Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 141: Ai cũng đắc lợi?

Sáng sớm đầu năm, trước cổng chính Lý phủ xuất hiện một cơi trầu cau, hoa quả phủ khăn đỏ, đặt trên ghế gỗ. Gia nhân chạy vào báo, Lý An vội ra xem và chẳng khó để biết đây là cơi trầu dạm ngõ, chỉ là không rõ của ai. Con gái Lý An còn chưa đến tuổi cập kê, còn nghĩa nữ của ông thì đã biệt tăm hơn tháng nay.

Buổi trưa, gia nhân hớt hải chạy tìm Lý An, báo tin Lý Công Thành đã về khi ông đang đi chúc Tết. Vừa gặp, Lý Công Thành liền thuật rõ đầu đuôi lý do biến mất hơn một tháng qua. Lý An bán tín bán nghi, nhưng đành phải tin rằng con trai mình quả thật đã bị giam giữ ở Thiên Gia Bảo Hựu. Công Thành không bị đánh đập, điều mà ngay cả bản thân Công Thành cũng không thể giải thích nổi, bởi nó trái với lẽ thường. Từ ngày bị bắt, Thành không hề nghe được tin tức gì của Lam Khuê, nên cho rằng Khuê đã bị đám nữ binh của Thiên Đức hạ sát.

Lý An buồn khổ, nhưng một hồi ngẫm lại thấy có gì đó không đúng nên hỏi thêm. Công Thành cho biết, đêm vừa rồi làng Vạn tổ chức ăn uống linh đình. Sáng nay, bọn họ được thả về, nhìn khắp làng đâu đâu cũng dán chữ Hỉ.

-Thưa phụ thân, người hỏi con mới nhớ, lúc đuổi bọn con về, một trong số quân sĩ có nói rằng Lý phủ mau mở đại tiệc. Khi ấy con mừng vì được thả nên không để tâm đến lời đó.

-Bọn chúng biết rõ con là người Lý phủ mà bấy lâu nay không hề đánh tiếng, giờ lại thả về ắt hẳn có ẩn tình phía sau. Phạm Tu chả lẽ lại ngây thơ đến vậy? Lão ta có thâm ý gì đây?

-Lúc dẫn bọn con ra khỏi nơi giam, bọn họ nói đại xá thiên hạ là sao hả phụ thân?

-Một đám ngông cuồng, chúng tự coi mình là vua ư? Chả lẽ lão già họ Phạm ấy lại lập thiếp?

-Cha ạ, thời gian con dò la bên ấy thấy rằng quân Thiên Gia Bảo Hựu không đông, dường như bọn họ chỉ tuyển quân rồi giao cho đám Thiên Đức. Đám Thiên Đức mới thực sự là quân tinh nhuệ, bởi thế chúng trốn trong xó xỉnh để giữ bí mật về lực lượng.

Hành thích chủ tướng là một việc lớn như vậy mà bấy lâu nay tuyệt nhiên không nghe được tin tức gì, ta đánh giá thấp đám này rồi. Khuê vậy là lành ít dữ nhiều, thật tội nghiệp. Các con còn trẻ người non dạ, sao lại bốc đồng đến thế.

Chiều muộn hôm ấy, phu nhân của Lý An từ chùa Diên Ứng hồi phủ, kể với Lý An rằng sau khi bà bốc quẻ và nhờ trụ trì Sùng Phạm xem, vị trụ trì đã nói quẻ số cho thấy trong năm nay Lý phủ sẽ có biến động lớn vào mùa đông. Đại nạn sẽ đổ xuống đầu nhưng có nữ nhân xuất hiện giúp hóa nguy thành an. Nữ nhân này có thể là dâu con, thuộc nội gia hoặc ngoại tộc.

Lý An vốn không tin tướng số, ông chỉ tin vào trí tuệ và bản lĩnh nên chỉ ậm ừ nghe cho qua. Song, phu nhân của ông lại nói thêm:

-Sư thầy bảo rằng hôm nay hẳn Lý phủ có hỉ sự, có người đi xa bỗng trở về. Thế nên, tướng công, thật trùng hợp khi thằng Thành đã trở về an toàn. Ch�� có điều sư thầy lại nói tôi sẽ là dưỡng mẫu của ái phi, nghe thật lạ.

-Khuê giờ này lành ít dữ nhiều, bà đừng quá tin vào mấy ông suốt ngày quanh quẩn trong chùa tụng kinh niệm Phật. Lý phủ ta được như thế này đã hơn bao người, chả lẽ Khuê lại là ái phi của bậc quân vương nào?

-Sớm nay cổng phủ có cơi trầu, thật chẳng rõ có điềm gì không.

Lý An định nói gì đó thì đúng lúc quân đến báo tin Thiên Đức đánh nhau với Quảng Trí quân và giành thắng lợi lớn. Lý An nửa tin nửa ngờ. Thiên Đức đánh nhau với Vũ Ninh vương mới hợp lẽ, sao lại đụng Quảng Trí quân?

