(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 137: Hai bờ Xích Giang
Bộ tướng của Sơn Tây vương, Nguyễn Văn Giáp, thường được gọi là Bố Giáp vì từng làm Bố chính, chức quan chánh tam phẩm văn giai, phụ trách ty Bố chính thuộc Bộ Hộ thời Lý Nam Vương. Mặc dù ty này lo về thuế khóa, đê điều, hộ tịch, Bố Giáp lại là một võ sĩ và luôn khao khát trở thành võ tướng. Hiện Bố Giáp là Đại tướng quân, chỉ huy quân doanh hơn ba nghìn binh sĩ.
Mấy ngày qua, Bố Giáp đã giao chiến vài trận nhỏ với quân Phan Văn Hầu, khi thắng khi bại. Hiện tại, ông đã rút quân về cố thủ trong thành nhỏ ven cửa sông, cách thành Sơn Tây sáu dặm về phía Nam. Sớm tinh sương, địch quân đã gióng trống khua chiêng, tiếp tục công thành. Thuộc hạ đến báo tin khẩn, Bố Giáp tất tả chạy về góc thành phía bờ sông, leo lên tháp canh cao hơn hai trượng trên tường thành. Vừa phát hiện đoàn chiến thuyền đang ngược dòng, ông vội cho quân tức tốc bẩm báo về thành Sơn Tây.
Phùng Lễ, Sứ tướng, bèn bẩm báo lại với Sơn Tây vương và Lý Đạo Thành đang đứng ngồi không yên trong phủ.
– Bọn Hoàng Ngưu được tăng cường thêm hơn ba mươi chiến thuyền thủy binh, dự tính sẽ đánh vào thành đất do Văn Giáp trấn giữ. Mạt tướng đang cho thêm nghìn quân đến trợ chiến với Giáp.
Sơn Tây vương đồng ý. Vừa lui ra đến cửa, thuộc hạ đã hộc tốc chạy vào, nói oang oang:
– Bẩm Sứ tướng, tin vừa rồi chưa đúng. Đám thủy binh kéo đến là Vạn Thắng vương. Có chín thuyền lớn và hai mươi bảy thuyền nhỏ, quân số chưa rõ.
– Vạn Thắng vương là thằng nào?
– Dạ bẩm thuộc hạ không biết, Giáp Đại tướng quân đang theo sát tình hình.
Sơn Tây vương và Lý Đạo Thành từ trong bước ra, nghe thuật lại cũng không biết Vạn Thắng vương là ai.
– Có thể là tước hiệu mới được phong nhằm tăng sĩ khí. – Lý Đạo Thành nói. – Lập tức tăng viện cho họ.
– Qua cái nạn này, ta phải trừng trị lão Lôi Công, cả Long Xưởng nữa. – Sơn Tây vương cả giận. – Quân súc sinh! Ba đánh một không chột cũng què. Truyền lệnh tử thủ, kẻ nào hăng say giết địch lập công sẽ trọng thưởng.
– Báoooooo!
Một tốt cưỡi ngựa, cắm cờ lông công, hớt hải chạy ào vào bẩm tấu:
– Thủy binh Vạn Thắng vương không đánh chúng ta thưa Vương, họ đang đánh phá cầu phao của bọn Hoàng Ngưu.
– Cái gì? Sao lại thế? – Sơn Tây vương hỏi.
– Giáp Đại tướng quân chính mắt thấy quân ấy nhắm thẳng cầu phao mà đánh, rõ ràng có ý định chặt đường rút của bọn Hoàng Ngưu. Thủy binh của Hoàng Ngưu gồm ba mươi chiến thuyền bị đánh úp từ phía sau đang có dấu hiệu loạn trận.
– Ngươi nói gì ta không hiểu? – Sứ tướng Phùng Lễ túm lấy binh sĩ. – Sao bọn ấy lại đánh Hoàng Ngưu? C�� nhầm không?
