thưa thớt. Tuy nhiên, nơi đây lại mang đến lợi thế quân sự nhờ thế đất hiểm yếu.
Dãy Linh Sơn tạo thành bức tường thành tự nhiên vững chãi, còn sông Thiên Đức rộng hơn trăm trượng uốn lượn như một con hào sâu. Bất kỳ vị tướng nào cũng hiểu rõ, muốn vượt qua được nơi này ắt phải đánh đổi bằng vô số sinh mạng, và một phía còn lại là vùng đầm lầy hiểm trở.
Trước đây, các tướng như Phan Văn Hầu, Lý An, Nguyễn Quốc Khánh hay Kiều Công Ngạn, khi muốn vượt sông, đều dùng lực lượng mạnh mẽ cùng chiến thuyền yểm trợ bộ binh bắc cầu phao. Tuy nhiên, sự xuất hiện của pháo đá đã thay đổi cục diện hoàn toàn. Khi mất đi sự yểm trợ của chiến thuyền, thương vong của bộ binh vì thế mà tăng lên không kể xiết. Dù pháo binh Thiên Đức còn hạn chế trong việc bắn các mục tiêu di động, nhưng các chiến sĩ đã bù đắp lại bằng cách bắn đón đầu và tập trung hỏa lực vào một điểm nhất định.
Ngày thứ hai của cuộc chiến, Lý An tiếp tục tổ chức tấn công. Quân của y dùng hỏa công, với nhiều xe bò chất đầy vật liệu dễ cháy để tạo khói, hòng che khuất tầm nhìn của đối phương. Chúng còn dùng những tấm ván gỗ đội trên đầu, quyết tâm vượt qua tường thành bằng thang tre.
Thiên Gia Bảo Hựu chống trả quyết liệt. Hai bên giao chiến cận kề ngay trên tường thành, nhưng Lý An buộc phải thu quân khi ở cự ly gần, những nỏ Liên Châu đã phát huy uy lực khủng khiếp.
Đội quân hơn hai nghìn tinh binh cảm tử, đội ván gỗ trát bùn non, ba mặt đều có khiên chắn, quyết đánh xuyên qua lối mở. Ý đồ tiếp theo là đánh tỏa ra, mở đường cho kỵ binh và bộ binh tiến theo sau.
Cách đánh này của Lý An đã khiến pháo đá giảm tác dụng. Phạm Tu nhận ra điều đó, bèn hướng pháo bắn vào hậu quân sau khi hàng nghìn niêu đất chứa chất cháy, dầu sôi đã gây thương vong cho quân cảm tử. Quân cảm tử đồng thời chịu thương vong bởi Sảo pháo bắn thẳng.
Lối đi rộng năm trượng ấy thực chẳng khác nào con đường xuống hỏa ngục, nơi Diêm Vương có thể gọi tên bất cứ ai.
Một lần nữa, quân tấn công cảm tử của Lý An bị chặn đánh ngay tại nút cổ chai ấy. Bộ binh Thiên Gia Bảo Hựu và Bố Giáp thọc sườn hai bên, đồng thời dùng tên chặn đánh chính diện. Quân cảm tử lo chống đỡ, phên tre nệm rơm bị xô lệch, tạo ra khoảng hở, khiến chúng lập tức trúng chông và đá, buộc phải lui quân.
Phạm Tu gửi chiến thư khích tướng, nói Lý An hãy kéo hết quân sang đánh một trận quyết liệt. Đồng thời khiêu khích rằng, khi Phạm Tu thống lĩnh vạn quân, thì Lý An sẽ trốn ở xó nào?
Binh sĩ tử trận của Lý An được chôn cất nhanh chóng trong các nấm mồ tập thể. Bởi như Chương đã nói, chết là hết, oán thù bỏ lại. Hơn nữa, nếu để xác trương phình lên, ruồi muỗi bu lại sẽ làm tăng khả năng gây dịch bệnh rất cao. Phạm Tu cho rằng điều đó là phải.
Lý An mất hàng nghìn quân cảm tử và vài trăm lính khác trên tường thành.
Phạm Tu còn sai sứ giả đến trước trận tiền để tuyên bố rằng Thiên Gia Bảo Hựu không nhận hàng binh, kẻ nào muốn chết thì cứ việc xông lên.
Thủy binh của Hoàng Thái Công phối hợp cùng Hùng Cú hai mặt giáp công Yết Kiêu, song không thu được kết quả vì Yết Kiêu tránh giao chiến trực diện. Chiến thuyền Thiên Đức di chuyển dọc hai bờ sông Dâu trong tầm bảo vệ của các khẩu pháo.
Bọn Thái Công và Hùng Cú thúc quân xông vào, song đều phải dạt ra và chịu một số thương vong.
Thái Công bị chìm hai thuyền, Hùng Cú mất một thuyền và nhiều chiếc khác bị hư hỏng nhẹ. Trong ngày thứ hai, Yết Kiêu mất bốn Mông Đồng, còn Xa Hải thuyền thì không bị thiệt hại.
