Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 158: Lật ngược thế cờ

Cầm trong tay thứ vũ khí mạnh tuyệt đối, Chương tiễn đưa hàng trăm đối thủ về chốn vĩnh hằng mà không hề nao núng. Một tiếng nổ lấy một mạng người, Chương đúng là hung thần, đồ tể gieo rắc khiếp đảm cho những kẻ đối diện. Đối với binh sĩ bên mình, mỗi tiếng nổ lại như tiếp thêm sức mạnh, khiến họ càng hăng máu xông lên đâm chém.

Nhờ có AK và sự yểm trợ của quân sĩ, Chương đến được hàng rào bên cánh trái quân doanh, chính là nơi cậu vừa chạy bán sống bán chết khi nãy. Mặc dù không có mệnh lệnh rõ ràng, nhưng vài chục binh sĩ với đủ màu áo vẫn tự giác theo sát chủ tướng yểm trợ.

Uyển Như theo sát bên Chương. Lam Khuê nhặt được mấy cây giáo của đối phương, lấy đà phóng thẳng lên cao, chẳng biết đã trúng vào kẻ xấu số nào. Lam Khuê nay đã khác nhiều so với mấy ngày trước, cô nàng đã tự mình thích nghi, biết rõ phải làm gì. Nhưng từ hành động này của Lam Khuê, Chương nảy ra ý định chế tạo một loại vũ khí có thể phóng giáo.

Hai bên giáp chiến, cung tiễn của quân Phan Văn Hầu không phát huy được nhiều tác dụng, trong khi nỏ Liên Châu lại phát huy hiệu quả tuyệt vời ở cự ly gần. Những binh sĩ Thiên Đức trang bị nỏ đều hạn chế cận chiến vì không muốn mất vũ khí. Chỉ khi bất khả kháng, họ mới rút đao ra giao chiến. Như đã nói, cứ năm quân thì có hai nỏ, nên khi đối phương tiếp cận, đã phải chịu không ít tổn thất.

Với súng yểm trợ và khiên che chắn, Chương cùng nhóm quân gần trăm người đã xông được vào bên trong trại. Hàng chục ngọn đuốc vẫn còn cắm trên giá đang cháy, nay trở thành mồi lửa thiêu rụi hàng chục lều vải.

Bọn Phạm Bạch Hổ khiêng toàn bộ pháo ra giữa cánh đồng, bắn cấp tập đủ loại đạn vào hậu quân và bên trong doanh trại. Những niêu đất đựng dầu phụng quấn vải đang cháy thực sự gây ra nhiều hỗn loạn. Trời nhiều gió, những niêu đất ấy trở thành những mồi lửa cực kỳ hiệu quả.

Bọn Trương Lôi ban đầu lo trấn giữ. Triệu Quang Phục sang sông, nghe tin, liền hối thúc Trương Lôi dốc toàn lực đánh một trận để đời. Trương Lôi đốc thúc quân, tạo thành mũi tấn công vào cánh hữu của đối phương.

Tin chủ tướng đang đốt trại địch, tiến đánh Bát Vạn nhanh chóng truyền về bờ Nam, khiến nhiều người nửa tin nửa ngờ, vội báo cho Duệ. Duệ cưỡi ngựa phi như bay đến chỗ cầu phao. Cô nàng vừa nhận được tin thủy binh Tây Sơn vương đã đến tiếp ứng, cùng Yết Kiêu giao chiến với quân của Hùng Cú. Ngẫm nghĩ trong giây lát, cô nàng nói với các quân sĩ đứng gần đó:

-Chủ tướng của chúng ta ở bên kia, đang quyết một trận sinh tử, hoặc Thiên Đức còn, hoặc sẽ không bao giờ còn nữa. Tất cả sang sông cứu viện. Người trên tháp canh, mau xuống hết. Nhanh lên!

Dứt lời, cô liền chạy xuống triền đê, len qua những quân sĩ đang bê đạn dược, lương thực qua cầu. Cô nàng đứng giữa cầu nói:

-Khiêng lương qua xong, hãy xách đao kiếm xông lên đánh. Còn sống mới có mà ăn, thua rồi thì khỏi cần lương thảo!