– Dạ bẩm, quân ấy phá cầu phao đồng thời đánh tập hậu đội thủy quân của Hoàng Ngưu đang neo ven bờ. Đích thực họ không đánh chúng ta mà nhắm vào bọn Hoàng Ngưu ạ.
– Quân ấy bao nhiêu?
– Ba mươi sáu chiến thuyền lớn nhỏ, tên bắn ra như mưa. Dạ bẩm, quân số không biết bao nhiêu vì họ không dùng kỳ hiệu theo lẽ thường, cũng không xưng danh, nhưng quân số không đến một nghìn.
– Kẻ nào giúp chúng ta? Mà chừng ấy thủy binh sao có thể đối phó được với bọn Phan Văn Hầu. – Sơn Tây vương lộ vẻ thất vọng.
– Dạ bẩm, chiến thuyền của bọn Hoàng Ngưu không áp sát được. Thuyền của họ rất nhanh, dù không có mái chèo nhưng tiến thoái cực kỳ mau lẹ. Thưa vương…
Ngoài cổng phủ, lại có quân vừa chạy vừa hô, vừa thở hổn hển vừa báo cáo:
– Dạ bẩm, hậu quân bên sông, phía hạ du của Phan Văn Hầu bị tập kích từ phía sau. Dưới sông, một đoàn thuyền lạ đột nhiên xuất hiện, đánh phá cầu phao và… à…
– Hượm đã! Ngươi vừa nói gì? Ai đánh hậu quân Phan Văn Hầu?
– Thưa không biết. Tiền quân báo về rằng trại bên sông của Phan Văn Hầu bị tập kích từ phía sườn núi, có quân từ trong ấy đánh ra. Hoàn toàn không có kỳ hiệu hay xưng danh.
– Phía ấy thuộc địa phận của Quảng Trí quân, lẽ nào có phản quân? – Sơn Tây vương thắc mắc.
– Dạ bẩm, có khả năng họ và những thuyền trên sông là cùng một phe, đang hiệp đồng vây công từ hai mặt để đánh hậu quân của Phan Văn Hầu.
Phùng Lễ vội quyết:
– Dù không biết kẻ đó là ai, nhưng họ đang giúp chúng ta. Mau truyền lệnh đánh ra để trợ chiến! Theo ta!
Các tướng sĩ vái chào Sơn Tây vương và Lý Đạo Thành rồi lui ra. Một tốt dưới trướng Giáp Đại tướng quân nói với Phùng Lễ:
– Quân ấy mỗi thuyền một tên hiệu, nào là Thiên Đức, Thần Sách, Thần Vũ và có thứ…
Lý Đạo Thành toan quay vào. Nghe loáng thoáng lời sĩ tốt vừa nói, ông thoáng giật mình, vội chạy theo kéo Phùng Lễ lại, hỏi gấp:
– Nói! Các người vừa bảo kỳ hiệu các chiến thuyền ấy là gì?
– Dạ bẩm, là Thiên Đức, Thần Vũ, Thần Sách, Long Vũ.
Lý Đạo Thành vồ lấy người tốt đó, trợn mắt hỏi:
– Có kỳ hiệu nào màu đỏ sậm hình đầu hổ không? Quân ấy ăn vận ra sao?
Tốt bên cạnh bẩm:
– Đầu hổ nhưng có sừng như sừng trâu, thưa Thái sư.
Mí mắt Lý Đạo Thành giật liên hồi, hơi thở trở nên gấp gáp:
– Làm sao có thể được, bọn họ cách đây hai trăm dặm, không thể đến đây nhanh như vậy.
Ông run lẩy bẩy hỏi thêm:
– Quân trên thuyền ăn vận ra sao?
– Thấp thoáng thấy là màu xanh sậm, màu nâu và màu vàng ạ. Kỳ hiệu Vạn Thắng vương thì màu vàng chữ đỏ, lại có cả nữ nhân tham chiến. Thuộc hạ đứng trên tường thành có nhìn thấy, nhưng muốn rõ nhất thì phải hỏi…
– Không cần hỏi nữa! – Lý Đạo Thành giơ tay ngăn lại, nét mặt bỗng rạng rỡ nói như vô thức. – Ứng rồi, ứng rồi. Phùng Lễ, đem hết quân đổ ra, quyết đánh một trận sống mái!
