Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 140: Dạm ngõ

Duệ và Thiên Bình trở về làng Vạn, lòng đầy băn khoăn, day dứt. Dù chẳng ai nói ra, cả hai đều đinh ninh rằng Lâm Uyển Như sẽ thừa cơ họ vắng mặt để chiếm lấy Chương.

"Anh ấy thật là nhẫn tâm, chúng ta cũng đã mệt mỏi và muốn nghỉ ngơi rồi, vậy mà sao lại đuổi chị em mình về làng chứ?" – Thiên Bình hậm hực.

"Thôi nào, sau một ngày dài chiến đấu căng thẳng, ai cũng mệt mỏi rồi. Thật ra chúng ta cũng nên để anh ấy có chút không gian riêng tư. Việc quân đã xong, nên để anh ấy nghỉ ngơi, đó cũng là cách chúng ta thể hiện tình yêu thương mà."

"Em biết là vậy, nhưng chị Uyển Như thế nào rồi cũng thừa cơ chiếm trọn anh ấy cho xem."

"Em sắp mười chín rồi, bớt háo thắng một chút đi. Anh ấy có bao giờ để ai phải chịu thiệt thòi đâu mà em cứ phải tranh giành? Đừng làm khó anh ấy nữa."

"Chị lúc nào cũng bênh vực anh ấy chằm chặp."

"Thôi, về nghỉ với cô Dung một đêm. Ồ, nhìn xem kìa! Ba làng Vạn của chúng ta giăng đèn đón Giao thừa lớn quá nhỉ?"

"Tả Đô đốc định khao quân sao?"

"Chị không nghe nói. Bấy lâu nay, chúng ta đánh trận lớn nhỏ, dù thắng cũng chỉ ăn uống đơn giản vì vẫn còn nhiều tử sĩ. Chỉ trước khi xung trận mới có tiệc tùng linh đình, bởi lẽ khi đó còn đủ mặt mọi người. Tính ra, đó cũng là một điểm đặc biệt của Thiên Đức quân."

Về đến cổng làng Nhất Vạn, Duệ và Thiên Bình thấy hai chiếc lồng đèn dán chữ Hỉ to tướng treo hai bên, nên không khỏi thắc mắc:

"Làng mình có đám cưới à? Cưới ai vậy? Sao không nghe nói?"

Các nữ binh cũng chẳng ai biết, vì tất cả bọn họ đều mới về, ai nấy đều có vẻ mệt mỏi. Thiên Bình và Duệ ngơ ngác khi bị quân lính chặn lại, không cho vào làng. Thiên Bình đang bực bội, cáu tiết, liền nhảy xuống ngựa, hùng hổ xông tới như muốn ăn thua đủ với quân canh cổng. Một tráng niên, mặt tươi như hoa, tiến đến cạnh Thiên Bình, nhỏ nhẹ nói:

"Bình à, sao em phải giận dỗi như vậy. Bọn anh chỉ là nhận lệnh Tả Đô đốc chặn em thôi, chờ một chút."

"Sao lại chặn em? Đây chẳng phải làng ta sao?"

"Thì đúng làng ta rồi."

"Đèn lồng treo như thế này là có ý gì? Lại còn treo trên kỳ hiệu nữa. Anh Bỉnh Di cưới vợ cũng phải sang năm chứ."

"Ồ! Đêm nay ba làng Vạn có lễ lớn, vừa là đón năm mới, vừa là hỉ sự của Thiên Gia Bảo Hựu chúng ta. Chúng ta đều đã ăn vận đồ mới cả rồi đấy."

"Hỉ sự của quân ư? Sao em không nghe nói gì?"

Duệ cũng xuống ngựa, tiến đến hỏi. Người tráng niên nhìn hai cô gái, cười tinh quái, đám còn lại cũng thi nhau cười rộ.

"Làm sao hai em biết được, bởi lẽ những thứ này đều được chuẩn bị cho hai nữ nhân kiệt xuất của làng Nhất Vạn chúng ta. Tả Đô đốc và các bậc cao niên đang họp ở trong, bọn anh đã báo rằng hai em đã về rồi."

"Anh mau nói rõ nếu không mạng anh khó giữ."

"Trời ạ! Sắp làm vợ Vạn Thắng vương đến nơi rồi, phải ăn nói nho nhã, nhẹ nhàng với bọn anh chứ!"

"Cái gì?"

"Ngay đêm nay, chắc chỉ lát nữa thôi, Vạn Thắng vương sẽ cùng đại diện họ nhà trai đến chạm ngõ làng Nhất Vạn để xin phép được cưới hai cô gái của làng là Thiên Bình và Diệu Huyền."

