Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 146: Cải cách rộng

Các công trình hạ tầng góp phần xóa đói giảm nghèo bao gồm điện, đường, trường, trạm.

Bên cạnh đó, việc phát triển kinh tế cần tập trung vào năm nhóm chính: sĩ, nông, công, thương, lấy binh sĩ Thiên Đức làm lực lượng nòng cốt.

Việc xây dựng điện chưa thể thực hiện ngay vì nhân lực chất lượng cao còn khan hiếm. Trường học đã được dựng nhiều, chất lượng có thể chưa hoàn toàn như Chương mong muốn, song cải cách cần có thời gian. Chương vẫn đang cho dựng thêm các điểm trường, tiến tới mở các lớp Bình dân học vụ dạy chữ Bụt cho tất cả người dưới ba mươi tuổi.

Các trạm y tế vẫn còn sơ khai, hai nhà sư đang giúp dạy cho các nữ binh và quân sĩ cách dùng các loại lá, rễ cây hay các loại hạt giã nhuyễn để chăm sóc thương binh, gọi là thuốc Nam. Dự kiến, sau khoảng nửa năm, Thiên Đức sẽ có những chiến sĩ quân y đầu tiên.

Với nguồn nhân lực đông đảo, có thể huy động cả vạn người, Chương quyết định bắt tay vào xây dựng đường sá trước tiên. Đường sá thuận lợi trước hết giúp điều động binh mã dễ dàng do địa hình trải dài, sau đó là thông thương giữa các làng với nhau.

Yết Kiêu nhận nhiệm vụ xây dựng bến phà Dâu. Những chiếc phà được chế tạo từ các bè tre lớn, đủ sức chở pháo, xe ngựa... Mỗi chiếc phà được trang bị sáu guồng xoay và khoang lái kín đáo để đảm bảo bí mật thiết kế. Mỗi khoang đều có rìu, xà beng để phòng khi hữu sự. Bốn phà tre được hoàn thành trong một tháng. Người dân qua lại không mất phí, cứ nửa canh giờ lại có một chuyến phà, hoạt động từ đầu giờ Mão đến giữa giờ Dậu. Hai đầu bến phà có tháp canh và trại binh, mỗi trại năm mươi binh sĩ kèm bốn khẩu pháo.

Một quân cảng được thiết lập tại ngã ba sông Dâu và sông Thiên Đức, với quân số vài trăm người. Mọi thuyền bè qua lại khu vực này đều bị kiểm soát chặt chẽ.

Chương ra lệnh cho Tôn và Thái Hương tung tin đồn về làng Trống, Mái rằng Hàn Thuyên đã đầu quân cho Thiên Gia Bảo Hựu và hiện đang nắm giữ chức vụ quan trọng. Những nho sinh vốn bặt tin thầy, nay nghe được tin này, lần lượt tìm cách trốn sang, số lượng lên đến gần hai chục người.

Lực lượng nhân sĩ trong vùng Thiên Đức kiểm soát còn chiếm số ít, vì vậy Chương cần tìm mọi cách để gia tăng số lượng này lên hàng nghìn một cách nhanh chóng. Nông dân chiếm số đông, và một bộ phận trong số họ sẽ được chuyển thành công nhân làm việc trong các công xưởng như đóng tàu, may mặc, sản xuất máy may, lương khô, cùng các xưởng khí cụ, quân khí.

Về mảng thương nghiệp, có thêm tám thương nhân mới cùng năm tiểu thương trong vùng Thiên Đức, và bốn hào phú khao khát làm giàu được Cự Lượng chiêu mộ từ bên kia sông Dâu. Tổng cộng có 17 thương nhân đã hội tụ. Chương đã triệu tập những người này, trình bày về các ý định cải cách lớn lao của mình.

Việc xây dựng các công trình quân sự, đường sá, đê điều, tường thành, tháp canh đều cần có xi măng. Bà Lê Thị Vinh được giao nhiệm vụ thu mua vỏ sò từ các vùng ven biển và đủ loại đất sét, với số lượng càng nhiều càng tốt. Hoạt động này được ngụy trang dưới danh nghĩa thu mua hải sản và đất sét làm gốm. Khu đầm lầy tuy có nhiều đất sét dưới lớp bùn nhưng Chương chưa dùng đến bởi muốn giữ đầm lầy phục vụ phòng thủ.

