(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 153: Mèo mù vớ cá rán
Chương quay sang hỏi Thiên Bình: "Chắc em mệt rồi, có muốn thử cái này không? Dùng nó dễ hơn đao kiếm gấp vạn lần đấy."
Thiên Bình lắc đầu. Nãy giờ, tai cô vẫn còn ù đi vì tiếng súng, trong khi Uyển Như thì chết lặng, còn Lam Khuê thì thầm nghĩ, Chương sang Siêu Loại thế này thì mười phần không ai địch nổi, chính xác hơn là chẳng có cơ hội nào cả.
Giữa trận tiền, Chương không hề tỏ vẻ lo lắng, mặt lạnh tanh như thể đang dạo chơi. Cậu rút khẩu súng lục ra, kéo Uyển Như lại gần, đứng phía sau thì thào điều gì đó. Rồi Chương nắm tay Uyển Như, hướng nòng súng về phía đối phương và bảo cô bóp cò.
"Đấy, thế là xong, một kẻ đã đi đời."
Uyển Như mặt trắng bệch, thở hắt ra, chẳng rõ vì sợ hãi hay phấn khích. Chương đưa súng cho Thiên Bình:
"Em vốn nhắm phi tiêu không cần nhìn nên anh cũng chẳng cần dạy nữa, nhưng chỉ còn bảy lượt thôi đấy."
Thiên Bình nhận súng, mím môi siết cò. Khẩu súng nảy nhẹ lên, và nét mặt cô bỗng trở nên phấn khích. Cô nàng lặp lại hành động bóp cò thêm hai lần nữa mới trả súng lại cho Chương.
"Dễ phải không nào? Khuê đâu rồi?"
Khuê lắc đầu quầy quậy, Chương không ép nữa. Cậu cất súng, đủng đỉnh lắp thêm băng đạn mới vào khẩu AK rồi hạ gục đối phương ở khoảng cách năm trượng. Bảy băng đạn đã được dùng hết sạch.
Chương đã mở được một lối đi dài gần một dặm, chia cắt thành công đội hình đối phương bằng thứ vũ khí chết người thời hiện đại.
Tình hình thay đổi khi quân Thiên Đức nhận được viện binh của Bố Giáp, Đoàn Thượng và Quang Diệu lúc trời nhá nhem tối.
Giờ chỉ còn trọng binh bảo vệ Chương cùng ba cô gái. Chương vẫn khỏe mạnh, chưa tốn mấy giọt mồ hôi vì chẳng mất chút sức lực nào, nhưng ba cô gái thì thực sự mệt mỏi. Dù vậy, khi được bảo quay về, chẳng ai chịu cả.
Lắp đầy thêm ba băng đạn nữa, đó là số đạn cuối cùng Chương mang theo. Một thùng đạn 7.62mm có 920 viên, nhưng Chương chỉ mang theo năm trăm viên lẻ tẻ, chẳng nghĩ sẽ dùng hết.
"Số này đủ hạ cả trăm kẻ, phải giúp chú Lôi thôi."
Ba cô gái không hẹn mà cùng gật đầu, sau đó tất cả leo qua tường đá, chạy xuống triền đê chếch về phía bên trái.
Bọn Trương Lôi và Đặng Công Chất thấy chủ tướng vừa nãy còn ở đằng xa phía trước mặt, giờ lại xuất hiện ngay sau lưng, liền lấy làm ngạc nhiên. Kẻ nào kẻ nấy tròn mắt, há miệng thất kinh khi Chương nhoẻn miệng cười đĩnh đạc rồi bóp cò.
"Còn đứng đó làm gì nữa? Thần khí đã gầm thét rồi, hò quân đánh chết tiệt chúng nó đi! Không cho đứa nào về bờ Bắc! Bọn địch ở bên trên đã toi cả rồi!"
Dứt lời, Thiên Bình hăm hở vung gậy xông lên, vụt tới tấp như mưa. Bọn Trương Lôi thấy vậy liền gật đầu lia lịa rồi hò hét ba quân:
"Chủ tướng đã đến, chủ tướng đã diệt hết bọn địch trên cánh đồng rồi!"