Duệ bán tín bán nghi.

"Làm gì có chuyện đó, chúng em vừa mới từ nghĩa địa chiến trường về đây, có nghe nói gì đâu?"

"Anh nghe nói đây là chủ ý của cậu Chương đấy, thế là năm sau làng Vạn sẽ mất đi hai nữ kiệt, hai mỹ nhân. Thuyền theo lái, gái theo chồng mà."

Thiên Bình nhìn Duệ, Duệ lắc đầu, nhưng rõ ràng là ai nấy binh sĩ đều ăn vận chỉnh tề, đẹp đẽ.

"Anh nói thật chứ?"

"Thế hai em nghĩ tại sao cả ba làng cùng giăng đèn đuốc sáng trưng như ban ngày? Chủ tướng một quân mà lại đi hỏi vợ, làm qua quýt thì người ta cười chê cho. Bọn anh cũng vừa nhận lệnh đi mời tất cả đầu lĩnh Thiên Đức về làng ngay trong đêm rồi."

Thiên Bình và Duệ cùng ngẩng đầu nhìn hai chiếc lồng đèn treo trên cổng làng, rồi lại nhìn nhau, cho đến khi Phạm Tu dẫn theo các cụ cao niên từ trong làng đi ra. Bà Dung, mặt mày hớn hở, vận y phục trang trọng, bước nhanh như chạy, nắm lấy tay hai cô gái đang ngơ ngác.

"Mau đưa hai cô gái của chúng ta đi, hãy biến họ thành những nàng tiên!" – Phạm Tu nói. – "Ta tuyên bố, ba ngày Tết này sẽ là ba ngày đại lễ của Thiên Gia Bảo Hựu, bà con trong vùng đều được mời ăn cỗ."

Bây giờ, Thiên Bình và Duệ đã tin là thật, nhưng bởi quá bất ngờ nên không khỏi bối rối, chẳng biết phải làm gì.

"Cả hai đứa mau theo ta." – Bà Dung nói. – "Nay ta sẽ gả cả hai đứa bay một lượt cho tiện. Nuôi chúng bay thêm thì tốn cơm, từ mai chúng bay sẽ không còn là gái làng Vạn nữa đâu."

Thế là Thiên Bình và Duệ bị các cô gái khác, trong đó có Ngọc, lôi đi mà không kịp phản ứng gì. Bỏ lại sau lưng những tiếng cười hỉ hả của mọi người khi tận mắt chứng kiến vẻ mặt ngây ngốc của hai cô gái.

Phạm Tu nói với các nữ binh:

"Còn đám này nữa, ta sẽ gả hết chúng bay trong tháng Giêng. Đứa nào đã có ý trung nhân thì mau khai báo, đừng để ta tự ý sắp đặt đấy!"

"Bẩm Tả Đô đốc, chúng con chưa nghe Mạc chủ tướng chỉ thị."

"Chúng bay chưa nghe là phải rồi, lát nữa nó xong việc thì nó sẽ nói. Tất cả nữ binh Thần Vũ lấy chồng trong tháng Giêng sẽ ngay lập tức được trọng thưởng. Chủ tướng các ngươi cho gì thì ta không biết, nhưng riêng ta, đứa nào là gái làng Vạn, của hồi môn sẽ là năm nén bạc. Còn bây giờ, mau thay chiến y bằng y phục thôn nữ đi, chủ tướng của các người đã đặt sẵn từ lâu rồi đấy."

Các cô gái vẫn là các cô gái, y phục mới do chính chủ tướng đặt làm cho, đẹp hay không thì chẳng biết, song họ trân trọng tấm lòng của vị chủ tướng. Theo người như vậy, ắt hẳn sẽ có cuộc sống tốt đẹp.

Phạm Tu mời các bô lão ở nhiều làng đến dùng trà và hàn huyên đủ mọi chuyện trong khi chờ đợi nhà trai. Các bô lão đến từ các làng được đích thân Phạm Tu tiếp chuyện, ấy là vinh dự lớn đối với họ. Nay lại được mời tham gia bàn đại sự của Thiên Gia Bảo Hựu cùng quân Thiên Đức, họ càng thêm phần trân trọng, cảm thấy rằng sinh sống dưới sự che chắn của hai quân này thật là may mắn biết bao.