Một số binh sĩ đã chạy theo Duệ sang bờ Bắc. Duệ đứng ngay đầu cầu liên tục hô hào binh sĩ đẩy nhanh bước chân. Một lát sau, như chợt nghĩ ra điều gì, cô nàng liền chạy ngược lại, vẫy gọi đám trẻ đang đứng gần:

-Mau giúp chị loan tin quân Thiên Đức đang đốt doanh trại Phan Văn Hầu, cần viện binh, chủ tướng đang ở đó. Nhanh lên! Xong việc, hãy về bản doanh nhận thưởng.

Đám trẻ ba chân bốn cẳng chạy túa đi, đứa nọ truyền lời cho đứa kia. Triệu Văn Khoát vừa chạy đến, Duệ nói vắn tắt. Khoát nghe xong, lập tức thúc hết quân sang sông.

-Bà con ơi! Không cần nấu nướng nữa, ai đủ sức thì sang đó giúp một tay. Con em, cháu chắt của chúng ta đang đánh với Phan Văn Hầu nhưng quân số ít hơn. Dùng đòn gánh cũng được, không có thì sang đó nhặt đao kiếm mà trợ chiến.

Phụ nữ xã Vũ Ninh hưởng ứng đầu tiên, vài trăm người theo nhau vượt cầu phao sang sông vì chồng con họ đang chiến đấu bên kia sông. Hiệu ứng đám đông lan truyền, tiếng gọi nhau í ới trên cánh đồng. Cứ thế, người sau theo người trước lũ lượt lên đường.

-Bọn em muốn đi!

Vài chục đứa trẻ kéo đến nhao nhao ngay dưới chân tường nơi Duệ đang đứng.

-Trẻ con chưa đến lượt! - Duệ nói.

-Em mười lăm, em có thể cầm đao được, xin cho em đi. Anh trai em đang ở bên kia.

-Em làng nào?

-Em ở làng Nguyệt!

Đứa nọ đứa kia nhao nhao xin đi. Duệ vẫy tay ra hiệu cho im lặng:

-Đánh nhau không phải trò đùa. Đứa nào mười lăm, mười sáu thì bước lên tường. Đứa nào nói dối, chị tra ra thì đừng trách. Tuổi nhỏ hãy giúp bê đạn pháo xuống triền đê giúp các anh, rồi bê lên cả thuyền nữa. Nghe chưa?

Hơn hai chục đứa nhảy tót lên tường. Duệ lại nhảy xuống liền chỉ thị một loạt:

-Từ bây giờ các em là quân Thiên Đức. Hai mươi ba đứa sang sông thì phải đủ hai mươi ba đứa về, đến quân doanh trình diện chị Duệ.

-Vâng!

-Theo các anh lớn, giúp được gì thì giúp, mau đi!

Lát sau, có thêm hàng trăm đứa nữa kéo đến. Hơn ba chục đứa trẻ mười lăm tuổi, cả con gái, xin đi và được đồng ý, kèm theo lời dặn dò như ban nãy. Những đứa nhỏ không được đi cũng hồ hởi ôm đạn đá, chông, niêu đem xuống sông. Đám này không phải thích đánh nhau, nhưng tất cả chúng đều có người thân trong quân, chúng muốn lớn lên sẽ gia nhập quân đội.

Trong nửa canh giờ, Duệ huy động được hơn nghìn người, trong đó có hơn trăm thiếu niên. Thực lòng, Duệ không muốn cho chúng đi, nhưng nếu quân Thiên Đức không còn nữa, nơi đây sẽ còn lại gì? Chúng rồi cũng sẽ bị bắt sung quân cả mà thôi.

Bùi Thị Xuân và Đoàn Thượng với hơn bốn trăm người cùng các đoàn xe ngựa kéo lần lượt kéo đến khi nghe tin. Nhóm nào đến trước thì sang sông trước.

Cuối giờ Thìn, Duệ ước lượng đã có đến hơn bốn nghìn người lũ lượt qua cầu phao. Giữa giờ Tỵ, mặt trời đã treo cao, c�� thêm gần hai nghìn người nữa, trong đó có hơn nghìn quân của Bố Giáp.

