(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 149: Dọn nhà đón khách
Một vạn quân nhưng chưa có thành lũy để trấn giữ, chống lại đội quân đông gấp ba, thậm chí hơn thế nữa, trong thế lưỡng đầu thọ địch thì khó lòng giành chiến thắng. Ai nấy đều nhìn ra điều đó và lo lắng, song Chương không mảy may bận tâm. Cậu đã nói với các đầu lĩnh:
“Tốn công cất quân đi đánh từng người một, nay bọn họ tự rủ nhau đến thì tiện quá. Người xưa nói ba đánh một không chột cũng què, nhưng Thiên Đức ta có một câu hay hơn, ấy là: “Một Thiên Đức chấp ba sứ quân”, hay dân dã hơn thì là: một mình ta chấp hết! Chúng ta muốn lớn mạnh phải trải qua sóng gió, cơn sóng gió này không vùi dập được chúng ta ắt sẽ làm chúng ta lớn mạnh.”
Bỉnh Di hỏi:
“Cậu có tự tin quá không đấy?”
“Đúng sai tàn cuộc anh sẽ biết.” – Chương nhếch miệng cười gian xảo. – “Các anh đây đều học binh pháp, thông thuộc hành binh nên thấy nguy cũng phải. Ta chả học binh pháp nhưng ta có cách khắc chế vì ta phòng thủ, mà phòng thủ thì bao giờ cũng dễ hơn tấn công. Lẽ đời xưa nay vẫn vậy.”
Chương thả mình ngồi xuống ghế, điềm nhiên rót trà rồi nói thêm:
“Những lần trước em còn nương tay, nhưng lần này bọn họ tìm chết, em sẽ đáp ứng, anh Di ạ. Sắp tới đây anh sẽ phải đi sứ, anh thích đòi gì thì đòi nhưng hãy đòi hỏi đến mức vô lý để em có cớ 'nện' cho từng kẻ ra bã.”
“Có gì cậu cứ nói toạc ra cho anh em biết, cứ úp mở làm bọn ta nóng ruột.”
“Với Siêu Loại, yêu cầu Lý Lệnh công giải tán binh mã. Nếu ông ta thuận, sẽ an trí ông ta ở một ấp nhỏ cùng dân, sống như một cự phú.”
“Còn không?”
“Em cần người pha trà mỗi sáng.”
Các tướng sĩ chẳng hẹn mà cùng bật cười. Họ cười vì chỉ có Chương mới nghĩ ra kiểu đòi hỏi khiến người khác tức ói máu, chứ không phải họ không tin vào cậu.
“Thế còn Vũ Ninh Vương và Quảng Trí quân?”
“Vũ Ninh Vương biết điều thì em nhắm mắt cho qua. Quảng Trí quân ở xa thì chẳng làm gì được, em muốn bọn họ chỉ cần nghĩ đến hai chữ Thiên Đức là ăn không ngon ngủ không yên. Quân của họ diệt được càng nhiều càng tốt. Vũ Ninh Vương không sợ chúng ta đâu, ông ta đang ấp ủ âm mưu gì đó. Khi nào chắc chắn 'ăn' được thì ông ta mới ra tay.”
Vậy tại sao Chương lại tự tin đến vậy? Có nhiều nguyên do.
Trước hết là vì cậu nắm được tin tình báo từ sớm, biết trước địch quân sẽ hành động. Yếu tố bất ngờ của địch không còn, thì coi như chiến thắng đã nằm chắc trong tay một nửa. Nửa phần còn lại là bố trí nguồn lực sao cho hợp lý để chờ địch đến.
Về trang bị cho quân, thép tốt không ngừng được cải tiến, song hiện tại mới chỉ làm được hơn nghìn đao kiếm, vài trăm bộ giáp trụ và chừng ba nghìn mũi tên. Đao kiếm làm từ thép tốt không khác nhiều về hình dáng so với loại cũ, nhưng đảm bảo chiếm ưu thế tuyệt đối khi cận chiến. Những binh sĩ dũng mãnh nhất được trang bị số đao kiếm làm t�� thép tốt này, cùng với áo giáp sắt, giúp họ vượt trội hơn hẳn số đông.
Loại pháo nhẹ cải tiến có hơn bốn trăm khẩu cùng hơn năm vạn viên đạn các loại. Con số này thật sự biết nói!
