(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 150: Lão tướng đốc chiến
Cuối tháng 11, chim câu từ xa bay về bản doanh, mang tin đoàn chiến thuyền hơn ba nghìn quân do Hùng Cú chỉ huy không còn thấy cờ hiệu tại trại thủy binh.
Cũng cuối tháng đó, binh sĩ trên tháp canh báo về, đã thấy cờ hiệu của Phan Văn Hầu kéo cao bên kia sông, doanh trại mọc lên như nấm chỉ sau một đêm.
Ba con chim câu từ Tôn bay về cùng lúc, báo rằng nhiều tấm phản gỗ, c���a gỗ, ván gỗ lấy từ nhà các hào phú, cự phú trong vùng đã được quân Lý An khiêng về thành Luy Lâu cùng rất nhiều tre tươi.
Thương nhân Cả Lụa cũng gửi chim câu báo tin, quân Lý An đã đến gia trang lấy cửa cổng, cửa nhà và hứa sẽ đền bù trước Tết. Bên ngoài cổng, binh sĩ được bố trí canh gác để bù vào việc đã mượn cửa.
Chương họp với đầu lĩnh Thiên Gia Bảo Hựu, thông báo tin tức mà mình nắm được, rằng Lý An sẽ dùng cửa nhà, cửa cổng, phản gỗ, kết thang tre để che chắn đạn đá. Thiên Gia Bảo Hựu cần có kế sách đối phó hữu hiệu. Phạm Bạch Hổ cũng cần thay đổi phương án dùng pháo binh sao cho hiệu quả. Gần hai nghìn nồi đất mới nung đã được cấp cho pháo binh để trấn giữ thành lũy.
Phạm Tu nói: – Lý An quả không phải kẻ tầm thường, nhưng đêm nay, chúng ta sẽ có cách đón khách phù hợp.
Đến nửa buổi sáng ngày mùng 1 tháng Chạp, mặt trời vẫn không xua tan được giá lạnh của mùa đông. Phan Văn Hầu cử thuyền nhỏ cắm cờ chèo sang, chuyển lời đến chủ tướng Thiên Đức, yêu cầu hạ giáp quy hàng, giơ tay tự trói nộp mình. Nếu không, Hầu sẽ dẫn vạn quân đánh sang. Thiên Bình nghe xong, thản nhiên đáp: – Về bảo Hầu lão gia nhà ngươi bò sang đây, có đủ bản lĩnh thì cứ làm, ta chờ! – Ngươi là ai? Chủ tướng Thiên Đức Mạc Thiên Chương đâu? – Ta là chính thất Phạm Thiên Bình, phu quân của ta hãy còn đang ngủ, khi nào các ngươi đánh sang ta sẽ gọi dậy. – Mạc Thiên Chương là con rùa rụt cổ không dám đứng ra nói chuyện, phải để hạng đàn bà như ngươi chường mặt ra ư?
Thiên Bình nhảy từ trên tường xuống triền đê, thêm vài bước rồi bất thình lình vung tay phải một cái. Búi tóc buộc củ tỏi của kẻ đang đứng trên thuyền liền bung ra.
– Ngươi còn lắm mồm thì mục tiêu tiếp theo sẽ là miệng của ngươi. Về nói với Phan Văn Hầu, chúng ta chờ lâu rồi, đánh thì đánh, nói nhiều làm gì! – Ả… ả khốn. Ta là sứ giả. – Ta đâu làm gì ngươi, tóc của ngươi do gió sông thổi tung lên đó chứ. Cút về bên kia sông đi. – Được, ngươi có nhan sắc đấy, ta sẽ bẩm báo với Sứ tướng. Đừng để bọn ta túm được ngươi.
Thiên Bình xoay người, vỗ vào mông một cái r��i chạy lên tường thành, giữa hàng trăm tiếng cười ồ vang dội.
Thuyền nhỏ trở lại bên kia sông. Lát sau, các tháp canh lần lượt hô lớn, báo rằng đã nhìn thấy cờ xí sát bờ sông đối diện.
Tiếng trống ngũ liên từ bên sông vọng đến liên hồi, ngày một lớn dần, kèm theo hàng vạn tiếng hô phụ họa, khí thế ngút trời. Quân Thiên Đức vẫn theo lệ, không hề hò hét, lặng lẽ dõi mắt nhìn sang.