Xã Chánh Quyền cùng hai thương nhân từ Thiên Đức chịu trách nhiệm thu mua đá vôi, các loại đá khác, và đặc biệt là gỗ tốt, chú trọng gỗ xoan. Gỗ xoan được mua về để đốt lò lấy than củi.

Phùng Cát Khánh, Vũ Kiêm và một hào phú khác sẽ chuyên trách thu mua đồng, sắt, than đá cùng các loại quặng thiết yếu, trong đó ưu tiên hàng đầu là than đá và sắt.

Bạch Cân và ba thương nhân Thiên Đức khác đảm nhận việc thu mua ngựa, trâu, bò (cả bò sữa), dê, cùng các loại gia súc, gia cầm khác.

Thành Mậu Cường, Quách Đàm, Trần Thị Bông cùng ba hào phú mới gia nhập được giao nhiệm vụ mua gom phân chim, phân rơi và nhựa thông từ khắp nơi để chế biến thành phân bón.

Để ghi nhận thiện chí, mỗi thương nhân được Chương tặng 20 nén vàng và 50 nén bạc. Bên cạnh đó, họ còn được mượn số vốn ban đầu gồm 100 nén vàng và 300 nén bạc mà không phải chịu lãi suất. Số hàng hóa thu mua phải đảm bảo đúng yêu cầu về số lượng, chất lượng và chủng loại. Lợi nhuận trong năm đầu tiên không được vượt quá 5% sau khi đã trừ đi chi phí nhân công thuê mướn. Bản thân các thương nhân cũng tự tính lương của mình trong phần chi phí này, và mức lương tự trả phải được báo cáo vào đầu năm. Nếu sau một năm hoạt động không hiệu quả, họ phải tự điều chỉnh giảm lương tương ứng với năng lực so với năm trước.

Ngân hàng Thiên Đức do Vương Khang, em vợ của Hàn Thuyên, quản lý, nhưng mọi hoạt động tài chính vẫn phải thông qua Duệ – người giữ chức bà chúa kho. Cô gái trẻ bé nhỏ này đang dần nắm giữ toàn bộ kinh tài của quân Thiên Đức, với đội ngũ thuộc quyền Duệ lên đến gần trăm người, tất cả đều biết chữ.

Dù chưa hiểu hết dụng ý sâu xa của Chương, các thương nhân vẫn quyết định tiến bước mà không lùi. Hơn nữa, việc được tặng tiền bạc và đối đãi tử tế ngay cả khi công việc chưa bắt đầu, kết quả chưa rõ ràng, khiến họ không có lý do gì để không tận hiến hết mình. Trong giai đoạn này, họ phải tỏa đi khắp Vạn Xuân để thu mua những mặt hàng được giao. Ngoài những thuộc hạ thân tín đã đưa gia quyến đến định cư tại Thiên Đức, họ còn tuyển thêm người trong vùng để cùng đi. Mỗi thương nhân sẽ được ba nữ binh Thần Vũ do Thiên Bình cắt cử, giả trang tì nữ, làm nhiệm vụ bảo vệ trong suốt hành trình rời Thiên Đức.

Đây chính là cơ chế giám sát mà Chương đã bàn bạc với Thiên Bình. Các nữ binh chỉ bảo vệ và sau đó báo cáo lại với Thiên Bình sau mỗi hành trình. Chỉ những đầu lĩnh mới thấu hiểu ý định sâu xa đằng sau việc các nữ binh hay nông dân trong vùng được phép theo thương thuyền đi buôn.

Chương dự định xây dựng ba con đường đất, mỗi con có bề ngang chừng 1 trượng 4 thước (khoảng năm mét), kéo dài từ Đường Vỹ đến tận bờ sông Dâu. Chiều dài mỗi con đường lên đến hai mươi lăm dặm (khoảng hơn 13 cây số).

Con đường đầu tiên lấy tên Thiên Đức, sẽ được cải tạo, mở rộng và nắn lại cho thẳng tuyến đường đất cũ ven bờ sông.