Đoàn nhà trai khởi hành bằng thuy���n vào đầu giờ Tý. Ông Thuyền, thân sinh của Nguyễn Lạc Thổ, được cử làm đại diện nhà trai cùng bà Cả Ngư, người mà ai cũng xem là thân mẫu chủ tướng, và các bậc cao niên trong các làng Đường Vỹ, Long Ngô Động, Duệ, Lâm, Nguyệt… đều hồ hởi như thể cưới con cái của chính mình.

Những ông bà tóc bạc răng đen đều bảo rằng, sống mấy mươi năm trên đời này chưa từng nghe chuyện dân thường đi dạm ngõ cho chủ tướng của cả một đạo quân. Đúng là chuyện xưa nay hiếm có. Chủ tướng Thiên Đức không có gia quyến, nên các ông bà đều tự nhận mình là thân thích họ Mạc và cảm thấy có trách nhiệm với Chương.

Chương vận khăn đóng áo dài, một mực nghe theo sự chỉ bảo của các ông các bà. Bản thân cậu cũng bồi hồi xúc động khi được những người già chăm chút từng ly từng tí, dặn dò việc nọ việc kia. Lâm Uyển Như kiêu sa đài các, Trịnh Lam Khuê thục nữ dịu dàng cùng hộ tống Chương. Bọn Trương Lôi, Lạc Thổ, Phù Sếnh cùng nhiều chỉ huy khác cũng vận y phục mới toanh, vẫn còn nếp gấp, ai nấy đều cảm thấy đây chính là việc của m��nh.

Dạm ngõ không phải đám hỏi, càng không phải đám cưới, nhưng bởi đó là đám dạm ngõ của Chương nên trang trọng khác thường. Những ngày đầu năm mới, dân trong vùng chia làm hai nửa: một nửa gần Thiên Đức đến bản doanh chúc Tết binh sĩ và chúc mừng chủ tướng của đạo quân; phần còn lại kéo nhau đến làng Nhất Vạn chúc mừng Phạm Tu đã chọn được rể quý cho làng.

Đoàn nhà trai hơn hai trăm người đến cổng làng Nhất Vạn trước Giao thừa trong không khí hân hoan như lễ hội. Ông Thuyền đại diện giới thiệu với Phạm Tu và bà Dung cùng các bô lão về thành phần nhà trai theo phong tục. Bởi đoàn quá đông, phải mất một khắc mới giới thiệu xong lượt, nhưng chẳng ai thấy phiền lòng.

Lâm Uyển Như và Trịnh Lam Khuê bưng hai mâm lễ cau trầu. Bà Cả Ngư, trong giây phút trọng đại, xin cho cháu mình là Mạc Thiên Chương được phép qua lại tìm hiểu Thiên Bình và Duệ, nhưng bà lại nói trước quên sau khiến ai ai cũng cười nghiêng ngả. Bà Dung nhận lễ, nói vài lời thể hiện rõ mong muốn sớm gả con gái về Thiên Đức để sớm phụng dưỡng bà Cả Ngư, thế là cả đám mấy trăm người lại được một phen cười phá lên nữa.

Phạm Tu nói với mọi người về thân thế của Duệ, và rằng ông cảm thấy vô cùng vinh hạnh khi Duệ xem ông như cha. Ông thay mặt song thân đã khuất của Duệ nhận lễ của bà Cả Ngư.

Cỗ bàn được bày ra đúng Giao thừa đãi thực khách. Trong suốt quá trình hai bên hỏi han đáp lời qua lại, Chương đứng sau bà Cả Ngư, đôi lúc cười ngượng nghịu.

Bà Dung và Phạm Tu dẫn hai cô gái ra chào quan viên hai họ. Thiên Bình giờ này chẳng còn là Thiên Bình thường ngày nữa, Duệ cũng chẳng khác là bao. Hai cô lóng ngóng, ai hỏi gì cũng vâng dạ, trẻ con hỏi cũng vâng và gật đầu, ai bảo gì làm nấy như những cỗ máy, khiến bao người ôm bụng cười ngặt nghẽo, làm cả hai nàng càng thêm cuống quýt.

Thiên Bình và Duệ đều muốn làm vợ của Chương, nhưng chỉ đơn giản nghĩ rằng… cưới là xong, còn đám cưới thế nào, cần những lệ bộ gì thì chẳng cô nào biết hay để tâm đến. Hơn nữa, hạnh phúc này quá đường đột nên tâm hồn cả hai vẫn còn lơ lửng trên mây, cùng chia sẻ cảm giác như vừa chạm tay vào một hiện thực. Nghe nói hai cô gái này cười suốt ba ngày ba đêm, cười đến sái quai hàm mà chẳng thấy đau. Bởi lẽ, đây mới chỉ là lễ dạm ngõ, chứ còn chưa ăn hỏi.

