Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 148: Ba nghìn quân trợ chiến

Lại nói về Phan Văn Hầu, Sứ tướng của Quảng Trí quân. Sau thất bại muối mặt, mất hơn bốn nghìn sĩ tốt và gần hai nghìn người bị thương, ông ta quyết ghi thù Thiên Đức, mặc dù tám phần mười số sĩ tốt tử trận là do Phùng Lễ gây ra. Tổng số quân lính thiệt hại và bị thương chiếm một phần ba quân số. Cộng thêm việc Thiên Đức đốt phá và quân Hầu phải vội rút, bỏ lại lương thảo, nên ông ta cần thời gian để hồi sức.

Hầu đích thân đến gặp Nguyễn Quốc Khánh sau hai lần cử sứ nhưng không đạt được kết quả, để bàn việc liên kết đánh Thiên Đức. Song, Khánh lấy cớ này cớ kia để thoái thác. Hầu cho rằng Khánh ươn hèn. Khánh nói thần khí của Thiên Đức chưa có cách hóa giải nên cần thêm thời gian.

Sau vụ thu hoạch lúa vào cuối tháng 5, Hầu lại đến gặp Khánh, hối thúc việc đánh Thiên Đức. Khánh một lần nữa khất lần rồi đưa Hầu đến gặp Vũ Ninh vương. Vũ Ninh vương hứa sẽ suy nghĩ, hẹn sẽ trả lời Khánh sau hai tháng vì lúc đó đang bận thu hoạch.

Cuối tháng 7, Hầu xin gặp Vũ Ninh vương, mang theo thư của Quảng Trí quân. Vũ Ninh vương họp bàn với các tướng lĩnh, ba ngày sau trả lời Hầu rằng chỉ có thể giúp về mặt hậu cần. Tuy thất vọng, Hầu vẫn nung nấu ý chí "có thù tất báo", nhận định đánh sớm sẽ dễ diệt Thiên Đức hơn, nên ông ta đồng ý nhận sự trợ giúp hạn chế của Vũ Ninh vương.

Phan Văn Hầu không phải vì thù hận làm mờ lý trí. Một kẻ cầm quân vạn người như Hầu đâu phải tay mơ. Tuy chỉ chạm trán Thiên Đức chóng vánh nhưng Hầu nhận ra sự nguy hiểm của đội quân này. Quân ít nhưng tinh nhuệ, tiến thoái có bài bản. Riêng việc Thiên Đức bí mật kéo quân đến đánh úp rồi rút nhanh đã chứng tỏ rằng nếu không sớm diệt trừ, một ngày nào đó Thiên Đức kết liên minh với Sơn Tây vương thì Quảng Trí quân và Vũ Ninh vương sẽ lâm vào cảnh khốn đốn.

Hầu không nắm rõ được tình hình quân của Thiên Đức, ngay cả Vũ Ninh vương cũng chỉ nắm mơ hồ. Dựa vào số lượng thủy binh, Hầu ước đoán Thiên Đức có không quá bốn nghìn quân. Hầu quyết định mang một vạn quân đi đánh Thiên Đức.

Hầu bắt đầu cho chuyển lương thảo đến thành Bát Vạn từ giữa tháng 8, đồng thời sai sứ đến gặp Lý An. Lý An nghe tin Phan Văn Hầu mang một vạn binh mã đánh Thiên Đức liền đồng ý ngay lập tức. Lý An cũng hẹn sẽ mang hơn một vạn quân, cùng giáp công hai mặt với Hầu để đánh Thiên Đức. Sứ giả qua lại hơn một tháng trời, cuối cùng thống nhất sẽ tiến đánh vào hạ tuần tháng 11, sau khi vụ gặt kết thúc. Sau khi tiêu diệt Thiên Đức, Lý An sẽ gửi cống phẩm đến Quảng Trí quân gồm bạc vàng, gấm lụa và lương thảo.