– Thưa Thái sư…
Lý Đạo Thành rơm rớm nước mắt, đặt tay lên vai Phùng Lễ:
– Đó là người của Tả Đô đốc Phạm Tu, chủ tướng cũ của ông đấy. Ta dám chắc. Đám ấy chính là Thiên Đức quân, đội quân từng khiến Kiều Công Ngạn và Lý An tối tăm mặt mày.
– Tả… Tả… sao có thể? Họ đến bằng cách nào vậy chứ?
– Bây giờ không phải lúc thắc mắc. Họ đã có lòng đến giúp, hãy lệnh đổ quân ra, quyết đánh một trận sống mái. Quân số họ không nhiều, chỉ khoảng hai đến ba nghìn, nhưng họ sẽ đánh nhanh rồi rút. Vì vậy, cần phải mau lên, mau lên! Kẻo lỡ mất thời cơ.
Phùng Lễ vâng dạ rồi chạy ù ra cửa phủ, leo lên ngựa phi mất.
– Thầy có chắc không? – Sơn Tây vương hỏi.
– Thưa Vương, hạ quan không thể chắc chắn hơn được nữa. Theo thám báo của hạ quan, tất cả những danh xưng, kỳ hiệu, màu sắc y phục đều là của Thiên Đức quân. Quân này hành binh rất lạ, chú trọng đánh mau rút gọn. Thưa… thưa Vương! Nếu hạ quan đoán không lầm, có y phục màu vàng trong quân thì hẳn có chủ tướng.
– Thầy muốn đi xem?
– Hạ quan muốn xem.
– Được, nhưng thầy phải cẩn trọng.
Sơn Tây vương liền sai thân quân trong phủ hộ vệ Lý Đạo Thành thắng yên cương rồi lên đường ngay.
Chiến thuyền Thiên Đức như từ dưới nước ngoi lên khiến hầu hết binh lính đang giao tranh đều không biết họ thuộc phe nào.
Yết Kiêu dẫn tiền quân gồm 12 Mông Đồng thuyền chếch sang bờ tả ngạn, hướng về phía thành đất, để đánh vào đoàn thuyền chiến đang neo bên bờ sông. Năm Xa Hải thuyền bám sát phía sau. Sau viên đạn dò đường, năm Xa Hải thuyền do Bạch Hổ chỉ huy bắn mấy loạt đá vào thuyền địch, phần lớn đều trúng đích. Những chiến thuyền này sau phút hỗn loạn ban đầu liền xông ra nhưng gặp phải Mông Đồng thuyền nhất loạt dùng nỏ Liên Châu cỡ lớn bắn hỏa tiễn khiến hai chiếc bị cháy rụi. Mông Đồng thuyền tận dụng tốc độ nhanh, luồn lách vào khoảng trống giữa các thuyền, rồi ập vào bắn tiễn xong lại rút lui. Cứ bốn Mông Đồng thuyền vây một thuyền địch, bắn hết loạt tiễn trong ổ nỏ rồi lại xoay đi. Tiến thoái rất nhịp nhàng.
Hoàng Ngưu từ doanh trại tạm thời chạy ra bờ sông, nhìn kỳ hiệu chiến thuyền mà vã mồ hôi hột. Hắn không hiểu Thiên Đức quân sao lại xuất hiện ở đây.
Vài chục viên đá bắn sượt qua đầu Hoàng Ngưu. Ngưu ngoái đầu nhìn theo thì thấy binh sĩ dưới trướng của mình vỡ đầu.
