Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 138: Mồi lửa

Chiến thuyền Thiên Đức thuận dòng đi nhanh, hơn nửa số thuyền Mông Đồng bị tên găm chằng chịt hai bên mạn. Khoảng gần hai trăm sĩ tốt bị thương được phân bổ đều trên các thuyền. Số tử sĩ cũng hơn một trăm người. Cả số bị thương và tử trận đều bao gồm quân của cánh Cự Lượng. Hơn ba trăm quân xuất phát cùng Chương đã lên bờ nhập vào cánh của Lượng về theo lối cũ, đảm bảo đúng lời thề "cùng đi cùng về".

Đoàn chiến thuyền đi qua khúc sông, nơi những thương thuyền neo đậu, khiến mọi người bàn tán xôn xao, đoán rằng Vạn Thắng vương vừa xung trận đã tháo chạy.

– Thật là tuổi trẻ háo thắng! Cái Vạn Thắng vương gì mà vừa giao chiến đã cụp đuôi bỏ chạy. – Nhìn tên cắm đầy thuyền kìa, công nhận bọn này chạy nhanh thật. – Chuyện! Chạy thì bao giờ chẳng nhanh. – Ấy, mà sao cái thuyền soái kia chẳng có vẻ gì là bại trận nhỉ, cờ quạt vẫn phấp phới kìa. – Ôi trời, một đám khoe mẽ. Khốn thật, mất đứt một tiền cho bọn Siêu Loại xảo trá.

Chừng gần một nén hương tàn, các thương thuyền thấy tình hình yên ổn liền rục rịch rời đi, nhưng rồi lại thấy từ xa một đoàn thuyền lớn mỗi lúc một gần nên đành nán lại. Đến khi thấy kỳ hiệu "Quảng Trí quân, Phan" liền biết đó là quân của Phan Văn Hầu. Đoàn thuyền to nhỏ gần trăm chiếc ra sức khua mái chèo.

– Bọn Hầu đi đâu vậy? – Chắc truy đuổi bọn Vạn Bại vương. – Chậm như rùa thế kia sao mà đuổi kịp. Mà sao lại phải truy đuổi nhỉ? – Không đánh thành Sơn Tây nữa ư? Không đánh thì rút, mà hướng này là về La thành nhỉ? – Ai mà biết, bảo ta cân đong đo đếm hàng hóa thì được chứ.

Thuyền cuối đoàn truy kích của Phan Văn Hầu khuất hẳn, lại thấy kỳ hiệu của Phùng Lễ hộc tốc dốc sức khua chèo đuổi theo. Đoàn thuyền này chẳng hề có đội hình gì nhưng khí thế cũng không kém đoàn của Hầu.

– Chuyện gì vậy? Các sứ quân rủ nhau về La thành à? – Lúc sáng vẫn còn đánh nhau, mà giờ sao cứ nối đuôi nhau mà đuổi thế nhỉ? Chẳng lẽ cái đám Vạn Bại vương kia lại gây thù với cả hai đạo quân? – Nãy còn thiếu kỳ hiệu Vũ Ninh vương.

Dân chúng cũng đổ ra xem nhưng chẳng hiểu gì. Khi đoàn trung quân của Phùng Lễ đi ngang qua, tất cả ngạc nhiên tột độ, bởi điều này có nghĩa là quân trấn thủ thành Sơn Tây đã xuất thành.

– Có chiến thuyền đi lẻ kìa, ai liều lĩnh ra hỏi cho ra lẽ để còn biết đường về nhà ăn Tết, chứ cứ neo đậu mãi thế này sao được.

Kẻ nọ đùn đẩy kẻ kia, sau cùng có vài kẻ máu liều lẫn tò mò đã lấy một thuyền nhỏ đem theo nước và bánh trái chèo ra chờ.

– Các vị dũng sĩ, đây là quà Tết gửi biếu các ngài. – Cút ra! Đừng có chắn đường chúng ta. – Bọn tiểu nhân chỉ muốn hỏi rõ tình hình chiến sự để còn về nhà, không có ý gì khác ạ. – Vạn Thắng vương đã qua đây lâu chưa? – Dạ thưa, chừng nửa canh giờ rồi ạ. – Bọn Hầu thì sao? – Chỉ nhanh hơn đoàn các dũng sĩ độ một khắc thôi ạ. – Vậy thì cút ra để chúng ta còn đi.

Mấy người thủy thủ vội ném nước và bánh trái sang chiến thuyền, cố chèo song song để hỏi cho ra lẽ.

