Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 147: Thay đổi để đổi thay

Vào hạ tuần tháng 7 năm Thiên Đức thứ 26, sau gần một năm thử nghiệm thành công việc tách carbon, Chương đã chế tạo được loại thép cứng hơn nhờ lò luyện Bessemer. Loại thép này có độ dẻo dai, dễ uốn nắn theo nhiều hình dạng. Dù vẫn cần thêm thời gian để hoàn thiện, thành công bước đầu này là một tiền đề vô cùng quan trọng, hứa hẹn thay đổi hoàn toàn cục diện Vạn Xuân về sau.

Dù chưa đạt đến độ hoàn hảo, việc có thép đã giúp chất lượng vòng bi tốt hơn hẳn, giảm đáng kể tình trạng vỡ hỏng sau thời gian ngắn sử dụng.

Trước đây, quân Thiên Đức phải mua rất nhiều mỡ bò để bôi trơn vòng bi. Giờ đây, khi chất lượng vòng bi được cải thiện, lượng mỡ bò tiêu tốn cũng giảm đi đáng kể.

Các trang bị cho quân sĩ như kiếm, giáo, mũi tên bọc thép, giáp trụ, tàu thuyền đều được cải tiến hàng loạt. Khả năng đâm xuyên của kiếm và độ bén của đao đều được nâng lên một bậc, dù sản phẩm chưa hoàn hảo. Điều này dễ hình dung nhất qua việc những thanh kiếm hay đao chế tạo theo phương pháp cũ có thể bị gãy nếu chém hoặc đâm mạnh vào giáp trụ.

Đối với giáp trụ trang bị cho quân, thay vì rèn nguyên tấm rồi cán mỏng, Chương đề xuất thợ cả chuyển sang chế tạo giáp trụ dạng lưới. Cách này không chỉ giúp giáp nhẹ hơn, tiết kiệm nguyên liệu mà còn thoáng mát, đồng thời giảm thiểu khả năng bị thương nặng vào các phần hiểm yếu khi giao chiến. Khoảng hở giữa các mắt cáo còn nhỏ hơn cả phần nhọn của mũi tên. Xuân cũng đóng góp ý kiến này. Nhờ đó, bộ binh và kỵ binh Thiên Đức, dù có bị trúng tên, cũng chỉ chịu vết thương nhẹ do mũi tên thường bị mắc lại ở mắt cáo. Ở phần ngực của giáp trụ các chỉ huy sẽ có thêm hộ tâm phiến. Cuối cùng, mũ cũng được đúc bằng sắt, vừa có tác dụng bảo vệ, vừa có thể dùng làm nồi đun hay gàu múc nước khi cần.

Nhận thấy tầm quan trọng của phát kiến này, toàn bộ xưởng rèn được đặt trong làng Tam Vạn. Nhân công được tuyển từ khắp nơi về xưởng đều phải qua quá trình thẩm tra lý lịch kỹ lưỡng. Đổi lại, họ nhận mức lương cao gấp đôi mức trung bình. Gia quyến của họ được sắp xếp ở một làng riêng, tục gọi là làng Xỉ Than.

Để đảm bảo chất lượng thép, những người trực tiếp vận hành lò luyện Bessemer đều là thân tín của Phạm Tu. Họ được hưởng chế độ đãi ngộ đặc biệt tốt, nhưng bù lại, bị hạn chế tiếp xúc với bên ngoài. Mỗi khi ra ngoài, họ luôn có ít nhất bốn thân quân theo sát bảo vệ. Chương không cần bận tâm về việc giữ bí mật, bởi Bỉnh Di đã dùng danh dự của mình để đảm bảo, do phát kiến này liên quan đến sự tồn vong của toàn quân. Các thợ rèn, cùng với sự hỗ trợ của những nho sinh từng là học trò của Hàn Thuyên, ngày đêm miệt mài nghiên cứu, cải tiến để cho ra loại thép tốt hơn nữa.

