(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 139: Đèn lồng đỏ
Dân trong các làng đổ ra bờ sông chào đón đoàn quân chiến thắng trở về. Không cờ, không hoa, chỉ có ngô, khoai, bánh chưng chất đầy rổ, giá cùng những gương mặt rạng rỡ khi bóng chiều cuối năm đã ngả. Những tráng niên của Thiên Gia Bảo Hựu Quân khản giọng hò hét gọi tên những chiến binh họ quen biết đang đứng trên khoang thuyền.
Chẳng biết trong số hàng nghìn người đứng dọc bờ sông ai đã khơi mào. Kẻ bảo Duệ bí mật sắp đặt, người lại rỉ tai rằng ai đó từ làng Nhất Vạn hô trước. Ban đầu có vài chục người, sau đó nhanh chóng lan rộng. Cả bờ hữu ngạn sông Thiên Đức hơn hai chục dặm đều vang dậy tiếng hô:
-Thiên Đức vạn tuế!
Trong men say chiến thắng, từ già đến trẻ đều hô lớn. Đám trẻ con lít nhít chạy dọc bờ sông, có lẽ chúng hò hét vang nhất. Hình ảnh đoàn chiến thuyền với lá cờ hiệu đỏ sẫm, in bóng trong ánh chiều tà trên mặt sông êm ả, cùng những nam nữ chiến binh không ngừng vẫy tay đáp lại, đã in sâu trong tâm trí hàng nghìn đứa trẻ. Hình ảnh ấy khơi dậy trong chúng khao khát, lớn lên sẽ trở thành một phần trong những người trên thuyền, trở thành chủ nhân của chiến thắng.
Đoàn chiến thuyền cập bến, nơi Duệ, Trương Lôi cùng binh sĩ đang chờ. Bách tính vui, họ cũng vui nhưng chim bồ câu đã mang tin về, báo Duệ chuẩn bị đón các tử sĩ – những người đã cùng ra trận, cùng trở về nhưng vĩnh viễn không còn được chung hưởng niềm vui chiến thắng.
Gần hai trăm cáng phủ vải trắng lần lượt đưa tử sĩ lên bờ trong hàng nghìn ánh đuốc cháy bập bùng. Tiếng hô vạn tuế lắng dần, nhường lại sự tĩnh lặng cho bờ sông. Phía xa, đâu đó vọng lên tiếng khóc than xé lòng của những bà mẹ, người vợ chiến binh tử trận.
Bỉnh Di chỉ huy việc hậu sự. Gần hai trăm tử sĩ nằm trên cáng, được bốn người khiêng trên vai, chậm rãi tiến về phía núi Linh Sơn, trong ánh đuốc bập bùng. Dân chúng theo rất đông, tiễn đưa những người con trở về lòng đất mẹ.
Mùi khói hương phảng phất trong gió lạnh.
Chương chọn một mô đất cao bên trong nghĩa địa, nhìn ra khoảng không trước mặt, nơi ánh đuốc soi tỏ những gương mặt người dân, và bắt đầu bài diễn thuyết ngắn gọn, chỉ vài câu, tỏ lòng biết ơn những người đã ngã xuống. Cậu không quên nhờ cậy bách tính thay Thiên Đức quân quan tâm, để tâm, giúp đỡ gia quyến của những chiến binh tử trận.
Phạm Tu và Bỉnh Di đứng nghe bài phát biểu của Chương, chạm đến lòng người, và cùng chung nhận định rằng Chương rất biết cách tận dụng thời cơ, thời điểm để phát biểu. Biến nỗi đau thành hành động, biến tang thương thành động lực, biết cách chăm lo cho binh sĩ ngay trước khi hư���ng niềm vui chiến thắng, để bách tính tận mắt chứng kiến, tận tai lắng nghe rồi lan truyền. Từ đó, góp phần xây dựng hình ảnh một minh chủ nhân từ, độ lượng, vì quân sĩ.
-Đấy là tố chất của bậc đế vương, chẳng uổng công ta mài kiếm chờ đợi.
Phạm Tu miệng nói và giơ cao nắm đấm lên trời hô lớn:
-Vạn Thắng vương vạn tuế!
Đó là điều ông có thể giúp Chương vào lúc này. Binh sĩ thân cận hộ tống theo, rồi những người khác cũng đồng loạt làm theo.
-Ban nãy Tả Đô đốc sao lại hô vậy?
Chương gãi đầu gãi tai hỏi Phạm Tu.