Sau gần một năm, Bùi Thị Xuân đã làm được hơn hai nghìn nỏ Liên Châu cỡ nhỏ, hơn ba trăm nỏ cỡ trung. Gần năm trăm nữ binh Thần Vũ được trang bị đủ nỏ, số còn lại được chia đều xuống các tiểu đội, trung bình cứ năm quân sĩ thì có hai nỏ Liên Châu.
Dưới trướng Yết Kiêu có 51 Mông Đồng thuyền đã bọc đồng hoàn thiện, 26 Xa Hải thuyền (tương đương 104 pháo trên khoang) cũng được bọc đồng, cùng 42 Hỏa thuyền. Lưỡng Phúc thuyền vẫn chưa đóng được vì chưa thể chế tạo loại vòng bi đủ sức chịu lực. Bên cạnh đó, để giữ thăng bằng cho một thuyền lớn cần những người có kinh nghiệm thiết kế.
Đường Thiên Đức đã hoàn thiện gần một tháng, 250 khẩu pháo được bố trí dàn trải thành 12 cụm ở hướng này. Chương đoán Phan Văn Hầu sẽ dàn quân đánh sang, y như cái cách ông ta dàn thuyền tránh đạn. Ông ta không sai, có điều nhờ đường ray và bức tường bê tông cao bốn thước, chẳng khác gì tường thành, quân Thiên Đức sẽ chiếm nhiều lợi thế.
Các tháp canh trước đây vốn làm từ tre, gỗ, giờ đã được xây bằng gạch, đá trộn xi măng, cao hai trượng, nằm ngoài tường, trên triền đê. Mỗi tháp chứa được ba binh sĩ. Dù quân địch có bắn tên ngược lên cũng khó lòng hạ gục quân canh, bởi "chuồng cu" được xây gần kín bằng gạch, chỉ hở ba mươi phân để quan sát. Ngồi bên trong dùng nỏ Liên Châu bắn tứ phía dễ dàng. Chỉ có hỏa công mới có thể diệt được họ.
Chương cho xây đến ba mươi tháp canh như vậy, dọc theo hơn hai chục dặm ven bờ sông. Các tháp canh này được ngụy trang khéo léo bằng lá dừa khô, rào gai, cây cối, dây leo xung quanh. Mái vẫn lợp tranh, nhìn từ bên kia sông hay dưới sông đều thấy chúng chẳng khác gì những tháp canh tre nứa thông thường.
Để tiếp đón các vị khách không mời sang sông, Chương nói Thái Hương và Trúc hãy huy động hơn năm trăm thiếu niên, tuổi từ mười ba đến mười sáu, giúp vận chuyển đạn dược và các thứ vừa sức. Mỗi đứa sẽ được trả công mười đồng.
Tiếp đón quân Phan Văn Hầu và Lý An hay thậm chí là Nguyễn Quốc Khánh, Chương còn có một thứ binh khí bí mật gây kinh hoàng cho bộ binh đối phương. Cậu dùng đất sét làm hàng nghìn nồi đất tròn mỏng, to bằng quả dừa, có quai cầm, miệng nhỏ chỉ bằng hai đầu ngón tay. Những thứ này sẽ được đựng đầy dầu phụng đã đun sôi. Trẻ con, người già được huy động làm ngày đêm, tạo ra vài nghìn cái, chẳng cần đẹp đẽ gì. Pháo sẽ dội những "quả dừa" dầu sôi này xuống đầu đối phương.
Mỡ lợn, dầu phụng được mua về nhiều vô kể. Dọc đường Thiên Đức, các bếp củi chi chít mọc lên. Nhiều loại nồi gang, chảo gang lớn được làm ra hoặc mượn từ dân, phục vụ việc đun sôi mỡ lợn.
Nhưng thế chưa phải đã hết!
Xi măng là một phát kiến vĩ đại, khiến đao kiếm trở nên vô dụng. Ngay cả hỏa công cũng phải chịu thua khi xi măng kết hợp với đá hộc, đá dăm, sỏi, cát… tạo thành bê tông vững chắc.
Tận dụng địa hình tự nhiên với dãy Linh Sơn làm tường thành vững chãi, ngay khi biết Phan Văn Hầu động binh, từ cuối tháng 8, Chương đã họp với Bỉnh Di. Cậu cho tiến hành xây bức tường bê tông cao hơn hai trượng, bề mặt tường rộng gần hai thước, móng sâu tám thước. Cứ cách năm trượng lại có chỗ đặt chảo gang cùng củi khô.