Đồng thời, đá vụn, đá hộc các loại được sử dụng để làm bờ kè, xây tường cao hơn 4 thước, mặt tường rộng 1 thước, vừa để ngăn lũ, vừa làm tường thành phòng ngừa địch đổ quân sang.

Tất cả già trẻ lớn bé trong các làng, tổng cộng hơn vạn người, đã được huy động để làm đường, đắp đê mà không phải tốn tiền công. Chương thông qua Thiên Đức hội giải thích rõ với các bậc cao niên về lợi ích mà con đường mang lại.

Con đường thứ hai mang tên Liên Xã, có nhiệm vụ kết nối các làng với nhau, với mặt đường rộng hơn một trượng.

Con đường cuối cùng gọi là đường Linh Sơn vì chạy từ Tam Vạn đến xã Vũ Ninh, song song với chân núi. Đường Linh Sơn và đường Thiên Đức đều được xây dựng gần như thẳng tắp. Việc giải tỏa mặt bằng không gặp bất kỳ trở ngại nào, người dân tự nguyện giúp đỡ mà không cần mệnh lệnh ban xuống.

Nhiều con đường đất thẳng tắp nối đường Linh Sơn với đường Thiên Đức, cắt ngang đường Liên Xã, tạo thành một mạng lưới không khác gì bàn cờ tướng. Bên cạnh mỗi con đường đều có hai rãnh nước phục vụ thủy lợi, nước được cấp từ sông Thiên Đức qua hàng trăm guồng nước. Nước từ trên núi Linh Sơn chảy xuống con suối cũng được đào rãnh để thoát vào cánh đồng.

Nông dân nhìn là biết sau này thu hoạch sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Đường Thiên Đức được rải đá dăm đến đâu, xây dựng đến đấy. Tiếp đó, gỗ mua về được chọn lọc để làm đường ray bằng gỗ, đặt giữa tim đường, với khổ rộng 3 thước. Các xe goòng ngựa kéo sẽ chạy trên đường ray này, có thể chở một hoặc hai khẩu pháo tùy thuộc vào số lượng ngựa.

Mỗi làng trong vùng đều cử người đến bản doanh Thiên Đức để học cách chế tạo xe goòng. Đặc biệt, loại xe goòng này không cần dùng ngựa; chỉ cần hai người đứng hai bên tay đòn, cùng kéo đẩy lên xuống như bơm nước là xe sẽ chạy. Mỗi xe như vậy có thể chở sáu người và phải được đánh số thứ tự kèm tên làng. Mỗi làng được phép sử dụng năm xe. Do chỉ có một đường ray, việc ưu tiên sẽ theo thứ tự: xe của quân đội, sau đó đến xe chở hàng hóa của dân, và cuối cùng mới là xe chở người. Trong trường hợp hai xe đối đầu nhau, xe nào nhẹ hơn sẽ phải khiêng ra nhường đường.

Đây thực sự là một cuộc cách mạng lớn về giao thông mà Chương có thể thực hiện. Thời gian di chuyển từ đầu này sang đầu kia được rút ngắn đi một nửa. Bộ binh cũng có thể được điều động nhanh chóng hơn khi cần thiết. Về sau, đường Linh Sơn khi hoàn thành sẽ chuyên dùng cho việc chở quân, còn đường Thiên Đức dùng cho giao thương và chỉ được sử dụng cho mục đích quân sự duy nhất một lần, nhưng đã phát huy hiệu quả đến mức không ngờ.

Bản doanh của Đại đội pháo binh được di dời về gần làng Môn. Tại đây, pháo được lắp ráp và tập bắn. Vào thời điểm cao nhất, bản doanh này sở hữu đến một trăm năm mươi khẩu pháo hạng nhẹ. Phạm Bạch Hổ cùng Trần Thái Bộc, Dương Cát Lợi, Cao Lịch ngày đêm mày mò cải tiến cho pháo. Đến giữa năm Thiên Đức 26, Chương gợi ý thêm để Hổ hoàn thiện. Cần ngắm bắn được l��m hoàn toàn bằng gỗ, có hình dáng hệt như muôi múc canh. Các mốc 30, 50, 70, 90, 110 và 130 trượng được vạch sẵn, pháo thủ chỉ việc lắp đạn và chỉnh tầm bắn theo màu cờ của chỉ huy.

