Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 145: Bát Vạn Thương Nhân

Bạch Cân, bốn mươi hai tuổi, quê ở châu Đại Hoàng, từ trước đến nay chuyên buôn bán rượu, mắm tép, thỉnh thoảng kiêm thêm dê.

Phùng Cát Khánh, bốn mươi tuổi, quê ở Tế Giang, chuyên thu mua, buôn bán đồng, sắt và nông sản như nhãn, vải thiều… theo mùa.

Xã Chánh Quyền, bốn mươi mốt tuổi, quê ở vùng thượng du, chuyên buôn gỗ, đôi khi kiêm thêm thổ cẩm.

Vũ Kiêm, bốn mươi hai tuổi, gốc gác cũng từ châu Đại Hoàng, chuyên buôn trâu, bò, gà, lợn.

Thành Mậu Cường, bốn mươi tuổi, chuyên buôn bán mọi thứ có thể sinh lời.

Điểm chung của năm thương nhân này là họ đều thuộc diện vừa và nhỏ, sở hữu hai đến ba thuyền, và ai nấy đều khao khát làm giàu. Chương lắng nghe từng người trình bày tiểu sử cũng như những mong muốn của mình. Sau khi nghe hết một lượt, Chương hỏi:

- Các tiên sinh là thương nhân, dĩ nhiên mục đích là làm giàu, điều đó ta rất thấu hiểu. Tuy nhiên, ta muốn biết liệu các tiên sinh có sẵn lòng đánh đổi hay không?

Bạch Cân nói:

- Xin Mạc chủ tướng nói rõ cho bọn tại hạ được tường.

- Các tiên sinh muốn giàu có thì không khó, ta thực sự đang rất cần các vị thương nhân giúp sức. Chỉ có điều, sắp tới đây Thiên Đức quân có nhiều dự định lớn, những dự định này tuyệt đối không thể để nơi khác biết được. Nếu các tiên sinh muốn tham gia, hãy đưa gia quyến đến cư ngụ trong các làng của Thiên Đức. Có vậy ta mới có thể yên tâm hợp tác.

- Ý Mạc chủ tướng là muốn đưa gia quyến của tại hạ đến đây làm con tin ư? - Phùng Cát Khánh hỏi.

- Các tiên sinh nghĩ vậy cũng không sai, bởi những việc các tiên sinh sắp đảm nhiệm đều liên quan đến quân cơ trọng yếu. Ta có thể đảm bảo các tiên sinh sẽ trở nên giàu có, nếu thiếu vốn ta sẵn lòng cho mượn mà không tính lãi.

Vũ Kiêm hỏi:

- Gia quyến của tại hạ gồm song thân, hai bà vợ, năm đứa con, đều phải đưa hết đến đây sao?

Chương đáp:

- Đúng là vậy. Gia quyến của các tiên sinh sẽ được cấp nhà ở, ruộng vườn và sinh hoạt bình thường. Chỉ có điều, gia quyến sẽ chỉ được phép đi lại trong địa giới mà Thiên Đức hoặc Thiên Gia Bảo Hựu đang cai quản. Nếu cố ý trốn thì… - Chương khẽ nhún vai. - Ta rất tiếc sẽ buộc phải xử theo quân lệnh vì tội danh gian tế.

- Thưa Mạc chủ tướng, vậy tại hạ có được ở cùng gia quyến không? - Thành Mậu Cường hỏi.

- Đó là nhà của tiên sinh, tiên sinh đương nhiên có thể ở, nào ai cấm cản. Duy chỉ có tiên sinh được phép đi lại thoải mái. Nhưng nếu làm lộ quân cơ thì… ắt hẳn tiên sinh cũng biết rõ hậu quả rồi đấy.

- Vừa nãy Mạc chủ tướng có nói nếu bọn tại hạ thiếu vốn sẽ cho mượn không lấy lãi, vậy việc đó cụ thể ra sao ạ?

- Ta sẽ thành lập một ngân hàng, các tiên sinh có thể đến đó vay tiền kinh doanh. Ta sẽ miễn lãi suất trong năm đầu tiên, từ năm thứ hai trở đi sẽ tính lãi bằng một phần mười số tiền các tiên sinh đã vay. Cụ thể, vay 10 đồng thì một năm chỉ trả lãi 1 đồng.

- Nếu… nếu tại hạ vay tiền ở đó mà không trả được thì sao ạ…? - Bạch Cân ngập ngừng hỏi.

- Ta hiểu suy nghĩ của tiên sinh. Các tiên sinh cứ ngẫm mà xem. Các tiên sinh buôn bán với ta, thiếu vốn ta sẽ cho mượn. Các tiên sinh chỉ vay khi thực sự cần, chứ ta đâu có dí đao bắt vay. Trong làm ăn buôn bán, hẳn có những rủi ro khó tránh như bị cướp bóc, bị thu giữ hàng hóa dọc đường. Có điều, nếu Thiên Đức quân điều tra và xác định thực sự là do bị kẻ khác cướp đoạt, là trường hợp bất khả kháng chứ không phải do các tiên sinh cố ý thì ta sẽ gánh chịu một nửa thiệt hại.

