(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 144: Thiên Đức mới
Ba ngày Tết trôi qua chóng vánh, Chương thâu đêm tiệc tùng, tối say sáng tỉnh. Đến đêm mùng 4 Tết, ba nàng tiên nữ thay nhau đưa chàng từ làng Đường Vỹ về nhà. Đó là lối chơi hết mình, khắp quân doanh đâu đâu cũng vang lên những lời chúc tụng. Trưa mùng 5 Tết, lễ cúng tiễn ông bà tổ tiên mới chính thức khép lại kỳ nghỉ Tết. Người dân bắt tay vào cấy lúa, còn Chư��ng cùng quân lính phụ giúp dân cấy và dựng nhà cho các cặp đôi sắp thành thân. Làng Song Hỉ được xây dựng, gồm hai trăm năm mươi nóc nhà dành riêng cho các đôi tân hôn. Cự Lượng và Nguyệt cũng được cấp một căn nhà ở đây. Làng Song Hỉ nằm gần ba làng Nguyệt, Duệ và Lâm, hình thành nên xã Vũ Ninh.
Chiều mùng 10 tháng Giêng, Chương tiếp Viên ngoại lang Nguyễn Chính Nghĩa, sứ giả của Sơn Tây vương. Một thuyền chở đầy bạc vàng cùng thư đề nghị liên minh của Sơn Tây vương được gửi đến. Chương nhận số vàng bạc đó vì cho rằng đây là phần thưởng xứng đáng. Binh sĩ trong quân được tăng lương thêm 5 đồng và thưởng thêm mỗi người 1 tiền.
Viên ngoại lang Nguyễn Chính Nghĩa cùng Trương Lôi vào bản doanh thăm quân, sau đó dùng bữa thịnh soạn với toàn bộ tướng sĩ.
Chính Nghĩa trở về Sơn Tây. Mươi ngày sau, lại có thêm một thuyền chở đầy vàng mới khai thác được làm quà chúc mừng Vạn Thắng vương đã dạm ngõ và phu nhân tương lai của ngài. Chương thấy Sơn Tây vương và Lý Đạo Thành có lòng nên gửi thư cảm tạ và hứa trong tương lai sẽ giúp Sơn Tây vương cải tổ quân sự, song không nói rõ cụ thể là gì.
Nhờ Viên ngoại lang, Chương biết vùng Sơn Tây có nhiều mỏ quặng cần cho việc phát triển quân sự. Tuy nhiên, anh tạm gác lại một bên vì dù đã nhiều lần thử nghiệm lò Bessemer nhưng vẫn chưa cải thiện được độ cứng của thép. Thép cứng sẽ cho ra kiếm, giáo, giáp trụ bền chắc. Cần phải thử nghiệm thêm.
Thiên Đức quân đã kéo binh lên tận Sơn Tây, đồng nghĩa với việc chính thức lộ diện và xưng vương. Vũ khí bí mật ít nhiều đã bị lộ, dù các sứ quân chưa nắm rõ, họ cũng sẽ tìm cách sao chép hoặc khắc chế. Có thể không bằng những vũ khí của quân Thiên Đức, nhưng có còn hơn không, chưa kể quân số của họ đông hơn.
Từ xưa đến nay, chiến tranh luôn là liều thuốc kích thích phát triển quân sự trước, sau đó là dân sự. Kẻ nào không theo kịp ắt sẽ bị đào thải, bị nuốt chửng.
Chương có nhiều dự định cần phải sớm tiến hành và thử nghiệm, để khi chiếm được Siêu Loại – vùng đất bằng phẳng, rộng lớn hơn – sẽ phát triển nhanh gấp bội.
Nông nghiệp vốn là nền tảng, nhưng Chương không biết nhiều do không xuất thân từ nhà nông. Tuy nhiên, từ những gì nhìn thấy cùng với việc hỏi nông dân trong làng, Chương biết mình cần phải làm gì. Nếu chưa cải thiện được năng suất lúa do liên quan đến giống, trước mắt sẽ tiến hành thay đổi những thứ giúp nông dân nhẹ nhàng hơn. Thời gian nông dân rảnh rỗi sẽ được tận dụng vào các công việc khác.