– Các người cứ về đi, tan trận cả rồi. Tốt nhất là đừng xuôi dòng, tìm lối khác mà về. Chúng ta đi lấy thủ cấp bọn Hầu về lãnh thưởng. – Thưa dũng sĩ, còn đám Vạn Thắng vương là ai vậy ạ? – Họ là quân Thiên Đức. – Bọn họ chạy nhanh lắm, chắc đuổi không kịp ạ. Chẳng hay bọn ấy đã đắc tội gì với các dũng sĩ đây? – Đắc tội gì chứ! Bọn họ đập đám Hầu ra bã rồi bỏ chạy đấy. Bọn Hầu đang căm lắm. – Sao lại đánh bọn Hầu chứ? – Là đến giúp chúng ta. Quảng Trí quân thua to rồi, trại hậu quân đã bị Vạn Thắng vương đốt trụi. – Chỉ với từng ấy quân mà sao có thể làm được chứ ạ! – Chúng ta không biết. Bọn Hầu trả thù họ nên chúng ta đuổi theo nện bọn Hầu. Đừng có xuôi dòng.

Các thương thuyền không theo kịp nữa đành quay lại kể lại những gì vừa nghe được, khiến ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc.

– Vậy thì không phải là Vạn Bại vương rồi. Chỉ với từng ấy thuyền mà có thể khiến Phan Sứ tướng phải truy đuổi ráo riết như vậy, ắt là họ đã chịu tổn thất lớn. Bọn Siêu Loại nói đúng, trâu chậm uống nước đục. – Ấy… đừng có xuôi dòng, dưới ấy sẽ đánh nhau to đấy. – Men bờ mà đi. Nếu đúng là Vạn Thắng vương có thể đánh bại Phan Sứ tướng chỉ với chừng ấy quân, thì đây chính là cơ hội trời cho. Thà bỏ lỡ cái Tết này còn có Tết khác, chứ miếng ngon như thế sao có thể chờ đến ngày mai? Chúng ta đến Thiên Đức xem sao.

Năm chiếc thuyền buôn nhỏ cùng các chủ thuyền quyết liều một phen xuôi dòng. Sợ thì sợ, nhưng những kẻ này muốn tìm cơ hội đổi đời, và thực tế, họ có được cơ hội đó chính nhờ sự kết hợp của nỗi sợ hãi, lòng tò mò và chút liều lĩnh đặc trưng của thương nhân.

Chiến thuyền Thiên Đức trở lại chỗ đoàn thương thuyền Lâm gia neo lúc gần sáng, tiếp tế đạn đá, chông và tên cho toàn quân, đốt luôn ba thuyền cũ của Lâm gia rồi mới tiếp tục hành trình. Kế này chính Lâm Chí Hoà mách nước, vừa để các thương thuyền có cớ neo đậu chờ đón quân Cự Lượng về vào ban đêm, vừa hợp thức hóa việc lấy đạn.

Khi ra đến giữa dòng, phát hiện bọn Hầu đang truy đuổi sát nút, quân của Chương liền lệnh cho các Xa Hải thuyền di chuyển chậm lại, quay pháo sẵn sàng. Khi khoảng cách chỉ còn trăm trượng, họ bắn liền sáu, bảy loạt đạn đá quấn bùi nhùi và cầu chông. Tất cả đều là đạn cháy.

Hàng chục thuyền của bọn Hầu trúng đạn bén lửa, nhất thời ùn tắc lại, sau đó tản ra và xông lên quyết đòi nợ máu. Các Xa Hải thuyền lùi lại, thuyền Mông Đồng cản hậu bắn tên như mưa.

Phan Văn Hầu trên soái thuyền gióng trống thúc quân đánh tới tấp bất chấp thiệt hại, khiến các thuyền Mông Đồng và Xa Hải phải đạp hết sức mà bỏ chạy. Đúng lúc Phan Văn Hầu đang đắc ý cho rằng sắp tóm được địch, thì hậu quân báo rằng phát hiện kỳ hiệu của hơn mười chiến thuyền Sơn Tây vương.

Phan Văn Hầu lệnh quân đánh chặn, còn bản thân vẫn truy kích Thiên Đức đến cùng để rửa mối nhục. Bởi đám trẻ ranh dám thừa cơ vuốt râu hùm, khiến bao công sức của ông ta đổ sông đổ bể.

Các trảo phu ra sức chèo, cộng thêm buồm lớn, nhưng khoảng cách giữa hai bên luôn giữ ở mức năm mươi trượng mà Phan Văn Hầu vẫn chưa nhận ra điều đó.

Trên chiếc Xa Hải 026 có Uyển Như. Các Xa Hải khác đều có thuộc hạ Lâm gia, những người thông thạo từng khúc sông Xích Giang như lòng bàn tay. Uyển Như chỉ huy các Xa Hải cố tình giữ khoảng cách, hòng chờ đến khúc sông hẹp phía trước, nơi sẽ vào địa phận của Trữ quân Long Xưởng.

Khúc sông hẹp chỉ dài chưa đến một dặm, lại có bãi bồi sát mép La thành, khiến bọn Hầu không thể dàn hàng ngang mà di chuyển. Vừa qua gần hết đoạn sông hẹp, Uyển Như liền hạ lệnh dừng đạp, và 9 chiếc Xa Hải bắt đầu trút mưa đạn.

