(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 136: Vạn Thắng vương
Sáng 29 Tết, Cự Lượng báo về bản doanh Thiên Đức rằng Phan Văn Hầu, bộ tướng của Quảng Trí quân, đã đốc suất khoảng một vạn quân thủy bộ tấn công thành Sơn Tây. Hoàng Ngưu, thuộc tướng của Nguyễn Quốc Khánh, cũng dẫn ba nghìn thủy binh tiếp viện.
Quân của Phan Văn Hầu đã bắc cầu phao lớn để vượt sông. Hậu quân của họ, với hơn năm nghìn binh sĩ, đóng trại dọc bờ Xích Giang, chủ yếu lo tiếp tế lương thực, khí giới và vận chuyển binh sĩ tử trận. Do vậy, hệ thống phòng ngự khá lỏng lẻo, tạo cơ hội để Thiên Đức quân có thể đánh nhanh rút nhanh.
Nhờ sự trợ giúp của Lâm Chí Hòa, nhóm Cự Lượng đã thuận lợi đến được nơi ém quân từ hôm 26. Lâm Chí Hòa đã dùng đoàn thương thuyền của Lâm gia, lấy danh nghĩa thu mua sản vật cho Quảng Trí quân, nhưng trên đường đã bí mật đổ một nghìn năm trăm tinh binh Thiên Đức lên bờ. Thân tín của ông, vốn thông thạo đường xá, đã dẫn Thiên Đức quân đến đúng vị trí chỉ trong một đêm.
Trong số tinh binh đi trước có một trăm bảy mươi người thuộc hai trung đội của Đại đội Thần Vũ, do Phạm Thị Thanh và Phạm Kim Huệ dẫn dắt. Đoàn Thượng cũng đi cùng Cự Lượng. Những cái tên quen thuộc như Nghiêm Phúc Lý, Cao Lịch, Lý Văn Ba, Chu Diện, Lý Kế Nguyên, Dương Cát Lợi, Trần Thái Bộc đều nằm trong đội quân bí mật này.
Ngay khi nhận được tin, Chương lập tức hạ lệnh cho Yết Kiêu chuẩn bị sẵn sàng. Gần nghìn binh sĩ, bao gồm cả trạo phu, được ăn sớm và ��i ngủ ngay khi mặt trời còn treo cao. Họ sẽ tập hợp vào đầu giờ Dậu và lên thuyền ở bến Huyết vào cuối giờ Dậu. Trương Lôi vẫn chịu trách nhiệm bảo vệ bản doanh.
Chương tổ chức lễ tế cờ xuất binh đơn giản với mâm xôi, gà luộc, hoa quả, rượu trắng và trầu cau ngay gần bến Huyết. Chẳng ai nghe rõ Chương khấn gì, nhưng hàng ngàn binh sĩ và bách tính đều tận mắt chứng kiến khi thanh kiếm lệnh vừa chỉ lên trời thì gió lớn bỗng nổi lên.
Chín cánh buồm lớn đỏ au của các Xa Hải thuyền nhất loạt bung ra, để lộ kỳ hiệu thủy binh thêu hình cá kình no gió. Khí thế ngút trời khiến những kẻ không tin cũng phải tin rằng chuyến xuất binh này được quỷ thần trợ giúp.
Ba quân tướng sĩ đứng nghiêm mình nhìn kỳ hiệu lớn của Thiên Đức quân do Chương tự tay treo lên chiếc Xa Hải thuyền mang số 026, với số hiệu được vẽ bằng vôi trắng bên mạn thuyền.
– Anh em nghe rõ đây!
Chương lại giơ cao Thuận Thiên kiếm, hô lớn thêm một lần nữa: – Cùng đi cùng về!
Ba quân nhất loạt lặp lại ba lần, thanh âm vang xa đến hàng dặm. Dân làng Đường Vỹ và Long Ngô Động không rõ Thiên Đức quân xuất quân đi đâu, chỉ đoán mò là đến Siêu Loại. Trời tối hẳn, đoàn thuyền bắt đầu di chuyển, những con thuyền dần chỉ còn là những chấm đen lẫn vào màn đêm. Dân chúng kháo nhau rằng chiến thuyền Thiên Đức nhờ gió trời mà đi vì chẳng thấy mái chèo khua nước.
Triệu Quang Phục đi cùng đoàn của Chương. Đúng ra ông phải ở Xa Hải thuyền, nhưng một mực đòi đi Mông Đồng bởi muốn cho đám trẻ ranh thấy rằng ông chú ngoài tứ tuần này vẫn không hề thua kém tráng niên.