Đến tối thì tin tức đưa về nhiều hơn, chủ yếu do các thương nhân ở mạn ngược, trong lúc đi chúc Tết, đã kể rằng quân Thiên Đức, không rõ bằng cách nào, đã kéo thủy binh đánh úp Quảng Trí quân, giải vây cho Sơn Tây vương. Lý An tập hợp các tướng để thu nhận thêm tin tức, đồng thời hạ lệnh cấm trại và cho người đến các phủ đệ của thương nhân hỏi rõ ngọn ngành câu chuyện. Các thương nhân mỗi người nói một kiểu, khiến thực hư càng khó đoán.

Chiều mùng 2 Tết, quân do thám ở Sơn Tây và La Thành đều nhất loạt cử người về báo tin. Thiên Đức quả thực đã dùng thủy binh đánh tập hậu Quảng Trí quân, khiến Phan Văn Hầu nguy khốn. Phùng Lễ lựa thời cơ cho quân đổ ra đánh, khiến Hầu thiệt hại hơn ba nghìn quân. Phan Văn Hầu truy kích chiến thuyền không mái chèo của Thiên Đức rồi giao chiến với Phùng Lễ ngay trên sông, thiệt hại thêm vài trăm nữa.

Lý An vã mồ hôi hột, vội hạ lệnh dựng liền một lúc vài chục tháp canh, dời nhiều trại về hướng Bắc, gần sông Dâu, đề phòng đêm đến Thiên Đức đánh úp. Dù chẳng nói ra, song Lý An bắt đầu có những dự cảm không lành. Lý An vốn chú trọng hành binh mau lẹ, nhưng dẫu ngẫm nghĩ bạc cả tóc, ông cũng không thể lý giải được Thiên Đức bằng cách nào đã kéo hơn ba mươi chiến thuyền vượt qua quãng đường gần hai trăm dặm để tập kích mà không một ai hay biết. Lý An cũng nghĩ đến khả năng Thiên Đức giả dạng thương thuyền, nhưng quân đồn trú thủy binh hai bờ tả ngạn Xích Giang chả lẽ lại mù hết lượt?

Việc quân tình bận rộn khiến Lý An quên bẵng những lời vợ nói, cũng chẳng còn để tâm đến cơi trầu ngoài cửa phủ nữa.

Tô Trung Từ ghi hận Thiên Đức, bởi Phùng Lễ, sau khi đuổi được Phan Văn Hầu, liền dồn toàn lực tấn công, khiến mấy trại mới đóng ở vùng vừa tạm chiếm buộc phải rút về. Tô Trung Từ sai thuộc hạ bằng mọi cách dò la cho ra lý do tại sao Thiên Đức có thuyền không dùng mái chèo mà lại đi nhanh như vậy. Đồng thời, ông viết thư trách cứ Vũ Ninh vương đã tiếp tay cho Thiên Đức làm loạn. Vũ Ninh vương trả lời rằng chính quân của ông ta cũng bị thiệt hại mất mấy trăm do Thiên Đức gián tiếp gây ra. Thư qua thư lại vài bận rồi thôi.

Vũ Ninh vương sai sứ trách Thiên Đức không giữ lời. Duệ tiếp sứ, khẳng định khi thấy kỳ hiệu của Hoàng Ngưu, Thiên Đức đã không tiến đánh, mà chỉ đánh quân của Phan Văn Hầu. Vũ Ninh vương tức giận nhưng đành thôi, bảo Khánh đốc thúc chế tạo ra những thứ giống Thiên Đức để sớm có thể sang sông.

Con sông Thiên Đức ngăn cách hai bờ, muốn sang sông phải bắc cầu phao mà điều này bất khả thi. Thứ thần khí của Thiên Đức có thể bắn từ bờ nọ sang bờ kia, quân mới vừa đến bờ đã bị đánh tan thì sao mà sang sông cho được. Bởi vậy, dù bọn Phan Văn Hầu năm lần bảy lượt sai người đến xin Vũ Ninh vương hội quân vượt sông phục hận, nhưng Vũ Ninh vương vẫn cứ trù trừ. Đôi lần Vũ Ninh vương khuyên, song Hầu không nghe.

Mãi sau, bọn Phan Văn Hầu thúc ép đủ đường, Vũ Ninh vương đành cho Hầu mượn đường đánh Thiên Đức. Tuy nhiên, lo Thiên Đức sẽ tính sổ với mình khi thần khí chế chưa xong, Vũ Ninh vương bí mật cho người đánh tiếng với quân Thiên Đức, khẳng định mình không nhúng tay mà chỉ cho mượn đường.

Nhưng đấy là chuyện của tương lai.

Trở về từ làng Nhất Vạn mà không có hai cô vợ vừa dạm ngõ, Chương lại cụng ly với sĩ tốt trong quân doanh, chúc mừng chủ tướng mãi đến gần sáng. Lâm Uyển Như dường như đã đoán trước được tình hình, nên một hai khuyên Lam Khuê về nhà nghỉ trước, còn bản thân cô sẽ ở lại chăm sóc chủ tướng. Lam Khuê thực sự mệt, về đến nhà ngả lưng là ngủ ngay.