Với những thành công bước đầu trong cải cách kinh tế và quân sự, dân chúng các vùng Thiên Đức hay Thiên Gia Bảo Hựu đều một lòng nghe theo chỉ thị từ quân Thiên Đức. Mọi thông cáo có in dấu hoa đào đỏ gửi đến các làng đều được xem trọng như thánh chỉ. Bởi vậy, bách tính thường gọi chủ tướng quân Thiên Đức là Hoa Đào Đại tướng quân, vì Thiên Đức bấy giờ chưa có chức vị tướng quân chính thức.

Nghe đồn Thiên Đức là nơi an cư lạc nghiệp, thoát khỏi cảnh đói khổ, lưu dân các vùng rủ nhau về ngày một đông, chỉ sợ không có đủ sức mà đi. Đến cuối năm Thiên Đức thứ 26, số lưu dân mới đến xin nương nhờ đã lên đến hơn sáu nghìn người. Đa số là người già, phụ nữ và trẻ em, rất ít tráng niên. Chương và Bỉnh Di đã thống nhất từ trước về việc tiếp nhận tất cả. Bỉnh Di cùng Thiên Gia Bảo Hựu quân phụ trách tiếp nhận, phân loại lưu dân, cho họ ở xen kẽ trong các làng cũ và lập thêm ba làng mới gần quân doanh của Cự Lượng bên kia sông Dâu.

Trong hơn sáu nghìn dân mới, chỉ tuyển chọn được hơn ba trăm tráng đinh đưa vào đào tạo sơ bộ tại Thiên Gia Bảo Hựu, trước khi bàn giao cho quân Thiên Đức. Trách nhiệm tuyển thêm binh lính vì vậy được giao cho Lâm Uyển Như. Uyển Như lại tìm đến Lâm Chí Hoà. Với hệ thống thuyền buôn rộng khắp Vạn Xuân, Lâm Chí Hoà tìm kiếm những nam nữ tuổi từ mười sáu đến dưới ba mươi có gia cảnh khốn khó, phải bán thân hoặc làm gia nô để trả nợ. Ông mua lại quyền tự do cho họ, rồi giao Uyển Như đưa về Thiên Đức. Trong năm Thiên Đức thứ 26, số người được giải thoát và đưa về Thiên Đức đã lên đến hơn một nghìn.

Chương đã hướng dẫn Nguyễn Chính Nghĩa cách chế tạo máy suốt lúa, guồng xoay nước, máy may Vạn Xuân cùng công nghệ vòng bi cũ. Đổi lại, ông nhận được 1000 nén vàng, 500 nén bạc, 500 hộc lương thực, 100 hộc ngũ cốc, 5 thuyền than đá, 5 thuyền quặng sắt và… 1 thuyền phân dơi. Lý Đạo Thành, Sơn Tây vương, vẫn cho rằng đó là một cái giá quá hời, bởi đất của họ có tới bốn mỏ vàng, lúa gạo thì không thiếu, còn phân dơi thì trong núi không bao giờ hết.

Lý Đạo Thành bí mật cử nho sinh đến Thiên Đức để học chữ Bụt cấp tốc trong ba tháng, nhằm thiết lập một hệ thống kiểm soát hộ tịch mới theo mô hình của Thiên Đức. Lý Đạo Thành ngỏ ý muốn Chương truyền dạy cách chế tạo thuyền chiến không mái chèo, loại nỏ bắn liên thanh và cả… pháo. Chương chỉ đồng ý dạy cách làm thuyền không mái chèo. Còn Nỏ Liên Châu và thần khí, Chương hẹn khi nào Thiên Đức có chỗ đứng vững chắc hơn mới có thể truyền dạy.