Hơn mười loạt bắn với hàng trăm quả đạn khiến Phan Văn Hầu mất ngay ba thuyền đi đầu. Một chiếc thuyền thoát được trận mưa đạn, nhưng bị chia cắt với quân còn lại. Nó loay hoay tìm cách rút lui thì một mình phải chống chọi với 27 thuyền Mông Đồng đang vây đến. Hơn sáu chục quân trên chiếc thuyền này không một ai còn cơ hội sống sót. Trong khi đó, các Xa Hải thuyền nhắm thẳng vào soái thuyền của Phan Văn Hầu, bắn cấp tập thêm hơn chục loạt rồi mới chịu chạy tiếp.

Phan Văn Hầu không hề hấn gì, nhưng một thuộc tướng đứng gần ông ta thì bị thương nặng do đá rơi trúng bả vai. Phan Văn Hầu nghiến răng, muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ. Nhưng đang loay hoay tìm cách vượt qua đoạn ba thuyền đang nửa nổi nửa chìm, ông ta lại nghe tin hậu quân đang bị vây kín. Đành phải quay lại giải vây, sau đó rút dần vào bờ mé châu Vũ Ninh.

Tổng cộng Phan Văn Hầu mất mười bảy thuyền và hơn tám trăm quân. Binh sĩ hậu quân gần như mất sạch bởi sự áp đảo của bọn Phùng Lễ; một người không thể chống lại sáu. Phan Văn Hầu ngậm đắng nuốt cay vì hơn năm trăm binh sĩ đã mất đầu. Máu nhuộm đỏ một khúc sông.

Bách tính hai bên bờ sông lần đầu nhìn thấy kỳ hiệu hổ trâu và Vạn Thắng vương đều ấn tượng sâu sắc, nhưng phần lớn chẳng biết rốt cuộc ai mới là người xưng vương.

Phan Văn Hầu ghi hận Thiên Đức quân, thề sẽ trả thù cho bằng được. Từ sáng đến cuối giờ Ngọ, chỉ vì Thiên Đức quân bất ngờ đến phá rối mà Phan Văn Hầu đã mất luôn mỏ vàng đang tranh chấp vào tay Sơn Tây vương.

Chẳng ai biết Thiên Đức quân thiệt hại bao nhiêu, cũng không rõ quân này đã hạ được bao nhiêu sĩ tốt của đối phương, bởi các sứ quân khác còn đang bận tìm lời giải đáp cho những tin đồn đang lan truyền trong dân chúng. Các sứ quân không muốn bị động, lập tức đưa Thiên Đức quân vào tầm ngắm, theo dõi mọi động tĩnh. Chẳng ai muốn bất ngờ có kẻ kề gươm vào cổ mình.

Trên đường về bản doanh, trước khi rẽ vào sông Thiên Đức, quân của Chương đánh phá không chừa một đồn thủy binh nào của Tô Trung Từ, nhưng tuyệt nhiên không đụng đến trại thủy binh bên phía Vũ Ninh vương. Các đồn thủy binh của Trữ quân, vốn chỉ có dăm bảy chục lính, bị đẩy lui chỉ sau hai, ba loạt đạn. Lạc Thổ và Phù Sếnh dẫn quân lên đốt sạch. Thủy binh Tô Trung Từ sau đó xuất quân truy đuổi, nhưng địch đã biệt tăm.

Chương làm việc này có chủ đích rõ ràng: cậu ta muốn Tô Trung Từ nghi kỵ Vũ Ninh vương đã tiếp tay. Đây có thể xem là mồi lửa đầu tiên mà Chương châm ngòi cho mâu thuẫn giữa hai bên.

Nếu ở thời điểm này, Trữ quân, Vũ Ninh vương, Quảng Trí quân và Lý Lệnh công tạm thời bắt tay nhau, thì chỉ trong một ngày, Thiên Đức hay Thiên Gia Bảo Hựu cũng sẽ sạch bóng, cho dù có nghìn pháo vạn tên đi chăng nữa. Chương hiểu rõ điều này nên tuyệt đối không để nó xảy ra. Đến khi các sứ quân kể trên tạm thời hòa hoãn, bắt tay nhau bốn mặt vây công quyết diệt Thiên Đức, thì mọi chuyện đã quá muộn. Chưa cần tính toán xa xôi, chỉ riêng việc Trữ quân kéo quân đánh Thiên Đức, Sơn Tây vương cũng sẽ dồn toàn lực đánh cho một mất một còn.

Bàn cờ Vạn Xuân đang xô lệch, ai sơ sẩy lập tức sẽ mất trắng. Bởi vậy, khi Thiên Đức đánh Siêu Loại, Lý Lệnh công đã cầu cứu và hứa hẹn đủ điều, nhưng ai nấy đều lo rằng nếu mình động binh, kẻ khác sẽ thừa cơ cắn trộm.

Thôi thì chuyện của Siêu Loại cứ để người Siêu Loại tự định đoạt với nhau.

Quân Thiên Đức ca khúc khải hoàn với trận đánh táo bạo. Kỳ hiệu Vạn Thắng vương theo chiến thuyền trở về bản doanh, mang theo bao ngổn ngang đang chờ đợi phía trước.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free