Vỏ sò, đá vôi, đất sét, sỏi, cát đá các loại được các thương nhân nườm nượp đem đến bán, bởi quân Thiên Đức luôn mua đứt bán đoạn, không bao giờ mua thiếu. Một xưởng sản xuất xi măng rộng nghìn mét vuông có mái che đã được thành hình, do quân Thiên Đức trực tiếp quản lý. Nhân công chủ yếu là binh sĩ Thiên Đức. Phụ nữ, người lớn tuổi… nếu muốn xin vào làm đều được chấp nhận, với điều kiện nhân thân rõ ràng. Lương được trả theo công nhật hoặc khoán theo khối lượng công việc.

Thời kỳ đầu, xi măng sản xuất ra chưa đạt yêu cầu do nhiều nguyên nhân, chủ yếu là thiếu máy nghiền đá và tỷ lệ pha trộn chưa hợp lý. Đến nửa cuối năm Thiên Đức 26, Chương cho chế tạo con lăn đúc bằng sắt, sử dụng trâu, bò hoặc ngựa kéo quanh trục như cối xay, nhờ đó chất lượng thành phẩm tốt hơn đáng kể.

Giữa năm, mùa mưa đến, nước sông Thiên Đức dâng cao nhưng không hề gây ngập úng. Người dân trong vùng nhận thấy tác dụng rõ rệt của bờ tường đá, nên sau khi nước rút, họ liền thông qua Thiên Đức hội, đề nghị quân Thiên Đức tiếp tục kè đá thêm ở triền đê. Người dân đã đan rất nhiều sọt tre các loại, sau đó xếp đá vào để gia cố bờ đê, ngăn chặn tình trạng sạt lở, đặc biệt là ở những khúc sông uốn lượn.

Người dân trong vùng được yêu cầu nuôi cá, chim, lợn, bò… để bán lại cho các thương nhân. Giống vật nuôi do các thương nhân cung cấp, và họ sẽ thu mua tận chuồng, giúp người dân không phải lo tìm nơi tiêu thụ. Đối với phân chim, người dân gom lại theo hướng dẫn, và quân Thiên Đức sẽ đến thu gom hàng tuần, được biết là để sản xuất phân bón cho lúa. Đến các chuồng nuôi gà, hàng tháng quân Thiên Đức cũng đều đến dọn dẹp hộ, không rõ họ dùng lớp đất đen sì dính đầy phân gà đó vào mục đích gì.

Với hàng loạt cải cách được triển khai đồng bộ, áp dụng cả hình thức bắt buộc lẫn tự nguyện cho hơn hai vạn người, đến cuối năm Thiên Đức 26, người dân vùng Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu đã bội thu lúa, khoai… cùng với việc xuất chuồng các đàn lợn chăn nuôi và gia cầm… cuộc sống của dân chúng nhờ đó mà phần nào no đủ.

Thông qua Thiên Đức hội, Chương quán triệt người dân trong vùng rằng khi có tiền bạc, hãy cất giữ hoặc gửi ngân hàng để lấy lãi, lúc cần thì rút ra dùng. Nếu không muốn giữ tiền mặt, hãy mua tích trữ ngũ cốc, sau này có thể bán lại cho quân đội. Tuyệt đối không nên vội vàng xây nhà cao cửa lớn, bởi nạn binh đao vẫn còn rình rập. Một căn nhà bề thế chỉ cần một mồi lửa là có thể tan thành mây khói.

Một bộ phận bách tính dù không muốn nhưng vẫn phải tuân theo quy tắc "sống ở đâu phải theo ở đấy". Thuận theo thì có vô vàn cái lợi, còn nếu không thuận, tuy chẳng ai đến bắt bớ hay tịch thu gia sản, nhưng muốn bán thứ gì làm ra cũng không biết bán cho ai, và khi đến mùa cấy, mùa gặt hay cần quân đội giúp đỡ việc gì cũng không được hỗ trợ.

Nhìn chung, các chính sách mà Chương đưa ra đều được thực thi, có những điều vượt xa mong đợi, có những điều ch�� đạt được một nửa, nhưng so với các vùng lân cận thì quả thực là một trời một vực.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kiến tạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free