Phạm Bạch Hổ, với vai trò chỉ huy pháo, ở trên Xa Hải thuyền 027. Yết Kiêu, trên Mông Đồng thuyền dẫn đầu đoàn quân, có toàn quyền chỉ huy cả thủy binh lẫn pháo binh. Chương là chủ tướng nhưng không trực tiếp chỉ huy.
Đội quân bao gồm 27 Mông Đồng thuyền (trong đó có vài chiếc đã được bọc đồng) và 9 Xa Hải thuyền. Đội hình được bố trí với ba Mông Đồng thuyền đi trước, theo sau là một Xa Hải thuyền, cách nhau hơn mười trượng. Các nhóm sau cũng được bố trí tương tự.
Ba Mông Đồng thuyền dẫn đầu, đi trước chiếc Xa Hải 026, chở chín mươi nữ binh Thần Vũ. Những cô gái này không hề kém cạnh nam giới, họ sẽ thay nhau đạp guồng hòng đảm bảo toàn bộ bốn mươi ba người đều sẵn sàng chiến đấu.
Trên Xa Hải 026 có Chương, Thiên Bình, Lâm Uyển Như, Trịnh Lam Khuê cùng mươi nữ binh hộ vệ. Những người như Nguyễn Lạc Thổ, Bàn Phù Sếnh, Triệu Văn Khoát, Chu Diện, Bùi Thị Xuân, Trần Quang Diệu… kẻ trước người sau đều lần lượt chỉ huy một Mông Đồng thuyền. Tất cả 36 thuyền đều được trang bị nỏ Liên Châu cỡ lớn và khoảng hơn ba trăm nỏ Liên Châu cầm tay. Riêng chiếc 026 còn được trang bị thêm hai nỏ Liên Châu di động cỡ vừa, do Xuân làm gấp để chở chủ tướng.
Sự có mặt của Lam Khuê trên Xa Hải 026 có thể xem là một bất ngờ lớn. Cô chủ động xin đi với lý do khiến Chương và những người khác không thể từ chối: – Ta giờ là người của chủ tướng, võ nghệ đủ để tự phòng thân, không phiền đến ai cả. Chủ tướng đã cứu ta, vậy mà ta lại thích sát chủ tướng, thật là tréo ngoe. Ta biết chiến trường không phân biệt nam nữ, mũi tên không có mắt, nhưng nếu các người đi được thì ta cũng đi được. Ta không thể chỉ huy ai nên chỉ xin làm tốt vai trò Thần Vũ, nhất nhất nghe theo phân phó của Thiên Bình.
Thiên Bình không nhận lời, đẩy trách nhiệm cho Chương. Chương đành phải cho Lam Khuê đi cùng. Thấy Lam Khuê có vẻ đượm buồn, Thiên Bình liền đưa cho cô một khăn quấn đầu Thần Vũ, ngầm thừa nhận cô là thành viên.
Thiên Bình và Lam Khuê vận y phục khá giống nhau, chỉ khác nhau về màu sắc. Y phục của Thiên Bình màu đỏ sậm, của Lam Khuê màu lam sẫm, tóc búi đuôi gà. Lâm Uyển Như vẫn giữ phong cách riêng, với bộ sườn xám khoe đôi chân dài miên man, khiến người đối diện nhìn mãi cũng không thể ngờ đôi chân ấy có thể tiễn kẻ khác về âm phủ chỉ trong hai cước.
Về phi đao, Uyển Như không bằng Thiên Bình; về trường côn, cô không sánh được với Lam Khuê. Còn về đao kiếm, cả ba ngang sức, nhưng quyền cước thì e rằng hai cô kia khó mà địch lại cô. Chương không hề biết ba cô nàng đã từng thử phân cao thấp. Uyển Như là truyền nhân của thân mẫu, một người phụ nữ có lai lịch sẽ sớm được tỏ tường.
Đoàn thuyền chậm rãi di chuyển trong đêm tối. Sau hơn hai canh giờ, họ đến điểm hẹn với đội thương thuyền của Lâm Chí Hòa tại một dẻo đất ven bờ tả ngạn Xích Giang, thuộc vùng Long Biên. Từ điểm hẹn, đoàn thuyền Thiên Đức hòa lẫn vào các thương thuyền chong đèn của Lâm gia, cùng ngược Xích Giang tiến lên hướng Tây Bắc.