Cùng lúc ấy ở giữa dòng, bốn Xa Hải thuyền dồn sức bắn vài loạt vào cầu phao bằng bè tre. Sau đó, Chương hạ lệnh bốn Xa Hải thuyền cùng tiến lên để đâm húc cầu phao, dưới sự bảo vệ của Mông Đồng thuyền. Hơn bốn chục quân trên Xa Hải thuyền đổ lên cầu phao, dùng nỏ bắn yểm trợ trong khi vài người khác chặt hết dây nhợ. Hàng trăm quân, chẳng rõ thuộc phe nào, kẻ bị trúng tên, người bị đạn đá bắn, sợ hãi quá vội nhảy xuống sông chết đuối cả.
Cầu phao bị đứt hẳn, nhiều bè tre trôi xuôi dòng. Đường lui quân của Hoàng Ngưu bị cắt đứt khiến quân sĩ nao núng.
Bố Giáp, tuy không rõ Vạn Thắng vương là ai, nhưng thấy được giúp đỡ liền hạ lệnh mở cổng thành cho quân xông ra đánh bọn Hoàng Ngưu. Hoàng Ngưu sợ bị vây khốn ba mặt, vội vàng thu quân, vừa đánh vừa lui dọc theo bờ sông lên hướng Bắc khoảng ba dặm hòng hội quân với Phan Văn Hầu. Trong quãng đường ngắn ngủi ấy, vô tình lại chạm mặt tiền quân của Phùng Lễ, khiến Hoàng Ngưu càng thêm khốn đốn, vừa chống cự vừa nguyền rủa Thiên Đức quân.
May cho Hoàng Ngưu là Phan Văn Hân kịp kéo quân đến giúp, nếu không thì chẳng còn đường về. Dù vậy, phe Hoàng Ngưu cũng thiệt mất cả nghìn bộ binh và mấy chiến thuyền. Đến lúc hoàn hồn, Hoàng Ngưu mới sực nhớ rằng chiến thuyền Thiên Đức quân dường như không có ý định đánh hắn.
– “Bọn quân khốn này cũng còn giữ chữ tín, nhận tiền rồi không động chạm gì. Nếu chúng mà bắn vào trung quân lúc ta rút lui thì e là sẽ khốn đốn thêm vài phần.”
Phan Văn Hầu rất tức tối khi đang chiếm thế thượng phong vây khốn địch thì thế trận xoay chuyển chỉ vì đám lạ mặt tham gia. Một trong năm cầu phao bị phá, cầu phao thứ hai cũng đang bị đánh ở đầu kia, lộ rõ ý đồ chặt đứt đường rút. Giao tranh ác liệt xảy ra ngay trên cầu phao và bờ đối diện. Thứ vũ khí lạ kỳ mà Phan Văn Hầu từng nghe nói đang phát huy tác dụng, khiến thủy quân và bộ binh trên cầu không thể áp sát. Thi thoảng, vài viên đá rơi lẫn vào quân khiến Hầu bực bội muốn phát điên.
Phùng Lễ mở tất cả bốn cổng thành Sơn Tây, dốc toàn lực xông ra quyết đánh sống mái, khiến quân Phan Văn Hầu thiệt hại nặng nề, buộc phải tiếp tục rút lui lên phía Bắc, nơi ba cầu phao lớn vẫn còn.
Khốn đốn nhất có lẽ là quân doanh hậu quân của Phan Văn Hầu đóng dọc bờ sông. Đạo quân này có phần chủ quan vì đóng trên địa phận nhà mình, lại còn lo việc tiếp tế và tải thương binh. Thời điểm chiến thuyền Thiên Đức xuất hiện, hàng trăm binh sĩ còn kéo ra xem đó là quân nào. Đến khi nghe tiếng kèn oang oang rồi hơn hai chục viên đá rơi trúng, họ mới chạy tán loạn.
Cơn ác mộng mới chỉ thực sự bắt đầu với đội hậu quân.
Từ sườn núi, cách trại khoảng trăm trượng, bắt đầu có hàng trăm viên đá quấn bùi nhùi cháy dội xuống đầu quân địch. Vài chục lều ở rìa bị sập và bốc cháy. Một số quân sĩ bị thương nằm bên trong liền trở thành tử sĩ.