Dựa trên phát kiến vòng bi, Chương bắt đầu làm nguyên mẫu đầu tiên của máy suốt lúa đạp chân. Phát minh đơn giản này mang lại nhiều lợi ích. Quân Thiên Đức đến tận các làng hướng dẫn người dân sử dụng, sau đó người dân tự đóng khung. Riêng bộ phận guồng xoay, Thiên Đức quân và Thiên Gia Bảo Hựu sẽ tài trợ vòng bi. Người dân sẽ tự đến làm guồng xoay theo chỉ dẫn. Trước mùa gặt cuối năm bắt đầu, hầu như nhà nào trong vùng cũng đã có máy suốt lúa. Dù Chương mới hai mươi hai tuổi, người dân vẫn gọi đó là Máy suốt ông Chương.
Từ máy suốt, Chương làm ra máy may nhờ có nguyên lý tương đồng. Chương mời ông Cả Lụa đến họp cùng với Ngọc, Uyển Như và nhiều người khác. Anh trình bày ý tưởng thiết kế loại máy giúp các đường may thẳng hơn, thêu nhanh hơn. Ông Cả Lụa lập tức nhận thấy tiềm năng lợi nhuận lớn liền xin được đứng ra thực hiện.
Chương quyết định máy may sẽ lấy tên Vạn Xuân. Ông Cả Lụa và Uyển Như, đại diện Công ty Vạn Xuân, sẽ lập ra một công ty mới do ông Cả Lụa làm chủ. Vốn góp hai bên bằng nhau, lợi nhuận từ việc bán máy sẽ chia đôi. Máy may Vạn Xuân bán với giá 7 nén bạc một cái, chỉ bán theo lô 100 cái cho thương nhân Vạn Xuân. Thương nhân Hoa quốc hay Lâm Phồn phải đặt 1000 cái mới bán.
Ông Cả Lụa phụ trách mảng buôn bán, sản xuất do Lâm Uyển Như điều hành. Ngọc trực tiếp quản lý xưởng sản xuất máy may. Thời gian sau đó, khoảng 3000 máy may Vạn Xuân theo các thuyền buôn ngược về Hoa quốc. Thương nhân Vạn Xuân chỉ mua được hơn 1000 máy. Lợi nhuận thu về từ việc bán máy may này khoảng 14.000 nén bạc! Khi các nơi khác bắt đầu học theo, ông Cả Lụa ngừng bán. Máy may Vạn Xuân sau đó chỉ dùng phục vụ may y phục cho quân sĩ Vạn Xuân.
Sau Rằm tháng Giêng, năm chiếc thương thuyền trống ghé vào bến Huyết. Năm chủ thuyền lên gặp binh sĩ bày tỏ nguyện vọng muốn gặp Duệ để tìm mối làm ăn. Binh sĩ dẫn năm thương nhân lên một lều nhỏ gặp một binh sĩ đeo băng đỏ trên bắp tay. Binh sĩ mời năm thương nhân ngồi, hỏi rõ tên tuổi, quê quán và công việc của họ, sau đó dặn họ ngồi đợi, dùng trà.
– Thưa ông, bọn tại hạ có được gặp cô Duệ không?
Một người trong nhóm đứng lên khom lưng, chắp tay vái chào. Binh sĩ đáp:
– Các hạ cứ gọi chúng tôi là anh lính hoặc chú lính, lần sau có đến đây đừng gọi là ông, nếu cấp trên biết sẽ trách phạt.
– À vâng, nhờ anh lính giúp cho. Bọn tại hạ thực lòng muốn gặp cô Duệ. Nửa tháng trước chính mắt bọn tại hạ thấy thủy binh Thiên Đức đánh Sứ tướng Phan Văn Hầu chạy thục mạng.
Binh sĩ cười đáp lễ, gọi một binh sĩ khác lại, đưa cho tờ giấy bảo mang đến cho Duệ rồi quay vào tiếp khách.
– Anh lính, tại hạ nghe nói cô Duệ là thê thiếp của Mạc chủ tướng, sao anh lính lại gọi trống không? Thật tại hạ có biết Thiên Đức khác lạ nên chưa rõ, nếu không phiền, mong anh lính cho bọn tại hạ biết.