Dân chúng từ các làng mạc đổ hết ra đầu làng, cánh đồng để xem. Thế nhưng, không ai biết được họ có thực sự lo lắng hay không.
Để qua sông, địch phải bắc cầu phao, nhưng quân Thiên Đức chờ hơn nửa canh giờ vẫn chưa thấy địch quân xuất hiện ở mé sông. Yết Kiêu báo tin vẫn chưa thấy bóng dáng chiến thuyền của Hùng Cú.
Dân chúng thấy mãi quân Hầu vẫn chưa đánh sang, chỉ có tiếng trống trận trong khi mặt trời đã treo cao, bèn hò nhau gánh nước đến đường Thiên Đức, rồi đến quá trưa thì gánh cơm canh tiếp tế cho quân ăn.
Phạm Bạch Hổ nóng ruột, Thiên Bình cũng sắp hết kiên nhẫn. Chương cưỡi ngựa chạy dọc theo phòng tuyến quan sát một lư���t, rồi bảo Thái Hương mau chuyển tin đến các đầu lĩnh: khả năng Phan Văn Hầu sẽ chờ thủy binh đến mới đánh sang. Ông ra lệnh cho quân thay nhau cảnh giới, tuyệt đối tuân thủ việc giữ bí mật vị trí, nghỉ ngơi tại chỗ và cảnh giác cao độ khi trời nhập nhoạng.
Trống ngũ liên của Phan Văn Hầu thúc giục rộn rã, kèm tiếng thét ba quân vang xa đến vài dặm. Trong khi Phan Văn Hầu mới chỉ giỏi hô hào suông, thì Lý An đã bắt đầu hành động.
Lý An gióng trống mở cờ, hạ lệnh thủy bộ cùng tiến song song, một cách chậm rãi. Bộ binh tiến trước, vài người một nhóm, theo hàng dọc, gần như tất cả đều có khiên gỗ, khiên sắt che đầu. Những cánh cửa gỗ, tấm phản gỗ, những thang tre, giàn tre được phủ bùn trộn rơm rạ bên trên.
Thứ này thực sự có thể chống đỡ đá và cầu chông rơi từ trên cao xuống, giúp giảm thiểu thương vong đến mức tối đa.
Phạm Tu tận mắt thấy cảnh này, gật gù khen Lý An quả không phải hạng tầm thường. Nếu không có tin tình báo đưa về từ trước, hẳn Thiên Gia Bảo Hựu và Thiên Đức đã gặp nguy to.
Trần Thái Bộc và Dương Cát Lợi lệnh cho Sảo pháo và pháo lớn nhắm sẵn vào lối đi rộng năm trượng, đảm bảo con kiến khó lọt. Phạm Tu cho pháo chia thành hai nhóm, khiêng lui về sau, dạt sang hai bên tả hữu để chờ lệnh.
Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân, Võ Văn Dũng, Đoàn Thượng, Phạm Bỉnh Di mỗi người thống lĩnh hai trăm quân, sẵn sàng chờ lệnh. Đội của Bỉnh Di và Đoàn Thượng được trang bị toàn bộ vũ khí mới, sẽ nhận nhiệm vụ tiên phong.
Quân bộ binh Lý An tiến trước, cung nỏ theo sau yểm trợ, kỵ binh được bố trí hai bên cánh nhưng lui lại mấy mươi trượng. Lý An hạ lệnh tiến nhanh khi khoảng cách chỉ còn trăm trượng, kỵ binh sẵn sàng đột phá hàng rào của đối phương.
Thủy binh hơn hai nghìn quân của Hoàng Thái Công tiến bên cánh tả trên năm chục thuyền, dàn thành ba hàng ngang, mỗi hàng cách nhau chừng hai chục trượng, sẵn sàng giao chiến với thủy binh Yết Kiêu và đổ bộ lên bờ.
Để đảm bảo thắng lợi tuyệt đối, lấy số lượng đè bẹp chất lượng, Lý An huy động đến 16.000 quân cho trận đánh này, hậu quân chủ yếu là dân binh hỗ trợ.
Cung thủ nhận lệnh Lý An bắn thử để đo khoảng cách, tên rơi vào dãy tường cao mà Lý An cho rằng đó là lũy đắp đất, gạch vồ và tre nhọn. Hàng trăm thang tre phủ rơm rạ chắn đạn đá, khi áp sát tường thành sẽ được lật ngược lại để leo lên lũy.
