(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 152: Chiều tà đỏ máu
Các nữ binh cũng theo Chương xuống ngựa, ai nấy đều giáp trụ chỉnh tề, tay cầm khiên gỗ bọc sắt, cổ tay và cổ chân được bảo vệ bằng ống sắt.
Vật Chương đang cầm trên tay lúc này chẳng có gì lạ, chính là khẩu AK47 mới cáu cạnh cùng băng đạn đủ 30 viên. Chương từng nghĩ sẽ không đụng đến thứ nguy hiểm này, nhưng khi di chuyển những thùng sắt, hộp gỗ trên thùng xe để cất giấu, cậu chợt nghĩ mình đang lạc ở một nơi xa lạ, nếu có ai đến bắt về, có khi cậu còn thấy mừng. Vì lẽ đó, Chương đã cạy tung tất cả các thùng. Ngoài quân trang quân dụng và các loại đạn dược, còn có cả B41, cối 60. Chương không hiểu vì sao chiếc xe lại chở nhiều thứ đến vậy. Mở chiếc cặp da trong cabin, cậu mới biết xe đang vận chuyển quân trang, quân phục, vũ khí phục vụ diễn tập bắn đạn thật tại một nơi tên là Sao Đỏ.
Chương từng nghĩ dùng súng lục đã là một tội lớn, nhưng nhận thấy tình thế lúc này, cậu đành phải nhắm mắt đưa chân.
Con người ta thường rất khó khăn khi lần đầu tiên xuống tay hạ sát một ai đó. Chương đã ra tay với cả thảy mười một người. Thời gian trôi qua, cậu cảm thấy điều đó chẳng có gì to tát. Mạng người nơi này thật rẻ mạt; nếu không hạ những kẻ này, không trấn áp họ bằng vũ khí mạnh tuyệt đối, thì kẻ nằm xuống sẽ là Chương hoặc bất kỳ ai mà cậu quen biết.
Chính nghĩa? Thế nào là chính nghĩa? Làm gì có chính nghĩa ở đây khi tất cả đều là người Vạn Xuân. Trở thành kẻ đáng sợ nhất mới có thể thay đổi thời cuộc, đủ mạnh mẽ để tạo ra luật chơi thay vì chỉ tham gia vào cuộc chơi của kẻ khác.
Chương khẽ nhíu mày khi tiếng nổ đầu nòng đanh gọn, giòn tan đặc trưng của khẩu AK47 vang lên.
Đối phương gục ngã tức thì.
Chương chĩa nòng súng sang phải, hai tiếng nổ liên tiếp vang lên, hai quân sĩ mắt trợn tròn đổ ụp xuống ruộng.
-Em mà còn đánh nương tay như vậy thì kẻ nằm xuống sẽ là em đấy. Mau giúp Thiên Bình đi!
Chương bước đến gần Lam Khuê, nâng nòng súng hạ thêm một kẻ khác mà không chút run tay. Tiếng AK tác xạ lẫn trong âm thanh binh khí va chạm, hòa cùng tiếng thét của hàng nghìn người, khiến chẳng ai nhận ra được.
Binh sĩ Thiên Đức đều biết chủ tướng không có võ nghệ phòng thân, trong khi quân Thiên Gia Bảo Hựu lại đồn rằng chủ tướng sở hữu thần khí, chỉ vào ai là sau tiếng sấm rền sẽ lấy mạng kẻ đó.
Tuy nhiên, tất cả chỉ là lời đồn thổi, nào mấy ai từng thấy thần khí đó ra sao.
Giờ đây, một số người tận mắt thấy vị chủ tướng vận giáp trụ, mũ đâu mâu xông trận, kèm theo thứ âm thanh chát chúa phát ra từ cây gậy của mình.
-Lùi lại, lùi lại!
Chương tiến thêm vài bước, mím môi quạt ngang mũi súng.
-Tạch! Tạch! Tạch!
Tràng dài những âm thanh nối nhau khiến hàng chục kẻ xấu số đổ như ngả rạ.
Nghe thấy âm thanh lạ rền vang từ một góc, Thiên Bình, Uyển Như, Thanh, Kim Huệ và Hồng liền nhanh chóng lui về phía sau. Thấy đội thân quân đang dùng khiên sắt che chắn, họ biết rằng đó là Chương, liền vội vàng ra hiệu lệnh Thần Vũ, vừa đánh vừa di chuyển về hướng đó.
Sau khi xả hết băng đạn thứ nhất, Chương liền tháo ra và lắp băng đạn thứ hai vào, mặt vẫn lạnh tanh.
-Tập trung đánh thẳng vào trọng tâm rồi tản ra, tìm kẻ cầm cờ hiệu, đánh trống khua chiêng. Cứ đánh vây vào như này thì chết cả nút bây giờ!
Các nữ binh thi nhau lặp lại mệnh lệnh. Một trong số họ đưa chiếc loa thép lên miệng, thét lớn, dõng dạc từng câu từng chữ:
-Bắt giặc phải bắt vua! Đánh thọc sâu, tản ra!
Lời hô vang được nhắc đi nhắc lại liên hồi.