Tiếng hô truyền từ người này sang người khác, khiến sĩ khí toàn quân tăng vọt. Chương hỗ trợ ba quân hết ba băng đạn và mấy viên cuối cùng trong khẩu súng ngắn thì lui lại.
"Các cô còn sức thì cứ tiễn bọn chúng xuống sông đi, không cần theo bảo vệ ta nữa. Thiên Bình và Uyển Như là đủ rồi."
Chương đi ngược lên triền đê, đứng trên tường nhìn trái ngó phải. Mọi kế sách đã dùng hết, bây giờ chỉ còn cách chờ đợi.
"Kia có phải Duệ không?"
Lam Khuê nói, cả bọn ngoái đầu lại, thấy Duệ đang cưỡi ngựa đến.
"Em không ở nhà trông nom, đến đây làm gì?"
"Quân doanh không còn bóng người, em sợ!"
Chương và mấy cô gái phì cười.
"Em mang thứ này đến cho anh đây."
Duệ đưa cho Chương một hòm đạn khiến mắt cậu sáng rực.
"Sao em biết anh đã hết đạn?"
"Em ở nhà nghe những âm thanh lạ liên hồi, đoán là anh đã dùng hết số đạn mang theo nên em sợ anh sẽ cạn."
Chương kéo Duệ lại, hôn nhẹ lên trán cô.
"Quả đúng là như vậy."
Chương ngồi thụp xuống, vội vã lắp đạn vào các băng trong khi ba cô nàng cảnh giới xung quanh.
"Liệu mình có thắng được không anh?"
"Anh mới hạ được đâu đó năm trăm tên, giờ em đem thứ này ra thì thêm chừng đó kẻ mất mạng nữa, không thắng sao được?"
"Thứ nhỏ bé này thật sự mạnh đến vậy sao?"
Chương gật đầu.
"Sau này anh sẽ dạy em cách dùng. Em không biết võ nghệ phòng thân thì rất cần thứ này đấy. Em thấy chứ? Anh cần ba mươi viên trong một hộp này, mũi nhọn chĩa về hướng này."
Chương chỉ dẫn cho Duệ.
"Anh mới gắn được ba hộp, hai hộp này em giúp anh nhé, để anh đi tiễn một số kẻ đã."
"Để bọn em giúp anh."
Lam Khuê, Uyển Như và Thiên Bình cùng xúm vào nhưng Chương kéo Uyển Như và Thiên Bình đi cùng.
"Anh sợ đi một mình, nếu có chạy thì nhớ dành phần anh chạy trước nhé?"
Hai cô nàng bật cười, đáp:
"Thôi đi!"
Chương chạy phăm phăm trên những thửa ruộng. Trời đã tối nên việc bắn trúng mục tiêu khó hơn, nhưng cũng chỉ khó hơn bình thường một chút vì cậu sợ bắn nhầm.
Trời xui đất khiến thế nào, bắn được hơn một băng đạn thì chủ tướng của đối phương lộ diện. Chương nhảy lùi lại định bắn thì đã thấy bóng Thiên Bình cùng Uyển Như vọt lên. Người cầm gậy, người cầm đao nhào vào đánh hai chọi một. Chương lúng túng trong giây lát mới quay mũi súng tiễn những kẻ có ý đồ trợ giúp chủ tướng địch.
Tướng địch to cao hơn Uyển Như và Thiên Bình, nhưng hai cô nàng cứ áp sát mà đánh liên hồi khiến đối phương vất vả chống đỡ. Thiên Bình quật gãy được mũi kiếm của địch, cùng lúc Uyển Như tung một cú đá thẳng vào cằm hắn. Đối phương lảo đảo lùi về sau liền ăn trọn cây gậy sắt vào mũ trụ, lãnh thêm cú đạp của Uyển Như và ngã lăn kềnh. Uyển Như và Thiên Bình cùng nhào đến, người vụt, người đâm, thoáng chốc tướng địch chỉ còn là một cỗ thi thể nằm bất động.
"Cúi xuống!"
Chương chạy thêm vài bước, thét lớn, khua ngang súng đẩy lui những kẻ đang định nhào đến.
Thiên Bình giật lấy đao của Uyển Như, chặt thủ cấp đối phương rồi giơ lên cao thét lớn:
"Thủ cấp của Phan Văn Hầu đây!"