Lý An cho Hầu hay rằng quân Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu hợp lại không quá sáu nghìn người, bởi người già và trẻ em chiếm tỷ lệ lớn trong dân số.

Phan Văn Hầu chuyển lương thảo và binh mã tiền trạm bắt buộc phải đi qua vùng giáp ranh. Dù Hầu lấy lý do là tặng phẩm gửi đến Vũ Ninh vương, dân chúng chẳng hay biết nhưng binh lính thì lại rõ mười mươi.

Tin tức về việc Phan Văn Hầu gửi lương thảo và binh mã theo từng đợt xuống châu Vũ Ninh cứ theo cánh chim câu bay về Thiên Đức ngày một nhiều, mà không ai hay biết. Dù được viết bằng chữ Hán, nhưng những thông tin này đã được quy ước bằng từ ngữ khó hiểu, do các nữ binh của Thiên Đức truyền đạt. Số quân sĩ được gọi là "lợn gà", lương thảo là "vỏ trấu", ngựa là "chó"... còn Phan Văn Hầu thì được gọi là "lão gia"... nhằm phòng trường hợp chim câu bị bắn hạ hoặc vô tình rơi vào tay đối phương.

Nhờ những con em Thiên Đức đang ở xa, đầu tháng 9 Chương đã nắm được đại khái tình hình. Đến cuối tháng 9, khi có thêm tin từ phía Vũ Ninh vương truyền đến, Chương càng chắc mẩm Phan Văn Hầu sẽ đánh trong nay mai, khả năng cao là sau khi thu hoạch xong.

Chương không hề biết Lý An sẽ phối hợp đánh tập hậu, mặc dù ông luôn đề phòng khả năng này. Mãi đến khi Tôn theo Thiền sư Sùng Phạm đến Linh Sơn cổ tự vào đầu tháng 10. Tôn kể rằng chính tai mình nghe vợ Lý An đến chùa Diên Ứng cầu an, và hỏi Thiền sư Sùng Phạm liệu cuối năm Lý phủ có thực sự biến động như quẻ số đầu năm đã báo hay không. Thiền sư đáp rằng có biến động, nhưng an hay nguy vẫn là do nữ nhân định đoạt.

Đêm nằm cạnh người đẹp ân ái mặn nồng, Chương hỏi thăm về nghĩa mẫu của Lam Khuê. Lam Khuê kể rằng bà là người tốt bụng, có phần mê tín, tin vào đức Phật và duyên số. Tháng nào cũng hai lần đến Diên Ứng tự cầu an.

Ông Cả Lụa cũng cho hay, gần đây binh mã từ các quân doanh phía Nam Siêu Loại theo từng nhóm hai chục người, trang bị nhẹ, di chuyển vào chập tối, tập trung về thành Luy Lâu nhưng không quay lại quân doanh. Gần đây thành Luy Lâu mua lương thảo nhiều hơn gấp đôi thường lệ.

Chương triệu tập họp khẩn hai quân, khẳng định chắc nịch rằng Lý An sẽ phối hợp với Phan Văn Hầu giáp công hai mặt, chỉ là chưa biết sẽ huy động bao nhiêu binh mã.

Phạm Tu nhận định Lý An có thể huy động tối đa hai phần ba lực lượng, tức không quá một vạn rưỡi quân, vì số còn lại buộc phải trấn giữ các nơi hiểm yếu để phòng ngừa quân bên Tế Giang.

Với sự giáp công hai mặt, quân số có thể lên đến hai vạn rưỡi. Nếu không loại trừ việc Vũ Ninh vương tiện tay "bỏ đá xuống giếng", tổng số quân đối phương có thể lên đến ba vạn rưỡi. Trong khi đó, tổng số quân của Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu gộp lại mới chỉ hơn bảy nghìn người, trong đó một phần ba là quân sĩ mới được huấn luyện trên ba tháng và chưa từng ra trận.