Không phải kẻ nào cũng sợ âm thanh của khẩu AK, bởi họ chẳng biết đó là thứ gì. Hàng chục kẻ miệng thét gào, tay giáo tay gươm nhắm Chương mà xông đến, nhưng kết cục đều giống nhau. Tấm hộ tâm phiến bằng sắt kiên cố trước ngực cũng không giúp họ thoát khỏi bàn tay tử thần.
Chương dùng hết hai băng đạn, tiễn hơn bốn chục kẻ xuống suối vàng. Tuy nhiên, quân địch quá đông, đạn dược không thể đủ. Cậu đưa hai băng đạn vừa dùng hết cho một nữ binh, dặn cô nàng lắp đạn theo cách mình đã hướng dẫn. Chương lấy thêm một băng nữa lắp vào, rồi bắn từng phát một, hạ gục từng kẻ địch xuất hiện trong tầm ngắm một cách chính xác. Cậu vừa bắn vừa tiến.
Thiên Bình và đồng đội kéo đến, hưởng ứng bằng những phi đao và nỏ Liên Châu bắn chậm rãi. Binh sĩ Thiên Đức, Thiên Gia Bảo Hựu và cả quân của Bố Giáp tăng cường bấy giờ mới như tỉnh mộng, kết thành một khối thi nhau xông vào mặc sức chém giết. Họ cố gắng chia cắt khối quân địch thành hai.
Chương kéo Thiên Bình lại, nói lớn:
-Tìm chỉ huy mà đánh, em đủ sức diệt hết cả bọn sao?
Đoạn, cậu hôn nhanh một cái lên má vợ chưa cưới. Thiên Bình chu mỏ hôn gió lại một cái, gật đầu rồi nhập vào những bóng áo vàng đang hò nhau xông trận.
-Lên đường cái, cần tìm vị trí cao.
Thân quân chạy theo, quãng đường từ cánh đồng lên đường Thiên Đức cũng phải cả trăm trượng. Trong khi di chuyển, Chương đã dùng hết băng đạn thứ ba.
-Chủ tướng nhìn kìa, bọn chúng không dùng cờ hiệu nhưng mũ của chỉ huy có chòm lông màu đỏ trên đầu.
Một nữ thân quân nói với Chương. Một cô khác bổ sung thêm:
-Kìa nữa, các tướng, dù lớn hay nhỏ, đều đính lông màu khác nhau trên mũ trụ.
Chương nói:
-Mau báo cho quân ta nhắm đến những kẻ ấy.
Đoạn, cậu nhảy lên bờ tường nhìn xuống triền đê. Quân địch ùn ùn kéo sang, đông đến hàng nghìn, vừa qua cầu phao liền túa ra. Phía xa, Chương thấy cờ hiệu của Trương Lôi, Đặng Công Chất, bèn xả luôn một băng AK trước khi nhảy xuống đất.
-Tìm mô đất cao, cần tìm gấp!
Miệng nói, tay tháo băng đạn đưa cho nữ binh và nhận lại hai băng đạn AK đã được nạp đầy. Chẳng rõ nàng nữ binh có lắp đủ ba chục viên hay không, nhưng Chương chĩa nòng súng xuống triền đê, bắn xối xả. Cậu đã thấy một kẻ đội mũ trụ lông đỏ giữa đám bộ binh. Gã được bộ binh dùng khiên gỗ che chắn xung quanh, đang la hét thúc giục quân sĩ xông lên bờ tường. Sau vài loạt AK, kẻ đội mũ đó không còn.
Băng đạn thứ sáu, Chương vẫn dùng "tặng" cho đối phương dưới triền đê, nhằm hỗ trợ ít nhiều cho Trương Lôi khi thấy quân số hai bên quá chênh lệch.
Một nữ binh báo Cao Lịch tập trung dội vài loạt đá, chông xuống triền đê để hỗ trợ Trương Lôi. Lúc này, Chương ước mình có vài chục quả lựu đạn thay vì chỉ ba quả tòng teng bên hông.
Chương nhô đầu lên bờ tường quan sát, trong khi những mũi tên từ dưới triền đê bắn ngược lên tạo ra thứ âm thanh rợn người. Rút chốt quả lựu đạn đầu tiên, Chương vụt đứng dậy, ném xuống đám đông.
Sau tiếng nổ chát chúa cùng làn khói, Chương thò đầu lên nhìn. Cả một khoảng trống hình tròn được tạo ra giữa đám đông, khiến chúng nhốn nháo. Trong giây lát, tiếng tên ngừng hẳn.
Chương được đà nhún người nhảy lên bờ tường, chỉ tay xuống dưới nói lớn:
-Không tha kẻ nào!
Hàng trăm, hàng nghìn cặp mắt nhất loạt dồn sự chú ý vào kẻ mà chỉ nhìn qua chiến y, giáp trụ cũng đủ biết là một tướng cầm quân đang hiên ngang đứng trên bờ tường. Chương ném quả lựu đạn thứ hai về phía xa, nơi Trương Lôi và quân của hắn đang giao chiến.