– Cô Duệ năm nay mới hai mươi, ít hơn tôi hai tuổi nên tôi gọi vậy thôi. Đúng là cô Duệ sẽ là phu nhân của Mạc chủ tướng, nhưng cô ấy không giữ chức vụ trong quân nên tôi cứ theo tuổi mà gọi vậy. Ở đây mọi người đều vậy, chủ tướng là người trẻ, không phải những ông cụ hủ nho.
– Tại hạ được biết Mạc chủ tướng rất trọng thương nhân nên mới bạo gan đến đây tìm kiếm cơ hội buôn bán. Thật lần đầu đến còn nhiều điều chưa hiểu, anh lính có thể cho bọn tại hạ biết được không?
– Các hạ hỏi gì cứ hỏi, là thương nhân cứ hỏi chuyện làm ăn là được. Tôi biết gì sẽ đáp nấy, việc quân tình không nên hỏi, cũng không cần quà cáp gì. Thiên Đức quân xử rất nghiêm binh sĩ nhận của đút lót, sách nhiễu người dân. Nếu các hạ làm ăn thuận lợi ở đây, muốn biếu xén quà cáp gì cứ gửi về bản doanh, đó là giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Hỏi thêm vài chuyện, anh lính đứng dậy ra khỏi lều che vì thấy Duệ cưỡi ngựa từ phía Đường Vỹ đi đến.
– Người con gái cưỡi bạch mã kia là cô Duệ, ba thân binh theo sau là các binh sĩ Thần Vũ. Ở Thiên Đức nam hay nữ địa vị như nhau, các hạ nên chú ý.
– Đa tạ anh lính đã cho bọn tại hạ biết, ân tình này bọn tại hạ không quên.
Duệ xuống ngựa niềm nở chào cả năm thương nhân, tự giới thiệu bản thân ngắn gọn rồi mời cả năm thương nhân về bản doanh. Do không đủ ngựa nên Duệ đi bộ cùng năm người.
– Duệ tiểu thư, tại hạ tên húy là Bạch Cân, người châu Đại Hoàng. Từ đây về bản doanh chắc không gần, tiểu thư cứ về trước bằng ngựa, tại hạ sẽ đi cùng các vị đây.
– Bạch tiên sinh cứ gọi tiểu nữ là Duệ. Tiểu nữ mới hai mươi, có lẽ trạc tuổi con cháu của các tiên sinh đây.
– Vâng, bọn tại hạ nghe nói cô Duệ là phu nhân của Mạc chủ tướng, được cô Duệ đây tiếp chuyện thật là vinh hạnh. Chúc mừng cô Duệ.
– Mạc chủ tướng mới dạm ngõ, tiểu nữ chưa phải là phu nhân nhưng vẫn xin vui vẻ nhận lời chúc của Bạch tiên sinh.
Năm thương nhân càng đến gần bản doanh Thiên Đức càng ngạc nhiên bởi họ không thấy nhà cao cửa rộng. Bản doanh không có tường gạch kiên cố mà chỉ là những bờ rào tre nứa cao quá đầu người, rau mồng tơi, lá lốt, lá trầu không leo kín.
Đoán được thắc mắc của các thương nhân, Duệ tươi cười, nói:
– Những thứ này không có gì lạ, dân trong vùng còn nhiều khó khăn nên Thiên Đức quân cũng sống giản dị như vậy. Tuy nhiên các tiên sinh cứ an tâm, nếu làm ăn buôn bán, Thiên Đức quân mua gì của quý vị sẽ trả tiền đầy đủ. Nếu là mặt hàng Thiên Đức quân đặt, các tiên sinh sẽ nhận trước một nửa tiền cọc.
– Tại hạ chỉ thấy lạ chứ không có ý gì, mong cô Duệ đừng hiểu lầm. Có điều Thiên Đức quân lớn mạnh rất nhanh, tài lực hẳn không thiếu, vì sao quân doanh không làm kiên cố hơn? Chẳng hạn như… bị tấn công thì…
Duệ đưa tay che miệng cười khúc khích.
– Xin các tiên sinh thứ lỗi vì tiểu nữ thất lễ. Thiên Đức quân chủ động tấn công chứ không đợi bị tấn công. Bản doanh và các quân doanh khác đều như thế này là bởi vì Thiên Đức quân còn nhiều việc quan trọng hơn là xây dựng nhà cao cửa rộng. Nhà cửa có thể không đẹp song quân sĩ đều no ấm, khi nào Thiên Đức đến nơi rộng rãi hơn mới tính đến trang hoàng nhà cửa ạ.