Trong đêm tối, làm sao biết được đó là ai, nhưng hành động này của Thiên Bình đã chứng tỏ sự thông minh của cô nàng, bởi nó đánh thẳng vào sĩ khí quân đối phương. Thực ra đó chỉ là một tướng quân nhỏ mà thôi.
Chương bắn chỉ thiên vài viên, chỉ ngưng khi thấy đối phương hạ khí giới.
"Tất cả quỳ xuống, kẻ nào chống lệnh ta sẽ diệt ngay!"
Vừa dứt lời, chớp lửa đầu nòng bắn thị uy thêm vài loạt ngắn. Trong màn đêm, những tia lửa hiện rõ mồn một.
Quân sĩ Thiên Đức nhất loạt hô vang, tiếng hô nối tiếp nhau hò reo dậy đất. Đối phương như rắn mất đầu, nghe tin chủ tướng bị chặt đầu kèm theo hàng nghìn tiếng hô khiến chúng mất vía, vội ném binh khí đầu hàng, bị dồn về một chỗ ngay trên cánh đồng.
Còi hiệu, trống ngũ liên bấy giờ mới gióng lên từng hồi không dứt, báo hiệu chiến thắng.
Dân từ các làng đốt đuốc lũ lượt đem đòn gánh, dây thừng kéo nhau ra cánh đồng giúp quân Thiên Đức trói tất cả tù binh, dẫn giải về doanh trại tạm nơi Bố Giáp đóng quân trước đó gần chân núi. Gần một nghìn quân bị bắt, một con số không hề nhỏ. Quân dưới triền đê buộc phải rút vì trời tối, cộng thêm bọn Lạc Thổ và Trương Lôi vây đánh từ hai bên, cùng với quân trên cánh đồng phóng lao rồi vượt tường đánh xuống.
Gần nửa đêm, Duệ báo số quân địch bị thương là hơn hai trăm. Số thiệt mạng trên cánh đồng khoảng một nghìn ba trăm đến một nghìn rưỡi. Dân làng đang giúp đào huyệt chôn chung số tử sĩ ấy.
Quân Thiên Đức mất gần ba trăm người, quân Bố Giáp mất hai trăm ba mươi, đội Thần Vũ của Thiên Bình thiệt hơn bốn mươi người, chưa tính số bị thương. Tổng cộng Chương đã mất năm trăm bảy mươi quân trên cánh đồng làng Môn. Nếu không có khẩu AK nhả đạn, e rằng thiệt hại còn lớn hơn nhiều.
Trương Lôi, Đặng Công Chất, Lạc Thổ, Chu Diện báo cáo, gần ba trăm quân sĩ dưới trướng thiệt mạng. Đối phương bỏ lại hơn sáu trăm thây trên bờ, số dưới sông thì không đếm được.
Sau buổi chiều tà, Thiên Đức đã mất đến 600 binh sĩ. Vẫn chưa có số liệu từ Cự Lượng và Yết Kiêu. Tính cả số bị thương, quân Thiên Đức thiệt hại khoảng một phần năm quân số. Là chủ tướng, quân sĩ là tài sản quý giá, Chương thấy rằng nếu cứ tiêu hao như thế này, e rằng vài ngày nữa sẽ cạn kiệt nhân lực. Một khẩu AK, dù mạnh, cũng khó lòng thay đổi hoàn toàn cục diện.
Quá nửa đêm, Chương ngồi một mình bên bờ sông, suy nghĩ miên man cho đến khi Thiên Bình và các cô gái khác lặng lẽ đến ngồi cạnh. Bốn cô nàng đều biết Chương có phần đa sầu đa cảm nên chỉ ngồi quây bên cậu, im lặng nhìn dòng sông đen ngòm trước mặt.
"Anh đánh giá hơi thấp bọn họ, bọn họ thật chẳng sợ chết." – Chương thở dài. – "Nếu không có pháo hay thần khí... anh sợ chúng ta không còn ngồi đây vào giờ này nữa rồi."
"Anh đã làm hết sức có thể rồi, sao anh phải nặng lòng như vậy?" – Uyển Như thỏ thẻ.