Nhiều tháp canh ven sông đã nhận quà Tết và tiền dằn túi từ các thương thuyền Lâm gia nên không chèo thuyền ra chặn hỏi. Hơn nữa, đêm cuối năm trời rét căm căm, việc ngồi hơ tay trên đống lửa với củ khoai, con cá cùng bầu rượu thú vị hơn nhiều. Cuối năm, thương thuyền tấp nập qua lại, mà nhiều năm qua cũng chưa hề có sự cố bất thường nào.
Gần cuối giờ Dần, đoàn thương thuyền neo tại bến tạm bên bờ hữu ngạn thuộc vùng kiểm soát của Quảng Trí quân. Trong khi đó, chiến thuyền Thiên Đức tăng hết tốc độ ngược dòng hơn hai chục dặm, theo sự dẫn dắt của Yết Kiêu và sự giúp sức của Uyển Như. Gần giữa giờ Mão, các chiến thuyền Thiên Đức buộc cờ, neo tạm ven bờ hữu ngạn chờ trời tảng sáng mới di chuyển tiếp.
Vài thuyền nhỏ của thương nhân xuôi dòng đều nhìn thấy bóng dáng đoàn chiến thuyền Thiên Đức. Tuy nhiên, một phần vì trời tối, một phần vì đang có giao tranh, các thương thuyền mặc nhiên cho rằng đó là thủy binh của Quảng Trí quân hoặc Vũ Ninh vương đang trú tạm.
Việc chiến thuyền Thiên Đức đến được vị trí này thuận lợi phần lớn là nhờ công của Lâm Chí Hòa, một thương nhân lão luyện.
Quân Thiên Đức có khoảng thời gian gần một nén hương để nghỉ ngơi, chỉnh đốn quân trang, quân phục, và nhắc lại với nhau hiệu lệnh trước khi mở cờ tiến quân.
Tướng sĩ trên dưới ai nấy đều hồi hộp chờ đợi xung trận. Ai cũng có chút hưng phấn khi lần đầu tiên đánh trận xa bản doanh, giữa nơi tứ phía là địch.
Chỉ có màn đêm là đồng minh duy nhất, và đồng minh ấy đang chuẩn bị rời đi.
– Cùng đi, cùng về!
Lời thì thầm dặn nhau của cả nghìn người vang lên khi kỳ hiệu hổ trâu đỏ sẫm được kéo lên cao.
Hàng nghìn đôi mắt đều hướng nhìn kỳ hiệu đang tung bay trong gió sớm, khi sương mù cũng dần tan.
Mỗi người đều có những cảm xúc riêng khó tả. Ngay như Lam Khuê cũng vậy, cô không hiểu sao trong lòng lại dâng lên cảm xúc khó tả đến thế. Trong thoáng chốc, cô nhớ lại trận đánh trên cánh đồng đẫm máu, nơi cô từng ở bên kia chiến tuyến và thực sự không nghe thấy đối phương hò reo tăng sĩ khí.
Giờ đây, đứng cạnh Chương, cô ngước nhìn kỳ hiệu mà cô từng cho là quái đản. Thế nhưng, lúc này, nó lại khiến trái tim thiếu nữ của cô cảm thấy sôi sục ước muốn xông pha trận mạc. Lam Khuê vẫn mong nghĩa phụ mình không phải chống lại đội quân này, dù cô biết điều đó khó lòng tránh khỏi. Hơn nửa tháng trong quân, cô tận mắt chứng kiến những binh sĩ tình nguyện xin được đi đánh trận. Chỉ chừng đó thôi cũng đã nói lên rất nhiều điều.
Đoàn chiến thuyền chậm rãi di chuyển chếch ra giữa dòng, theo đội hình chữ Thập. Chín Xa Hải thuyền đi giữa, mỗi bên tả hữu là sáu Mông Đồng thuyền. Mười hai Mông Đồng thuyền làm tiền quân, và chỉ ba Mông Đồng thuyền treo cờ Thần Vũ làm hậu quân. Theo hiệu lệnh của Yết Kiêu, tất cả chiến thuyền đồng loạt tăng tốc độ.
Trời đã sáng rõ, có thể nhìn thấy mặt người. Sương vẫn còn vương trên cây cỏ ven hai bờ tả ngạn. Những thương thuyền lớn nhỏ đang xuôi dòng, khi thấy kỳ hiệu thì liền dạt sang hai bờ, neo tạm lại. Thuyền nào cũng vậy, kẻ đứng người ngồi nhốn nháo, chỉ trỏ vào đoàn chiến thuyền không rõ thuộc sứ quân nào.