Bỉnh Di huy động hơn bảy nghìn nhân công, đủ mọi lứa tuổi từ già đến trẻ, kể cả thiếu niên, ngày đêm xây gấp bức tường thành dài hơn hai dặm, từ chân Nhất Sơn đến bờ sông Dâu. Xây đến đâu, họ ngụy trang bằng phên tre, rào gai, cành lá… đến đó. Sáu tháp canh lớn bằng bê tông cũng được dựng lên, với "chuồng cu" xây bằng gạch, mái lợp tranh.
Từ nay, bất kỳ ai muốn qua Siêu Loại đều phải đi qua một lối duy nhất rộng khoảng năm trượng, có binh lính canh gác, hoặc đi theo lối sông Dâu. Sông Dâu cũng bắt đầu kiểm tra gắt gao thuyền bè qua lại. Thương nhân, dân thường đi ngang qua không gặp khó khăn, song bị cấm lên bờ. Mọi giao dịch đều diễn ra ở bến sông. Người đến thăm thân thì nên quay về, hoặc phải ở lại ăn Tết.
Những lối mòn "thượng đạo" có thể đi được đều bị phong tỏa bởi các lô cốt nửa chìm nửa nổi, được ngụy trang kín đáo. Bất cứ kẻ nào từ Siêu Loại theo lối này bị bắt đều phải lao động không công như đập đá, đào ao… Chính bởi vậy, bao nhiêu quân do thám của Lý An phái đi đều không thấy trở về. Thực tế, vào trung tuần tháng 11, trong núi đã có những trận đụng độ nhỏ giữa các nhóm quân hai, ba chục người của Lý An với quân Thiên Đức. Song, nỏ Liên Châu cỡ nhỏ và cỡ trung đã khiến đối phương phải rút nhanh, bỏ lại vài mạng.
Đến hạ tuần tháng 11, tình hình càng căng thẳng hơn khi bên bờ Bắc lác đác xuất hiện các trại quân nhỏ gần bờ sông. Trong khi đó, bọn Tôn liên tục báo về rằng Lý An đã bí mật chuyển quân từng đợt nhỏ trong đêm, tập kết ở các trại gần sườn Nam dãy Linh Sơn, cách bức tường đang xây chỉ hơn hai dặm.
Cự Lượng cắt hơn nửa quân cùng pháo về Thiên Đức, chỉ giữ lại một nghìn quân chia làm hai trại kèm bốn mươi pháo. Một trại đóng ở ngã ba sông, một trại ở bến phà, kết hợp với trại thủy binh của Yết Kiêu tạo thế chân kiềng vững chắc để phòng thủ.
Tám chục pháo cỡ nhỏ, hơn ba chục pháo lớn và Sảo pháo đang trấn giữ tường thành. Lý An muốn tràn sang chỉ có một lối duy nhất, nơi hàng trăm khẩu pháo đang chờ sẵn.
Cũng trong thời gian đó, Quảng Trí quân sai sứ gặp Tô Trung Từ rủ cùng đánh Thiên Đức. Tô Trung Từ không thuận, bởi Thiên Đức chỉ có dăm nghìn quân mà đã bị ba sứ quân đánh rồi, ông ta tham gia chẳng thấy có lợi lộc gì. Bên cạnh đó, Lý Đạo Thành tiếp tục gửi thư khuyên Tô Trung Từ không động binh đánh Thiên Đức, vì quân Thiên Đức phò nhà Lý. Hơn nữa, Phùng Lễ sẽ vui mừng khi cả năm chờ cơ hội đòi nợ chuyện cũ.
Quảng Trí quân còn có người em út là sứ quân đóng ở Đỗ Động Giang, với binh mã ngót một vạn, muốn hợp sức đánh Thiên Đức. Song, họ vướng vùng Long Biên của Tô Trung Từ. Mượn đường để đem quân ba mặt hợp vây thì quá tốt, song… nếu Tô Trung Từ trở mặt, sẽ hết đường về. Chưa kể, nếu quân kéo đi rồi mà Tô Trung Từ đánh úp quân bản bộ thì chẳng còn chốn dung thân. Vì vậy, ông ta đành án binh bất động.
Phạm Tu, Yết Kiêu, Cự Lượng, Bạch Hổ nhận lo việc chống lại Lý An. Điều này cũng là vì họ không muốn Chương phải trực tiếp ra tay với nghĩa phụ của Trịnh Lam Khuê.
Vạn Xuân t���ng có một Tả Đô đốc uy danh thiên hạ. Phạm Tu cũng muốn Lý An biết rằng chức vị ấy không phải là hữu danh vô thực, mà phải đánh đổi bằng xương máu của biết bao người.
Bản văn này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.