"Nói gì thì nói, sinh mạng con người ai cũng như ai. Bàn tay của anh đã hạ sát đến nghìn người chỉ trong một buổi chiều, nhiều hơn bất cứ ai khác. Điều mà anh chưa từng nghĩ đến, thậm chí cả trong mơ."
"Nếu anh không làm vậy, chúng ta sẽ còn thiệt hại nhiều người hơn nữa." – Thiên Bình động viên. – "Ba quân tướng sĩ thấy anh xung trận nên mới đánh rất hăng đấy."
"Ừ, anh biết là thế. Nhưng chúng ta còn nhiều vấn đề tồn đọng. Quân ta đánh một chọi một sẽ thắng, nhưng khi giao chiến với số lượng đông lại dễ bị sa đà vào việc tiêu diệt đối phương." – Chương thở dài. – "Nhưng thôi, trước mắt cần thu dọn chiến trường đã. Em huy động bà con giúp dọn dẹp và chăm lo cho các tử sĩ của ta. Số địch bị thương sao rồi?"
"Em đã cho khiêng hết về bản doanh, chữa trị cùng quân mình rồi." – Duệ đáp.
"Ừ, tạm thời là vậy đã. Đám tù binh chỉ cho ăn vừa đủ, không được để chúng no bụng." – Chương nói với Thiên Bình. – "Em nói anh Lịch điều tám khẩu pháo nhắm sẵn vào làng. Chiều mai em đến đó nói chuyện với bọn họ, ngoan thì sống, chống thì ăn đá, chỉ đơn giản vậy thôi."
Lam Khuê hỏi:
"Anh đoán xem ngày mai bọn họ còn đánh tiếp không?"
Chương ngả người ra sau, gối đầu vào lòng Duệ, ngước nhìn bầu trời lác đác những vì sao sáng.
Dựa vào ước tính của anh Lượng, Yết Kiêu và những người khác báo về, ước lượng Phan Văn Hầu đã thiệt hại hơn ba nghìn quân. Điều này dễ hiểu vì họ phải vượt sông dưới làn đạn đá. Ông ta cần chỉnh đốn binh mã, chấn chỉnh lại tinh thần ba quân nên ngày mai chưa thể đánh. Đạn của chúng ta còn nhiều, anh đã dặn Lịch với Hổ rồi. Pháo sẽ chia hai nhóm, mỗi nhóm trăm khẩu, chia thành các cụm nhỏ phân tán để tập trung hỏa lực. Chúng ta sẽ dùng ngựa để di chuyển pháo ngang phòng tuyến trên đường Thiên Đức.
"Em nghĩ lão cố chấp đó sẽ vẫn đánh thôi!" – Thiên Bình quả quyết.
"Pháo sẽ lo việc ấy. Sớm mai ta có thêm hơn nghìn niêu đất, đám trẻ và các cụ sẽ làm giúp. Dầu sôi và dầu lạc quấn bùi nhùi sẽ khiến họ chùn bước. Chúng ta cũng sẽ tập trung nỏ Liên Châu đã quấn vải tẩm dầu để bắn những kẻ vượt sông. Nếu để chúng tràn sang được thì ta sẽ khốn đốn."
"Đá nguyên khối sớm mai sẽ có khoảng ba mươi viên." – Thiên Bình nói. – "Đến lúc anh phải dùng pháo lớn rồi."
"Ừ! Công này phải ghi cho Hổ."
Đoạn Chương nhổm dậy, hỏi Lam Khuê:
"Lý Sứ tướng đã hợp sức với bọn Phan Văn Hầu đánh chúng ta. Xong chuyện này, anh sẽ tính sổ với ông ấy, em nghĩ sao?"
Lam Khuê trầm tư, cả bọn rơi vào im lặng.
"Em không quan tâm đến quân Siêu Loại, em... em chỉ mong nếu có thể thì... thì Lý phủ vẫn sẽ là Lý phủ. Nghĩa phụ và nghĩa mẫu đã nuôi em khôn lớn, em nay bên tình bên nghĩa thật không biết phải làm sao."
"Lý phủ vẫn sẽ là Lý phủ, đấy là gia quyến của em. Anh đánh với Lý An, đao kiếm vô tình nhưng anh không muốn em đau lòng. Anh sẽ tìm cách để ông ta toàn mạng."