Chương gửi thư cho Sơn Tây vương, nói rõ việc Lý An, Vũ Ninh vương và Quảng Trí quân sẽ hợp sức đánh Thiên Đức, với quân số áng chừng ba vạn. Chương xin mượn Sơn Tây vương hai nghìn tinh binh như giao kèo đã định, chỉ mượn người chứ không cần mang theo binh khí hay lương thảo.

Sơn Tây vương đồng ý cho Chương mượn ba nghìn tinh binh, kèm theo lời hứa rằng nếu Quảng Trí quân đánh Thiên Đức, Sơn Tây vương sẽ phái năm nghìn quân tràn sang đánh Quảng Trí quân, hòng gây sức ép để giải vây cho Chương.

Ba nghìn tinh binh này về Thiên Đức bằng các thương thuyền của Cả Lụa, Vạn Xuân, Lâm gia và gần bốn chục thương thuyền lớn nhỏ của Bát Vạn Thương Nhân hội. Những binh sĩ Sơn Tây đầu tiên đến Thiên Đức vào trung tuần tháng 10, và đến thượng tuần tháng 11, ba nghìn tinh binh đã có mặt đầy đủ. Số tinh binh này do Bố Giáp Đại tướng quân chỉ huy, được chia thành nhiều đội, đóng tản mát gần các trại tạm nơi chân núi Linh Sơn để tránh tai mắt đối phương.

Tổng quân số Thiên Đức, Thiên Gia Bảo Hựu và quân của Bố Giáp cộng lại khoảng một vạn người. Trong khoảng thời gian chờ đợi, quân của Bố Giáp được yêu cầu lên núi Linh Sơn chặt tre, luồng, nứa, cành cây mang về vót nhọn làm cầu chông. Chương dặn dò Bố Giáp rằng mỗi binh sĩ cần phải làm ít nhất ba cầu chông theo đúng quy cách, đồng thời đục đẽo thêm ba viên đá.

-Nay ông đến giúp ta, khi ta đánh bại bọn Hầu xong thì con đường hoạn lộ của ông sẽ thênh thang không có điểm dừng. Ta đã hứa sẽ dạy cho quân của Phùng Sứ tướng cách dùng thần khí sau khi ta chiếm được Siêu Loại. Một trong những việc đầu tiên cần phải làm để sau này vận hành thần khí tốt là binh sĩ phải tự tay làm ra đạn.

Bố Giáp được Sơn Tây vương, Lý Đạo Thành và Phùng Lễ căn dặn rằng phải nhất nhất nghe theo Mạc chủ tướng để Sơn Tây vương sớm có được thần khí. Tuyệt đối không được dò la quân tình, kẻo hỏng việc lớn.

Lý Đạo Thành căn dặn:

-Mạc chủ tướng chỉ mới hai mươi hai tuổi, nhưng chỉ sau hai năm từ chỗ "chân trắng" (không có quan tước, địa vị), ông ấy đã có binh mã năm nghìn và thần khí trứ danh, vậy nên không phải là hạng xoàng. Đừng vì tuổi tác mà coi thường, ngay cả Tả Đô đốc Phạm Tu còn vị nể hắn vài phần là đủ để hiểu rồi.

Bố Giáp là người ngay thẳng, trọng nghĩa khí. Thấy Chương không ngại nguy hiểm dẫn quân đi xa trăm dặm để giải vây, Bố Giáp vốn đã có thiện cảm. Khi tận mắt gặp mặt, ông thấy Chương tuy còn quá trẻ nhưng phong thái đĩnh đạc, chân tình, nhẹ nhàng như một nho sĩ. Song, quân kỷ của Chương lại vô cùng nghiêm minh. Ba quân tướng sĩ của Chương vừa nể trọng, vừa yêu quý hơn là sợ hãi, Bố Giáp cho rằng đây đích thực là bậc minh chủ nên ông ấy cũng thuận lòng.