Ngọn núi thấp rõ ràng nằm trong phần đất kiểm soát của họ, nên các tướng sĩ không thể hiểu nổi sao lại có kẻ làm phản. Đá rơi thêm vài loạt nữa thì nhiều sĩ tốt nhớ ra đây là thứ vũ khí của quân Thiên Đức. Nhưng vì sao quân Thiên Đức lại ở trong núi thì họ vẫn chưa rõ.
Dăm trăm kỵ binh mau chóng tập hợp nhắm thẳng hướng ngọn núi ấy nhưng lát sau, số người thúc ngựa chạy về chỉ còn chưa đầy một nửa vì bị phục kích.
– Quân Thiên Đức rất đông, chúng đang đánh ra đây.
Đạn đá cứ túc tắc rơi thành từng loạt. Đến khi Cự Lượng đốc quân tràn lên đánh thì đá mới ngưng rơi. Đội hậu quân đông hơn gấp đôi, sau phút đầu bối rối cũng đã giao chiến. Thế nhưng đạn đá vẫn từ ngoài sông ném tới tấp. Tuy số lượng không nhiều, trước sau chừng hơn trăm viên, nhưng cũng cướp đi sinh mạng hàng trăm người, chưa kể cảm giác đá ném từ phía sau khiến tinh thần binh sĩ có phần nao núng. Cho đến khi thấy đội tinh binh khoảng ba, bốn trăm người, cả nam lẫn nữ, đổ bộ lên bờ, đánh giết, đốt phá quân doanh rồi chặt đứt cầu phao thứ hai thì hậu quân dao động đến chín phần mười. Chỉ huy bèn khua chiêng ra lệnh thu quân về hướng Bắc, chấp nhận mất cầu phao thứ hai vào tay quân Thiên Đức. Mấy trăm quân chốt giữ cầu phao thứ hai chẳng mấy ai thoát thân.
Bọn Cự Lượng không truy kích mà đốt toàn bộ lều trại, lương thảo, rồi nhanh chóng đánh ra bờ sông, hội quân với Chương và rút lui theo lối cũ.
Chương, sau khi phá được cầu phao đầu tiên, để Yết Kiêu cầm chân thủy binh địch. Ban đầu định dội đá xuống đầu bọn Hoàng Ngưu. Nhưng khi biết Hoàng Ngưu là quân của Vũ Ninh vương, chín Xa Hải thuyền liền quay sang dội đá vào hậu quân để hỗ trợ Cự Lượng. Cuối cùng, chín Xa Hải thuyền và sáu Mông Đồng thuyền tập trung toàn lực tấn công đầu cầu phao thứ hai bên hữu ngạn. Bắn gần hết đạn thì ngưng, sau đó kết hợp với Yết Kiêu vừa đến để đổ quân đánh lên bờ.
Thiên Bình dẫn gần trăm quân Thần Vũ đánh giáp lá cà với binh sĩ đối phương ngay trên cầu phao, trong khi Thị Xuân cùng Quang Diệu, Quang Phục mặc sức chém giết trên bờ. Lâm Uyển Như không tham gia trực tiếp, nhưng cô nàng lại hào hứng dùng nỏ Liên Châu cỡ trung trên Xa Hải 026 bắn trợ chiến cùng một nữ binh khác.
Lam Khuê phút đầu còn bỡ ngỡ, nhưng đến khi máu nóng bốc lên thì cũng múa giáo vun vút xung trận, thỏa sức giết địch.
Chương chẳng được tham gia chiến đấu, một tay lăm lăm súng hỏa mai, tay còn lại ung dung uống trà vì hàng chục nữ binh cầm khiên bọc sắt đứng vây quanh che chắn cho hắn.
Cầu phao bị chặt đứt, địch quân xác chất đầy, nhiều kẻ chới với dưới dòng nước lạnh. Một số vứt khí giới đầu hàng được tha, dìu những kẻ bị thương chạy nhanh như ma đuổi. Gần trăm quân của Bố Giáp, sau khi hạ sạch đối phương, thì chạm mặt quân Thần Vũ. Các nữ binh giơ nỏ Liên Châu khiến các binh sĩ này vội vàng khua tay:
– Chúng ta là phe mình, phe mình! Bọn ta đến giúp!