Muốn diệt được bọn Yết Kiêu, thủy binh bắt buộc phải đổ bộ để đánh quân trợ chiến, nhưng Thái Công đã thất bại vào ngày hôm trước. Hùng Cú cho quân đổ bộ vào chiều ngày hôm sau thì đụng độ với Cự Lượng cùng hơn nghìn quân sung sức đổ ra đánh mạnh. Với sự trợ chiến của pháo, Hùng Cú buộc phải lui quân khi trời tối.
Ngày thứ ba, thủy binh ba bên giao chiến từ sớm tinh mơ nhưng kết quả không khác biệt. Pháo bố trí hai bên bờ sông Dâu đã khiến thủy binh đối phương nản lòng.
Bọn Yết Kiêu phối hợp chặt chẽ với pháo binh, quyết chí đồng quy vu tận. Trong trường hợp hỗn chiến, pháo dội thẳng xuống đã khiến đối phương cũng phải thất kinh. Yết Kiêu mất một Mông Đồng vì bị pháo bắn trúng.
Ngày thứ năm của cuộc chiến, tình hình có biến chuyển khi Hùng Cú nhận được tăng viện.
Hầu gặp Vũ Ninh Vương. Thấy Hầu thiệt hại nặng, Vũ Ninh Vương đoán chừng Thiên Đức cũng hao tổn binh mã, bèn hỏi Khánh. Khánh lệnh Hoàng Ngưu dẫn ba nghìn thủy binh đang đóng trại ở mé Xích Giang tiến vào sông Thiên Đức, hợp sức với Hùng Cú và Thái Công đổ quân lên đánh Cự Lượng, tạm thời chiếm được một vùng đất rộng lớn. Cự Lượng chống không nổi, phải ra lệnh hủy hoàn toàn hai mươi lăm khẩu pháo, mười một khẩu khác bị phá hủy rồi đẩy xuống sông Dâu. Chỉ ba mươi khẩu được đem về bờ bên này cùng bộ binh.
Tình hình trở nên nguy khốn, Thiên Gia Bảo Hựu và Thiên Đức bị dồn về những vùng đất cũ trước đây.
Chương biết tin Vũ Ninh Vương cho thủy binh tham chiến, khiến Cự Lượng phải rút lui thì rất tức giận, dù biết rằng vì lợi ích riêng, ông ta làm vậy là đúng. Phạm Tu và Triệu Quang Phục đều nhận định, sớm muộn Vũ Ninh Vương cũng sẽ cho bộ binh tham chiến cùng Phan Văn Hầu, vì trong ba ngày liên tiếp, chiến tuyến ở bờ sông Thiên Đức yên ắng một cách đáng ngờ.
Chương triệu tập gấp cuộc họp trong quân Thiên Đức, với sự tham gia của Bỉnh Di. Cậu quyết định tiên phát chế nhân thay vì ngồi chờ đợi, nghĩ rằng nếu Phan Văn Hầu đánh sang được, thì Chương cũng có thể đánh sang được.
– Nếu không ra tay nhanh, chúng ta sẽ bị vây công ba mặt. Bọn chúng mới chiếm được bản doanh của anh Lượng, cần ít nhất một ngày để sắp xếp cùng bọn Thái Công. Hai đến ba ngày nữa, khi binh mã bố trí xong xuôi, bọn họ sẽ cùng dồn ép. Khi đó, chúng ta dù có chống đỡ đư���c cũng sẽ hao tổn thêm người, và khả năng chống cự sẽ vô cùng khó khăn.
Chương sắp xếp lại quân số đã bị xáo trộn, hao hụt sau năm ngày. Cậu quyết định đưa một nghìn tinh binh vượt sông ở mé làng Môn để thiết lập điểm đầu cầu. Hơn hai trăm khẩu pháo bắn yểm trợ bộ binh vượt sông, đồng thời điều gấp ba Xa Hải thuyền về khu vực này trong đêm để án ngữ giữa sông, nhằm tăng tầm bắn của pháo vào sâu bên trong. Một vạn đạn đá, năm nghìn đạn chông cũng được chuẩn bị sẵn sàng.
Một nghìn tinh binh được trang bị giáp trụ, nỏ Liên Châu, kiếm, đao và khiên, tất cả đều là thép mới.
Theo kế hoạch, khi đầu cầu thiết lập xong, bộ binh lập tức theo sang cùng pháo, đánh lấn dần theo kiểu tằm ăn lá nhưng không đánh sâu. Mục đích là để có chỗ đứng chân, đóng trại uy hiếp đối phương. Trong trường hợp buộc phải rút lui, tinh binh sẽ chặn hậu và phá hủy pháo.
– Sẽ có thêm vài nghìn niêu đất nữa – Chương nói. – Dù bọn họ có khiên che cũng không thể chống chịu được. Nếu ít dầu, ít mỡ thì đun sôi nước, trộn vào mà bắn. Đó là việc các anh phải làm, còn bản thân ta sẽ có quà tặng riêng cho Vũ Ninh Vương. Lão ta sai lời thì đừng trách chúng ta bội ước, lão sẽ phải trả giá đắt, tự tay ta sẽ đòi lại món nợ máu cho anh em nơi nghĩa trang.