Quả nhiên tuổi trẻ thật thú vị.

Chương thì khác, phần vì cậu chủ động, phần vì đã quen với vai trò chủ tướng của mình nên không gặp vấn đề gì. Cậu chỉ có thắc mắc khi cầm tay Thiên Bình đi bái gia tiên. Chương nghĩ sẽ về nhà bà Dung, nhưng chẳng hiểu sao bà Dung và Phạm Tu lại dẫn đến làm lễ trước tiên ở nơi thờ linh vị tiên vương, sau đó mới lễ gia tiên họ Phạm. Thiên Bình cũng không biết. Sau này, cả hai đều cho rằng Phạm Tu trung thành với tiên vương, bà Dung từng là Quý phi nên lễ bái tiên vương trước cũng là điều hợp lý. Chỉ là khi Chương thắp hương khấn vái, thì cả Phạm Tu, Bỉnh Di và bà Dung đều nhất loạt đứng nhìn linh vị mà khóc không ngừng.

Những thời khắc đầu tiên của năm Thiên Đức 26, Chương đã được công nhận là phò mã của tiên vương Lý Nam Vương Lý Tư mà không hề hay biết. Thân phận này dĩ nhiên mang lại nhiều lợi ích.

Kế đó, Phạm Tu dẫn Chương về ngôi nhà nhỏ mái lá của Duệ để bái gia tiên họ Nguyễn. Duệ lúc này mới ôm mặt khóc nức nở, Thiên Bình ôm chặt lấy Duệ vỗ về an ủi.

Trở lại tiệc, hai bên đại diện bàn tính chuyện ăn hỏi, hẹn chậm nhất là Giao thừa năm tới, vì chủ ý của Chương vẫn không thay đổi: phải lấy được Siêu Loại mới tiến hành ăn hỏi và đám cưới. Các bô lão nghe nói vậy đều thất kinh, nhưng đến khi đám trai tráng mấy trăm người hò reo đòi chủ tướng mai đánh luôn Siêu Loại để được ăn cỗ cưới, thì họ lại chuyển sang vui mừng. Họ tin đội quân này sẽ làm được, còn vì sao tin? Có nhiều lẽ. Bao người đã thấy ít nhất một lần thiên tượng lạ khi kéo cờ, hoặc mới chiều qua nơi bến sông.

Chương dẫn cả bốn cô gái lên bục gỗ cao, nói những lời cảm tạ và khẳng định sẽ mời tất cả mọi người ăn hỏi, và sau đó là đám cưới ở Siêu Loại. Cậu cũng nói rằng vì việc quân còn nhiều bí mật nên chưa thể dạm ngõ Lâm Uyển Như và Trịnh Lam Khuê.

Trai tài gái sắc, người ta chỉ ngạc nhiên khi Chương công bố sẽ cưới tất cả cùng một l��c, trong đó Thiên Bình là chính thất. Lời thẳng thắn này của Chương đem lại sự yên tâm cho nhiều người và niềm vui cho một số khác. Uyển Như và Lam Khuê mỗi người một suy nghĩ, nhưng đều cảm thấy vui.

Phạm Tu, sau khi tiễn các bô lão về cùng với nhà trai, nhưng vẫn chưa được nghỉ ngơi, bởi hơn bốn mươi cặp nam thanh nữ tú đã xếp hàng xin phép được thành thân. Phạm Tu cho mỗi đôi trẻ hai đồng xu và bảo:

"Chúng bay thật khéo làm ăn, vèo một cái đã lấy của ta hai trăm nén bạc rồi! Ta sẽ kết hợp với bên Thiên Đức làm đủ lễ cho chúng bay không thua kém ai đâu, nhưng phải mau chóng cho ta bồng cháu đấy!"

Sau ba ngày đại tiệc, nghe nói ba làng Vạn suýt nữa thì sạt nghiệp vì… có đến hơn ba trăm cặp đám cưới trong tháng Giêng. Cũng may, dù có nhiều cặp cưới nhau nhưng họ tổ chức chung vào hai lượt để không ảnh hưởng đến việc quân. Trong số này có Cự Lượng, Bỉnh Di và Dật cưới vào cuối tháng Giêng.

Chẳng biết các vùng khác ra sao, chỉ biết Thiên Đức tháng ấy đi đâu cũng thấy tân lang tân nương. Sau này thành lệ, binh sĩ Thiên Đức lập gia đình đều tổ chức vào tháng Giêng, mà còn được gọi là tháng Uyên Ương.

Văn bản này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free