Chiến thuyền và thương thuyền khác nhau về hình dáng là điều ai cũng rõ. Thương nhân rong ruổi khắp Vạn Xuân kiếm cơm gạo, nhìn cờ là biết nhân vật nào. Vậy mà lúc này, đoàn chiến thuyền sơn son thếp vàng mới tinh tươm lại treo một lá cờ lạ hoắc.
Thiên Đức quân, Thần Vũ Đại đội, Long Vũ Thủy binh Đại đội, Thần Sách Đại đội… toàn là những cái tên mà họ lần đầu tiên trong đời được nghe đến.
– Nhìn kìa, nhìn kìa!
Có kẻ nào đó trong đám thủy thủ thương thuyền hô lớn.
– Vạn Thắng vương! Vạn Thắng vương!
Kỳ hiệu nền vàng thêu chữ đỏ đang được kéo lên trên Xa Hải thuyền 026. Đây là kỳ hiệu do Tả Đô đốc Phạm Tu tặng cho Chương, nhưng cậu không hề hay biết. Thiên Bình đã chờ đến trước giờ xung trận mới cho kéo lên.
– Vạn Thắng vương là ai thế? Là ai vậy? – Lại có ông nào nữa xưng vương ư? – Vạn Thắng vương? Nghe có vẻ kêu đấy chứ? Sao chỉ có chừng ấy chiến thuyền thôi? Họ theo phe ai? – Nhìn kìa, đó toàn là thuyền mới đóng. Kìa… sao không thấy mái chèo đâu cả? – Mái chèo đâu nhỉ? Sao chúng đi nhanh thế? – Với chừng ấy binh mã mà dám xưng vương, kẻ này cũng thật to gan lớn mật. Hơn nghìn quân chứ được mấy đâu nhỉ?
Đoàn chiến thuyền gần như đi qua hết trong lời bàn tán xì xào của hàng trăm người trên các thương thuyền và vài chục người dân già trẻ đang đứng trên bờ. Một thương thuyền chở đầy quặng sắt vừa cập bến. Đó là thương thuyền của Nguyễn gia trang ở Siêu Loại. Thủy thủ trên thuyền, ai nấy đều lộ rõ vẻ hoang mang: – Kia… kia chẳng phải là Mạc chủ tướng của Thiên Đức quân, Mạc Thiên Chương ư? Không thể nhầm được, chính là người đứng trên khoang thuyền khoác áo choàng đỏ đó!
– Sao họ lại ở đây nhỉ?
Những người khác nghe vậy liền hỏi đầu đuôi câu chuyện. Một người trên thuyền chở quặng nói: – Đó là Mạc chủ tướng của Thiên Đức quân, một người tuổi mới đôi mươi. Họ đóng quân ở bờ Nam sông Thiên Đức, bọn ta nhìn kỳ hiệu là biết ngay.
– Cái gì? Cách đây ngót hai trăm dặm mà bọn họ lên tận đây? Họ đánh ai? Theo Vũ Ninh vương hay Quảng Trí quân?
– Họ đã đánh Vũ Ninh vương tan tác, khiến Vũ Ninh vương phải nạp tiền an thân. Lý Lệnh công tháng trước cũng mất cả nghìn lạng bạc để hòa hoãn đó, các người không biết sao? Bọn ta bán quặng này cho họ mà!
– Làm sao có thể? Họ tính dây máu ăn phần ở đây sao? Họ theo phe ai? Quân mã của họ bao nhiêu?
– Ta không rõ. Đội quân này mới xuất hiện gần đây và rất thiện chiến. Họ đánh đâu thắng đó, đặc biệt là không thu thuế thương thuyền.
– Có chuyện đó thật à? Nếu muốn đến đó thì phải làm sao?
– Thì cứ đến thôi. Xin gặp bàn chuyện làm ăn thì sẽ có người tiếp. Quân này không mua thiếu, nhưng hàng hóa phải giao đúng hạn. Thậm chí, họ còn trả tiền trước nếu muốn.
– Huynh đài, chủ tướng của đội quân này ban nãy huynh đài nói là ai vậy? Gia thế của người đó ra sao?
– Thực sự không rõ xuất thân, nhưng dân gần đây theo về rất đông. Mạc Thiên Chương là tên húy của người đó, còn tự hiệu thì ta không biết.