Sơn Tây vương khi biết chuyện, thấy Chương là người sòng phẳng, thẳng thắn, liền đưa ra đề nghị: sẽ cho Thiên Đức mượn hai nghìn tinh binh để sớm hoàn thành đại sự. Thời gian tùy Chương định đoạt, số bộ binh này sẽ hoàn toàn nghe lệnh, tuyệt đối không có ý dò la quân cơ. Nếu Chương hoàn thành ý nguyện và truyền dạy cách chế tạo thần khí cho quân Sơn Tây vương, ông ta nguyện tặng hai mỏ vàng.

Phạm Tu để Chương tự quyết định. Chương tất nhiên đồng ý với điều kiện của Sơn Tây vương, nhưng chỉ lấy một mỏ vàng, phần còn lại sẽ đổi bằng các loại quặng khác phù h��p, chủ yếu vẫn là sắt.

Phạm Tu cùng các đầu lĩnh thắc mắc, Chương giải thích: – Họ liên minh với ta, ta trao cho họ công nghệ cũ của ta, nhưng đối với họ, đó chính là vàng mười. Họ mạnh thì ta cũng có lợi.

Bỉnh Di lo ngại: – Nhưng nếu đã trao cho họ bí mật quân sự, lỡ mai này họ trở thành đối trọng thì sao?

Chương cười, nói đầy ngụ ý: – Thời kỳ đồ đá rồi sẽ qua, chúng ta tiến lên thời kỳ đồ thép thì… Vạn Xuân này sẽ chẳng có ai là đối thủ. Muốn lấy đầu sứ quân dễ như lấy đồ trong túi vậy. Điều quan trọng là làm sao để dân bớt khổ, ít binh sĩ tử trận, để khi giang sơn về một mối mà nguyên khí không bị hao tổn nhiều. Ai làm vương chẳng được.

Dù nhiều người còn cảm thấy bất an, nhưng cũng chỉ đành thuận theo, đặt trọn niềm tin vào Chương. Bỉnh Di biết Chương đang mày mò điều gì đó. Đêm tối, Chương thường lên núi, thi thoảng có thấy ánh lửa lập lòe từ nơi ấy, nhưng Chương lại rất kín tiếng. Ngay cả việc hỏi Hổ và Lượng cũng khó lòng moi được thông tin. Thiên Bình ngày xưa thì dễ hỏi hơn, nhưng giờ nàng không còn là cô gái làng Nhất Vạn nữa rồi. Cứ hỏi đến việc mật là nàng lại lặp đi lặp lại điệp khúc về hỏi "tướng công"! Bỉnh Di về nói với Ngọc rằng sau này phải sinh con trai, bởi con gái là con người ta.

Tính đến đầu tháng 11 năm Thiên Đức thứ 26, đội Thần Vũ đã tăng quân số lên gần năm trăm người, trong tổng số gần năm nghìn quân Thiên Đức.

Thiên Bình chỉ định Lam Khuê làm Đại đội phó Thần Vũ, bởi nàng biết Lam Khuê đã "ăn cơm trước kẻng" với Chương hàng tháng trời. Lâm Uyển Như và Lam Khuê thay nhau lo liệu chuyện giường chiếu cho chủ tướng. Thiên Bình và Duệ tuyệt nhiên không ngăn cản, bản thân hai cô cũng không hề có ý định "ăn cơm trước kẻng", nhất nhất chờ đến khi lễ ăn hỏi xong xuôi mới tính chuyện.

Chương thì vẫn thế, yêu cả bốn cô gái như tiên, nhưng việc đêm nay sẽ ngủ với ai thì lại không do chàng quyết định, song chàng cũng chẳng lấy làm phiền. Thiên Bình và Duệ vẫn gần gũi chồng chưa cưới, nhưng Chương chỉ được "hoạt động" từ rốn trở lên nếu muốn.

Dù "hoạt động cách mạng" khá thường xuyên, nhưng hai cô gái vẫn chưa cấn thai, đơn giản là vì Chương dùng kiến thức bản thân để giảm thiểu khả năng đó, nhưng cũng một phần lớn là nhờ may mắn.