-Ta gửi gắm mong ước từ thuở trai trẻ của ta vào đó, ta chính là người trao cho cháu danh hiệu Vạn Thắng vương, ta muốn điều ấy trở thành sự thật. Danh xưng Thiếu úy không còn phù hợp nữa.
-Nhưng cháu đâu thích làm vương làm tướng?
-Cháu thích hay không đôi khi không còn quan trọng, cháu bảo lấy dân làm gốc, dân muốn vậy thì biết làm sao. Cháu đại diện cho ý nguyện của ta, đại diện cho mong ước của bách tính vùng này. Thiên Đức quân chỉ với một trận nhỏ đã khiến bao kẻ khốn đốn, tài trí hơn cả Sứ tướng, đức độ hơn sứ quân, nào lẽ nào lại chỉ giữ mỗi danh xưng chủ tướng. Hãy làm quen dần với điều đó đi.
Quả không hổ là Tả Đô đốc Phạm Tu, luôn nhìn xa trông rộng. Ông từng nắm trong tay vài vạn binh mã nên tầm nhìn cũng vì thế mà bao quát vạn dặm. Phạm Tu biết, ông trước sau là võ tướng, dù mưu cao đến đâu cũng khó qua được văn nhân. Ông có cái dũng của tướng quân, nhưng cái trí của bậc đế vương thì tự nhận mình còn thiếu. Bỉnh Di là con trưởng, có dũng có trí như ông kỳ vọng nhưng qua thực tế trải nghiệm, bản thân Bỉnh Di thừa nhận trí tuệ của cậu ta không sánh bằng Chương.
-Cậu ta mưu tính và hành sự lạ thường, con thực bái phục. Hồi bằng tuổi cậu ta, con e rằng muốn xin một chân mưu sĩ cũng khó.
-Thiên Đức không cần mưu sĩ, mà cần kẻ thừa hành. Hàn Thuyên là nho sĩ, tài trí không kém ai cũng phải tự thấy mình chưa hiểu hết được những gì Chương đang làm. Nó luôn đi nhanh hơn chúng ta một bước, phải tận tâm tận lực ủng hộ nó. Người ngự trên cửu ngũ là nó, chứ không phải ai khác.
Mỗi người lặng lẽ một nắm đất xuống huyệt của một người nào đó rồi lặng lẽ trở về khi năm cũ chỉ còn hơn một canh giờ nữa là qua đi.
Chiến thắng nào mà chẳng vinh quang, vinh quang ấy được đánh đổi bằng nhiều thứ: thời gian, công sức, và cả tính mạng.
Thiên Bình và Duệ định theo Chương về bản doanh như mọi lần nhưng đi được một quãng thì bị Chương ngăn lại:
-Đêm cuối năm, anh muốn được yên tĩnh suy ngẫm về nhân tình thế thái. Hai em về làng Vạn, mai hãy sang.
Thiên Bình và Duệ tròn mắt nhìn nhau vì tưởng nghe nhầm. Chương nhắc lại khiến hai nàng mặt xị xuống rồi nhất định không chịu. Chương nghiêm mặt:
-Đây sẽ là lệnh nếu hai em không nghe.
-Thế hai người kia thì sao? - Thiên Bình không hài lòng.
-Khuê thì về nhà chúng ta, Uyển Như rồi sẽ về ăn Tết với Lâm lão gia nên hai em cũng phải như thế.
-Chúng ta có thể cùng đi chùa như năm trước. - Duệ đề nghị, giọng yếu ớt.
-Thương anh thì mau làm theo. Chẳng lẽ anh lại phải dùng mệnh lệnh quân sự với những người anh yêu sao?
Hai cô nàng nghe những lời ma thuật ấy liền xìu hẳn, dù không cam tâm cũng đành lên ngựa trở về làng Nhất Vạn cùng phân nửa nữ binh.
-Sao anh lại đối xử với hai nàng như vậy?
Lâm Uyển Như chớp chớp đôi mắt, lúng liếng đưa tình, huých nhẹ vào hông của Chương.
-Cũng tốt, về nhà để em chăm sóc cho, không c��n hai người kia. Anh muốn trai hay gái gì cũng được.
Chương tủm tỉm cười khiến Uyển Như mắt sáng như sao đêm, lập tức nghĩ đến viễn cảnh đêm nay Giao thừa xong, bản thân sẽ trở thành người đàn bà của Chương theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Lam Khuê cưỡi ngựa đi bên cạnh lặng im nhìn ra xa, cảm thấy mất mát.
-Em đừng có nghĩ lung tung, anh còn chưa có trầu cau để gửi Lâm lão gia, dù có muốn anh cũng không dám.