Sau tiếng nổ, hàng chục binh sĩ bị loại khỏi vòng chiến. Nhiều kẻ thét hô xông lên bắt Chương. Chương "tặng" chung cho cả bọn thêm một tràng AK. Những kẻ tận mắt chứng kiến cảnh này, về sau thật kinh sợ chủ tướng Thiên Đức, người có thể một mình địch trăm mà không hề nao núng.
Đạn đá, chông, dầu phụng trút xuống triền đê như mưa. Chương thấy Lạc Thổ và Chu Diện đang kéo quân đến ứng cứu, liền bảo nữ binh chạy đón, dặn Lạc Thổ và đồng đội đánh xuống triền đê.
Quả lựu đạn cuối cùng, Chương lấy hết sức bình sinh ném mạnh về hướng kẻ đội mũ có lông màu đỏ. Sau tiếng nổ lớn, nhiều kẻ lìa đời không rõ vì sao.
Chương bắn thêm hai băng đạn nữa mà không chút ghê tay, trong khi những nữ binh theo bảo vệ có người còn khẽ rùng mình kinh khiếp.
-Người ta sinh ra không thể lớn ngay được, nhưng đạn thì có thể làm ra. Hôm nay ta sẽ dùng năm trăm viên đạn tiễn nhiều kẻ để cứu những người khác. Các cô có dám xông vào giữa trận tiền cùng ta không? Một đi không trở lại đấy!
-Chúng em không sợ, nhưng Thiên Bình đã dặn không cho chủ tướng mạo hiểm. Nếu chủ tướng có mệnh hệ gì, chúng em biết ăn nói sao với Thiên Bình? Năm trước…
-Vậy mau đi gọi Thiên Bình, Uyển Như và Lam Khuê đến đây. Chết thì cùng chết. Bọn chúng kéo sang thì trời cứu chúng ta.
Chương mau chóng kiểm tra súng đạn lại một lần. Cả thảy cậu có năm băng đạn, cộng thêm 8 viên trong khẩu súng lục. Và nếu mấy nữ binh nạp đạn kịp, Chương sẽ có thêm hai băng đạn nữa. Mạo hiểm cần có tính toán mới vững bụng được.
Thiên Bình, Uyển Như và Lam Khuê đến nơi, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, thở không ra hơi, y phục và tóc tai rối tung rối mù, trên mặt vương đầy máu tanh. Chương nhoẻn miệng cười, lấy tay quệt đi vài dấu máu trên gương mặt của ba cô gái.
-Nếu cứ đánh mãi thế này, dù thắng cũng thiệt hại nặng nề. Anh đủ sức diệt khoảng hai trăm kẻ nữa. Chúng ta phải mở lối dọc theo đường Thiên Đức, chia cắt bọn chúng với đám quân dưới triền đê.
Thiên Bình nhìn Chương, nói:
-Nếu anh đã quyết vậy thì em sẽ theo.
Uyển Như buộc chặt lại mái tóc dài, nói:
-Em cũng thế.
Lam Khuê chống giáo, lấy tay quệt mồ hôi lên tiếng:
-Em cũng thế.
-Vậy nhất trí, sống cùng sống, chết cùng chết! Đi!
Chương đảo mắt nhìn quanh, nhẩm đếm tổng cộng có hai mươi lăm nữ binh. Cậu yêu cầu các nữ binh làm nhiệm vụ hộ tống là chính, đánh thì phụ.
-Mau bảo Cao Lịch bắn ba loạt đá và dầu phụng về phía trước để dọn đường. Lấy thêm ba chục người nữa, bất kể ai đủ gan!
Cao Lịch biết Chương nhắm hướng doanh trại nên thay vì ba loạt, anh chàng đã bắn đến năm, sáu loạt để dọn đường. Chương có thêm quân, tổng cộng hơn năm chục nữ binh và ba chục quân Thiên Đức.
Chương đi trước, ba cô gái theo sát. Đội quân hộ vệ đi thành hai hàng dọc sát vào nhau, che chắn hai bên. Những người có khiên sắt hoặc gỗ thì đi phía ngoài, tay cầm nỏ Liên Châu; số còn lại cầm đao và giáo.
Nhờ loạt đạn của Cao Lịch, Chương bớt được chút khó khăn. Cứ mỗi bước chân là một viên đạn. Bắn hết ba băng đạn, Chương gom được hàng trăm quân tản mát. Tiến thêm được năm mươi trượng nữa, hết một băng đạn lại gom thêm được hàng trăm quân, nâng tổng số lên gần ba trăm. Quân Thiên Đức thấy chủ tướng thân chinh xông trận, địch chết như ngả rạ nên sĩ khí tăng thêm vài phần.
Hết năm băng đạn với quãng đường khoảng hơn trăm trượng, Chương mở một con đường máu theo đúng nghĩa đen, thu gom được gần bốn trăm quân đang giao chiến tản mát để ổn định lại đội hình, hợp thành một lực lượng vừa đủ nhận lệnh đánh thọc sâu, chia cắt đối phương.
Dù không có kinh nghiệm chiến trận, Chương cũng nhận ra rằng quân Thiên Đức vẫn còn gặp vấn đề về phối hợp, hiệp đồng.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free.