Sau khi trở thành đàn bà, Lam Khuê và Uyển Như như lột xác, đẹp hơn trước đó vài phần. Đổi lại, hai cô nàng đều một mực nghe theo sự sắp xếp của Thiên Bình, người ít tuổi nhất nhưng lại là chính thất. Bốn cô gái ở chung một nhà trong Đường Vỹ. Cô nào ngủ với chồng sắp cưới thì sẽ về nhà cũ của bà Cả Ngư. Ngày thường, dù là cơm trưa hay cơm tối, họ đều ăn chung một mâm năm người. Bốn cô nàng tự phân công nấu nướng chứ không nhờ nữ binh. Ăn xong, Chương sẽ hôn cả bốn cô một lượt theo thứ tự rồi mới đi đâu thì đi.

Nhìn chung, cuộc sống gia đình của Chương khá thú vị, chẳng biết nên định nghĩa thế nào cho phải.

Phạm Tu và Bỉnh Di biết chuyện, tỏ ra vô cùng lo lắng, liên tục giục Thiên Bình mau "gạo nấu thành cơm", hạ sinh quý tử, nhưng nàng vẫn không chịu. Phạm Tu gọi Chương đến, bày tỏ nỗi trăn trở trong lòng, Chương nghe xong thấy rất có lý.

Chương họp một buổi gia đình nhỏ, mời cả Phạm Tu, bà Dung và Bỉnh Di đến dùng cơm. Chàng nói cho bốn cô vợ chưa cưới nghe nỗi băn khoăn của Phạm Tu và nhiều ngư��i khác. Chàng bày tỏ rằng nếu sau này đại nghiệp thành công, chàng không muốn Vạn Xuân lại rơi vào cảnh giống như thời kỳ hiện tại. Để tránh tình trạng tranh giành quyền lực, con nào của chính thất đủ tài đức sẽ được nối nghiệp làm Vạn Thắng vương. Con của các phu nhân khác cũng sẽ được phong vương, nhưng Chương hứa sẽ có cách sắp xếp ổn thỏa để đảm bảo không tái diễn tình trạng 15 sứ quân.

Bốn cô vợ chưa cưới đều đồng ý, bởi họ đã thống nhất quan điểm rằng con cái là con chung. Sau này nếu đại nghiệp có thành, Chương muốn con nào nối nghiệp thì họ cũng tuyệt nhiên không một lời can dự.

Hiểu được nỗi lòng của Phạm Tu và bà Dung, Chương viết ngay một tờ giấy, đóng dấu mộc, ghi rõ: Thiên Bình là chính thất, và nếu bản thân Chương sau này trở thành vua như lời Phạm Tu và bà Dung nói, thì con do Thiên Bình sinh ra sẽ được lập làm Hoàng Thái tử, bất kể là trai hay gái.

Chương không hiểu vì sao Phạm Tu và bà Dung lại vừa lo lắng, vừa mừng rỡ khi cầm tờ giấy đó. Chương đoán Phạm Tu sợ sau này sẽ có loạn, còn bà Dung lo con gái mình sẽ chịu thiệt. Bởi vậy, chàng muốn họ được an tâm.

Thực lòng Chương chưa nghĩ xa đến vậy, con nào cũng là con mình, sao có thể chọn đứa này mà bỏ đứa kia. Chàng thừa biết những vấn đề nảy sinh khi chọn người kế vị, nhưng cũng chẳng thiếu cách để xử lý. Vua sẽ không trực tiếp trị vì đất nước, như thế sẽ đỡ phải tranh giành ngôi báu. Vả lại, bây giờ đã có gì đâu mà phải tính xa đến vậy chứ?

Năm Thiên Đức thứ 26 tưởng chừng trôi qua bận rộn trong bình yên, nhưng đó lại là một quy luật tất yếu của… Vạn Xuân. Các sứ quân ăn no lại sinh chuyện, hoặc có kẻ muốn tính nợ cũ, kẻ khác thì muốn mượn gió bẻ măng.

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, kết tinh từ sự trau chuốt từng câu chữ.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free