Một thương nhân, ra dáng chủ thuyền, dúi luôn một xâu tiền xu vào tay thủy thủ, cười giả lả. – Đến nơi đó, đại nhân nhớ đọc kỹ các bảng hiệu rồi xin gặp cô Duệ. Tuyệt đối đừng quà cáp, bọn họ rất nghiêm khắc. Binh sĩ nào nhận tiền lót là bị đánh năm mươi hèo, nặng thì chặt tay chứ không đùa. Thương nhân muốn bán gì, thu mua gì cứ đề đạt thẳng thắn, nếu giá tốt là họ mua. Chỉ khi thân tình rồi có tặng gì thì họ mới nhận.
– Sao ta nghe nghịch tai vậy nhỉ? Không sách nhiễu thương buôn thì binh sĩ lấy gì mà bỏ vào mồm?
Thủy thủ nhếch miệng cười: – Đại nhân đến đó thì sẽ biết. Bọn ta bên Siêu Loại đâu lạ gì họ. Dù đang đối địch, thương nhân vẫn làm ăn thoải mái. Nhưng nếu có ý dò la quân tình thì đừng hòng thấy mặt trời đâu. Ta đã được gặp Mạc chủ tướng ấy hai lần, cậu ta còn trẻ lắm, tuổi chắc chỉ đôi mươi thôi.
Một người khác sấn lên hỏi: – Hai mươi á? Ấy da… vậy đằng sau là ai?
– Các hạ đừng thấy trẻ mà khinh thường. Chủ của ta là ông Cả Lụa. Y phục họ vận đều do bọn ta giao đó. Hai vạn y phục ấy đều là tặng phẩm do chủ ta nguyện lòng dâng tặng, đổi lại chủ ta được độc quyền cung cấp y phục, chiến phục cho họ. Họ không hề đòi hỏi, mà là chủ ta cầu xin đấy.
– Ông Cả Lụa ở Siêu Loại dạo gần đây phất lên nhanh chóng nhờ có cái áo khoác đó phải không?
– Đúng!
Lại có thêm một xâu tiền đồng nữa được dúi vào tay thủy thủ. – Trâu chậm uống nước đục, các hạ tự suy tính. Còn nếu cần lời khuyên thì theo ta, việc họ không thu thuế, không nhận cống phẩm, thì giá ưu đãi sẽ dễ xong. Làm ăn mà không lo sách nhiễu thì còn gì bằng.
– Phải, phải! Huynh đài nói rất phải. Cô Duệ đó là con cái nhà ai vậy?
– Đội quân ấy không rõ gốc tích, cũng không hề kể xuất thân. Cô Duệ thì ta hay gặp, quả là đẹp người đẹp nết. Có lần giao hàng muộn còn được cho nghỉ ngơi, thết đãi trong khách điếm ven sông. Đừng thấy họ trẻ mà khinh miệt.
– Bọn họ đến đây bằng cách nào vậy nhỉ? Họ sẽ đánh ai?
– Cái này ta chịu. Đến ta còn chẳng hiểu họ ở đây làm gì, nhưng bọn ta khẳng định Mạc chủ tướng đang đứng trên thuyền. Mấy cô gái vận y phục màu vàng là thân quân của hắn. Đúng rồi, Thần Vũ Đại đội chính là thân quân, có đội ấy tức là có chủ tướng.
– Cái gì? Thân quân lại là nữ sao? Đội quân ấy sao lại có nữ nhân?
– Các hạ! Ta có thêm lời khuyên. Tuyệt đối đừng cợt nhả khi gặp đội quân đó, họ được trang bị thứ gì đó khiến toàn bộ thủy thủ của Lý Sứ tướng bị diệt gọn cả nghìn người chỉ trong nửa canh giờ. Đừng dại mà chuốc họa!
Rồi một đồn mười, mười đồn trăm, mỗi người lại thêm mắm dặm muối, chỉ một tháng sau, cả Vạn Xuân đều nghe đến đội thủy binh không có mái chèo mà ngược dòng nhanh như xuôi dòng. Cái tên Vạn Thắng vương cũng từ đó mà lan truyền khắp nơi, thực hư khó đoán định.
Một số thương thuyền lo sợ thủy chiến vì quân Phan Văn Hầu đang ở thượng nguồn, cách nơi họ đang dừng chỉ hơn chục dặm. Thế nên, họ bèn neo tại chỗ, vừa nghe ngóng tình hình, vừa vô tình chứng kiến thêm một cảnh kỳ khôi khác.
Bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, nơi những áng văn tuyệt hảo được ươm mầm và bay xa.