-Em tự gả cho anh, phụ thân sẽ đồng ý.
Lam Khuê và Uyển Như sững người khi về đến cổng ngôi nhà thân thuộc. Đèn đuốc sáng trưng khắp nơi, thôi thì sắp Giao thừa, thắp đèn đốt đuốc cũng chẳng lạ nhưng hai lồng đèn đỏ viết chữ Hỉ treo ngoài cổng. Trong sân và trong ngôi nhà có nhiều ông bà cụ ăn vận đẹp đẽ đang ngồi chờ, họ cười nói rôm rả. Trương Lôi, khác hẳn thường ngày, vận khăn đóng áo dài, trông thật không hợp mà lại khá hài hước.
Lâm Uyển Như lắp bắp:
-Cái… cái gì thế này? Sao nhà chúng ta lại trang hoàng như đám cưới?
-Đại sự của quân đã xong, giờ là lúc đến đại sự của chủ tướng. - Trương Lôi nói. - Chúng ta sẽ đi chạm ngõ ở làng Nhất Vạn.
-Hả? Á à! Ra là vậy, các người thông đồng với nhau qua mặt ta. Ta không chịu.
Bấy giờ Trương Lôi mới ôn tồn giải thích:
-Hai cô có lẽ sẽ chịu thiệt thòi một chút. Theo như ta biết thì thứ bậc đã được sắp đặt xong, Lam Khuê tiểu thư là bà tư phải không?
-Hả? Sao… tiểu nữ… tiểu nữ… không có, không có.
Trương Lôi ngạc nhiên:
-Chủ tướng nói với ta như vậy mà. Đêm nay bà ba và bà tư đi chạm ngõ bà cả với bà hai, nhưng đến đây thì lại ngược lại.
-Chủ tướng chết tiệt, dám giấu ta. Ta sẽ bắt đền.
-Ui trời ơi, chuyện bắt đền ra sao nào can hệ gì đến ta. Y phục cho hai cô đã chuẩn bị sẵn cả rồi. Đều do chủ tướng đặt làm ở làng Nhất Vạn, mau vào tắm gội rồi thay ra đi. Thời gian không còn nhiều.
-Xem như cũng biết điều.
Lâm Uyển Như hất tóc rồi bước vào cổng cúi đầu chào từng người. Lam Khuê đứng bối rối, xoắn đôi bàn tay vào nhau.
-Trịnh tiểu thư đây thiệt thòi hơn cả, nhưng đừng vì thế mà phiền lòng. Chủ tướng có dặn, vì tiểu thư đang ở Siêu Loại nên việc chạm ngõ không thể diễn ra. Tuy nhiên Tả Đô đốc đã sai người bí mật gửi đến Lý phủ trầu cau. Dù thuận hay không thuận đều theo ý tiểu thư nhưng chủ tướng chắc chắn sẽ không để cô thiệt thòi. Cả Siêu Loại rồi sẽ sớm biết cô là phu nhân của chủ tướng, tất nhiên điều ấy còn phải chờ cô đồng ý.
-Ta… ta nào có đòi hỏi gì. Ta chỉ là tù binh mà thôi, thưa tướng quân.
Trương Lôi đưa ra một tờ giấy nhỏ có nhiều nếp gấp cho Lam Khuê, nói:
-Đây là tin quân tình mà chủ tướng gửi ta, phần cuối có chép rõ: Trịnh Lam Khuê sẽ là vợ ta nếu cô ấy hài lòng. Ta sẽ công bố ý muốn này trong quân vào đầu năm mới, dù Lam Khuê có từ chối cũng không sao.
-Thật chứ?
-Trịnh tiểu thư chưa học chữ nghĩa nên chưa đọc được đó thôi.
-Ta… ta có thể giữ tờ giấy này chứ?
-Được mà. Cô Khuê ạ, chủ tướng của chúng ta ít khi nói lời yêu trực tiếp, mà thường tỏ bày bằng hành động. Chỉ cần cô để ý một chút thôi sẽ nhận ra ngay.
-Ta… ta… việc này đường đột…
-Bởi vậy chủ tướng đâu có bắt cô phải trả lời. Chủ tướng chỉ muốn công bố với mọi người rằng cô là người chủ tướng yêu thương nhất. Còn cô có thương lại hay không là quyền của cô, ấy là lẽ công bằng, và... nói sao nhỉ... ừm... chủ tướng luôn muốn mọi người giữ được thể diện. Còn bản thân người thì lại chẳng cần gì, cô hiểu ý ta chứ?