– Ồ! Ra thế. Quả nhiên Mạc chủ tướng có tầm nhìn. Bái phục, bái phục.
Qua làng Đường Vỹ, gần đến nhà thì Duệ thấy một nhóm nữ binh đang túm tụm thì thầm với nhau nên dừng lại hỏi.
– Chủ tướng đang tiếp chuyện anh Dật với chị Hồng đây chị Duệ ơi.
– Chuyện cưới xin của anh Dật chẳng phải chủ tướng đã đồng ý rồi còn gì, lại đến tìm nữa hả?
– Anh Dật với chị Hồng cứ nằng nặc đòi gặp để xin chủ tướng làm chủ hôn.
– Trời ạ! Những bậc cao niên trong làng sao không nhờ, chủ tướng còn trẻ, đã bao giờ làm chủ hôn đâu. Các cô cứ cho vào như thế có ngày sẽ bị chủ tướng la mắng cho mà xem.
– Tại chị Hồng cũng thuộc đội của chúng ta mà. Thôi… chị Duệ vào nói giúp một lời đi.
– Thôi, mặc kệ, ta không muốn dây.
– À! Mà anh Dật muốn đổi sang họ của chủ tướng đấy chị Duệ.
– Cái gì? Sao lại đổi họ?
– Anh ấy bảo chủ tướng là người ơn, đã cho anh ấy cuộc sống mới và nhờ vậy gặp chị Hồng. Anh ấy xin đổi sang họ Mạc để con của anh ấy sau này sẽ họ Mạc, sẽ tài trí, tuấn tú như chủ tướng.
Đám nữ binh tụm lại khúc khích cười, Duệ hắng giọng giới thiệu mấy thương nhân. Các cô nữ binh lập tức đứng nghiêm chào. Đúng lúc ấy Dật dắt Hồng từ phía cổng nhà đi ra, cả hai mặt tươi như hoa, hớn hở như vừa trúng lớn. Chạy đến khoe với Duệ:
– Cô Duệ à, từ hôm nay ta là Mạc Dật, sau này ta có con, nó sẽ gọi cô Duệ là thím, mong cô Duệ chiếu cố cho cháu nhé.
– Anh xin được rồi à?
– Đúng, đúng! Chủ tướng đồng ý rồi, đều nhờ em Hồng cả. Chủ tướng bảo vì em Hồng muốn vậy nên mới chịu.
– Chị Hồng thật muốn vậy ư?
– Chị muốn con trai chị sau này mang họ Mạc để được thừa hưởng tài trí của chủ tướng. Chủ tướng đã cho tên con trai là Mạc Sơn, nếu con gái là Mạc Linh vì… vì anh Dật gặp chị ở núi Linh Sơn mà.
Đôi uyên ương sắp cưới vừa đi vừa cười nói rồi đi thẳng. Duệ thở dài:
– Đây là cặp thứ bao nhiêu đến xin cho con cái sau này được mang họ Mạc rồi? Cứ thế này chỉ hai chục năm nữa thì bao nhiêu là những đứa trẻ họ Mạc, đến Tết ta sợ sẽ nghèo rớt mồng tơi mất thôi.
– Mới có mười hai cặp thôi mà. Bọn em mà có ý trung nhân, cưới rồi cũng sẽ cho con lấy Mạc làm họ, thậm chí lấy Mạc làm tên luôn cũng được. Chỉ có chị Duệ là sướng, sinh con rồi tự nhiên được mang họ Mạc.
– Thôi đừng ở đây mà buôn chuyện, mau đi pha trà mời các tiên sinh đây.
Những nữ binh chạy vội đi, Duệ dẫn năm vị thương nhân đang ngạc nhiên đến ngẩn người đến trước ngôi nhà đơn sơ và nói:
– Chủ tướng tiếp thượng khách và thân thuộc ở tệ xá. Mời các tiên sinh vào.
Hầu như người nào đến Thiên Đức lần đầu cũng đều ngạc nhiên như nhau. Vì đã quen với cảnh này, nên họ thường giải thích trước cho khách.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, một nguồn tài nguyên quý giá trong thế giới văn học mạng.