Quân Thần Vũ lui dần về phía đầu cầu rồi lên thuyền. Nhiều chàng trai dũng cảm của quân Sơn Tây, vì thế mà sau này đã mong muốn lấy được các cô gái Thiên Đức.
Hội quân với Cự Lượng xong, tất cả chiến thuyền quay đầu xuôi dòng, đi nhanh hết mức có thể. Chương không quên bắn một viên đạn đất sét khô, bên trong lõi có lời nhắn của Phạm Tu, về phía thành đất.
Lý Đạo Thành đứng trên đài cao quan sát, từ khoảnh khắc những chiến thuyền đánh vào đầu cầu phao thứ hai mà không khỏi phấn khích hò hét lạc cả giọng. Hơn trăm binh sĩ trên tường thành cũng la hét trợ chiến, dù chẳng biết những kẻ trên sông là ai.
Lý Đạo Thành tận mắt thấy những nữ binh y phục màu vàng tả xung hữu đột không kém nam nhân, thì nhìn không chớp mắt.
– Nhìn đàn bà con gái Thiên Đức kìa, chúng bây không được thua kém họ!
Ông không biết trưởng công chúa là ai trong số những nữ nhân đằng xa kia. Ông đoán rằng đó là một trong hai cô gái vận y phục đỏ hoặc lam đang đánh rất hăng. Lý Đạo Thành đã cố căng mắt nhìn nhưng không thể thấy rõ nhân dạng của Chương, cho đến khi Xa Hải 026 nhắm bắn về phía thành. Khoảnh khắc ấy, ông thấy bên trong tường quây bằng gỗ của chiến thuyền có bốn vật thể kỳ lạ. Chính thứ ấy bắn ra đá.
Lý Đạo Thành nheo mắt nhìn thanh niên khoác áo choàng ung dung tự tại cầm vật gì như là chén trà nhìn về phía ông. Hơn năm mươi trượng không phải là khoảng cách gần, một binh sĩ nào đó nói rằng chàng trai trẻ kia đích thị đang uống trà bởi có nữ nhân bê khay hầu hạ bên cạnh.
Lý Đạo Thành dõi mắt nhìn theo đoàn chiến thuyền xa dần rồi khuất hẳn, rồi mới leo xuống tường thành.
– Các ngươi thấy chứ? Sao thuyền của họ không có mái chèo mà lại đi nhanh đến vậy?
Một quân sĩ đáp:
– Bẩm Thái sư, bọn họ có thứ gì đó như bánh xe, đã che khuất nửa trên. Chính thứ ấy thay thế mái chèo. Quân số mỗi thuyền nhỏ kia chừng hơn ba mươi người. Thuyền lớn không rõ bao nhiêu v�� giấu thứ gì bên trong.
– Bẩm Thái sư, thứ vừa ném từ ngoài sông vào là đất sét, bên trong có nhiều giấy dó, là gửi cho ngài.
– Hở? Gửi ta?
– Dạ bẩm vâng, là Tả Đô đốc Phạm Tu khen rượu của Thái sư ngon ạ.
Lý Đạo Thành cười khổ:
– Lão ấy chỉ nhắm đến rượu thôi, thôi đành chịu vậy. Các ngươi có biết thứ mà những chiến thuyền đó ném ra là gì không?
– Dạ bẩm, đó là đá núi được đục đẽo cẩn thận, có hình tròn nhẵn, gần bằng cái rá vo gạo ạ.
– Đá à?
– Vâng, nếu thứ ấy rơi xuống quân thì…
Nhiều viên đá sau đó được thu nhặt về, khiến các tướng sĩ đều kinh hãi bởi khi trúng người thì thịt nát xương tan.