Lam Khuê đưa ống tay áo lên quệt nước mắt. Trương Lôi thấy vậy, đành đưa bàn tay thô ráp lên xoa đầu cô, an ủi:
-Ta biết làm như vậy là quá phận, nhưng tiểu thư cũng chỉ hơn con gái ta ba tuổi thôi. Ta có con gái, ta cũng mong có người thay ta yêu chiều như thế. Cái thiệt thòi hôm nay chính là cái lợi ngày mai đấy, tiểu thư tài trí hơn người, ắt sẽ hiểu được dụng ý của ta.
-Ta… thực không hiểu.
-Lý An là nghĩa phụ của tiểu thư, tiểu thư là thiếp của chủ tướng. Chủ tướng yêu thương cô, ắt sẽ không muốn làm cô buồn khổ. Việc hai bên đối đầu là khó tránh, ai cũng biết, chỉ là chưa biết khi nào. Chủ tướng tích cực trọng dụng nhân sĩ Siêu Loại, ấy là dùng trí dùng người dọn đường trước, sau đó mới động binh. Có bao giờ tiểu thư nghĩ, liệu Siêu Loại rồi sẽ thuộc về tiểu thư không?
-Sao lại của ta được?
Trương Lôi cười hiền lành:
-Lâm tiểu thư đòi La thành, cô Duệ và Thiên Bình thống nhất với nhau rằng đất đai của chủ tướng chia cho ai thì chia, phần còn lại sẽ thuộc về hai cô ấy.
-Chả nhẽ Thiên Đức quân đi chinh chiến chỉ để dành đất cho đám đàn bà chúng ta sao?
-Ta chinh chiến, trước là lo việc quân, nhưng sau cùng vẫn là lo cho vợ, cho con. Chủ tướng đã nói điều này nhiều lần với binh sĩ. Bọn ta đánh nhau không phải cho bản thân, mà là cho vợ, cho con, rồi mới đến bách tính. Chủ tướng cũng thế thôi.
-Nhưng ta không muốn Siêu Loại, ta…
-Chủ tướng đâu có ép uổng gì mấy cô. Ta là người ngoài còn nhận ra, nữ binh còn ngầm hiểu, huống chi những kẻ khác. Chủ tướng thiên vị phái nữ, hồi đầu bọn ta cũng không ưng lắm nhưng giờ thì... – Trương Lôi chép miệng – bọn ta đều bị lây thói ấy cả rồi. Thôi, thì thời gian không còn nhiều, Trịnh tiểu thư lo chu toàn cho người khác rồi, đến lượt cô sẽ nhận cả vốn lẫn lời.
Lam Khuê lau nước mắt theo Trương Lôi vào nhà lần lượt chào các bậc cao niên rồi nhận y phục để thay. Lam Khuê nhìn Chương trong giây lát và thấy Chương cười với cô. Nụ cười ấm áp đó, Khuê nghĩ, khiến trái tim thiếu nữ lỗi nhịp.
Lâm Uyển Như vận bộ sườn xám thêu hoa cách điệu, ngắn gần đến đầu gối, khoe đôi chân dài, cảm thấy ưng ý. Cô nàng khoác lên mình chiếc áo lông ngỗng mới tinh cùng đôi giày cói cao gót khoảng ba phân do Chương yêu cầu làm riêng cho mấy cô.
Lâm Uyển Như kéo Chương ra ngoài lán nhỏ gần bờ sông và đòi bắt đền, mặc cho Chương nói còn bao nhiêu việc.
-Bình và Duệ đã nói hết rồi, anh đừng có thiên vị. Em thì không chịu thiệt, em cũng muốn như hai cô ấy cơ.
-Để năm mới rồi tính.
-Anh đừng lừa em, giờ anh không thoát được đâu.
Thế là Chương bị bắt làm tù binh hạnh phúc đến mười phút đồng hồ, trời đang lạnh mà trong người nóng hơn lò bát quái. Tiếng gọi í ới của Trương Lôi kéo Chương lại thực tại khi lý trí của cậu đã hoàn toàn đầu hàng trước núi đồi trùng điệp của tự nhiên.
Ai sẽ trở thành người phụ nữ theo đúng nghĩa đen đầu tiên của Mạc chủ tướng? Thật khó mà nói, bởi cô này canh chừng cô kia, một cô mà xong thì các cô còn lại nào chịu kém miếng?
Bản dịch này được tạo bởi truyen.free, với mong muốn lan tỏa những câu chuyện hay nhất đến độc giả.