Như vậy, Thiên Đức có hơn năm nghìn quân chính quy cùng chừng đó dân chúng vượt sông, chống lại khoảng hơn tám nghìn quân của Phan Văn Hầu. Những người dân sang bờ Bắc cứ theo những bóng áo nâu, áo vàng, áo đỏ sẫm, áo lam của quân Thiên Đức mà nhắm hướng quân doanh đối phương tiếp ứng, chẳng cần một kế hoạch nào.

Duệ đã làm một việc mà không ai ngờ tới: huy động được cả người già, phụ nữ và thiếu niên tham gia.

Quân doanh của Phan Văn Hầu đóng trải dài theo hình chữ Tam, nghĩa là ba lớp. Dù thiệt hại sau mấy ngày giao tranh, họ vẫn còn hơn tám nghìn quân, dư sức chống lại Thiên Đức với quân số chỉ bằng một nửa của mình.

Hàng trăm khẩu pháo dội đủ loại đạn xuống quân doanh, gây cháy lều, khiến nhiều binh sĩ tử thương. Hai bên đánh xáp lá cà khiến cung thủ bị vô hiệu hóa. Kỵ binh phần lớn phải đánh như bộ binh bởi trại ngựa bên cánh trái của bản doanh không rõ bị thứ gì thổi bay, gây cháy lớn, khiến ngựa chạy tứ tán.

Nửa buổi sáng, Phan Văn Hầu và các tướng tá hoảng hốt buộc phải lui dần khi nghe tin Hùng Cú mất mạng. Thủy binh một phần tử trận, một phần đầu hàng, phần còn lại đã theo bọn Hoàng Ngưu rút chạy.

Kế hoạch lớn bỗng tan thành mây khói.

Quân Thiên Đức tuy ít hơn nhưng càng đánh càng hăng do có pháo yểm trợ và không ngừng có thêm viện binh, trong khi Hầu thì chưa có thêm viện binh. Hầu đang núng thế, khi thấy từ phía Đông Nam có đội binh hùng hậu gần hai nghìn quân kéo đến đánh mạnh vào cánh hữu quân doanh, phối hợp cùng bọn Trương Lôi. Qua trang phục, Hầu nhận ra đó là quân sĩ của Sơn Tây vương. Thế trận đang giằng co chưa ngã ngũ, sự xuất hiện của đội quân này khiến Hầu lâm vào thế hạ phong, với tình thế địch nhiều ta ít.

Thực tế chiến trường, quân chính quy của Thiên Đức đã huy động được bảy nghìn người, chưa kể nông dân, lại thêm những quả đạn pháo gây kinh hoàng không ngừng dội xuống doanh trại.

Vũ Ninh vương lo bị đánh úp vào thành, nhưng vẫn cho nghìn quân ra tiếp ứng Hầu. Tuy nhiên, quân này vốn ngại giao chiến với Thiên Đức nên chỉ đánh cầm chừng rồi lui nhiều.

Khánh và Kiều Công Ngạn phải dẫn quân đi ứng cứu các trại phía Đông do Tô Trung Từ vừa mới chiếm được lúc rạng sáng, nên họ không có mặt trong thành.

Đầu giờ Ngọ, Hầu buộc phải hạ lệnh thu quân, bỏ trại chạy về thành Bát Vạn, mất trắng gần bốn nghìn binh sĩ sau gần ba canh giờ giao chiến.

Nhưng tin xấu hơn vẫn còn chưa đến với Hầu.

Quân Thiên Đức chiếm được quân doanh của Hầu đã phải trả một cái giá không hề rẻ, với hơn hai nghìn quân sĩ chết và bị thương. Nếu không có pháo của Hổ hỗ trợ, e rằng sẽ mất nhiều quân hơn nữa. Gần một vạn quả đạn các loại dội xuống quân doanh mà Hầu chỉ thiệt hại chừng đó, xem ra vẫn còn là ít.

Sau Ngọ, dân chúng kéo sang thêm rất đông, giúp khiêng tử sĩ, thương binh về bờ Nam cùng lương thảo, khí giới, ngựa xe, thang tre... tất cả những gì có thể lấy được của bọn Phan Văn Hầu, kể cả vải căng lều, cự mã.

Chiều muộn, quân doanh rộng lớn chứa vạn quân đã bị vạn dân dọn sạch, chỉ còn trơ lại cột kèo và tháp canh.