Chương ngà ngà say, Lâm Uyển Như lại cố tình tạo cơ hội, nên điều gì đến cũng phải đến. Trong hơi men, Chương đã đầu hàng trước đồi núi điệp trùng mời gọi khám phá.

Cậu khám phá những hai lần.

Uyển Như là cô gái đầu tiên trao thân cho Chương. Thiên Bình chắc chắn sẽ là chính thất, Duệ cũng mãn nguyện với danh phận phu nhân sắp cưới của Vạn Thắng vương. Mỗi cô đều hài lòng theo cách riêng cả.

Lam Khuê là người đánh thức Chương dậy. Đầu óc váng vất, Chương hỏi thì Lam Khuê cho biết Uyển Như đã về La Thành. Theo chân Lam Khuê về nhà bà Cả Ngư, Chương thấy trong người có bức thư Uyển Như để lại. Cô nàng dặn Chương đừng cho ai hay biết chuyện cô đã trao thân, sợ hai cô kia ganh tị. Đổi lại, Uyển Như hứa sau này sẽ ngoan, sẽ nhất nhất nghe theo sắp đặt của Chương.

Lâm Uyển Như dặn Chương không nói cho ai nhưng cô nói với Lâm Chí Hoà. Lâm Chí Hoà cả mừng và giục Uyển Như bảo Chương đưa cơi trầu đến Lâm gia phủ mà không cần đợi nàng về. Tuy nhiên, chẳng cần Uyển Như quay về nhắc, chiều muộn ngày mùng 2 Tết, có một bà cụ ăn vận bình dân cùng một người đàn ông và mấy người con gái đến trước cổng Lâm gia phủ, một hai xin được gặp Lâm Chí Hoà để bàn chuyện làm ăn lớn.

Lâm Chí Hoà tiếp khách, nhận ra người đàn ông là thương nhân Cả Lụa. Cả Lụa nói có đại sự cần gặp riêng, nên Lâm Chí Hoà cho gia nhân lui cả.

-Lâm đại nhân, đây là phu nhân của Ngô lão bá ở Đường Vỹ thôn, thường gọi là bà Cả Ngư. Bà Cả Ngư đây được xem như nghĩa mẫu của Mạc chủ tướng. Chủ tướng đã nhờ lão phu đưa bà Cả Ngư đến xin gặp Lâm lão gia để dạm ngõ cho Mạc chủ tướng và Lâm tiểu thư.

Lâm Chí Hoà vừa nghe dứt lời liền lấy làm mừng, cho gọi Lâm Uyển Như đến. Uyển Như thấy bà Cả Ngư cùng ba nữ binh liền hiểu ngay, nét mặt rạng rỡ chạy đến ôm chặt bà cụ.

-Mấy ngày nay lão nương thật vui mừng khôn xiết. - Bà Cả Ngư nói. - Lão nương chỉ là nông dân quê mùa, mong đại nhân bỏ quá cho vì…

-Người nhà cả, người nhà cả. Như nhi của lão phu đã quấy quả bà nhiều. Cơi trầu này lão phu xin nhận.

Sau đó Lâm Chí Hoà đưa bà Cả Ngư vào thắp hương gia tiên. Bà Cả Ngư ngủ lại một đêm cùng với Uyển Như, còn ông Cả Lụa thì hàn huyên với Lâm Chí Hoà mãi đến gần sáng. Đều là thương nhân, những chuyện họ bàn đều liên quan đến tiền, đến lợi ích, và họ nhất trí chung tay trợ giúp Thiên Đức mạnh hơn.

Trưa hôm sau, khắp La Thành đều biết ái nữ của Lâm Chí Hoà đã có nơi chốn, ngoài cổng lớn của phủ treo lồng đèn báo hỉ sự. Vậy nhưng tế tử của Lâm lão gia là ai thì ngay cả người trong phủ cũng không biết, ngoại trừ huynh trưởng của Uyển Như. Mấy bà vợ của Lâm Chí Hoà có hỏi, ông chỉ nói: "Biết ít thì đầu còn trên cổ, truyền ra ngoài thì Lâm gia phủ chỉ còn trong những câu chuyện kể." Các bà cật vấn nhiều, Lâm Chí Hoà đành nói:

-Các mụ muốn có ngày là kế mẫu của Ái phi thì hãy dán cái miệng lại, ta chỉ có thể nói đến vậy. Ta chỉ có một cái đầu thôi. Kẻ nào hở ra, ta không nương tình đâu.

Các bà vợ nghe vậy, đoán biết thân phận của tế tử không tầm thường, nếu hớ miệng sẽ mang họa sát thân cho cả phủ nên chẳng dám hỏi đến nữa. Song, qua đám gia nhân, họ biết có thương nhân từ Siêu Loại cùng một bà cụ đến phủ. Bà cụ ngủ cùng Uyển Như m��t đêm nên họ đồ rằng tế tử ở Siêu Loại. Khi Siêu Loại có chủ mới thì họ đều đoán ra, nhưng vẫn kín miệng bởi phủ ở La Thành mà con gái lại là thiếp của sứ quân có thù, sao Tô Trung Từ có thể tha cho cả già lẫn trẻ trong phủ.

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, như một dòng sông chảy mãi không ngừng nghỉ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free