- Mạc chủ tướng nói thật chứ ạ? - Bạch Cân lại hỏi, vẻ ngờ vực.

- Các tiên sinh làm việc với ta, giúp ta thì ta ắt phải giúp lại, đó là lẽ thường tình. Các tiên sinh ở trong vùng ta kiểm soát mà trở nên giàu có, chẳng phải ta cũng càng mạnh sao?

- Còn… còn về phần thuế phải nộp thì sao ạ? - Phùng Cát Khánh hỏi.

- Hiện nay, Thiên Đức quân không thu thuế, vì chúng ta đang giàu sẵn rồi. - Chương nói đầy hàm ý. - Nếu ta nghèo, các sứ quân khác sẽ tự động đem tiền đến cho, chứ ta tuyệt đối chưa lấy của bách tính một đồng nào. Sau này, khi ta mở rộng lãnh thổ đến nơi khác rộng lớn hơn, thuế buôn bán các mặt hàng thông thường cũng sẽ không cao đâu. Hiện tại ta tạm tính, các tiên sinh kiếm lợi 10 đồng thì ta thu 1 đồng. Tuy nhiên, sẽ có những mặt hàng không đánh thuế, đặc biệt là nhu yếu phẩm.

- Vậy bọn tại hạ được suy nghĩ trong bao lâu, thưa Mạc chủ tướng?

- Việc này là do tiên sinh tự quyết, chứ không phải do ta ép buộc. Nhưng mật ít ruồi nhiều, nếu các vị suy tính lâu quá mà có người khác nhanh chân làm trước thì đó không phải lỗi của ta.

- Xin Mạc chủ tướng mạn phép cho tại hạ được hỏi, chủ tư��ng cần bao nhiêu thương nhân giúp sức ạ?

Chương mím môi suy nghĩ giây lát rồi đáp lời Xã Chánh Quyền:

- Thời điểm này, ta cần tối đa mười vị thương nhân. Tuy nhiên, ta không cần người buôn vải vóc vì đã có người phụ trách rồi. Ta trọng chữ tín. Ai đã làm được việc gì tốt rồi thì ta sẽ để họ tiếp tục làm, không thể tùy tiện giao cho người khác xí phần, trừ khi chính người hợp tác đồng ý chia sẻ.

Đoạn, Chương đứng dậy, đi ra cửa suy ngẫm một lúc rồi quay lại ngồi xuống ghế nói:

- Vạn Xuân trước đây, và cả đến tận ngày nay, vẫn không coi trọng tầng lớp thương nhân bằng nho sĩ. Nho sĩ được đặt lên hàng đầu, còn thương nhân thì hạng chót. Nhưng ta lại coi thương nhân và nho sĩ ngang hàng. Khi đói nhăn răng thì chữ nghĩa không thể mài ra ăn được, còn buôn bán mà không có chữ nghĩa, trước sau cũng sẽ bị lừa phỉnh mà mất hết.

- Lời Mạc chủ tướng dạy chí phải. - Xã Chánh Quyền nói. - Tại hạ có nghe giới thương nhân truyền tai rằng Mạc chủ tướng rất trọng thương nhân. Nay nghe được lời này, tại hạ đã biết phải làm sao rồi.

- Bây giờ cũng đã muộn rồi. Nếu các tiên sinh không có việc gì gấp, ta có thể mời các tiên sinh ở lại dùng bữa cơm tối được không? Ăn uống xong, nghỉ ngơi rồi sớm mai hãy lên đường.

Bạch Cân thay mặt năm người nhận lời ngay. Duệ đưa năm thương nhân đến nhà khách trong làng nghỉ tạm chờ bữa tối. Ở đó có nước nóng để tắm, nệm bện rơm để nằm và trà ngon để uống. Trên vách có treo hai bảng lớn cho khách tiện đọc: một bảng ghi các món ăn nếu cần gọi, và một bảng hướng dẫn cách thức phục vụ. Năm thương nhân tấm tắc khen ngợi vì mọi thứ vừa giản dị lại vừa dễ hiểu.

- Nơi này tuy là bản doanh của quân nhưng lại mang lại cảm giác vô cùng thoải mái. Người dân nơi đây không thấy ai cau có hay to tiếng với nhau, điều đó chứng tỏ cuộc sống của họ không hề gian khó như vẻ bề ngoài.

Bạch Cân nhận xét. Vũ Kiêm gật gù bổ sung:

- Các cô gái vận y phục đều là loại lụa tốt nhất đấy. Họ chỉ là nữ binh mà được mặc như thế thì tài lực trong quân hẳn phải lớn đến mức nào?