Phùng Lễ thắc mắc:
– Tại sao họ ném xa như vậy, trăm trượng chứ ít ỏi gì. Đây chính là thứ đã khiến bọn Lý An, Kiều Công Ngạn kinh sợ và bại trận.
Lý Đạo Thành thở dài, lo lắng:
– Bọn họ xuôi Xích Giang, đường về còn có quân Vũ Ninh vương và Tô Trung Từ ở hai bờ, e rằng lành ít dữ nhiều.
– Bọn họ đánh tốc chiến, rút nhanh như vậy, hẳn là đã có sự trù liệu. Với tốc độ ấy, khó có thuyền nào theo kịp. Đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Mạt tướng cứ ngỡ đó chỉ là lời đồn thổi, giờ thì…
– Bên kia sông, họ có bao nhiêu quân?
– Bẩm Thái sư, chẳng ai biết. Tại sao họ có thể vòng ra sau lưng đội quân đó để tập kích hậu phương chứ? Bọn hậu quân không ít hơn bốn nghìn người mà còn phải chạy nhanh như vậy, e rằng họ cũng phải có hơn hai nghìn tinh binh.
– Báoooo!
Có binh sĩ hộc tốc chạy vào.
– Hơn tám chục chiến thuyền các loại của Phan Văn Hầu đang xuôi dòng, có lẽ đuổi theo đoàn thuyền kia để báo thù.
Phùng Lễ đứng bật dậy nói với các tướng có mặt:
– Các ông thấy chưa? Một đội thủy binh nhỏ đến giúp chúng ta, giờ đây bọn Phan Văn Hầu lại đang đuổi theo họ. Chúng ta thân là con nhà võ, lấy nghĩa khí làm trọng, lẽ nào lại ngồi nhìn?
– Hãy đánh cho chúng chết tiệt đi, để lần sau chúng khiếp sợ. Chẳng lẽ trai Sơn Tây lại thua kém Thiên Đức sao?
Sơn Tây vương từ ngoài cửa bước vào, tả hữu liền đứng dậy hành lễ.
– Nghe đây, Tả Đô đốc Phạm Tu là danh tướng tiền triều giúp tiên vương dựng nước. Ngày còn tại vị, ông ấy một lòng trung quân ái quốc. Nay ta nguy khốn mà ông ấy không đòi hỏi, lại cử dũng tướng đến giải vây, thi ân bất cầu báo, ấy mới là bậc trượng phu trượng nghĩa. Trong số các ngươi ở đây, nhiều kẻ từng là sĩ tốt của Phạm Tu. Ông ấy liêm chính, dạy dỗ các ngươi thành bậc trung thần. Bây giờ các ngươi mà đứng nhìn bọn Phan Văn Hầu đuổi giết ân nhân, chẳng phải lũ chúng ta hèn mọn lắm sao?
– Bẩm Vương! Mạt tướng xin Vương cho đốc suất quân đuổi theo bọn Phan Văn Hầu để rửa mối nhục này!
– Các ngươi nghe đây, ta không cần biết ngày mai có còn làm Sơn Tây vương nữa hay không. Ta ra lệnh cho tất cả thủy binh đuổi theo. Bất cứ sĩ tốt nào đem thủ cấp bọn Phan Văn Hầu về đều sẽ được trọng thưởng. Một thủ cấp sẽ được ba tháng bổng lộc, chém được tướng thì thăng một bậc. Tốt sẽ thành tướng, dù thua cũng không chịu tội. Chúng ta có thể bại trận, nhưng không thể để dân Vạn Xuân nói chúng ta hèn yếu.
Tổng cộng hơn sáu chục chiến thuyền lớn nhỏ do Phùng Lễ ��ích thân chỉ huy lập tức lên đường. Đoàn chiến thuyền này không đi thành đội hình mà chia thành từng nhóm, có nhóm chỉ… một thuyền, vì binh sĩ vừa lên thuyền là lập tức xuất phát ngay cho kịp. Máu chiến đang sôi sục, không màng đường về.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi mọi câu chữ được trau chuốt tỉ mỉ.