Lý An không thấy cờ hiệu Thiên Đức, lại thấy cờ hiệu Thiên Gia Bảo Hựu, thậm chí trên tháp canh còn giương cờ Tả Đô đốc.
– “Như vậy là bọn Thiên Đức chống cự ở phía kia, bọn Phạm Tu ở phía này. Để ta xem chúng bay cầm cự được bao lâu!”
Lý An vung gươm thét lớn: – Toàn lực tấn công!
Bộ binh của Lý An hò nhau đi băng băng trên cánh đồng bằng phẳng hãy còn trơ gốc rạ, tay lăm lăm đao kiếm, giáo mác, sẵn sàng nhắm vào lũy cao chắn trước mặt, khí thế lên cao dưới cái nắng kèm theo những cơn gió lạnh không ngừng thổi.
Sảo pháo bắn hai loạt, vài khẩu pháo lẻ tẻ cũng nhả đạn chông, cốt để kích thích sĩ khí của đối phương.
Lý An không phải tay mơ và Phạm Tu cũng chẳng phải tay vừa.
Hàng trăm quân của Lý An bị sụp hầm chông khi xung phong, nhưng không vì thế mà nao núng. Kẻ trước ngã, kẻ sau vẫn xông lên, thang, ván gỗ ban nãy dùng để che đá nay được dùng làm vật lót đường, tránh bị sập hầm chông ngụy trang.
Dương Cát Lợi nhận hiệu lệnh, cho bắn hai loạt niêu đất đựng mỡ lợn đang sôi, khiến hàng trăm kẻ khốn đốn. Để áp sát được chân tường, Lý An đã phải chịu thiệt vài trăm quân vì hầm chông, tên tiễn, Sảo pháo và niêu dầu.
Cung tiễn của Lý An cũng bắn lên cao như mưa, trấn áp quân Thiên Gia Bảo Hựu trên tường cao để bộ binh bắc thang. Kỵ binh bên cánh hữu nhận lệnh đột kích thẳng vào lối cửa mở.
Nhiều binh sĩ bị trúng tên tiễn ngã từ trên thang xuống, binh sĩ dưới chân tường dùng gỗ che chắn đầu hay giàn tre bện rơm rạ che bên trên vẫn khốn đốn bởi mỡ lợn hắt như mưa từ trên cao xuống gây bỏng rát.
Kỵ binh xông qua được cửa mở chỉ mất vài chục người ngựa vì loạt đạn chông bắn thẳng. Bộ binh và cung thủ bám sát phía sau, nhưng đội hình nhất thời bị dồn cục bởi lối đi rộng chỉ năm trượng như nút cổ chai, trong khi người ngựa và cầu chông ngổn ngang dưới chân.
– Đóng cửa bắt chó!
Cờ hiệu Tả Đô đốc phất lên kèm theo tiếng kèn rộn rã.
Cả trăm khẩu pháo các loại bấy giờ mới cấp tập nhả đạn vào lối mở đó. Hàng trăm niêu đất từ trên cao rơi xuống đầu khiến không ít kẻ kêu la thảm thiết.
Bấy giờ trận tử chiến mới thực sự bắt đầu.
Lối cửa mở gần như không thể vượt qua được nữa, bởi đạn đá b��n dồn như mưa trút, chưa kể bọn Bùi Thị Xuân dùng nỏ Liên Châu cỡ vừa bắn ra như vãi tên.
Hơn nghìn kỵ binh, bộ binh và cung nỏ bị chia cắt khỏi đại quân. Bố Giáp bấy giờ dẫn 1.500 quân cùng Bỉnh Di, Đoàn Thượng đổ ra đánh giáp lá cà với đội quân này.
Phạm Tu không phải là Chương, bởi vậy, kỵ binh, bộ binh hay cung thủ của Lý An lọt qua lối mở đều không một ai sống sót; tất cả đã bị tàn sát không chừa một ai. Binh sĩ nhận lệnh diệt sạch, không giữ hàng binh.
Hôm ấy có một Phạm Tu khác hẳn với ngày thường.
Bản văn đã được trau chuốt này là tài sản của truyen.free, nơi trân trọng từng con chữ.