- Đúng như người hôm nọ mách bảo, binh sĩ không hạch sách, quân kỷ nghiêm minh, nói chuyện nhẹ nhàng, không hề hách dịch. Quả thực là họ đang chiêu hiền đãi sĩ. - Phùng Cát Khánh nói. - Tuy Mạc chủ tướng có nói coi trọng thương nhân như nho sĩ, song ta lại thấy thương nhân có phần được ưu ái hơn. Trực giác của ta mách bảo vậy.

- Trong căn nhà đơn sơ ấy không hề treo câu đối, không có thơ phú. - Bạch Cân phụ họa. - Mạc chủ tướng này tuổi mới ngoài đôi mươi, song có vẻ rất thạo chuyện buôn bán, hẳn là con nhà thế gia được ăn học từ tấm bé.

- Các ông có chú ý thấy đám nữ binh vận y phục màu vàng không? - Vũ Kiêm hỏi.

- Ý ông là Mạc chủ tướng có ý định xưng đế?

- Cô Duệ và Mạc chủ tướng đều nhắc đến việc sẽ tiến đến nơi rộng lớn hơn, có thể thấy thâm ý của họ chính là… thiên hạ. - Vũ Kiêm nhận định. - Trước khi đến đây, ta có nghe ngóng được rằng lão Cả Lụa đang thực hiện hai vạn y phục. Số lượng đó tốn bao nhiêu bạc? Thật khó mà tính toán, nhưng gần đây chẳng hiểu sao lão ấy phất lên rất nhanh. Việc làm áo ấm ấy chỉ là một phương cách.

Xã Chánh Quyền bổ sung thêm:

- Ta còn nghe tin Lâm tiểu thư, con gái của Lâm lão gia ở La Thành, cũng phất lên rất nhanh. Cô ta bán giày cói gì đó, cũng từ vùng này mà ra. Gần đây cô ta đổi kỳ hiệu là Vạn Xuân chứ không còn dùng của Lâm gia nữa.

Thành Mậu Cường chốt lại:

- Hai người đó vốn đã là cự phú, nhưng làm ăn với Thiên Đức lại càng thêm giàu có, chứng tỏ đằng sau có những lợi ích mà chúng ta không thể nào biết được. Chúng ta chỉ có thể rõ khi tham gia sâu vào thôi.

Cả bọn bèn cho là phải.

- Chúng ta liều đến thử, và nay còn vượt xa tưởng tượng. Nếu… liều thêm một phen nữa, may ra mới có cơ hội đổi đời. Thực ra chúng ta chỉ là những kẻ cắc ké, Mạc chủ tướng lừa chúng ta thì có lợi ích gì đâu. - Vũ Kiêm nói.

- Chốc nữa gặp Mạc chủ tướng, ta sẽ đồng ý giao kèo. Còn các ông thì sao? - Xã Chánh Quyền quyết định.

- Bọn ta cũng vậy. Chậm chân, kẻ khác chiếm mất thì vạn kiếp bất phục. Dù ở đâu cũng là ở, nhưng nếu chọn đúng người để theo thì sau này lợi ích sẽ càng nhiều.

Năm thương nhân trở về từ Thiên Đức, vội vàng bán hết gia sản bằng mọi cách, đưa song thân, phụ mẫu cùng thê tử lên thuyền về đầu quân cho Thiên Đức mà chưa rõ sẽ làm gì. Chương chỉ nói rằng làm ăn vốn dĩ luôn đi kèm rủi ro, chỉ khi mạo hiểm mới có thể đạt được những điều quý giá.

Năm thương nhân này còn rủ thêm nữ thương nhân Lê Thị Vinh chuyên buôn tôm, cá, hải sản; và Trần Thị Bông chuyên buôn bán ngũ cốc, cùng với Quách Đàm hành nghề lái lợn. Tám người này đều là những thương nhân nhỏ, có chí làm giàu, mong muốn đổi đời.

Họ dẫn gia quyến đến gặp Chương, và gia quyến được sắp xếp ở chung trong làng Song Hỉ. Con nhỏ thì được học chữ; còn những người con tuổi từ mười sáu đến hai mươi của tám thương nhân, vì đều biết chữ nghĩa, nên được Duệ tuyển luôn làm thuộc hạ để tiện sau này giúp đỡ cha mẹ mình. Tám thương nhân thấy vậy thì chút lo lắng còn lại đều tan biến hẳn. Con cái được kề cận phu nhân tương lai của chủ tướng thì bao giờ cũng là điều tốt.

Chương đặt tên cho hội tám người này là Bát Vạn Thương Nhân, với Bạch Cân làm hội trưởng. Cả nhóm cùng bắt tay vào thực hiện kế hoạch cải cách lớn của Chương, với mục tiêu thay đổi diện mạo toàn bộ vùng bờ Nam sông Thiên Đức.

Mọi nỗ lực chuyển ngữ và biên tập đoạn văn này đều là thành quả của truyen.free, xin trân trọng ghi nhận bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free