"Anh sẽ không... không hại nghĩa phụ chứ?"
"Anh còn cần ông ta nhận trầu cau mà."
"Giờ bọn em đều là người của anh, vinh hay nhục chúng em đều nhận, buồn hay vui cũng chịu cả." – Lam Khuê nói. – "Nếu... nếu nghĩa phụ..."
Chương vội ngắt lời:
"Ông ấy là chủ tướng, bắt được rất khó, diệt lại càng khó nên em đừng lo. Anh nhắm vào ông già họ Lý kia, túm được ông ta là xong chuyện."
Cả năm người huyên thuyên thêm một lúc rồi mới về chợp mắt tạm được hơn canh giờ.
Ngày hôm sau, quả thật Phan Văn Hầu vẫn tiếp tục tấn công. Cuộc chiến diễn ra trong ba canh giờ, đến giữa giờ Thân mới ngưng. Phan Văn Hầu cho bắc năm cầu phao, dùng nệm rơm buộc vào thang để chống đỡ đạn đá khi vượt sông, nhằm giảm thiểu thiệt hại. Nhưng bọn Hổ và Cao Lịch đã có kinh nghiệm, không vì thế mà nao núng. Trong ba canh giờ, hai người đã bắn một vạn quả đạn đủ loại. Hai trong số năm cầu phao bị khẩu pháo lớn duy nhất ném những tảng đá nặng vài chục ký phá hỏng.
Quân Thiên Đức lập các điểm phòng thủ nơi đầu cầu phao bằng ván gỗ, nệm rơm, và thông qua các khe hở bắn hỏa tiễn như mưa. Đám thiếu niên nấp ló trên bờ tường phụ giúp quân phòng thủ bằng hàng nghìn củ đậu bay các loại.
Phan Văn Hầu lệnh Hùng Cú cho 15 chiến thuyền đến hỗ trợ. Nhưng trước cơn mưa đá của hơn hai trăm khẩu pháo do ngựa kéo di chuyển dọc theo đường Thiên Đức bắn xuống, Hùng Cú buộc phải quay lại nơi xuất phát, và bị chìm mất hai thuyền.
Xác quân của Hầu chết đuối ngày hôm trước thi nhau nổi lên, vướng vào cầu phao đến hàng chục, cũng phần nào khiến binh sĩ tấn công có chút băn khoăn về số phận bản thân.
Ngày thứ hai của cuộc chiến, Thiên Đức chỉ mất hơn năm mươi quân, trong khi Phan Văn Hầu không đạt được mục tiêu nào, thiệt thêm hơn sáu trăm người, bị thương gần bằng số đó, phần lớn do dầu sôi gây bỏng. Binh sĩ của Hầu bắt đầu sợ hãi thứ vũ khí ấy. Sở dĩ thương vong chênh lệch lớn là bởi quân của Hầu quyết chí tiến công nhưng không thể qua sông được.
Trong số quân sĩ tử trận ngày thứ hai được đem về, Phan Văn Hầu đến xem tận mắt và nhận ra một vấn đề nguy hiểm: Mũi tiễn của quân Thiên Đức có thể xuyên giáp dù chỉ làm từ tre nứa. Số lượng này rất ít nhưng lại vô cùng nguy hiểm.
Hầu nghe quân báo lên rằng đao kiếm của quân mình nếu chém mạnh vào đao của Thiên Đức có thể bị gãy đôi. Hầu cho kiểm tra toàn quân vào đêm ngày thứ hai, và đưa ra nhận định rằng Thiên Đức đã chế tạo ra loại thép tốt hơn nhưng có vẻ chưa nhiều.
– "Cần sớm diệt trừ bọn này, chúng có kiếm tốt trang bị toàn quân thì nguy to. Lão Khánh nhát chết này... bây giờ là lúc nào rồi mà còn tính toán."
Ngày thứ ba, Hầu không cho quân tấn công mà chỉnh đốn binh mã và xin gặp Vũ Ninh vương hòng nói ra những mối nguy sắp tới. Sau hai ngày chiến trận, dù cay đắng, Hầu phải nén chặt lòng khi đã mất hơn bốn nghìn quân thủy bộ, cả chết và bị thương.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng trích dẫn nguồn khi chia sẻ.