Tướng sĩ hiếm khi thấy Chương tức giận, mặt đỏ phừng phừng như vậy nên không dám hỏi chủ tướng có dự định gì. Sau cuộc họp, Chương giao quyền chỉ huy toàn quân cho Cự Lượng và Trương Lôi, đồng thời gọi Nguyệt, Thái Hương cùng những cô cậu trinh sát từng sang bờ Bắc về bản doanh.
Chương yêu cầu mỗi người ngồi vẽ lại sơ đồ làng mạc, đường đi lối lại mà họ còn nhớ được ở bờ Bắc. Vẽ xong, họ nộp cho Chương. Chương hỏi thêm vài điều sau đó thu lại các họa đồ. Ngoại trừ Nguyệt và Thái Hương, các trinh sát còn lại đều nhận lệnh ở trong quân doanh nghỉ ngơi, không được phép ra ngoài, và không được phép tiết lộ bất cứ điều gì đã nói với Chương.
Yết Kiêu nhận lệnh, gửi sáu quân sĩ bơi lội giỏi, nhanh nhẹn, có thể lực tốt về bản doanh. Cự Lượng và Bỉnh Di chọn ra hai mươi tráng sĩ người làng Vạn đưa đến, song cũng không ai biết Chương định làm gì. Thiên Bình và ba cô gái ngày đêm bên cạnh đoán rằng Chương sẽ sang sông, nhưng không ai dám hé răng nửa lời vì các nàng cũng chưa từng thấy người mình yêu lại khác lạ đến vậy. Các nàng sợ nếu hé răng, Chương sẽ nổi trận lôi đình.
Thiên Bình chọn ra ba mươi nữ binh, tập hợp lại thành một đội gồm tổng cộng năm mươi sáu người. Tất cả được xem các họa đồ trinh sát nộp cho Chương.
Về trang bị, toàn đội được trang bị nỏ Liên Châu, đoản đao mới và giáp trụ. Sáu binh sĩ do Yết Kiêu cử đến cùng hai mươi tráng sĩ nhận lệnh kết bè qua sông theo hướng đầm lầy. Toàn đội vượt sông vào ban đêm. Lương thực và nước uống được đem theo đủ dùng trong năm ngày.
Thiên Bình, Uyển Như và Lam Khuê đều nhất quyết đòi theo. Chương đồng ý. Duệ không được đi nên rất buồn, nhưng Chương đã khiến cô nàng bận rộn bằng cách giao lại chó lửa, dạy cô cách sử dụng với số đạn năm mươi viên. Duệ không muốn, nhưng Chương phân tích thiệt hơn, cô nàng cũng ưng thuận vì có muốn theo cũng chẳng được.
Thái Hương và Nguyệt làm nhiệm vụ dẫn đường.
Chương đem theo năm băng đạn AK, cùng số đạn rời, tổng cộng hơn năm trăm viên. Một khẩu B41 cùng hai viên đạn, một khẩu cối 60 cùng sáu quả đạn. Chương quyết chí ăn thua đủ với gần hai vạn quân đối phương ở bờ Bắc theo cách mà cậu thực sự không mong muốn.
Tối muộn ngày thứ sáu của cuộc chiến, bọn Chương âm thầm vượt sông bằng ba bè tre trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Bè tre sau khi sử dụng được nữ binh Thần Vũ chèo về bờ Nam để cất giấu.
Nguyệt dẫn cả đội vượt đầm lầy, nhắm hướng Tây Bắc đi suốt đêm. Tảng sáng thì đến một gò đất cao ráo giữa khu đầm lầy, nơi cỏ mọc cao quá đầu người, mới dừng chân nghỉ ngơi. Sau đó, Nguyệt dẫn một nữ binh giả trang cùng Thiên Bình tạo thành một nhóm; Thái Hương cùng hai nữ binh khác tạo thành nhóm còn lại. Hai nhóm này theo hai hướng khác nhau để do thám quân tình.
Suốt cả ngày hôm ấy, bọn Chương kẻ nằm người ngồi lẫn trong những đám cây cỏ để tránh cái nắng hanh lạnh của thượng tuần tháng Chạp. Theo kế hoạch, chiều muộn ngày hôm nay, bọn Cự Lượng sẽ bắt đầu bắc cầu phao vượt sông.
Thiên Bình trở về vào cuối giờ chiều, quần áo, đầu tóc lấm lem bùn đất trông rất thảm hại. Thái Hương về đến lúc trời nhập nhoạng, bộ dạng cũng tơi tả không kém.
Cả đội rời khu gò nổi vào khoảng đầu giờ Tuất, khi bóng tối đã bao trùm vạn vật. Thái Hương được yêu cầu ở lại nhưng một mực đòi theo.
Sáu mươi hai người chia làm hai đội, di chuyển trên những cánh đồng trống trong đêm, cách nhau khoảng năm mươi trượng. Bọn Chương không gặp khó khăn trở ngại nào ngoài những tiếng chó sủa nhấm nhẳng vọng ra từ những ngôi làng tối đen ẩn sau rặng tre gai.
Bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện và nắm giữ bản quyền, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.