Tính đến trước ngày giao chiến, quân dưới trướng Bố Giáp đã giao cho Phạm Bạch Hổ tổng cộng 12.000 đạn cầu chông và 9.000 đạn đá, tất cả đều theo đúng tiêu chuẩn.

Thấy Bố Giáp trượng nghĩa và nhiệt tình giúp sức, Bỉnh Di, Bạch Hổ và Chương bèn mời Bố Giáp đến bản doanh pháo binh uống trà, rồi dẫn ông đi xem pháo.

Sau khi cho Bố Giáp xem và được Bạch Hổ giải thích cặn kẽ, Chương nói:

-Ông hãy cử ra ba trăm binh sĩ, chọn những người thân tín nhất của ông rồi giao cho Bạch Hổ. Bạch Hổ sẽ giúp huấn luyện họ. Sau này về lại Sơn Tây, ông hãy dùng những người thân tín này làm nòng cốt để phát triển quân đội của mình.

-Mạt tướng còn có một điều bấy lâu vẫn giữ trong lòng, nay mạo muội xin được hỏi Mạc chủ tướng. Nếu có gì không phải, mong Mạc chủ tướng đừng chấp trách.

-Ta đã cho ông xem thần khí là coi ông như người nhà, có gì mà ngại?

-Thần khí này quả thật bất khả chiến bại, Mạc chủ tướng không sợ nếu người khác nắm được nó sẽ trở thành mối nguy cho người sao?

-Đại tướng quân, ông nói không sai. Chương cư���i. Anh Bỉnh Di đây cũng lo, ta cũng lo, Hổ cũng lo, nhưng bọn ta tin Sơn Tây vương, Phùng Sứ tướng và... đúng vậy, cả Thái sư nữa, đều là bậc chính nhân quân tử. Có thần khí này trong tay, nếu Sơn Tây vương thống nhất được thiên hạ, giang sơn thu về một mối, thì đó cũng là điều tốt.

-Chẳng lẽ Mạc chủ tướng không có ý xưng vương sao? Không muốn giang sơn Vạn Xuân này về tay mình sao?

-Thiên Gia Bảo Hựu đang phò trợ nhà Lý, Sơn Tây vương lại là dòng dõi tiên vương, nên ta chẳng thấy có vấn đề gì. Một mai Sơn Tây vương làm chủ Vạn Xuân, hẳn sẽ không tiếc Tả Đô đốc và ta một phần nhỏ, ví dụ như vùng Siêu Loại chẳng hạn. Mà nếu Siêu Loại rộng quá, ta sẽ xin vùng Thiên Đức này làm chốn dung thân của mình. Ta chẳng cần làm vương, chỉ cần... Chương cười. Có một phần đất đủ rộng để an cư lạc nghiệp cùng bốn cô vợ sắp cưới là được rồi.

Bố Giáp nghe vậy liền quỳ xuống chắp tay hành lễ:

-Mong Mạc chủ tướng bỏ quá cho, mạt tướng đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Chương đỡ Bố Giáp dậy, nói:

-Ông biết đấy, Thiên Đức quân không hành lễ kiểu này mà. Thôi, Tết này ông cứ ăn Tết ở Thiên Đức với bọn ta. Ông đã giúp chúng ta, ơn này ta sẽ không quên. Ta có thuật xem tướng đấy, nhìn ông thì... nội trong ba năm nữa chắc chắn sẽ chức trọng quyền cao. Mong ông khi ấy làm gì cũng nghĩ đến bách tính. Ta thực sự rất vui mừng.

Lời động viên tưởng chừng vu vơ của Chương vậy mà đúng. Mà thật ra cũng chẳng vu vơ chút nào, bởi nếu Bố Giáp nắm quyền chỉ huy pháo binh, sớm hay muộn cũng sẽ có chỗ đứng quan trọng trong quân.

Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free