Chương sai người đến cổng thành Bát Vạn báo cho bọn Hầu ra thu gom tử sĩ vào chập tối, nhưng Phan Văn Hầu đã rời thành trước đó. Quân Thiên Đức đành phải đào hố chôn tập thể, vùi xác đối phương từ đêm đến trưa hôm sau mới xong, vậy mà Vũ Ninh vương vẫn không dám dẫn quân đến đánh. Thay vào đó, vài trăm quân đứng từ xa canh chừng quân Thiên Đức. Chương không biết rằng trong tay Vũ Ninh vương ở thành Bát Vạn lúc này chỉ còn hơn ba nghìn quân. Nếu biết, Chương sẽ kéo pháo đánh luôn mà không cần suy nghĩ nhiều.

Ba ngày sau, Nguyễn Quốc Khánh dẫn quân về thành Bát Vạn thì mọi việc đã rồi. Thiên Đức đóng trại lớn giữa cánh đồng trống, gửi chiến thư, sẵn sàng giao chiến một trận sống mái với Vũ Ninh vương.

-Thằng Hầu là quân khốn nạn, nó đem hoạ đến cho chúng ta.

Khánh nói:

-Bọn Thiên Đức vẫn dễ nói chuyện hơn Tô Trung Từ, thưa Vương. Thiên Đức vừa thiệt hại nặng, quân số chắc còn không đến ba nghìn. Bây giờ ta đánh chúng một đổi một cũng đành chịu, nhưng Tô Trung Từ sẽ lại tiếp tục lấn tới. Trong quân Thiên Đức còn có cả quân của Sơn Tây vương.

Vũ Ninh vương cả giận nhưng không biết phải nói gì. Mất liền một lúc năm trại, hơn một nghìn quân cùng chín giáp ven bờ Xích Giang, và hơn bốn nghìn dân thật khó nuốt trôi. Giờ không hòa hoãn với Thiên Đức thì nguy khốn bởi bọn Phan Văn Hầu thân còn chẳng lo nổi.

-Được, sai sứ đến gặp bọn Thiên Đức thương lượng. Chúng khốn nạn, dám đánh vào thành mà không rõ tông tích. Nếu không giải quyết sớm thì có ngày mang họa. Nợ này tính cho Tô Trung Từ và Phan Văn Hầu, một kẻ bất tài.

Mấy ngày trôi qua mà Vũ Ninh vương vẫn còn cảm thấy kinh sợ, nghĩ lại đêm ấy trong thành liên tiếp có sáu âm thanh như tiếng sấm rền. Quân sĩ cũng khiếp vía, đám nhân sĩ đương đêm chạy đến phủ, kẻ nào kẻ nấy mặt tái xanh.

Hai trong số sáu quả đạn cối Chương bắn vào thành rơi trúng trại ngựa, mà việc mất ngựa lại không đáng sợ bằng những thiệt hại khác.

Một quả rơi vào trại quân khiến tám binh sĩ thiệt mạng tại chỗ, hàng chục kẻ khác bị thương. Ba quả còn lại rơi tản mát vào phủ đệ của đám tả hữu dưới trướng. Gia nhân, gia quyến có kẻ mất mạng, tài sản hư hỏng lại chẳng rõ do thứ gì gây ra.

Trại quân trước thành bị phóng hỏa. Cho quân ra ứng cứu, nhưng chỉ đem về được hai thương binh, còn lại bị diệt sạch. Thương binh chuyển lời trong khi nét mặt vẫn còn thất thần. Vũ Ninh vương vội điều binh đến làng Đa Hội. Quân đi rồi mới thấy có điều gì đó không đúng. Quả nhiên đội quân này báo về, làng Đa Hội không hề có động tĩnh gì.

Vũ Ninh vương triệu Khánh về gấp trấn thành, nhưng thám mã báo tin Tô Trung Từ cho quân đánh sang. Khánh và Ngạn buộc phải dẫn quân xuất thành ứng cứu khẩn cấp trong đêm.

Bóng ma tâm lý ám ảnh Kiều Công Ngạn, ông ta không muốn đối mặt với quân Thiên Đức.

Nội dung này được bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free